Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 98: Ngoại truyện 21 - Hưởng tuần trăng mật.

Đám cưới này, quả thật đã bị đem ra bàn tán không biết bao nhiêu lần, có thể nói là một trong những “kinh điển của kinh điển”.

Ban đầu, mọi người thảo luận nhiều nhất dĩ nhiên vẫn là về hai nhân vật chính: Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.

Dù sao thì, những người vào phòng livestream của Doãn Song để xem, cho dù không phải fan CP Mộc Dĩ Thành Chu, thì đa phần cũng đều là khán giả từng theo dõi chương trình đại bạo “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”.

Sân khấu năm ấy quả thật quá ấn tượng, chỉ một sân khấu thôi mà đã khiến không biết bao nhiêu người rơi lệ, một thời còn được coi là tiết mục BE đẹp đẽ không thể thiếu mỗi khi tổng kết. Thế nhưng trong đám cưới này, cả váy cưới lẫn lời thề thốt lại hoàn toàn đối lập với sân khấu năm đó, giống như vô hình trung đã bù đắp được tiếc nuối trong lòng của biết bao người.

Bàn luận chuyện tình yêu xong, tự nhiên lại có người chuyển ánh mắt sang những điểm khác. Ví dụ có những nghệ sĩ nào đến dự, ai không đến dự; trong bức ảnh chụp tập thể ai trông đẹp, ai lại có trạng thái không mấy tốt; lại ví dụ Thịnh Dĩ trong một buổi lễ cưới rốt cuộc đã thay mấy bộ lễ phục, mỗi bộ đều là thiết kế của ai lại thêm ví dụ về trang sức hôm nay Thịnh Dĩ đeo, đều xuất xứ từ đâu, có mẫu nào mua được phiên bản giống hệt hay không…

Số lần phát lại của buổi livestream này đã đạt đến một con số kinh người. Thậm chí…

[Trưa nay ăn cơm chẳng tìm được phim nào hay để xem, “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” tôi cũng đã xem đi xem lại nhiều lần rồi, thế là lại mở phát lại buổi livestream đó.]
[Đừng nói nữa, tôi sắp thuộc làu rồi. Đến đoạn Giang Liễm Chu vừa mở miệng, tôi liền biết anh ấy sẽ nói câu gì, chuẩn xác từng chữ.]
[Chẳng phải đoạn phát biểu của Hứa Quy Cố cũng thế sao, lúc đầu tôi còn nghĩ, nhất định phải chép lại từng câu từng chữ để khắc sâu trong lòng, kết quả còn chưa kịp chép thì đã xem đi xem lại đến mức thuộc nằm lòng rồi]

Cả giới truyền thông giải trí đều âm thầm chấn động. Họ dĩ nhiên biết rõ, theo tính cách của Giang Liễm Chu, Cố Chu Studio tuyệt đối sẽ không lấy chuyện kết hôn của anh ra để làm chiêu trò. Thế mà chỉ cần gắn hai cái tên Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cạnh nhau, đã có thể tạo ra lưu lượng khủng đến như vậy sao?

Giang Liễm Chu vốn khó mời, nhưng so ra thì, mời Thịnh Dĩ có lẽ sẽ dễ hơn đôi chút chăng? Ví dụ như thảm đỏ các liên hoan, các chương trình phỏng vấn… giờ phút này, không ít bên đã bắt đầu động lòng tính toán.

Trái lại, Thịnh Dĩ sau khi trải qua trọn vẹn một ngày lễ cưới, thì đã hoàn toàn mệt rã rời đến mức sắp gục xuống.
Trong lúc làm lễ, cô có ăn một chút đồ ăn nhẹ lót dạ; may mà dáng người vốn dĩ rất tốt, chứ phần lớn cô dâu khác vì muốn giữ dáng đẹp nhất trong ngày cưới mà đến đồ ăn lót dạ cũng không dám chạm vào.

Giang Liễm Chu thì lại thương vợ, cái gì có thể để cô không phải động tay thì nhất định để cô nghỉ ngơi.

