Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 12


Tác giả: Phàm Phạm-er | Editor: Chan


Sáng sớm hôm sau, Địch Diệp bị cục trưởng Thang gọi đến văn phòng.


“Hồ đồ!”


Cục trưởng Thang nghe nói Địch Diệp đã tay không bắt được Chu Mao có súng, sống lưng đến giờ vẫn còn lạnh.


“Bình thường họp hành thì rất có đầu óc, biết đối phương có súng thì phải bảo vệ an toàn tính mạng của quần chúng, thế mà đến lượt mình thì lại làm bừa làm ẩu?!


Trời tối đen như mực, đạn không có mắt, nếu cậu có bất kỳ sơ suất nào, tôi biết ăn nói với cấp trên như thế nào? Ăn nói với cha mẹ cậu ra sao?!


Không cho cậu dùng xe cảnh sát đâm người, thì cậu dùng xe của mình đâm đúng không? Lần nào mà không giống lần nào, dựa vào việc nhà mình có tiền nên muốn làm gì thì làm đúng không?!”


Đối mặt với một loạt câu hỏi của Thang Hiểu Đông, Địch Diệp móc móc lỗ tai, đứng một cách cà lơ phất phơ. “Ngài nghĩ tôi muốn thế lắm à? Chẳng phải là vì thủ tục thanh toán quá nghiêm ngặt ư? Lần trước chỉ đâm hỏng cái cản trước, vậy mà phải nộp một đống tài liệu. Hơn nữa, tôi lái xe của mình chẳng phải là tiết kiệm việc cho đội cảnh sát à? Với lại, xe của tôi có ưu điểm là bền, yên tâm đi!”


Cục trưởng Thang nhìn khuôn mặt muốn đấm của Địch Diệp là lại thấy bực mình. “Cậu không thể để tôi bớt lo lắng một chút à?”


“Ngài vừa mới xuất viện, đừng tức giận!” Địch Diệp đỡ cục trưởng Thang ngồi xuống. “Bớt giận, nào, uống một tách trà đã.”


Thang Hiểu Đông nhận lấy tách trà, lắc đầu thổi lớp bọt trà nổi trên mặt. “Vụ giải cứu con tin năm năm trước, cậu còn nhớ không?”


“Đương nhiên là nhớ.”


“Thẩm vấn Chu Mao thật kỹ, bắt hắn khai ra những kẻ đã trốn thoát năm đó.” Thang Hiểu Đông nói, bàn tay cầm tách trà siết chặt lại. “Tôi không tin những kẻ đã trốn thoát đó lại không có chút liên lạc nào!”


Hễ nhắc đến chuyện năm năm trước, Thang Hiểu Đông lại thay đổi sắc mặt.


Ông muốn bắt được những người đó trước khi nghỉ hưu.


Bao nhiêu năm nay không có tin tức gì về tên trùm m* t** Phương Vĩ Cường, chỉ có thể thông qua số m* t** được vận chuyển từ nước ngoài vào để suy đoán rằng hắn vẫn đang lẩn trốn ở khu vực Tam Giác Vàng.


Thang Hiểu Đông: “Loại m* t** mới trên thị trường có liên quan gì đến Chu Mao không?”


“Vẫn đang điều tra.”


Thang Hiểu Đông gật gật đầu. “Phải điều tra thật kỹ, Chu Mao từng là người của Phương Vĩ Cường, biết đâu lần này có thể có thu hoạch.”



Dưới cặp kính lão, đôi mắt đầy vẻ phong trần của cục trưởng Thang vẫn toát lên sự đa mưu túc trí. “Loại m* t** mới được phát hiện lần này lan truyền quá nhanh, gây hại quá lớn cho xã hội, bên đội phòng chống m* t** cũng đang theo dõi chuyện này, nếu cậu cảm thấy quá sức, cứ để bọn họ điều tra, cậu hãy tập trung vào manh mối Chu Mao.”


“Biết rồi.” Địch Diệp nói xong định chuồn đi.


“Cậu quay lại đây cho tôi!” Thang Hiểu Đông đặt tách trà xuống bàn. “Tôi đã cho cậu đi chưa?”


Địch Diệp lại ngồi xuống.


“Vụ này cậu nghĩ thế nào?” Thang Hiểu Đông rất nghiêm túc nhìn chằm chằm vào tư thế ngồi hơi khoa trương của Địch Diệp.


