Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 135


Vì sự giằng co của hai người, cổ áo của Lãnh Ninh đã mở đến ngực, chiếc cà vạt của Địch Diệp cũng không biết đã rơi đi đâu.


Thấy Lãnh Ninh vẫn còn chống cự, anh liền như khám xét phạm nhân, đưa hai tay Lãnh Ninh l*n đ*nh đầu giữ lại, nhấc một chân lên, dùng sức tách hai chân đối phương ra.


Động tác khám xét này mang đến k*ch th*ch mạnh mẽ cho Lãnh Ninh, cơ thể cậu thậm chí còn run rẩy vì kích động.


Ngay khi mọi thứ sắp mất kiểm soát, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.


Địch Diệp dừng lại động tác, sự chú ý của anh đều đặt trên cơ cổ đang căng cứng vì căng thẳng của đối phương, “Cửa khóa rồi, chúng ta tiếp tục.”


Lời vừa dứt, điện thoại trong túi lại rung lên, anh lấy ra xem, là điện thoại của Cục trưởng Thang.


Lãnh Ninh nhân cơ hội thoát khỏi tay Địch Diệp, nhanh chóng chỉnh lại cổ áo, đi đến mở cửa.


Mở cửa ra, chỉ thấy Thư Thư đứng ở cửa, “Cố vấn Lãnh, cậu cũng ở đây à.”


“Ừm, đội trưởng ở bên trong.” Lãnh Ninh nói xong liền đi thẳng.


Thư Thư vừa bước vào văn phòng, đã thấy Địch Diệp đang ngồi ở bàn làm việc nghe điện thoại.


Cô liếc nhìn chiếc cà vạt rơi ở góc sofa, trong đầu đột nhiên có pháo hoa nổ đì đùng, rồi nhớ lại dáng vẻ Lãnh Ninh đi ra khi nãy…


Mặt và cổ đều đỏ như đèn lồng…


Nghĩ đến đây, cô lại chuyển ánh mắt sang Địch Diệp, cổ áo Địch Diệp mở ra, dáng vẻ nghe điện thoại trông có vẻ hơi bực bội.


Hai người họ không lẽ… đang yêu đương trốn công sở?!


Địch Diệp gọi điện thoại xong, lẩm bẩm, “Ăn trưa cái gì mà ăn trưa.”


Anh nói xong liếc nhìn Thư Thư, “Có chuyện thì nói đi.”


Thư Thư hoàn hồn, “Đội cảnh sát hình sự thành phố Ninh Châu mới gọi điện đến, nói có một vụ án cần chúng ta hỗ trợ điều tra.”


“Tôi phải ra ngoài một chuyến, cô gửi tài liệu vào điện thoại tôi trước đi.”


**


Lãnh Ninh ăn xong bữa trưa, quay lại Kim Mạch.


Cậu ngồi trước bàn làm việc xử lý một số tài liệu cần ký xác nhận.


Ký xong, cậu đứng trước bảng kính, sắp xếp lại những chuyện đã xảy ra gần đây.


Cậu viết hai chữ “Mã Tiến” lên bảng kính.



Có thể khẳng định, Ngô Chấn Phong đang giấu cậu điều gì đó, đặc biệt là khi nhắc đến Mã Tiến, cơ mặt của đối phương đã có những thay đổi nhỏ.


Biểu cảm khuôn mặt của con người bị ảnh hưởng bởi cảm xúc, một nhân vật như Ngô Chấn Phong, sóng gió gì mà chưa từng trải qua, chỉ nghe thấy cái tên Mã Tiến đã có phản ứng, điều này rất đáng ngờ.


Mã Nghĩa là con trai của Mã Tiến, 15 năm trước, tại sao Mã Tiến lại gửi con trai mình vào ổ m* t**?


Lãnh Ninh nhớ lại một số mảnh ký ức khi anh ở nước A:


Mã Nghĩa là một người hồn nhiên, lúc nhỏ đã mơ ước được gia nhập Nhện Độc, thậm chí còn nghĩ kỹ sau này sẽ xăm hình gì, có lúc còn dùng bút đen vẽ hình con kiến lên cánh tay…


Vì vậy, hình xăm con kiến màu đen mà cậu nhìn thấy trên cánh tay Mã Tiến khi còn nhỏ bị bắt cóc rất có thể là do Mã Nghĩa vẽ lên…


Điều này có thể giải thích được tại sao cùng một hình xăm lại xuất hiện trên hai người khác nhau.


