Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 102


Tạ Trường Hoành lái xe rời khỏi đường cao tốc. Ở một khu vực xa trung tâm thành phố, có một vùng đất được bao quanh bởi cây xanh.


Lãnh Ninh hạ cửa sổ xe xuống, để gió lùa vào. Trên sườn đồi xa xa trồng đầy cây thông, trong không khí có mùi thông nhè nhẹ.


Đi thêm chút nữa, mấy chữ lớn “Nhà lưu trữ tro cốt Ánh Xuyên” xuất hiện trong tầm mắt.


Lãnh Ninh xuống xe, ngẩng đầu nhìn khu rừng rậm rạp.


Nơi đây tuy không phải là núi non bao bọc, nhưng cảnh sắc cũng rất đẹp, được coi là một lá phổi xanh trong thành phố. Trên đầu thậm chí còn có chim hoang dã sải cánh bay lượn, đủ thấy khu vực này có môi trường và cây xanh tốt đến mức nào.


Nếu sau khi chết có thể an nghỉ tại đây, cũng coi là không tồi.


Tạ Trường Hoành dẫn Lãnh Ninh và ba đệ tử khác vào bên trong nhà tro cốt, tìm người ở quầy lễ tân để hỏi thăm tình hình.


Ông lấy thẻ cảnh sát hình sự ra, sau đó đưa ảnh của An Kỳ, “Ở đây, có người này không?”


Người đàn ông trung niên nhẹ nhàng hỏi, “Ngài muốn hỏi người sống hay người chết?”


Tạ Trường Hoành: “Không hỏi người sống, chỉ hỏi người chết.”


Người đàn ông trung niên cẩn thận nhận diện bức ảnh của An Kỳ, “Người sống thì không, còn người chết… ở đây có nhiều người quá, tôi làm sao nhớ hết được, nhưng chúng tôi có sổ đăng ký, các ngài có thể tự tìm.”


“Ở đây lưu giữ tro cốt của bao nhiêu người?”


“Có hơn 1500 người, ầy, tất cả đều ở đằng kia.”


Lãnh Ninh nhìn theo hướng người đàn ông chỉ, thấy phòng lưu giữ tro cốt riêng biệt.


Tạ Trường Hoành nói, “Chúng tôi cần tìm trong vòng một năm trở lại đây.”


“Được, để tôi giúp ngài tìm, tên gì?”


“An Kỳ.”


“Tìm đến bao giờ mới xong?” Tạ Trường Hoành cầm sổ đăng ký lật vài trang, trực tiếp tháo kẹp ra, “Mỗi người chia nhau một ít.”


Lãnh Ninh nhận một phần, trong những ghi chép dày đặc, cậu nhìn thấy một cái tên — Địch Diệp.


Cậu nhìn kỹ lại, phát hiện Địch Diệp chỉ là tên người đăng ký, không phải tên người chết, còn cột người chết ghi là đồng đội.


Lãnh Ninh nhìn thời gian đăng ký, là ngày 4 tháng 6 năm năm trước.


Nếu Lãnh Ninh không nhớ nhầm, ngày đó chính là ngày mình tỉnh lại ở bệnh viện.



Lãnh Ninh mang theo nghi vấn, tìm thấy ô chứa tro cốt của “đồng đội” trong phòng lưu giữ, nhưng phát hiện trên đó không ghi gì cả, lại là một ô tro cốt không có bảng tên.


Trong ô tro cốt có đặt một chiếc nút áo, Lãnh Ninh nhìn hoa văn trên chiếc nút đó, cảm thấy vô cùng quen thuộc.


Cậu cơ bản có thể xác nhận, chiếc bảng tên này là dựng cho chính mình, còn bình tro cốt bên trong chứa ai thì thật khó nói.


“Không tìm thấy tên An Kỳ.”


“Tôi cũng không có.”


“Phần tôi cũng không thấy.”


Tạ Trường Hoành giờ đặt hết hy vọng vào phần của Lãnh Ninh, “Lãnh Ninh, cậu có không?”


Lãnh Ninh nói, “Phần tôi cũng không có.”


Tạ Trường Hoành nhíu mày, “Có khi nào chúng ta nghĩ sai rồi không?”


Lãnh Ninh tiếp tục quan sát phòng lưu giữ tro cốt.


Trên tường là những ô tro cốt san sát nhau, nhìn qua lớp kính trong suốt có thể thấy bảng tên người đã khuất và bình tro cốt bên trong. Cạnh mỗi ô đều đặt hoa hoặc đồ cúng.