Nhưng cho dù vậy, Thịnh Dĩ vẫn thấy một ngày như thế này đúng là mệt muốn chết đi sống lại.

Mấy bộ váy cưới thay ra thay vào, cuối cùng trên người cô là bộ sườn xám tiện nhất trong số đó. Vừa bước vào phòng khách sạn, Thịnh Dĩ không nhịn được nữa, lập tức đá văng đôi giày cao gót ra, cả người ngã nhào xuống chiếc sofa dài mềm mại.

Cô thậm chí đã không còn chút sức lực nào để gắng gượng đi thêm vài bước, ngã thẳng xuống giường nữa rồi.

So với Thịnh Dĩ đã kiệt quệ đến vậy, rõ ràng Giang Liễm Chu cũng bận rộn suốt một ngày, thế mà trông anh vẫn còn tinh thần phơi phới. Anh nhìn cô gái đang nằm sõng soài trên sofa, không nhịn được khẽ bật cười, thong thả cúi xuống nhặt đôi giày cao gót đắt tiền cô vứt bừa, chỉnh lại gọn gàng. Sau đó, một tay đút túi, ung dung bước đến sofa rồi ngồi xuống cạnh cô.

Vừa thành thạo xoa bóp vai gáy cho Thịnh Dĩ, anh vừa lười nhác mở miệng: “Em thế này sao được, thể lực kém đến mức này rồi.”

Thịnh Dĩ: “?”

Cô quay đầu lại, đầy cảnh giác liếc nhìn Giang Liễm Chu: “Anh định làm gì?”

Công tử Giang khẽ nhướng mày: “Thể lực kém thế này, thì trên giường làm sao mà biểu hiện cho tốt được?”

Thịnh Dĩ: “…”

Thể lực của cô cũng không đến nỗi tệ lắm chứ. Dù Thịnh Dĩ không quá ham vận động, nhưng so với các cô gái khác thì tuyệt đối thuộc dạng trung bình khá rồi, có điều, sao có thể so nổi với một người thể lực gần như vô hạn như Giang Liễm Chu?

Tựa như anh chẳng có điểm dừng nào về sức bền, nhiều khi trêu chọc cô đến tận sáng, Thịnh Dĩ phải ngủ bù nguyên một ngày, vậy mà Giang công tử chỉ cần chợp mắt một hai tiếng đã có thể tỉnh táo, đi làm việc như không.

Có lần Thịnh Dĩ than thở với Bối Lôi chuyện này, Bối Lôi nhìn cô mà mặt mũi đều viết rõ: “Cậu ngây thơ quá đó.”

“Trời ạ, đó là Giang Liễm Chu đấy, cậu không biết mỗi lần anh ấy tổ chức concert đều ‘khủng’ đến mức nào à? Hát từ đầu đến cuối, ba tiếng đồng hồ không nghỉ, không hề hụt hơi.”

Thịnh Dĩ: “…”

Lúc này, Giang Liễm Chu nhìn dáng vẻ Thịnh Dĩ đang phơi mình như một con cá khô trên sofa, ngẫm nghĩ vài giây, rồi hờ hững đề nghị: “Hay là…”

Thịnh Dĩ ngẩng lên, liếc anh một cái.

“Từ mai bắt đầu chạy bộ buổi sáng với anh nhé.”

Thịnh Dĩ: “?”

Nói đi cũng lạ, Giang Liễm Chu đúng là một người rất thần kỳ, bảo anh là “chuẩn thẳng nam” thì cũng đúng, nhưng lại chẳng hề mắc phải mấy cái tật xấu thường thấy ở thẳng nam. Ví dụ như việc anh có tay nghề trang điểm cực kỳ điêu luyện, lại ví dụ như câu nói vừa rồi “Để anh làm cho.”

Rất nhiều thẳng nam nghe vậy chắc sẽ thấy như bị xúc phạm nhân cách, nhưng đại thiếu gia thì hoàn toàn không nghĩ thế, thẳng thắn tự nhiên. Nếu có ai thắc mắc, e là anh còn sẽ phản hỏi một câu “Vợ anh muốn tự làm, anh tất nhiên phải ủng hộ rồi.”

