Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 96: Ngoại truyện 19 - Lâu ngày sinh tình.
Năm ngoái đã ký xuất bản một cuốn truyện tranh, năm nay chuẩn bị ra mắt rồi. Biên tập xuất bản phụ trách tác phẩm của Thịnh Dĩ dạo gần đây phấn khích đến mức không kìm nổi, trong văn phòng cứ muốn ngân nga hát, khiến đồng nghiệp xung quanh chỉ biết xuýt xoa cảm thán.
“Được rồi đấy, đừng cao giọng quá. Ai mà chẳng biết cậu ký được tác phẩm của Thịnh Dĩ, vui đến mức này luôn.”
“Đương nhiên rồi!” Biên tập viên Như Họa của Thịnh Dĩ lúc này vui mừng đến mức như muốn nổ tung, càng thêm cảm thấy mình may mắn và có con mắt tinh tường.
Thực ra, Vọng Cửu vốn đã có rất nhiều fan từ trước. Một cuốn truyện tranh trước đây của cô đã trở thành sách bán chạy, nên ngay khi bộ mới năm ngoái vừa đăng chương mở đầu trên Weibo, đã có không ít nhà xuất bản muốn giành lấy quyền ký kết.
Như Họa thì từ sớm đã nhất quyết muốn ký bằng được, dĩ nhiên không thể thiếu những lần cạnh tranh giá với các nhà xuất bản khác, cô còn đem hết thành ý lớn nhất ra thuyết phục.
Số lượng in lần đầu và tỷ lệ nhuận bút chính là yếu tố quyết định giá ký xuất bản. Như Họa thực sự rất thích tác phẩm lần này của Thịnh Dĩ, mức độ yêu thích thậm chí còn vượt xa cuốn truyện tranh đầu tiên.
Tuy nhiên, mức giá ký kết lại không phải điều Như Họa có thể tự định đoạt, mà cần bộ phận thị trường phân tích tổng hợp rồi đưa ra con số được cho là hợp lý.
Suy cho cùng, trong thời buổi báo in ngày càng đi xuống, nếu đưa ra một quyết định sai lầm thì ảnh hưởng sẽ vô cùng lớn. Bộ truyện trước của Vọng Cửu bán rất chạy, nhưng không thể vì thế mà khẳng định bộ này cũng sẽ thành công như vậy.
Để giành được bản quyền bộ truyện tranh của Vọng Cửu, Như Họa đã tranh luận với bộ phận thị trường không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng gần như là hạ quyết tâm “nếu thất bại thì chịu phạt”, mới lấy được mức giá ký kết cao ngất ngưởng và thành công ký được Vọng Cửu.
Thế nhưng ký kết thì ký kết, với số lượng in lần đầu cao như vậy, nếu không bán được. Vậy thì Như Họa cũng có thể trực tiếp cuốn gói nghỉ việc rồi.
Nhưng mà! Cứ như được thần may mắn chiếu cố vậy! Như Họa thậm chí chẳng phải lo lắng quá vài tháng.
Ngay lần đầu tiên Vọng Cửu vẽ bìa cho album “Cửu Cửu” của Giang Liễm Chu, lượng fan Weibo của cô đã bùng nổ tăng mạnh nhờ lời khen ngợi của anh, khiến Như Họa thở phào nhẹ nhõm không ít.
Sau đó, chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” trở thành show hot nhất vài năm gần đây, Vọng Cửu lại nhờ mấy bức fanart CP “Mộc Dĩ Thành Chu” vô cùng xuất sắc mà độ nổi tiếng càng ngày càng cao, Như Họa chỉ thấy mình đúng là may mắn đến cực điểm.
Lúc đó cô đã nghĩ chỉ cần thế thôi cũng đủ hoàn thành chỉ tiêu doanh số rồi, nào ngờ…
Trong buổi livestream hôm ấy, Thịnh Dĩ bất ngờ xuất hiện bên Giang Liễm Chu, trước hết là công khai chứng minh hai người đang sống chung, rồi lại vô tình lộ luôn thân phận thật, hóa ra cô chính là Vọng Cửu!