Địch Diệp cảm thấy ánh mắt nóng rực đó, nên khẽ thu chân đang vắt chéo lại. “Theo lời khai của Lý Uyển Đào, lô hàng giả này là do Hắc Cẩu làm ra để hãm hại Chử Kiếm, Hắc Cẩu chưa kịp thấy Chử Kiếm gặp rắc rối thì đã chết trước, rất có thể hắn ta đã bị lợi dụng, nếu hắn ta bị lợi dụng, thì người báo án rất đáng ngờ.


Tôi đã cho người kiểm tra camera, đối phương dùng điện thoại công cộng để báo án, là một người phụ nữ.


Người phụ nữ này ngụy trang rất tốt, không lộ mặt, có vẻ như cũng đã có sự chuẩn bị từ trước.”


Từ việc báo án đến việc dẫn cảnh sát đi bắt Hắc Cẩu, làm lộ Chử Kiếm, rồi bắn súng, một loạt hành động này khiến Địch Diệp luôn cảm thấy mình đang bị người khác dắt mũi.


“Ngày Chử Kiếm gặp chuyện, chiếc xe buýt bị rơi xuống sông, toàn bộ lực lượng cảnh sát trong thành phố đều được điều động đến hỗ trợ, chúng tôi ra nhiệm vụ còn phải mượn pháp y từ Kim Mạch. Cục trưởng Thang, ngài có nghĩ đây là sự trùng hợp không?”


Thang Hiểu Đông trầm ngâm một lúc.


Năm đó, đội trưởng đội cảnh sát hình sự thành phố Long Xuyên là Trịnh Giang đã rơi vào bẫy của Nhện Độc, sống chết còn không rõ. Ông được giao nhiệm vụ quan trọng, đã truy đuổi Phương Vĩ Cường suốt hai năm ròng rã, mỗi lần sắp tóm được người, Phương Vĩ Cường lại bất ngờ bỏ trốn. Lần cuối cùng đối đầu trực diện với Phương Vĩ Cường, kết quả vì thể lực không đủ nên ông đành trơ mắt nhìn đối phương tẩu thoát.


Đây chính là lý do ông nhất định phải đào Địch Diệp về.


Người mà ông bồi dưỡng, không chỉ phải có khả năng trinh sát nhạy bén, mà còn phải giỏi đánh nhau, như vậy mới có thể đối đầu với Phương Vĩ Cường!


Vì vậy, Địch Diệp, người chưa từng có đối thủ ở thành phố Long Xuyên, đã lọt vào tầm ngắm của ông. Ông đã phải tốn rất nhiều công sức mới đào được đối phương từ đội đặc nhiệm.


Thực tế đã chứng minh, Địch Diệp quả thực có tài năng trong lĩnh vực điều tra hình sự, những gì ông có thể nghĩ đến, Địch Diệp cũng đã sớm nhận ra.


“Có phải trùng hợp hay không, điều tra rõ ràng sẽ biết, cậu hãy bí mật tìm người điều tra chuyện này.”


“Vậy ngài phái cho tôi một người đi!”


“Bảo cậu điều tra vụ án mà còn lắm chuyện, mấy vụ án trước không phải cậu điều tra rất rõ ràng à? Tôi cũng có nghe cậu nói thiếu người đâu.”


“Cái này đâu có giống nhau? Ngài bảo tôi bí mật điều tra, tôi không thể dùng tất cả người dưới quyền, đến lúc lộ tin, thì tính là lỗi của ngài hay của tôi?”



Thang Hiểu Đông nghiến chặt quai hàm. “Thằng ranh con nhà cậu chỉ giỏi cãi lý, chuyện này để tôi nghĩ cách!”


Suốt cả buổi chiều, Địch Diệp chỉ ngồi ký những văn bản cần nộp, so với việc xử lý những tài liệu thủ tục này, anh thà ra ngoài bắt người còn hơn.


Giữa chừng, anh buồn đi vệ sinh nên đã đi vào nhà vệ sinh, đến khi rửa tay, anh  liếc thấy miếng gạc trên trán.


Anh nhớ lại hình ảnh Lãnh Ninh cúi đầu xử lý vết thương cho mình đêm qua, vì ở khoảng cách gần, anh có thể ngửi thấy mùi hương trên người đối phương.