Năm đó Mã Nghĩa xếp hạng kém, suýt nữa thì bị giết, lúc đó đột nhiên có người xuất hiện đưa tất cả những đứa trẻ đi, Mã Nghĩa nhờ đó mà thoát chết.


Sau đó Mã Nghĩa được người của Nhện Độc chọn trúng, cùng họ rời khỏi trang trại đầy thuốc phiện đó.


Bây giờ xem ra, năm đó hẳn là có người đứng ra bảo vệ mạng sống cho Mã Nghĩa.


Nếu nói, hậu thuẫn của Mã Nghĩa là Mã Tiến, vậy thì giữa Mã Tiến và bọn buôn m* t** chắc chắn tồn tại một mối liên hệ nào đó.


Nếu Mã Nghĩa được đưa vào Nhện Độc là do Mã Tiến nhờ vả quan hệ, vậy còn cậu và Vu An thì sao?


Mục đích của Vu An thực sự chỉ là để tìm ra gián điệp cài cắm trong cảnh sát thôi sao?


Lãnh Ninh cảm thấy sự việc có lẽ không đơn giản như vậy.


Cậu lại nhớ đến lời Ngô Chấn Phong nói với mình — Bởi vì con đã sớm thể hiện sự thông minh vượt trội so với những đứa trẻ cùng tuổi, nên ta… có ý muốn bồi dưỡng con thành một gián điệp.


Sự chăm sóc của Mã Tiến đối với cậu, là vì Ngô Chấn Phong sao?


Chuyện năm đó, chẳng lẽ còn có bí mật không thể nói ra?


Người bắt cóc Địch Thước là Lương Thiên Hùng, nhưng năm đó Lương Thiên Hùng cũng bị người ta gài bẫy, cho rằng thận của Địch Thước có thể cứu con trai mình.


Lúc đó Cao Viễn chỉ là một ông chủ nhỏ, cho dù có tài giỏi đến mấy, làm sao có thể tính kế được Lương Thiên Hùng?


Phía sau Cao Viễn hẳn là còn có người khác…


Cậu phải gặp Cao Viễn.


**


“Em muốn gặp Cao Viễn? Sao đột nhiên lại muốn gặp lão ta?”


Địch Diệp ăn cơm đến nửa chừng, đi ra ngoài nghe điện thoại, “Thế này đi, anh gọi điện bảo bọn họ chuẩn bị, đợi anh về rồi hai chúng ta cùng đến trại giam.”



Lãnh Ninh muốn gặp Cao Viễn, là đã điều tra ra manh mối gì sao?


Địch Diệp có chút lơ đễnh quay lại phòng VIP, khi anh trở về thì các lãnh đạo đã ăn gần xong, anh liền cùng Cục trưởng Thang đứng ở cửa tiễn từng người đi một.


Sau khi vị lãnh đạo cuối cùng lên xe, Địch Diệp hỏi Thang Hiểu Đông, “Cục trưởng Ngô đột nhiên trở về Ninh Châu, có việc gấp gì sao?”


“Bên cục cảnh sát thành phố Ninh Châu xảy ra chuyện,” Thang Hiểu Đông nói, “Đội trưởng Trình Cương bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, Cục trưởng Ngô đến để tìm hiểu tình hình.”


Địch Diệp nhíu mày, “Người thế nào rồi?”


“Không rõ, người bên đó không tiết lộ.”


Địch Diệp suy nghĩ một chút, nói, “Trình Cương có một vụ án trong tay, cái chết của Vu Tư Liêu có liên quan đến con trai của hắn, không lẽ là vì chuyện này…”


“Bây giờ vẫn chưa kết luận, mọi thứ đều phải đợi điều tra rõ ràng mới biết.”


Thang Hiểu Đông nói xong, đi về phía chiếc xe đậu ở cửa, “Hai ngày này tôi phải đi công tác, chuyện ở cục cậu nhớ để mắt đến.”