Cậu nhìn lướt qua từng ô một, đột nhiên thấy một chiếc huy hiệu micro vàng lấp lánh giữa một đống ô tro cốt!


Chiếc huy hiệu được đặt trong một hộp đựng hình chữ nhật bọc vải nhung đen, trên đó còn dính vết máu!


Hộp đựng được chia thành ba ô vuông nhỏ. Bên phải chiếc huy hiệu micro vàng, rõ ràng là một chiếc kẹp tóc hình trái tim được bọc bằng sơn trắng. Chiếc kẹp tóc này Lãnh Ninh đã từng nhìn thấy trong album ảnh của Phan Tinh.


Ô cuối cùng thì trống rỗng, điều này cũng giống như suy đoán của Lãnh Ninh, có lẽ là chuẩn bị cho người chết thứ ba.


Lãnh Ninh quay đầu nhìn Tạ Trường Hoành vẫn đang trao đổi với quầy lễ tân, “Chú Tạ, tìm thấy rồi.”


Lão Tạ nghe thấy liền bước tới, nhìn theo hướng Lãnh Ninh đang nhìn. Sau khi thấy đồ vật trong ô tro cốt, ông cũng sững sờ, “Tên trên bảng tên là Cốc Ái Kỳ, sao không phải là An Kỳ?”


“Tôi đoán, chữ ‘Cốc’ có thể là một chữ trong tên của hung thủ.” Lãnh Ninh nhìn ô tro cốt này, đột nhiên nhận ra một vấn đề, “Thông thường, nhà tro cốt phải xác nhận danh tính và giấy chứng tử của người chết chứ…”


“Cũng không hẳn.” Tạ Trường Hoành nói, “Cậu nói là nhà tro cốt chính quy. Để tránh tranh chấp, họ phải đối chiếu thông tin người chết trước khi lưu giữ tro cốt. Nhưng cũng có những nhà tro cốt không chính quy, chỉ cần trả tiền thuê là có thể để được, thậm chí bên trong không có tro cốt cũng được. Hiển nhiên đây là nhà tro cốt không chính quy. Cậu nhìn kìa, ngay cả tên cũng không có.”


Lãnh Ninh nhìn theo hướng Tạ Trường Hoành chỉ, thấy chiếc bảng tên của chính mình.


Tạ Trường Hoành nói, “Tôi gọi điện cho Địch Diệp, cậu cũng đừng đứng đó nữa, tìm chỗ nghỉ ngơi đi.”


Lãnh Ninh đeo găng tay, muốn kiểm tra bình tro cốt trong ô, nhưng bị người đàn ông trung niên ngăn lại, “Đừng động.”


“Chuyện này liên quan đến người chết mà chúng tôi đang điều tra, tôi phải mở ra kiểm tra. Xin anh hợp tác.”



Người đàn ông trung niên suy nghĩ một chút, “Vậy anh phải đăng ký thông tin.”


Trong lúc chờ người ở quầy lễ tân lấy sổ đăng ký, Lãnh Ninh đứng tại chỗ sắp xếp lại quá trình giết người của hung thủ trong đầu một lần nữa.


Hai vụ án chỉ cách nhau tám giờ đồng hồ. Trước khi giết Phan Tinh, hung thủ đã dùng điện thoại công cộng gần Nhà lưu trữ tro cốt Ánh Xuyên gọi cho Phan Tinh để đảm bảo cô ta có mặt ở nhà.


Giết Phan Tinh xong, hắn lại quay về đây, đặt “chiến lợi phẩm” vào ô tro cốt.


Tại sao không mang hai món chiến lợi phẩm đến cùng lúc? Mà lại phải hai lần vòng về nhà tro cốt?


Lúc này, quầy lễ tân đã mang sổ đăng ký đến. Lãnh Ninh tiện miệng hỏi chuyện, “Anh có nhớ người đến thăm Cốc Ái Kỳ trông như thế nào không?”


Quầy lễ tân lắc đầu, “Làm sao mà nhớ được nhiều như vậy, hơn nữa tôi làm ca ngày, ban ngày người rất đông.”


Lãnh Ninh lại hỏi, “Có camera giám sát không?”


“Chúng tôi không phải là cơ sở lưu giữ tro cốt chính thức. Ở đây, chỉ cần anh trả tiền là có thể thuê một ô, thậm chí bên trong không đặt tro cốt cũng được. Anh nghĩ một nơi như thế này có camera giám sát không?”


