Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 89: Ngoại truyện 12 - Vọng Cửu bị lộ danh tính.

Cả phòng livestream đều bị màn thao tác “sao quả tạ” này của Giang Liễm Chu làm cho sốc nặng. Bình luận so với vừa nãy còn dày đặc hơn nữa.

[jlz là chó hả?]
[Chị em phía trước đúng là fan ruột đây rồi, khỏi nghi ngờ, trên đời còn ai “chó” hơn jlz nữa không?]
[Tui cười xỉu, fancp vui muốn khóc, mở màn đã được ăn kẹo ngọt, có thể dự đoán tối nay đường sẽ nhiều đến mức nào rồi. Chu ca cố lên, đừng sợ, cứ tiếp tục làm “cẩu” đi! Bữa cơm tinh thần mấy tháng tới của chúng tui đều trông chờ vào bữa tiệc hôm nay đó hu hu hu.]
[Nếu giờ Giang Liễm Chu bật camera thì chắc chắn sẽ là gương mặt mãn nguyện lắm luôn, tin không? Hừ hừ, nhìn thấu hết cả rồi.]
……

Không thể không nói, fan quả thật hiểu quá rõ con người Giang Liễm Chu. Giờ anh vẫn chưa bật camera, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên cái tên phòng livestream kia.

Càng nhìn dòng chữ “Bạn trai của Thịnh Dĩ”, anh càng thấy vừa ý, nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp.

Ai bảo Thịnh Dĩ tối nay bận vẽ tranh, nhất quyết không chịu theo anh livestream, thậm chí còn tàn nhẫn đuổi thẳng anh ra khỏi phòng làm việc. Anh còn phải dỗ dành cô, nói dối rằng hôm nay chỉ livestream đúng một tiếng thôi, tám giờ rưỡi nhất định kết thúc.

Thế mà, ngay cả tuyệt chiêu giả vờ đáng thương vốn trăm phát trăm trúng của Giang Liễm Chu, hôm nay cũng chẳng ăn thua, chỉ khiến Thịnh Dĩ suy nghĩ vài giây, rồi miễn cưỡng đồng ý: sẽ vào bằng nick của cô để “tăng view” cho anh.

Nhưng mà! Nói đi cũng phải nói lại, người xem livestream đông như thế, Thịnh Dĩ lại chắc chắn sẽ không gõ bình luận, thậm chí nếu đang gấp deadline, có khi cô còn tắt tiếng, treo máy cho có lệ.

Vậy thì có khác gì không vào đâu?

Anh vẫn là người thông minh, đổi tên phòng livestream xong, bỗng thấy bản thân không còn một mình cô độc ngồi livestream nữa.

Giang Liễm Chu lười nhác ngả người tựa hẳn ra sau ghế, cả người toát lên vẻ thoải mái, thư thái. Ngay cả giọng điệu cũng thong dong, nghe như tâm trạng đang rất tốt.

“Ừm, vẫn chưa ăn.” Vốn livestream này chỉ là trò chuyện tự do, không có chủ đề cụ thể, nên Giang Liễm Chu chọn ngẫu nhiên vài dòng bình luận để tương tác. “Không còn cách nào, có người bận việc, hẹn xong xuôi mới cùng đi ăn khuya.”

[Chậc chậc, tôi nhìn thấu hết rồi các chị em ạ! Đây đâu phải livestream, rõ ràng là một màn khoe người yêu công khai!]
[Còn “có người” gì nữa, Giang Liễm Chu, anh không cần khách sáo, gọi thẳng tên bảo bối A Cửu của chúng tôi đi có được không?]
[Khoan đã, vậy rốt cuộc anh Chu đang ở đâu thế? Sao lại nói có thể cùng ăn khuya? Ăn khuya xong thì sao? Chẳng lẽ…cùng ngủ luôn?]
[Aaaa không quan tâm, jlz mau bật camera cho mẹ coi! Bao lâu rồi chưa thấy mặt, fanpage phải đào lại ảnh cũ đăng liên tục rồi đó. Hiếm lắm mới livestream một lần mà còn không bật camera, anh tính làm loạn à [giơ nắm đấm]]


……

Giang Liễm Chu vừa thấy dòng bình luận cuối cùng, bỗng tỏ ra như ngộ ra chân lý. Nhưng từ miệng anh thốt ra, một câu bình thường nghe thế nào cũng khiến người ta muốn đấm.

“Ồ, tôi chưa bật camera à?” Anh khẽ cười một tiếng: “Đừng đoán nữa, sao có thể cố tình không bật chứ. Hôm nay tôi mở livestream là để tạo phúc cho mọi người đó. Cái gương mặt này mà không cho các bạn nhìn thì còn ra thể thống gì?”

Vừa nói, anh vừa thản nhiên lờ đi cả một loạt bình luận [……] cùng [Ọe…] đang đầy màn hình, thẳng tay bật camera.