“Yên tâm, ông cũng chú ý sức khỏe, lớn tuổi rồi đừng có cố quá.”


“Không cần cậu bận tâm, cậu lo cho bản thân mình là được.”


Thang Hiểu Đông nói xong, đóng cửa xe lại.


Sau khi tiễn Cục trưởng Thang đi rồi, Địch Diệp nhớ đến chuyện của Lãnh Ninh.


Anh lái xe thẳng đến trại giam, xe còn chưa dừng hẳn, đã nhìn thấy Lãnh Ninh đứng ngoài cổng trại giam đợi anh.


Anh lờ mờ cảm thấy Lãnh Ninh đang lo lắng.


“Lát nữa em vào là được, anh đợi bên ngoài.” Lãnh Ninh vừa đi vừa nói.


Địch Diệp nhướng mày, “Ý của em là sao, giấu anh điều tra vụ án à?”


“Không phải vụ án, chỉ là một số việc riêng, đợi em điều tra rõ ràng, sẽ kể hết cho anh nghe.”


Địch Diệp giơ tay nhìn đồng hồ, “Chỉ nửa tiếng thôi, em tự nắm bắt thời gian, anh đợi em ở bên ngoài.”


Lãnh Ninh gật đầu, đi theo cảnh sát trại giam vào hành lang.


Cao Viễn từng phong độ ngời ngời, sau khi vào trại giam tóc đã bạc trắng hết, ông ta mặc quần áo tù nhân, đeo cùm chân, mỗi bước đi đều phát ra tiếng kim loại va chạm “loảng xoảng”.


Cao Viễn nhìn Lãnh Ninh, nhíu mày, “Cậu là?”


“Ông không cần biết tôi là ai,” Lãnh Ninh rất bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Cao Viễn, “Ông chỉ cần nói cho tôi biết, năm đó là ai đã bày mưu cho ông, bảo ông bắt cóc Địch Thước?”


“Mã Tiến.” Đến nước này Cao Viễn đã không còn quan trọng gì nữa, “Nhưng hắn đã chết rồi.”



Lồng ngực Lãnh Ninh thắt lại, “Hắn chết như thế nào?”


“Hắn chết đã nhiều năm rồi, xui xẻo, gặp phải cảnh sát đột kích, bị bắn chết ngay tại chỗ.”


“Ông còn nhớ lúc đó ai là người dẫn đội không?” Lãnh Ninh lại hỏi.


“Lúc đó à…” Cao Viễn suy nghĩ một chút, “Nhớ ra rồi, người dẫn đội là Đội trưởng Trịnh!”


Lãnh Ninh nhíu mày.


Hóa ra là Trịnh Giang.


“Nhưng người nổ súng là một gã béo.” Cao Viễn lại nói, “Tôi cũng chỉ nghe người ta nói lại thôi.”


Lãnh Ninh có chút bất ngờ, gã béo?


Xem ra cậu còn phải quay lại điều tra những đồng nghiệp đã tham gia cuộc đột kích năm đó.


**


Địch Diệp tựa vào cửa sổ hành lang hút một điếu thuốc, anh phân tích hành vi của Lãnh Ninh trong mấy ngày qua từ đầu đến cuối, cuối cùng đưa ra một kết luận – Lãnh Ninh đang lén lút điều tra vụ án bắt cóc.


Suy đoán của Lãnh Ninh có thể đã biết mình là gián điệp, nên luôn không chịu thú nhận với anh, chuyện này anh cũng có thể hiểu được, dù sao chuyện này cũng khá riêng tư, chỉ có anh biết tôi biết, trời biết đất biết.


Lúc này điều tra vụ án bắt cóc, chẳng lẽ vụ bắt cóc và việc cậu ấy là gián điệp có liên hệ gì sao?


“Đã tìm được câu trả lời mà em muốn chưa?” Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh, ánh mắt sắc bén như thể có thể nhìn thấu người khác.


Lãnh Ninh biết, mình không thể giấu Địch Diệp lâu hơn nữa.


Cho dù Địch Diệp vừa rồi không theo cậu đi vào, sau đó anh ấy cũng có cách để tìm hiểu xem hai người đã nói chuyện gì bên trong.