“Những người đặt ở đây, hầu hết đều là những người có câu chuyện của riêng mình. Ngay cả khi đã chết, bọn họ cũng không muốn bị người khác nghiên cứu.”


“Theo lý mà nói, anh không được phép mở bình tro cốt này ra, nhưng vì các anh là cảnh sát hình sự, tôi sẽ đặc cách cho các anh kiểm tra một lần.”


Người đàn ông trung niên đeo găng tay, cẩn thận ôm bình tro cốt ra, đặt lên bàn.


Với sự giúp đỡ của người đàn ông, Lãnh Ninh mở bình tro cốt của An Kỳ ra. Khoảnh khắc mở ra, cậu liền sững người.


Bình tro cốt không có tro cốt, bên trong bình trống rỗng chỉ có một tờ giấy trắng.


Lãnh Ninh mở tờ giấy ra, thấy một bức tranh chì màu.


Bức tranh vẽ cảnh một nam một nữ nắm tay nhau đi dạo trên bãi biển. Sóng biển vỗ vào chân bọn họ, cả hai đều cười rạng rỡ. Mặt trời lặn xuống đường chân trời, cả mặt biển đều đỏ như máu.


Chữ ký ở góc dưới bên phải là tên An Kỳ, ngày 9 tháng 9 năm 2009.


Đây là bức tranh do An Kỳ vẽ.


Lãnh Ninh còn chú ý thấy, người phụ nữ trong tranh đeo một chiếc nhẫn kim cương ở ngón áp út.


Hắn đã cầu hôn cô ấy.


“Tôi nói không sai mà, những người ở đây đều có câu chuyện của riêng mình. Có người chết, thậm chí không còn tro cốt, vì vậy, để tưởng nhớ người đã khuất, chỉ có thể dùng vật kỷ niệm thay thế tro cốt.”


Lãnh Ninh nhìn người đàn ông trong tranh, đây là người yêu trong mắt An Kỳ.


Người đàn ông cao hơn An Kỳ một cái đầu, tóc xoăn hạt dẻ ngang tai. Tóc bị gió thổi ngược ra sau, để lộ đường chân tóc có chóp chữ M.



Lãnh Ninh không ngờ rằng, trong mắt người yêu, một kẻ giết người hàng loạt lại hoàn hảo đến vậy. Càng không ngờ, sâu thẳm trong nội tâm kẻ giết người này lại có một khung cảnh tươi đẹp đến thế.


Lật ngược bức tranh, vài chữ viết tay ở mặt sau đập vào mắt: Nguyện chúng ta cùng ở bên nhau.


Lãnh Ninh trầm ngâm một chút.


Câu này có ý gì?


Lãnh Ninh hỏi người đàn ông trung niên, “Xin hỏi, ô tro cốt này được thuê trong bao lâu rồi?”


“Thời hạn thuê sẽ kết thúc vào cuối tháng này.”


Lãnh Ninh ngạc nhiên, “Tại sao không gia hạn thuê?”


“Ai mà biết được, có lẽ sau này không có ý định thuê tiếp nữa!”


Người đàn ông trung niên nói tiếp, “Khi hết hạn thuê, ô này sẽ được dọn sạch sẽ, đồ vật bên trong sẽ được chuyển sang nơi khác bảo quản. Nếu người nhà không tiếp tục trả tiền thuê, hoặc không liên lạc được với người nhà, quá thời gian sẽ bị vứt tập trung vào núi để xử lý. Thế giới này sẽ không còn dấu vết của người này nữa.”


Lãnh Ninh nghe lời người đàn ông trung niên nói, từ từ ngẩng đầu lên, dưới khuôn mặt khắc khổ của ông ta, cậu nhìn thấy được linh hồn cô độc của ông.


“Tôi phải tan ca sớm một chút, đồng nghiệp sẽ đến thay ca cho tôi. Các anh có thắc mắc gì thì hỏi cậu ta nhé.”


Người đàn ông trung niên nói xong, định quay về phòng thay đồ để thay quần áo thì bất ngờ bị Lãnh Ninh gọi lại.


Ánh mắt Lãnh Ninh rời khỏi thẻ tên nhân viên, “Anh tên là Quan Cốc Thành Nhất?”


“Ừm, có vấn đề gì sao?” Quan Cốc Thành Nhất nói.


“Không có gì, chỉ là cảm thấy, tên của anh không giống người bản xứ.”


