Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 107


“Khoan đã!” Lãnh Ninh rùng mình một cái.


Ánh mắt Địch Diệp tối sầm lại, bịt miệng Lãnh Ninh lại, để không còn âm thanh nào có thể cắt ngang anh nữa.


Trong nháy mắt, đồng tử Lãnh Ninh co rút, gần như cùng lúc đó, cậu cắn vào ngón tay Địch Diệp đang áp trên môi mình.


“Ưm—!”


Khoảnh khắc cơn đau truyền đến, gân xanh trên trán Địch Diệp nổi lên, nhưng kỳ lạ là cơn đau này lại xen lẫn một chút hưng phấn khó kiềm chế, “Đừng dùng sức, chặt quá.”


k*ch th*ch hai phía khiến da đầu anh tê dại, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ.


Sau đó, Địch Diệp buông cánh tay Lãnh Ninh ra, anh biết đối phương lúc này hoàn toàn không thể chạy thoát được nữa.


Các khớp ngón tay Lãnh Ninh căng cứng, lưng toát ra một lớp mồ hôi mỏng dưới ánh đèn, lấp lánh. Nốt ruồi đỏ giữa hai bả vai dường như trở nên sống động hơn.


Địch Diệp vươn tay chạm vào nốt ruồi đỏ đó.


Ngón tay thô ráp chạm vào nốt ruồi nhỏ nhắn, mịn màng, rồi trượt dọc lên, đột nhiên nắm lấy tóc sau gáy Lãnh Ninh.


Phần sau đầu Lãnh Ninh tròn đầy, anh đã muốn chạm vào từ lâu. Cảm giác lúc này vô cùng tốt, anh lần theo sau gáy, ánh mắt lướt qua chiếc cổ thon gầy.


Bình thường nhìn làn da lộ ra bên ngoài cổ áo là màu trắng lạnh, nhưng lúc này nhìn lại là màu trắng pha chút hồng hào.


Địch Diệp nhìn kỹ đi nhìn kỹ lại, cuối cùng không nhịn được cắn một miếng.



**


“Nghe nói lão Lý đã tỉnh rồi, lát nữa chúng ta có nên đi thăm ông ấy không?”


Sáng sớm, các đồng nghiệp ở khu văn phòng chung đang bàn tán xem lát nữa đi thăm lão Lý nên mang theo gì.


Cuối cùng, xét thấy số lượng người khá đông, nên quyết định để văn phòng mua chung, mọi người chỉ cần có lòng là được.


Lãnh Ninh ngồi ở ghế lái phụ của xe Địch Diệp, mặt mày hầm hầm cả buổi sáng.


Trước đây cậu chỉ có một biểu cảm duy nhất, nhưng từ tối qua đến sáng nay, Địch Diệp đã thấy Lãnh Ninh có rất nhiều biểu cảm khác nhau.


Ví dụ: biểu cảm căng thẳng, biểu cảm thưởng thụ, thậm chí là biểu cảm say mê đến mức kiệt sức.


So với vẻ mặt đen sạm hiện tại, tối qua quả thực sống động vô cùng. Địch Diệp chưa từng nghĩ rằng, anh lại có thể chiêm ngưỡng nhiều khía cạnh khác nhau của Lãnh Ninh đến vậy.


Anh còn nhớ rõ, cuối cùng t*nh d*ch của Lãnh Ninh rơi xuống cằm của chính cậu. Rõ ràng rất bài xích, nhưng không thể động đậy, chỉ có thể để những thứ đó dính trên mặt, mặc anh thưởng thức.


Nghĩ đến đây, Địch Diệp nới lỏng cổ áo, bước xuống khỏi ghế lái, lấy một chiếc gối mềm từ cốp sau, tiện thể vặn mở một chai nước suối tu một hơi hết nửa chai.


Lãnh Ninh mặt mày đen sạm, nói, “Tôi không cần gối, cũng không uống nước.”


“Cậu bị khàn giọng rồi.” Địch Diệp có lòng tốt, nói, “Ít nhất cũng nên làm ẩm cổ họng.”


Lãnh Ninh quay đầu sang bên kia, không nói nữa.


Địch Diệp lấy ngón tay chạm vào chóp mũi, “Vậy ốc vòi voi…”



Địch Diệp vốn định nói, ở nhà còn một con nữa, hay là tối nay hầm lên bồi bổ cơ thể.


Thôi đi, nếu cậu ấy không thích thì đổi món khác vậy.


Xe nhanh chóng đến bệnh viện, một vài người đại diện mang theo đồ thăm hỏi đi về phía phòng bệnh. Địch Diệp cầm hai phần, một phần còn lại là của Lãnh Ninh.


Khi đi đến cửa phòng bệnh, anh mới đưa cho Lãnh Ninh, “Cậu tự cầm vào đi.”


Lãnh Ninh nhận lấy giỏ trái cây, eo đột nhiên nhói đau một cái.


Địch Diệp nhạy bén nhận ra chi tiết này.


Lúc này lão Lý nằm trên giường bệnh, tinh thần đã khá hơn nhiều, nhưng vẫn có thể thấy người đã sụt cân.


Thấy đồng nghiệp đến thăm, ông lập tức ngồi dậy khỏi giường, “Ái chà, còn mang theo đồ đạc gì nữa, khách sáo thế, tôi ngại ghê. Tiểu Viên, mau ra nhận đồ!”