Thịnh Dĩ càng nghĩ càng nghẹn lời. Điều càng khiến người ta cạn lời hơn là, cô lại chợt nhớ ra chuyện mình đã đồng ý với Giang Liễm Chu khi thử chiếc sườn xám này. Cái gì gì đó, chẳng khác nào muốn lấy mạng cô.

Hồi cấp ba, thứ cô sợ hãi nhất chính là kỳ kiểm tra thể chất hàng năm, chạy tám trăm mét thôi đã như muốn lấy nửa cái mạng, thế mà bây giờ Giang đại thiếu gia càng nói càng hứng thú: “Anh thấy đề nghị này không tệ đâu, chạy bộ rèn luyện sức bền là tốt nhất. Bé con, em chính là thiếu sức bền đấy.”

“……”


Thịnh Dĩ chưa kịp hiểu, im lặng vài giây rồi rốt cuộc vẫn không nhịn được hỏi: “Em rèn luyện sức bền để làm gì?”

Giang Liễm Chu trả lời rất thản nhiên, động tác mát-xa trên vai cô không dừng, giọng điệu cũng vô cùng thoải mái, nghe thế nào cũng chẳng giống đang bàn chuyện gì mờ ám cả.

Thịnh Dĩ: “……”

Có lúc, cô thật sự không hiểu nổi, Giang Liễm Chu làm sao có thể vô tư thốt ra những lời như thế, không hề né tránh, không chút xấu hổ. Hơn nữa, tại sao cứ phải chọn đúng cái dịp “đêm tân hôn” để nói mấy lời này chứ…

Thịnh Dĩ nghiêng mắt, liếc Giang Liễm Chu một cái, theo như thường lệ, lúc này Giang Liễm Chu hẳn sẽ từ vai gáy cô bắt đầu mát-xa, sau đó là lưng, rồi xuống xương sống, rồi nữa là…không muốn nhớ lại.

Nhưng hôm nay lại thật kỳ lạ, đã mát-xa lâu như vậy rồi, bàn tay Giang Liễm Chu vẫn ngoan ngoãn dừng ở chỗ cũ, hoàn toàn không có dấu hiệu dịch xuống, Thịnh Dĩ bắt đầu thấy bất an.

Cô cứ có cảm giác mình như con cá bị đặt trên thớt, mặc cho người ta muốn làm gì thì làm, chỉ biết yên lặng chờ cơn bão ập đến.
Với tâm trạng thấp thỏm thế này, Thịnh Dĩ nào chịu nổi, thà chủ động còn hơn. Cô “khụ” một tiếng, ngồi bật dậy khỏi sofa.

Giang Liễm Chu hơi nhướng mày, ngả người vào lưng ghế, hỏi: “Vai không mỏi nữa à?”

Thực ra đúng là đã đỡ hơn nhiều, bàn tay của Giang Liễm Chu quả thật quá khéo, Thịnh Dĩ gật đầu nhẹ mấy cái, chân trần giẫm lên tấm thảm mềm mại.

“Em đi tắm đây.”

Câu này, nói thẳng ra đã là gợi ý tr*n tr** rồi.

Thế mà Giang Liễm Chu lại như chẳng nghe ra, chỉ thong dong bảo: “Đi đi, nhớ để nước nóng chút, có thể giúp xua mệt.”

Thịnh Dĩ: “?”
Cái phản ứng này hoàn toàn ngoài dự liệu của cô.

Đi được mấy bước, cô lại quay đầu nhìn anh: “Sao vậy?”

Thịnh Dĩ khẽ “ừm” một tiếng, do dự mãi, cuối cùng vẫn hỏi ra: “Anh không đi cùng sao?”

“Không.” Giang Liễm Chu lười biếng đáp “Bé con, em đừng có đánh giá cao sức kiềm chế của anh quá.”

Thịnh Dĩ: “???”