Lúc đó Như Họa chỉ cảm thấy như trên trời rơi xuống một cái bánh khổng lồ, loại bánh mà trước đây cô thậm chí không dám mơ tới.
Mọi chuyện bùng nổ rồi, từ khi biết được Vọng Cửu chính là Thịnh Dĩ, mà Thịnh Dĩ lại chính là bạn gái của Giang Liễm Chu, vân vân và mây mây, Như Họa cảm thấy ngay cả bước chân mình khi đi đường cũng như nhẹ bẫng.
Cao suất in lần đầu thì đã sao! Với mức độ nổi tiếng và lượng fan của Thịnh Dĩ thế này, thì có gì mà không bán được chứ!
Huống chi, bản thân bộ truyện tranh của Vọng Cửu vốn đã cực kỳ hot, fan truyện tranh đã sớm mò vào weibo chính thức của nhà xuất bản, ngày ngày giống như điểm danh mà hối thúc.
Thế thì bảo sao mà không khiến người ta phấn khích cho được! Mà quan trọng hơn là…
[Như Họa: Buổi mở bán trước tối mai có 10 giây ký tặng đặc biệt giới hạn, A Cửu bảo bối, cậu thật sự ổn chứ? Mình cảm giác tay cậu chắc sắp ký đến gãy mất rồi.]
[Vọng Cửu: Không sao đâu, độc giả đã ủng hộ mình, thì tất nhiên mình cũng phải ký cho họ chứ.]
Như Họa xúc động đến mức nước mắt rơi lã chã. Thực ra, với vị thế như Vọng Cửu, hoàn toàn không cần dựa vào “ký tặng giới hạn” để kéo doanh số. Nhưng Vọng Cửu trước nay vốn chân thành, chẳng hề tỏ ra kiểu cách dù mình có nhiều fan hâm mộ.
[Vọng Cửu: À đúng rồi, không biết có được không, nhưng mà…]
[Vọng Cửu: Anh ấy cũng cứ đòi ký ngẫu nhiên vài cái tên trên mấy tờ giấy, chắc không sao đâu nhỉ?]
Như Họa ngẩn người. Cách nói của Vọng Cửu có chút hàm ý, nhất thời cô chưa hiểu “anh ấy” trong lời này là chỉ ai.
Ban đầu, Như Họa còn nghĩ chắc mình hiểu nhầm, ngốc nghếch hỏi lại:
Trời ạ! Năm nay cô ấy gặp phải vận may thượng đỉnh gì thế này? Chuyện này mà cô ấy cũng dám nghĩ sao?!
[Như Họa: Sao lại gọi là quậy chứ, A Cửu bảo bối, anh ấy đây là làm Bồ Tát rồi còn gì! Mau cho tớ cảm ơn Bồ Tát đi, tớ khóc thật rồi đấy.]
[Như Họa: Vậy… vậy thì… tớ có thể xin một cuốn không =))]
Giao diện chat hiện trên màn hình, Giang Liễm Chu nghiêng đầu nhìn, nhướn mày lười biếng, còn ra vẻ đắc ý: “Anh đã bảo rồi mà, bảo bối, em cũng phải cảm ơn anh đấy.”
Thịnh Dĩ khẽ cười, liếc anh một cái: “Cảm ơn anh cái gì, cảm ơn vì khiến em hôm nay đến giờ còn nhũn cả chân sao?”
Giang Liễm Chu: “…”
Cuối cùng anh ho khẽ một tiếng, rồi ngoan ngoãn bóp chân cho Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ lại càng bật cười. Thật kỳ lạ, trước đây nghe Bối Lôi nói, Giang Liễm Chu rất biết kiềm chế, thậm chí còn được coi là kiểu mẫu. Thế mà dạo này, nhất là từ sau khi cô gật đầu nhận lời cầu hôn của anh, anh gần như không chỉ ban đêm, có lúc ngay cả ban ngày, hai người rõ ràng chỉ đang ngồi trên sofa video call, vậy mà bàn tay Giang Liễm Chu lại chẳng chịu ngoan ngoãn, không biết anh học ở đâu, say sưa thử nghiệm mấy tư thế mới.