“Tôi không phải người bản xứ, tôi cùng cha mẹ chuyển đến đây từ khi còn nhỏ.”


“Anh có thể cho tôi xem tay anh được không?” Lãnh Ninh hỏi.


Bàn tay Quan Cốc Thành Nhất hơi nắm lại thành nắm đấm, “Có chuyện gì?”


“Làm ơn tháo găng tay ra.” Lãnh Ninh nói.


Quan Cốc Thành Nhất cúi đầu tháo găng tay, sau đó từng bước đi về phía Lãnh Ninh, “Anh còn biết xem tướng tay à?”


Hắn nói xong, giơ tay lên, đặt trước mặt Lãnh Ninh.


Ngay khi Lãnh Ninh cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay, tay hắn đã xoay một vòng, hung hăng bóp chặt cổ Lãnh Ninh, cùng lúc đó dùng sức đẩy cậu vào lối thoát hiểm!


**



“Đúng vậy,” Tạ Trường Hoành nói, “Cậu ấy đi cùng chúng tôi. Nếu không nhờ cậu ấy tinh mắt, chắc chúng tôi vẫn còn đang tìm.”


“Sao mấy người lại có thể dẫn cậu ấy đến một nơi nguy hiểm như vậy? Mau đưa người về!” Địch Diệp nói, “Ngoài ra, gọi thêm người đến đó, tránh trường hợp không đủ người.”


“Biết rồi, cậu đừng giận, tôi sẽ gọi người đưa cậu ấy về ngay!”


Tạ Trường Hoành cúp điện thoại, quay đầu lại nhìn, không thấy Lãnh Ninh.


“Ê, người đâu rồi? Vừa nãy còn nghe thấy nói chuyện mà…”


Tạ Trường Hoành nhìn về phía chỗ lưu giữ tro cốt, không thấy Lãnh Ninh. Ông lại đi ra ngoài, “Các cậu có thấy Lãnh Ninh không?”


Ba đệ tử trẻ tuổi đều lắc đầu, “Không thấy.”


“Cậu ấy đi đâu rồi?”


Tạ Trường Hoành lại quay lại chỗ lưu giữ tro cốt, thấy bình tro cốt đặt trên bàn, “Không phải đang kiểm tra tro cốt à? Sao kiểm tra dở lại mất tích rồi?”


Ngay lập tức, Tạ Trường Hoành phát hiện có điều không ổn — cái bàn bị xê dịch.


Kinh nghiệm làm cảnh sát hình sự lâu năm khiến ông trở nên vô cùng cảnh giác, ông lập tức rút khẩu súng bên hông ra.


Lúc này, trong lối thoát hiểm, Quan Cốc Thành Nhất đang siết chặt cổ Lãnh Ninh, kéo cậu về phía cuối hành lang.


“Tao vốn không muốn giết mày, nhưng mày lại muốn phá hỏng kế hoạch của tao!”


Lãnh Ninh dùng tay cố gắng gỡ tay đối phương ra, nhưng vô ích.


Do thường xuyên dùng tay phải cầm dao, Quan Cốc Thành Nhất có lực tay rất lớn. Lãnh Ninh vừa xuất viện cách đây không lâu, cơ thể còn rất yếu, hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.


Lực tay của Quan Cốc Thành Nhất lại càng mạnh hơn. Lãnh Ninh vì ngạt thở, gương mặt đã trở nên đỏ sậm.


Ngay trước giây phút sắp mất đi ý thức, cậu nắm chặt cánh tay Quan Cốc Thành Nhất, để lại DNA của đối phương dưới móng tay của mình.


“Đừng giãy giụa vô ích nữa, không có tác dụng đâu.”


Cổ Lãnh Ninh gần như sắp gãy đến nơi rồi, nhưng bản năng cầu sinh vẫn khiến cậu phát ra giọng nói khàn khàn, “Đừng đi… Bệnh viện có… cảnh sát…”


Quan Cốc Thành Nhất đột nhiên khựng lại.


Trong mắt hắn, sự giãy giụa trước cái chết của mọi người đều khó coi như nhau, sẵn sàng làm mọi thứ để sống sót. Tuy nhiên, người này, ngay cả khi đứng trước cái chết, tư duy vẫn rõ ràng đến đáng sợ.


**


Chan: Tui bảo con công đực khổ nhất tháng 12 có sai éo đâu, chương trước thì bị lão Tạ đào góc tường, chương này thì vợ bị nghi phạm xích đi


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 102
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...