Ngay lập tức, gương mặt quả thực là để “tạo phúc cho nhân gian” ấy hiện ra trên màn hình của tất cả mọi người.

Phông nền rất sạch sẽ, là gam màu sáng, toát lên chút ấm áp. Giang Liễm Chu mặc một chiếc sơ mi đen, tóc tai chải chuốt gọn gàng, khóe mắt hơi cong, trong đôi mắt đào hoa tràn ngập ý cười long lanh. Đẹp trai đến mức khiến người ta hoa mắt.

Chỉ sau một giây thôi, đám fan vừa còn gửi [……] với [Ọe…] đã lập tức quay ngoắt 180 độ, biến thành:
[Aaaa chồng tôi!!]
[Khỉ thật, yêu đương thì giỏi lắm hả, sao càng ngày càng đẹp trai vậy.]
Trong đó cũng xen kẽ vài dòng bình luận như:
[Đây là ở đâu thế? Nhìn phông nền chẳng giống phòng làm việc nhỉ.]

Giang Liễm Chu thì lại cực kỳ cực kỳ muốn khoe khoang, nói với tất cả mọi người rằng anh đã dọn đến ở chung với Thịnh Dĩ rồi.

Nhưng mà, trước buổi livestream hôm nay, Thịnh Dĩ đã dặn dò anh cả một hồi, cảnh cáo tuyệt đối không được lộ chuyện sống chung.

Anh tất nhiên hiểu ý cô. Dù sao thì chuyện chưa kết hôn mà đã dọn về ở cùng rất dễ bị một số người túm lấy làm cớ để bịa chuyện bôi xấu.

Thế nhưng trong mắt Giang Liễm Chu, mấy cái đó chẳng là gì cả! Từ ngày debut đến giờ, anh có bao giờ biết sợ mấy bản “pr bẩn” đâu, phong cách của anh xưa nay toàn là càng cao càng tốt.

Có điều, lời bà xã nói thì nhất định không dám không nghe. Trong lòng anh chỉ có thể thở dài một tiếng, gắng nén lại cái máu thích khoe khoang đang sôi trào trong huyết quản, miễn cưỡng giả vờ như không nhìn thấy những bình luận tò mò kia.

Anh tiếp tục nói theo kịch bản mà Trang Nghiêu chuẩn bị sẵn: “Ừ, album mới…”
Nói mười phút.

“Ờ, sinh nhật lần này…”
Lại nói mười phút.

“Ừm, còn chuyện tour diễn…”
Tiếp tục mười phút nữa.

Đúng bảy giờ rưỡi, còn đúng một tiếng nữa mới kết thúc.

Giang Liễm Chu thở phào một hơi, ngả hẳn người ra sau ghế, cả người nhìn qua càng thêm thư thái, thoải mái.

Anh tuyên bố: “Rồi, vậy phần còn lại chúng ta nói chuyện chính sự nhé.”

Nói xong, anh bật cười.


“Mọi người đều biết rồi, tôi với A Cửu là bạn cùng bàn hồi cấp ba đúng không?”

[……]
[Tôi cười ngất, tôi vừa mới lục lại cái thread dự đoán livestream trên diễn đàn… chị gái đó đoán trúng phóc luôn! Chuẩn không cần chỉnh, y như kịch bản!]
[Hiểu rồi, theo logic của Giang Liễm Chu thì chỉ có cái gì liên quan đến A Cửu mới được gọi là “chính sự”… còn lại toàn tào lao hết =)))]
[Aaaaa fancp lại một lần nữa ăn no đường! Tôi kéo ngay cái ghế nhỏ ngồi canh đây, anh Chu cứ kể đi, không sao đâu!]

Giang Liễm Chu hơi nhướng mày: “Thật ra lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, A Cửu cứ nghĩ là trong lớp học, nhưng thực ra không phải. Tôi thấy cô ấy trên đường đến trường cơ. Khi đó cô ấy mang balo, mặc đồng phục, nhìn rất xinh.”

“Có một thằng con trai chặn lại, hỏi cô ấy có bạn trai chưa, muốn xin số liên lạc.”

“A Cửu nói: ‘Có thể.’ Thằng nhóc kia mừng lắm, lôi điện thoại ra định add ngay, kết quả A Cửu nói…”

Nghĩ lại cảnh tượng khi ấy, khóe mắt anh cong hẳn lên, ý cười rực rỡ không che giấu được:

“Mười tệ một chai ‘chữ trong chai*’, năm mươi tệ một địa chỉ email, một trăm tệ một tài khoản QQ. Bảng giá niêm yết, kinh doanh nhỏ, miễn trả nợ.”
*Trong văn hóa mạng hoặc văn học, “chữ trong chai” còn được dùng để ám chỉ tâm sự, lời nhắn gửi mà người khác khó biết được.