Mà khổ nỗi, Thịnh Dĩ thật sự rất khó từ chối yêu cầu của anh. Hơn nữa, cũng quả thật rất dễ chịu, vậy nên lần nào cũng thế, ngoài miệng cô từ chối vài câu, nhưng cuối cùng lại vẫn cùng Giang Liễm Chu quấn lấy nhau.
Nghĩ đến đây, Thịnh Dĩ cũng có chút chột dạ. Người trẻ, quả nhiên vẫn nên biết tiết chế thì hơn.
Không biết Giang Liễm Chu vừa nghĩ gì, Thịnh Dĩ bỗng cảm nhận được có một th* c*ng r*n, nóng hổi đang khẽ chạm vào chân mình, có lẽ vì vẻ mặt kinh ngạc của Thịnh Dĩ quá rõ ràng, đại thiếu gia mặt dày Giang Liễm Chu lại tỏ ra thản nhiên, chậm rãi nhìn cô, thong thả mở miệng: “Bảo bối, đừng nhắc mấy chuyện đó nữa. Hôm nay em không khỏe, anh đã khó khăn lắm mới định tha cho em đấy.”
Anh thậm chí còn có thể ngược lại trách móc: “Đừng đánh giá thấp sức hấp dẫn của em với anh như vậy.”
Thịnh Dĩ: “?”
Còn trách ngược lại cô sao?
Giang Liễm Chu tiếc nuối liếc cô một cái, rồi cầm điện thoại lên, dường như mở WeChat, gửi vài tin nhắn trong nhóm.
Thịnh Dĩ: “Anh đang nhắn cho ai thế?”
“Phó Thừa Trạch, Trì Bách, còn cả Đoàn Minh Tể nữa.” Giang Liễm Chu vươn vai, hờ hững đáp.
Vừa nói xong, điện thoại Giang Liễm Chu đồng loạt bật ra ba tin nhắn:
[Phó Thừa Trạch: ? Cậu còn là người không đấy]
[Trì Bách: ? Cậu còn là người không đấy]
[Đoàn Minh Tể: ? Cậu còn là người không đấy]
Thịnh Dĩ: “……”
Cô cầm lấy điện thoại Giang Liễm Chu, vuốt lên trên, liền thấy những tin nhắn anh vừa gửi trong nhóm riêng.
[Ivan: Tối mai 8:00, truyện tranh của A Cửu sẽ mở bán đúng giờ, định mua bao nhiêu quyển?]
[Ivan: Dưới một nghìn quyển thì tôi thật sự coi thường các cậu đấy.]
Phía sau còn tận tình đính kèm sẵn đường link mua hàng.
Thịnh Dĩ: “……”
Thực ra thì một nghìn quyển, cũng chẳng phải số tiền quá lớn, khoảng ba vạn tệ, với bọn họ mà nói quả thật chẳng đáng kể gì. Nhưng vấn đề là …
Mua một nghìn quyển thì dễ, để ở đâu? Định mở hẳn một tiệm sách à? Một quyển truyện tranh cũng khá dày, mà một nghìn quyển thì phải hình dung thế nào đây.
Giang Liễm Chu thì lại vô cùng thản nhiên, duỗi dài đôi chân, tư thế nhàn nhã hết mức: “Anh đã từng mời bọn họ chơi một lần phòng thoát hiểm đắt đỏ như thế, bọn họ mua truyện tranh chẳng phải cũng hợp tình hợp lý sao?”
Thịnh Dĩ khẽ im lặng một chút, rồi vẫn không nhịn được hỏi: “Chẳng phải bọn họ đến là để giúp anh cầu hôn sao?”