Đó chắc là mùi hương cơ thể, mùi hương đó khác với nước hoa hay mùi sau khi tắm, là một mùi ngọt dịu pha trộn với mùi sữa, rất giống một loại bánh nào đó.


Thật là ẻo lả…


Địch Diệp rửa tay, rồi đi đến khoa pháp y.


Lão Lý vừa mang về một thi thể đã hóa thành xương, những mảnh xương rời rạc chất đống trên bàn giải phẫu, tỏa ra một mùi hương khó chịu, khiến người ta đau đầu.


Nhưng lão Lý cẩn thận đã ghép được một phần, bây giờ chỉ cần đặt những mảnh xương nhỏ bị vỡ về vị trí ban đầu.


“Nam hay nữ đấy?” Địch Diệp hỏi khi nhìn vào đống xương vỡ.


“Một người phụ nữ trưởng thành, cao khoảng 1m65, nhìn mức độ mòn của răng, phỏng đoán ban đầu khi tử vong là khoảng 40 tuổi.”


“Chết bao lâu rồi?”


“Dựa trên mức độ mục của xương, khoảng năm năm.”


“Chết lâu như vậy rồi, còn tìm được manh mối gì không?”


Lý Xuyên lắc đầu. “Chủ yếu vẫn là thông qua việc rà soát những người mất tích ở huyện Lâm Đô trong những năm qua để tìm thông tin liên quan đến người chết, ài, đó là cơm của tôi, đừng động vào!”


Lý Xuyên vội vàng cởi găng tay, nhưng thấy Địch Diệp đã mở hộp cơm ra và bẻ đũa.


Địch Diệp nhanh chóng lùa hai đũa cơm vào miệng. “Tài nấu ăn của con dâu lại tiến bộ rồi!”


Lý Xuyên đã ngoài 50 tuổi, nhưng cứ bị Địch Diệp gọi là con trai, trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng biết làm sao được, cha của ông và Địch Diệp là bạn bè đồng lứa mà?


“Hôm nay chỉ lo ghép xương người, quên giấu cơm đi rồi, để thằng nhóc nhà cậu hời rồi! Cậu là chó à? Để lại cho tôi hai miếng thịt kho tàu!”


Lý Xuyên vừa lau khô tay, chuẩn bị đến giành hai miếng thịt kho tàu ăn, tay còn chưa chạm vào thịt thì điện thoại của Địch Diệp đã reo lên.



Địch Diệp ngậm đũa móc điện thoại ra, vừa nhìn thấy số điện thoại gọi đến, sống lưng anh thẳng đứng — Số điện thoại của trung tâm chỉ huy.


Lý Xuyên liếc mắt một cái, cũng theo phản xạ nín thở.


Năm phút sau, một chiếc Volkswagen rời khỏi cục cảnh sát.


Trong điện thoại, cảnh sát Lưu, người phụ trách vụ xe buýt rơi xuống sông đã kể lại toàn bộ sự việc cho Địch Diệp nghe.


Sau khi chiếc xe buýt rơi xuống sông, phần lớn lực lượng cảnh sát trong thành phố đều tập trung ở khu vực sông Long Xuyên, tổng cộng vớt được 23 thi thể, trong đó có một phụ nữ đã giấu 200g m* t** trong vùng kín.


“Giấu ở đâu?”


“Vùng kín.” Cảnh sát Lưu lặp lại. “Dùng bao cao su bọc lại rồi nhét vào trong, chiếc xe buýt này đi từ huyện Lâm Đô đến thành phố Long Xuyên. Vì vậy, chúng tôi đã gửi thông báo phối hợp điều tra cho đồn cảnh sát huyện Lâm Đô, 22 thi thể đã được người nhà đến nhận, chỉ còn lại thi thể người phụ nữ mang m* t** này vẫn chưa có ai đến nhận.”


“Đã xét nghiệm thành phần m* t** chưa?” Địch Diệp hỏi.


“Xét nghiệm rồi, là m* t** mới, cho nên, vụ án này cần được chuyển giao cho các anh và đội phòng chống m* t**. Trung tâm chỉ huy bảo tôi bàn giao công việc cho các anh.”


“Chu Dương Dương đã đến chưa?”


Chu Dương Dương là đội trưởng đội phòng chống m* t**, có bối cảnh hồng*, anh ta luôn cảm thấy mình cao hơn người khác một bậc, thích dùng lỗ mũi để nhìn người khác, lần đầu tiên Địch Diệp gặp người này, hai người đã vô duyên vô cớ kết thù với nhau.