Tiểu Viên là con gái lão Lý, đang học cấp ba. Tan học là cô bé đến đưa cơm cho lão Lý, vừa lúc gặp mọi người đến, tỏ ra bối rối, đặc biệt là khi thấy có hai anh chàng đẹp trai nổi bật trong đám đông, cô bé càng thêm ngượng ngùng.


“Anh Địch, các anh không bận ạ? Sao lại đến thăm ba em?”


Địch Diệp nhướng mày, “Gọi sai rồi nha. Xét về vai vế, em phải gọi anh là ông nội.”


“Ê, thằng nhóc này lại muốn chiếm lợi của tao à! Tao đã giúp mày thử độc rồi, gọi một tiếng ba ba cũng không quá đáng chứ?”


Lão Lý vừa khỏe lại đã bắt đầu trêu chọc Địch Diệp.


Chuyện lão Lý bị trúng độc đúng là lỗi của anh, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, bắt anh gọi ba thì tuyệt đối không thể.



“Thôi vậy, tôi cũng chẳng dám làm khó bà Tô nhà cậu.”


Mọi người trò chuyện câu được câu không, Địch Diệp đột nhiên kéo một chiếc ghế từ góc phòng đến đặt cạnh Lãnh Ninh.


“Cậu ngồi một chút đi.”


“Không cần.”


“Vậy thì tựa vào tôi một chút đi.” bây giờ Địch Diệp rất thích trêu chọc Lãnh Ninh giữa đám đông.


“Yên lặng một chút.” hôm nay Lãnh Ninh hơi mất tập trung, giọng nói nghe yếu ớt hơn bình thường, thêm vào việc cổ họng cậu đang không thoải mái, càng tạo cảm giác yếu ớt.


Lúc này Lý Xuyên đột nhiên nhìn về phía Lãnh Ninh đang ở góc phòng, “Pháp y Lãnh, hai hôm nay cậu vất vả rồi. Tôi nghe nói vết thương của cậu còn chưa lành hẳn, hôm qua lại bị thương nữa à? Cổ của cậu thế nào rồi?”


Lãnh Ninh theo bản năng chạm vào chiếc áo len cổ cao màu đen của mình, điều đầu tiên cậu nghĩ đến là vết cắn ở sau gáy.


Địch Diệp cắn người ngày càng đau hơn.


“Không sao, chỉ là một chút bầm tím thôi, tan đi là xong.”


“Không sao là tốt rồi.”


Mọi người đều tranh thủ thời gian rảnh để đến, xem xong lão Lý thì phải vội vã về làm việc.


Địch Diệp còn có hồ sơ kết án chưa ký, vì vậy cũng phải vội vã trở về.


Xe của anh đậu ở ven đường, đến khi Lãnh Ninh mở cửa lên xe, một chiếc xe máy đột nhiên phóng ra từ phía sau, quẹt vào cánh tay của cậu.



Người đó lái xe không đội mũ bảo hiểm, giơ ngón giữa về phía Địch Diệp, rồi phóng đi như bay.


“Khốn kiếp! Thằng ranh con! Trông nhỏ thế này, có bằng lái xe máy chưa hả?”


Địch Diệp chửi một tiếng rồi quay sang nhìn Lãnh Ninh, “Sao tôi vừa không trông chừng là cậu lại gặp chuyện rồi? Thật là không khiến người ta yên tâm chút nào!”


Địch Diệp kiểm tra Lãnh Ninh một lượt từ đầu xuống tận phao câu, xác nhận không sao mới yên lòng, “Sau này đi theo sau tôi, đừng có mà chạy lung tung một mình nữa.”


Lời này nói với một đứa trẻ 5 tuổi thì không sao, nhưng vấn đề là Lãnh Ninh đã 25 tuổi rồi.


“Anh hơi quá lời rồi đấy.”


Lãnh Ninh nói xong, kéo cửa xe ra và ngồi vào.


“Quá lời gì chứ, tay chân cậu mảnh khảnh thế này, bị người ta nhắm tới thì làm sao?”


Lãnh Ninh nói, “Lái xe của anh đi. Giữ yên lặng, tôi muốn chợp mắt một chút.”


Địch Diệp lúc này mới im miệng, kéo cửa sổ xe lên, rồi khoác áo khoác của mình lên người Lãnh Ninh, “Ngủ đi, đến nơi tôi gọi cậu.”


Lãnh Ninh thực sự mệt mỏi, trước đây dù có vất vả đến mấy, cậu cũng chưa từng ngủ gật trên xe của Địch Diệp, nhưng lần này, cậu vừa nhắm mắt lại là ngủ thiếp đi.


Trên đường đi, Địch Diệp đã suy nghĩ sâu sắc về bản thân, cuối cùng đưa ra quyết định, từ ngày mai trở đi, anh sẽ đưa Lãnh Ninh đi rèn luyện cơ thể.


Cậu ấy leo núi mà? Đến cuối tuần, nhất định phải đưa cậu ấy đi leo núi…


Lúc đó sẽ mang theo cả lều, đã lâu rồi không cắm trại. Lần cắm trại trước là khi nào nhỉ…


Khi Địch Diệp nghĩ đến những điều này, khóe miệng anh cong lên một nụ cười. Trước đây anh chưa bao giờ bận tâm nghĩ đến những điều này, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc có thể cùng Lãnh Ninh trải qua, anh đột nhiên cảm thấy vô cùng tuyệt vời.


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 107
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...