Giang Liễm Chu tiếp: “Nếu tắm chung với em, thì anh còn nhịn nổi chắc? Mau đi đi, lát nữa anh sấy tóc cho em, tối nay nghỉ sớm.”

Câu nói này khiến người ta hoàn toàn không kịp phòng bị, có lẽ vì nét ngẩn ngơ trên gương mặt Thịnh Dĩ quá rõ, Giang Liễm Chu không nhịn được càng lúc càng cười thoải mái: “Hôm nay em mệt thế này rồi, anh cũng đâu phải thật sự là cầm thú.”

Thịnh Dĩ mím môi, trong lòng thoáng chốc dâng lên một thứ cảm xúc khó diễn tả thành lời. Đúng là rất mệt, nhưng hôm nay lại là đêm tân hôn.Nói sao nhỉ….

Đôi khi chỉ là trong vài chi tiết rất nhỏ, rất vô tình, Thịnh Dĩ lại bị Giang Liễm Chu làm cho rung động.

“Đi nhanh đi.” Giang Liễm Chu giục một tiếng, sau đó khẽ dừng lại, rồi chậm rãi mở miệng: “Ngày tháng sau này còn dài.”

Thịnh Dĩ: “……”
Ý là, có thể đừng tùy tiện nhấn giọng ở mấy chữ như thế được không… đến mức khiến người ta chẳng phân biệt nổi, rốt cuộc là do mình suy nghĩ nhiều, hay là anh cố ý đây!

……


Đêm hôm đó, quả thực cô đã ngủ một giấc ngon lành.

Tắm nước nóng xong, cơn buồn ngủ ập tới dữ dội, Thịnh Dĩ gần như vừa đặt đầu xuống gối đã chìm vào giấc ngủ. Một giấc này ngủ liền rất lâu, đến khi tỉnh lại, cô nhìn điện thoại mới phát hiện đã hơn mười một giờ, cô đã ngủ trọn mười hai tiếng.

Rèm cửa vẫn kéo, căn phòng tối mờ, còn Giang Liễm Chu thì không thấy đâu, Thịnh Dĩ lấy lại tinh thần, xỏ dép bước ra phía phòng khách của căn hộ.

Quả nhiên, Giang Liễm Chu đang ngồi trên sofa, nói chuyện điện thoại.
“Vâng, cô ấy vẫn còn ngủ, con biết rồi…” Giọng anh thoáng mang chút bất đắc dĩ “Con thật sự không hề giấu con dâu để mẹ không gặp được đâu, mẹ nghĩ cái gì vậy. Hôm qua cô ấy mệt lắm, không phải lỗi của con, mẹ, mẹ cũng phải công bằng chút chứ…”

Đang nói dở, Giang Liễm Chu nghiêng đầu, bắt gặp Thịnh Dĩ đang đứng ở cửa phòng khách, cả người lập tức như được đại xá, anh vội vàng nói nhanh vào điện thoại: “Mẹ, A Cửu tỉnh rồi, lát nữa con đưa cô ấy xuống ăn cơm chẳng phải được sao? Con cúp đây.”

Mẹ Giang còn “Alo” hai tiếng, chỉ nghe thấy trong ống nghe vang lên từng hồi “tút tút”.
“Rõ ràng cô còn muốn nói vài câu với bảo bối A Cửu, vậy mà nó dám cúp nhanh như thế.”

Trì Bách đứng bên cạnh thì thầm trong lòng, rồi dùng đũa công cộng gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát bà Giang: “Cô à, cô đừng giận nữa, anh Chu phải đi phối đồ cho A Cửu đó.”

Bà Giang nghĩ lại, thấy cũng đúng, lập tức mọi bất mãn đều tan biến sạch sẽ. Trong lòng mẹ Thịnh rất vui, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Con bé này, ngày nào mặc quần áo cũng phải làm phiền Liễm Chu, thật là…”

Không khí trên bàn ăn khá hòa thuận. Còn trong phòng, Thịnh Dĩ lại có chút lúng túng.