“Sao lại nói là giúp.” Giang Liễm Chu theo thói quen ngang ngược, lập tức trở mặt chối bỏ “Đó gọi là đứng xem, có thể tận mắt chứng kiến anh cầu hôn em, đó mới là vinh hạnh to lớn.”
Thịnh Dĩ: “Thế thì em còn phải thay họ cảm ơn anh à?”
Giang Liễm Chu: “Không cần đâu, cứ để họ âm thầm thấy vinh hạnh trong lòng là được.”
Có lẽ là vì “người tình trong mắt hóa Tây Thi”, Thịnh Dĩ thỉnh thoảng vẫn thấy khó hiểu, sao mình càng nhìn cái dáng vẻ Giang Liễm Chu mồm miệng đầy mấy câu trêu chọc kia, lại càng cảm thấy anh đáng yêu đến thế.
Đương nhiên, Trì Bách bọn họ cũng chỉ mắng cho vui miệng thôi, đến tối hôm sau, trước tám giờ, ai nấy đều đã canh chuẩn từng giây, mở sẵn trang web mua hàng, chuẩn bị “cướp” bản phát hành truyện tranh hôm nay. Đúng vậy, thật sự là “cướp mua”.
Đã có sẵn một nhóm fan ngồi trước máy tính, căng thẳng bồn chồn, chỉ sợ lỡ mất mười giây ký tặng giới hạn.
Ba, hai, một.
Nắm chắc phần thắng, Thịnh Dĩ cũng không quá để tâm tới con số bán ra, ngược lại, Như Họa sau mười giây đã kích động đến mức gửi ngay cho cô một tấm ảnh chụp màn hình.
Thịnh Dĩ lúc đó đang thong thả ăn hạt dưa, chậm rãi mở tấm ảnh ấy ra. Sau đó, cô đếm đi đếm lại mấy con số kia.
[Như Họa: Rất nhanh thôi sẽ gửi giấy bọc bảo vệ cho cậu, cố lên nhé bảo bối!]
[Vọng Cửu: ……]
Là sao vậy, cảm giác như hồi còn đi học cũng chưa bao giờ viết nhiều chữ thế này!
[Thịnh Nguyên Bạch: Có thấy anh tinh tế không, anh còn cố ý đợi sau mười giây mới mua, sợ em ký nhiều quá mỏi tay.]
Trang weibo tuyên truyền của nhà xuất bản đã bùng nổ.
[Aaa mình mua được rồi! May mà mạng nhà mình mạnh, điều kiện hơi eo hẹp, chỉ mua 50 quyển thôi, không dám làm bảo bối A Cửu thêm vất vả~]
[Thế nên cái “quà trứng phục sinh” bất ngờ mà weibo nhà xuất bản nói hôm nay, bây giờ vẫn chưa thể tiết lộ sao?]
[Bảo bối có thể tổ chức ký tặng không, mình muốn gặp vợ, nếu vợ có thể ký trực tiếp cho mình thì càng tuyệt hơn!]
……
Thịnh Dĩ lướt qua một vòng, lại rơi vào im lặng. Thực ra cô cũng khá bất ngờ, hôm nay weibo chính thức của nhà xuất bản lại không lấy chuyện Giang Liễm Chu có thể ký tên làm điểm quảng bá. Sau đó Như Họa mới nói với cô, đó là vì sợ Giang Liễm Chu phút cuối xảy ra chuyện bất ngờ, khiến fan trông ngóng vô ích.
Nhưng mà, con số này đã thật sự quá kinh người rồi! Bên Như Họa thì cười đến mức miệng sắp bay lên tận trời, như thể tiền thưởng đã hóa thành cục tiền thực sự rơi ngay xuống trước mặt.
Đồng nghiệp nhìn chằm chằm vào số lượng bán ra, vừa chua xót vừa ghen tị, lại vừa phục sát đất: “Trước đây cậu muốn ký với Vọng Cửu, tôi còn bảo sao cậu dám báo cao thế cho lần in đầu, lỡ bán không chạy thì ngay cả cơm ăn cũng chẳng giữ nổi. Kết quả thì…”
Phải rồi, kết quả ai ngờ Vọng Cửu lại bán đắt thế cơ chứ!