(*Hình như là có người chống lưng, hoặc bối cảnh con ông cháu cha ấy.)


Lại nói, lúc đó Địch Diệp đang nghỉ phép, đột nhiên bị cục trưởng Thang gọi đi họp, anh tùy tiện lái chiếc Porsche 911 ở nhà đến.


Anh vừa xuống xe, đúng lúc gặp Chu Dương Dương vừa đi làm nhiệm vụ về, Chu Dương Dương lái một chiếc Mercedes hạng A, lốp xe còn dính đầy bùn đất.


Chu Dương Dương vừa nhìn thấy anh, trực tiếp nói: “Đi rửa xe cho tôi.”


Địch Diệp: “Anh đang nói chuyện với ai thế?”


Chu Dương Dương: “Anh không biết tôi?”


Địch Diệp: “Anh biết tôi?”


Chu Dương Dương lười nói chuyện với anh, vội vàng chạy đi họp.


Cuộc họp bắt đầu, hai người nhìn nhau qua chiếc bàn dài.



Sau khi Chu Dương Dương phát biểu xong, đến lượt chi đội trưởng phát biểu.


Địch Diệp ghé miệng vào micro: “Giờ thì đội trưởng Chu biết tôi rồi chứ?”


Khuôn mặt của Chu Dương Dương lúc đó như ăn phải shit.


Mặc dù cấp bậc của Chu Dương Dương và Địch Diệp tương đương nhau, nhưng đội cảnh sát hình sự chủ trì các vụ án hình sự của toàn bộ thành phố Long Xuyên, trong thời điểm làm việc, Chu Dương Dương còn phải nghe theo Địch Diệp.


Sau khi cuộc họp kết thúc, hai người lại gặp nhau ở bãi đậu xe.


Chu Dương Dương: “Anh lái một chiếc xe thể thao đi họp, không sợ bị kiểm tra à?”


Địch Diệp: “Không có cách nào khác, trong nhà chỉ có chiếc xe này là lái được thôi.”


Chu Dương Dương cười lạnh, trong lòng thầm nghĩ: Để khoe khoang thì nói gì cũng được, chẳng phải chỉ để phô trương thôi à?


“Thuê hay mua trả góp?”


Địch Diệp đút hai tay vào túi quần. “Tôi quẹt thẻ.”


“Chiếc xe này ít nhất cũng phải hai triệu tệ, cậu quẹt mấy thẻ tín dụng?”


Để khoe khoang mà mang một khoản nợ khổng lồ? Chu Dương Dương không thể hiểu được.


Ngay sau đó, Địch Diệp đã nói ra một câu khiến Chu Dương Dương phải nhớ mãi không quên: “Đã bao giờ nghe đến thẻ đen chưa?”


Nói xong, anh lái chiếc xe thể thao đi một cách ngầu lòi, để lại Chu Dương Dương đứng chết trân tại chỗ.


Sau này, Chu Dương Dương tìm hiểu khắp nơi cuối cùng cũng biết được lai lịch của Địch Diệp, anh ta không thể hiểu được tại sao con trai của một ông trùm bất động sản lại chạy đi làm cảnh sát hình sự? Là vì quá nhiều tiền nên rảnh rỗi, hay là để tìm kiếm sự k*ch th*ch?


Từ đó, Chu Dương Dương đã ghi thù với Địch Diệp, Địch Diệp thì không mấy bận tâm, chỉ là khi làm việc chung, Chu Dương Dương luôn muốn lấn át Địch Diệp, như thể có bệnh vậy.


Địch Diệp, một người có lòng hiếu thắng, sao có thể để anh ta toại nguyện?


Vì vậy, trong các cuộc họp, việc cãi vã là chuyện thường tình, người ngoài nhìn vào là biết ngay. Tin đồn lan truyền nhanh chóng, cuối cùng, chuyện bất hòa của bọn họ ai ai cũng biết.


“Đội trưởng Chu chắc đã trên đường rồi.” Cảnh sát Lưu nói.


“Được rồi, tôi biết rồi.” Địch Diệp cúp điện thoại bằng một tay, rồi đạp ga, nhẹ nhàng nhập vào dòng xe cộ trên đường.


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 12
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...