Nếu đoán không sai, thì giờ này những người thân thiết nhất của cô, hẳn đang cùng nhau ăn trưa ở nhà hàng khách sạn. Còn cô, cô dâu mới, lại ngủ một mạch đến gần mười hai giờ.

Điện thoại rung, là tin nhắn WeChat của Bối Lôi.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Quả không hổ là anh Chu, quả không hổ là đêm tân hôn, đỉnh.]

Thịnh Dĩ: “……”

Cô mà nói tối qua thật sự chưa làm gì, chắc cũng chẳng ai tin nổi. Sau bữa cơm chung cuối cùng, đám cưới náo nhiệt đến cực điểm này mới xem như chính thức khép lại.

Thịnh Dĩ cùng Giang Liễm Chu lên đường đi hưởng tuần trăng mật. Thực ra đây không phải lần đầu tiên cô đi xa cùng anh, trước đó khi quay Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy cũng đã cùng nhau ngồi máy bay nhiều lần.

Thế nhưng cảm giác lần này lại hoàn toàn khác, không có trợ lý đi theo, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ liền trở thành một cặp đôi bình thường nhất, mọi thứ đều tự mình lên lịch, tự mình kéo hành lý, tự mình lo toan tất cả.

Nơi họ chọn để hưởng tuần trăng mật là một hòn đảo có phần giống với Đảo Mùa Hè – địa điểm quay lần đầu tiên, ở trong một căn biệt thự sát biển, từ ban công có thể nhìn ra toàn cảnh đại dương, đẹp đến nao lòng.

Trên ban công còn có hai chiếc ghế mây, thật khó mà không tưởng tượng ra cảnh ngồi cùng nhau trên đó ngắm biển sẽ thư thái nhường nào. Thịnh Dĩ đưa mắt ngắm nhìn xa xa, không ngừng cảm thán cảnh đẹp nơi đây.

Giang Liễm Chu cũng đứng cạnh cô, cùng cô cảm khái “Khung cảnh biển này đúng là khiến người ta thấy tâm tình khoan khoái.”

Thịnh Dĩ vừa gật đầu chuẩn bị tán đồng, thì đã nghe anh nói tiếp: “Cái ghế mây này cũng khá ổn.”

Thịnh Dĩ lại gật đầu.

Giang Liễm Chu không biết xấu hổ nói: “Ngồi trên ghế mây mà làm thì chắc chắn rất thoải mái.”

Thịnh Dĩ vốn đang gật gù…

“?”

Cô bỗng mở to mắt, im lặng hai giây, quay đầu nhìn sang anh: “Vừa rồi anh nói cái gì?”

Giang Liễm Chu lười biếng chống cằm, kéo dài giọng: “Bảo bối, anh đã bỏ qua một đêm rồi, chẳng lẽ em nghĩ anh lại tiếp tục bỏ qua, rồi lời hứa em nói lúc thử đồ sẽ không còn tính nữa sao?”

Thịnh Dĩ: “……”


Trong chốc lát, cô thậm chí có chút không dám tin, “Nhưng lời hứa khi đó của em rõ ràng là…”

Quả thật, lời hứa khi ấy là phải mặc váy cưới, nhưng bây giờ đã chẳng còn là ngày kết hôn nữa, lấy đâu ra váy cưới để mặc?

“À cái đó hả.” Đại thiếu gia Giang thong thả nhấc tách cà phê lên uống một ngụm, mới chậm rãi đáp: “Em khỏi lo, anh mang theo hết rồi, trong vali cả.”

Thịnh Dĩ: “?”

Giang Liễm Chu: “Bảo bối, phải làm một người giữ chữ tín, chẳng lẽ em định nuốt lời sao?”

“……”

“Thôi vậy.” Giang Liễm Chu cố ý lắc đầu, khẽ thở dài “Nếu em muốn coi như mình chưa từng nói, thì cứ thế đi. Vậy anh cũng chỉ đành coi như chưa từng nghe thấy……”

“Làm.”

Thịnh Dĩ nghiến răng, hung hăng cắt ngang lời anh.