……
Thịnh Dĩ cười, nhưng rõ ràng chẳng vui lắm.
Dạo gần đây, Giang Liễm Chu đang chú ý dưỡng giọng, ca khúc trong album mới lần lượt tung ra, mỗi bài đều đạt thành tích không tầm thường. Vậy nên ngoài thỉnh thoảng ghé qua phòng thu, phần lớn thời gian anh đều rảnh rỗi, ngày nào cũng ngồi trong thư phòng, bầu bạn cùng Thịnh Dĩ ký sách.
Thịnh Dĩ thậm chí còn có một ảo giác rất vi diệu, như thể mình đã quay về thời học sinh.
Cô ngồi bên bàn, Giang Liễm Chu thì ngồi ngay cạnh, cúi đầu nhìn cô ký tên, còn không quên chỉ trỏ: “Chữ ký này phải liền mạch, mới đẹp.”
Anh cầm tờ giấy bọc bảo vệ lên, ngắm nghía mấy giây, hài lòng gật đầu, rồi cầm bút quẹt quẹt ký luôn tên mình lên đó, chưa đủ, anh còn phải chạy sang quấy rối Thịnh Dĩ: “Thế nào, chữ ký của anh trông ổn chứ, em thấy sao?”
Thịnh Dĩ bận tối mắt, chỉ ngẩng lên liếc một cái, qua loa vô cùng: “Ừ, cũng… được.”
“Chậc” Đại thiếu gia Giang hết sức bất mãn “Bảo bối, ánh mắt chọn lọc tinh tế cả đời em, đều đem dùng hết vào việc tìm vị hôn phu rồi.”
“……”
Nói thật thì, Giang Liễm Chu quả thật là một người cực kỳ coi trọng “thân phận”. Hồi cấp ba, miệng anh lúc nào cũng là “bạn cùng bàn của cậu”; khi yêu nhau rồi, anh luôn xưng “bạn trai Thịnh Dĩ”; đến khi cầu hôn thành công, lại suốt ngày không quên cái danh “vị hôn phu”.
Nếu chơi game online, Giang Liễm Chu chắc chắn sẽ chọn một cái ID có tiền tố “XXX của Thịnh Dĩ” 100%.
Tâm trạng của Thịnh Dĩ lúc này thực sự rất tuyệt. Trước kia cô vốn chẳng hiểu nổi mấy đôi yêu nhau, cứ nghĩ ngày 24 tiếng dính nhau mãi thì chẳng ngán đến phát sợ sao? Cho đến khi chính cô thật sự yêu rồi.
Nói chẳng rõ, nhưng khi ở cạnh Giang Liễm Chu, tâm trạng cô cứ nhẹ bẫng hẳn. Dù hai người mỗi người bận một việc riêng, cô vẫn thấy vui hơn nhiều so với lúc chỉ có một mình.
Thịnh Dĩ bỗng quay đầu, hỏi Giang Liễm Chu: “Vị hôn phu, vậy anh bắt đầu thích em từ khi nào?”
Giang Liễm Chu hơi khựng lại, giọng lơ đễnh: “Sao tự dưng lại hỏi thế?”
“Nói đi mà.” Thịnh Dĩ vừa cúi đầu ký thêm mấy tờ, vừa gặng hỏi: “Chẳng lẽ là nhất kiến chung tình với em đấy chứ?”
Nói xong, cô còn tự đánh giá: “Cũng không phải là không thể, dù sao người như em hiếm có đấy.”
Giang Liễm Chu lắc đầu: “Anh đâu phải loại chỉ nhìn mặt mà nhất kiến chung tình, cái đó gọi là…”
Anh nhấn từng chữ rõ ràng: “Lâu ngày sinh tình.”
“……”
Không biết có phải ảo giác của Thịnh Dĩ hay không, mà cô cứ thấy anh cố tình nhấn mạnh vào chữ đầu tiên, chữ “lâu” ấy, rốt cuộc là có ý nghĩa quái gì.