“Sắp rồi.” Lãnh Ninh nói.


“Vậy khi em biết câu trả lời rồi, có thể nói cho anh biết ngay lập tức không?” Địch Diệp nheo mắt nhìn Lãnh Ninh.


Lãnh Ninh đi ngược sáng đến trước mặt anh, làn da trắng đến chói mắt.


“Ừm.” Lãnh Ninh nói, “Chúng ta về thôi.”


Địch Diệp lại ngậm một điếu thuốc, “Về đâu?”


“Cục cảnh sát.”


Địch Diệp nhướng mày, thầm nghĩ trong lòng: Xem ra chuyện này không hề nhỏ.


Buổi chiều, Địch Diệp cừa họp xong, bước ra khỏi phòng họp, đi ngang qua văn phòng của Lãnh Ninh, thấy cửa mở liền đi thẳng vào.



Lúc họp, mí mắt phải của anh thỉnh thoảng lại giật một cái, trong lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.


Điện thoại đổ chuông vài tiếng thì được kết nối.


“Alo?” Giọng Lãnh Ninh ở đầu dây bên kia nghe có vẻ yếu ớt.


“Em đi đâu rồi?”


“Em đang ở công viên giải trí Thiên Văn.”


“Em đến đó làm gì?”


“Xem có thể nhớ lại được điều gì không.” Lãnh Ninh vừa nói, vừa đi về phía tòa nhà từng xảy ra hỏa hoạn, “Gần đây trong đầu em luôn hiện ra một số mảnh ký ức vụn vặt.”


“Hôm nay có mưa lớn, mau về đi, thôi, để anh đến đón em.”


“Không cần đâu, em sẽ về ngay.”


“Đợi anh ở đó, đừng đi lung tung.”


“Ừm.”


Lãnh Ninh cúp điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời âm u, có cảm giác khó thở.


Càng đào sâu vào vụ án Mã Tiến, cậu càng cảm thấy sự bất thường ở đằng sau.


Bảy năm trước, Mã Tiến bị người của Trịnh Giang bắn chết, lý do là Mã Tiến nổ súng tấn công cảnh sát, người nổ súng là một người béo, là Thang Hiểu Đông.


Cho dù là thế nào đi nữa, manh mối này dừng lại ở Mã Tiến đã đứt, còn về phía Thang Hiểu Đông, có thể chỉ là tình cờ gặp phải, không thể chứng minh ông ta có liên hệ với Mã Tiến.


Quan trọng nhất là, Thang Hiểu Đông không có liên quan gì lớn đến toàn bộ vụ án.


Ngược lại là Cục trưởng Ngô… khi nghe thấy tên Mã Tiến lại có biểu cảm bất thường, còn cố tình chuyển chủ đề, không thể không khiến người ta nghi ngờ.


Lãnh Ninh đứng trước tòa nhà bị cháy xém, nhìn chằm chằm vào những vết loang lổ trên tường, trận hỏa hoạn dường như vẫn còn ở ngay trước mắt.


Ký ức nghẹt thở đó, dù bao nhiêu năm trôi qua, chỉ cần nghĩ đến, cũng khiến cậu cảm thấy khó thở.


Lãnh Ninh tiếp tục đi về phía trước, những góc mà người vô gia cư từng sống chất đầy chăn bông rách nát.


Kể từ khi thi thể bị sáp hóa được đào lên ở đây, những người vô gia cư ở đây đã chuyển đi, nhưng vẫn còn dấu vết rõ ràng của cuộc sống.


Nếu không phải vì cuộc sống khó khăn, ai lại muốn sống ở nơi như thế này?


Mỗi viên gạch, ngói ở đây đều là bóng tối đối với cậu, những bóng tối này chôn sâu trong lòng, là những ký ức không thể đem ra phơi nắng. Nếu không phải vì mất trí nhớ, khao khát tìm kiếm câu trả lời, cậu tuyệt đối sẽ không quay lại nơi này.


Lãnh Ninh lần theo ký ức đi về phía cầu thang dẫn xuống tầng hầm.


Trong quá trình cậu từng bước đi xuống, những ký ức bị phong ấn cũng dần dần mở ra…


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 135
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...