Giang Liễm Chu hơi nhướng mày, hàng chân mày khoáng đạt thoáng một nét cười không giấu được, nhìn sang cô, cố làm ra vẻ như chưa nghe rõ: “Em nói gì cơ?”

Thịnh Dĩ đứng bật dậy, ngồi phịch xuống chiếc ghế mây nơi Giang Liễm Chu đang ngồi “Em nói, làm. Giang Liễm Chu, không làm mệt chết anh thì em không còn họ Thịnh nữa.”

Giang Liễm Chu thật sự rất muốn bật cười, nhưng lại phải cố nhịn trước ánh mắt dữ dằn của cô, còn ra vẻ sợ hãi.

Diễn xuất của anh quá giỏi, khiến Thịnh Dĩ bỗng dưng sinh ra một cảm giác kỳ lạ, như thể chính mình đang trêu ghẹo một “lương thiện nam nhân” vậy. Dù mà nhìn thế nào đi nữa, bốn chữ “lương thiện nam nhân” chẳng liên quan chút gì đến Giang Liễm Chu.

Thịnh Dĩ nắm lấy cằm anh, mạnh mẽ hôn xuống.

……
Cuối cùng, dĩ nhiên Giang Liễm Chu vẫn bế Thịnh Dĩ về phòng, coi như cưỡng ép quên đi cái “flag” nào đó mà cô đã hùng hồn lập ra, chỉ để cô thấm thía bằng cả thể xác rằng, cái gọi là “ngày tháng còn dài”.

——-

Tài khoản “Lênh đênh cùng Chu” đăng bài: “Hu hu hu tui khóc mất thôi! Xin nghỉ phép ngắn hạn đi chơi với bạn thân, ai ngờ trên đảo XX (đã bôi mờ rồi, mấy bạn cũng đừng tò mò, chắc anh ấy đi rồi) lại tình cờ gặp được Mộc Dĩ Thành Chu! Anh ấy đội mũ, đeo khẩu trang, chắc là đi hưởng tuần trăng mật. Trời ơi tui may mắn quá á á á!”

Còn kèm một tấm hình chụp mờ mịt từ sau lưng, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra là Mộc Dĩ Thành Chu.

Bình luận bên dưới toàn là tiếng gào thét:
[Ghen tị muốn chết, tui lại mở phát lại buổi livestream đám cưới rồi. Cầu xin CP của tui mau cho tui ăn kẹo đi mà!]
[Trời ơi, số đỏ vậy chứ! Lúc cậu va phải họ thì hai người đang làm gì thế?]

“Lênh đênh cùng Chu” trả lời: “Hai người họ đang đi dọc bờ biển, A Cửu muốn đi chân trần xuống nước, anh Chu thì có vẻ không đồng ý, thế là A Cửu cố tình chạy vụt đi, còn làm ướt cả giày. Anh Chu lúc đó mặt không vui lắm, A Cửu liền hôn anh một cái, thế là anh không nhịn nổi nữa, hết làm mặt lạnh luôn hahaha! Sau đó, anh ấy còn ngồi xuống, cởi tất và giày ướt của A Cửu cầm trong tay, rồi cõng A Cửu về.”

Dòng weibo này nhanh chóng leo thành bài hot nhất trong siêu thoại Mộc Dĩ Thành Chu ngày hôm đó. Đám fan CP vốn khát kẹo lập tức ùa vào tương tác điên cuồng, coi như tìm được chút an ủi.

Mọi người đều vô cùng vui vẻ, chỉ có Giang Liễm Chu là đứng trước cuốn lịch, cầm bút dạ khoanh một vòng tròn thật to và thật đậm vào ngày hôm nay. Phải đánh đòn, đến kỳ rồi mà còn dám chạy xuống nước, sao lại gan to thế chứ.

Có điều, thôi vậy, nể cô ấy thích đến thế, thì lịch trình cứ dời thêm vài ngày, chờ cô ấy hết kỳ, chơi chán chê rồi hãy tính tiếp.

 



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 98: Ngoại truyện 21 - Hưởng tuần trăng mật.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...