Hiếm khi bị chặn họng, Thịnh Dĩ không muốn hỏi thêm nữa. Đại thiếu gia Giang lại đắc ý nhướng mày: “Không tò mò xem rốt cuộc anh ‘lâu ngày sinh tình’ kiểu gì sao?”
“Bốp!” Thịnh Dĩ đập một tờ giấy bọc sách xuống trước mặt anh, hung hăng: “Mau ký cho em, đừng ở đó lảm nhảm mấy thứ linh tinh nữa!”
Giang Liễm Chu rốt cuộc không nhịn được mà bật cười.
———
Gần đến ngày cưới, thật ra có rất nhiều việc cần làm. Lúc anh cùng Phó Thừa Trạch chọn mẫu thiệp mời, Phó Thừa Trạch cũng hỏi đúng câu ấy: “Vậy rốt cuộc, anh Chu, cậu bắt đầu thích A Cửu từ khi nào?”
Giang Liễm Chu liếc anh một cái: “Không biết lớn nhỏ gì cả, gọi chị dâu đi.”
Phó Thừa Trạch: “……”
Bắt đầu từ khi nào ư…Vừa giống như là một quá trình, lại vừa như một khoảnh khắc nào đó. Nếu nhất định phải nói, chắc là vào kỳ nghỉ hè từ lớp 11 lên lớp 12, không hiểu sao Giang Liễm Chu đã hỏi một câu: “Cậu có ngôi trường đại học nào muốn thi vào không?”
Thịnh Dĩ đáp: “Đại học Cảnh Đại.”
Giang Liễm Chu theo bản năng nghĩ ngay: “Ừ, vậy thì Cảnh Đại.”
Khi ấy, thật ra anh có chút hoang mang, không hiểu sao ý nghĩ ấy lại bật ra trong đầu ngay lập tức. Nhưng rất nhanh, anh lại bình thản đón nhận, anh nghĩ, anh khao khát được đồng hành cùng cô đi hết chặng đường, chứng kiến từng khoảnh khắc trong đời cô, dù là nhỏ bé hay trọng đại.
Giang Liễm Chu có lẽ vốn dĩ đã khác người, khi người khác xác định mình rung động, họ chỉ nghĩ đến tỏ tình rồi yêu đương, còn Giang Liễm Chu khi ấy mới mười bảy tuổi, đã nghĩ đến làm sao đi hết cả một đời, chưa hiểu rõ yêu hận, nhưng đã nguyện trọn kiếp.
[Bảo bối A Cửu hôm nay chắc sẽ đăng vài tấm ảnh chữ ký nhỉ? Chị em ơi, tôi sắp ngóng đến rách mắt rồi.]
[Tôi cũng thế, một ngày lướt Weibo của A Cửu ba ngàn lần, ai hiểu được cơ chứ.]
[Đm, người trên kia là nhà tiên tri à? A Cửu vừa đăng Weibo rồi đó!!!]
Quả nhiên như fans mong đợi, Thịnh Dĩ dùng ID “Vọng Cửu” cập nhật một bài viết mới.
Vọng Cửu: “Chắc phải ký tầm ba mươi năm mất (nhìn cả căn phòng đầy giấy bọc sách mà nghĩ vậy), và còn có vài cái nhoi nhoi, sinh động, ‘trứng phục sinh’ nhỏ.”
Đính kèm ba tấm ảnh: tấm đầu là từng chồng giấy bọc sách còn chưa ký; tấm thứ hai là mấy trang đã ký để cạnh nhau; tấm thứ ba thì trên đó có hai chữ ký.
Ngoài cái giống hệt như ở tấm thứ hai “Vọng Cửu”, còn có một nét bút bay bướm khác “Giang Liễm Chu”. Sau ba chữ ấy, còn kèm theo một dòng chú thích: Kính gửi từ vị hôn phu đang cùng cô chờ đợi ngày cưới.
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