[Hahaha cạn lời! Sao lại như thế được!]
[Một trăm tệ thôi đó, không biết cậu kia giờ có hối hận không, liên lạc của A Cửu mà mua được với giá 100 tệ thì còn đòi gì nữa?!]
[Đem cả ‘chữ trong chai’ ra bán thì đúng là nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi luôn…]
[Phỏng vấn anh Chu lúc đó xem nghĩ gì? Có phải nghĩ: “Wow, thật quá tự nhiên, quá chân thực! Đây chắc chắn là định mệnh đời mình rồi!” không?]

Ánh mắt Giang Liễm Chu lướt qua dòng bình luận, “Ồ” một tiếng, rồi nhàn nhạt nói: “Suy nghĩ của tôi lúc ấy à…”

Anh khẽ lắc đầu “Tôi chỉ nghĩ, nếu tôi mà lên xin liên lạc, thì cô ấy nhất định sẽ phải cho tôi miễn phí hết cả thôi. Chậc chậc chậc.”

[? Có biết xấu hổ không hả, bản tiên nữ này cạn lời rồi.]


[Ấy dà, hai trăm tệ với Chu ca thì chẳng phải muỗi thôi sao? Anh ấy kiểu gì cũng nói: thế cho tôi lấy mười cái!]

……

Trong suốt khoảng thời gian sau đó, tất cả mọi người trong phòng livestream đều nghe Giang Liễm Chu mở miệng ra là “A Cửu”, “A Cửu”. Trên màn hình bình luận thì đầy rẫy những câu:
[Cạn lời, ông đây nghe không nổi nữa]
[Thôi chịu, tôi out đây, ở lại chắc bị Chu ca làm ngấy chết]

Vân vân… Nhưng mà, số lượng khán giả trong phòng livestream mang tên “Bạn trai của Thịnh Dĩ” lại từ lúc mở đến giờ vẫn cứ tăng vọt không ngừng.

Có lẽ vì hiếm khi tìm được một đám khán giả chịu nghe mình thao thao bất tuyệt, Giang Liễm Chu nói chuyện mà phấn khởi cực độ, tay múa chân vung, văn hoa bóng bẩy. Chỉ cần chỉnh lý lại một chút thôi, hoàn toàn có thể in thành một quyển tiểu thuyết ngôn tình “Lục Giang” hoàn hảo.

Cuối cùng, chính cú điện thoại của Trang Nghiêu đã cắt ngang phần kể lể của Giang Liễm Chu về “Chúng tôi ngồi cùng bàn được hai tháng, rồi giáo viên đổi chỗ”.

Giọng Trang Nghiêu nghe như đã nhẫn nhịn đến cực hạn: “Tôi chẳng phải đã nói với cậu rồi sao, phần rút thăm phúc lợi phải làm sau một tiếng phát sóng à? Cậu định bao giờ mới chịu làm đây?”

Giang Liễm Chu: “…”
Anh khẽ ho một tiếng, định chống chế qua loa, nhưng làm quản lý của anh nhiều năm, Trang Nghiêu hiểu anh quá rõ.

Trang Nghiêu hỏi thẳng: “Đừng nói là cậu quên chuyện này rồi nhé?”
Giang Liễm Chu: “…”

[Hahaha quên thì thôi mà, Trang ca đừng chấp nhặt ấy ~]
[Phúc lợi gì vậy? Chẳng lẽ là rút fan trong phòng để gọi điện thoại chung? Aaaaa!]
[(nói nhỏ) Thật ra không rút cũng được. Với cái độ “đen” của tôi, kiểu gì cũng chẳng bao giờ trúng. Với cả, nãy anh ấy đang kể đoạn quan trọng, rốt cuộc có bị đổi chỗ hay không đây?]

……

Không chỉ fan đang nghe đến đoạn hay, mà bản thân thiếu gia Giang cũng đang kể đến chỗ cao hứng.

Có điều đã hứa với Trang Nghiêu thì không thể không làm, Giang Liễm Chu nghĩ một lát, quyết định nhanh chóng bốc thăm xong, rồi sau đó lại tiếp tục kể câu chuyện tình dai dẳng, ướt át của mình với khán giả hiếm hoi chịu nghe anh lải nhải.

Debut nhiều năm, từng làm vài lần livestream, Giang Liễm Chu tất nhiên quen với mấy màn rút thăm. Anh mở công cụ bốc thăm, rất sảng khoái đặt điều kiện: chỉ những ai ở trong phòng livestream đủ nửa tiếng và hiện tại vẫn còn ở lại mới được tính. Còn phần thưởng thì…

Giải thưởng lần này là anh sẽ chủ động gọi điện thoại, kéo dài hẳn năm phút. Đủ tròn năm phút! Trong số tất cả những phúc lợi trước đây, lần này có thể nói là quy mô khủng nhất!

Trước đó, những khán giả mơ hồ nghe phong phanh về nội dung phần thưởng, ai cũng tưởng chỉ được một phút thôi. Vậy mà khi thấy con số kéo dài đến tận năm phút, cả phòng livestream lập tức bùng nổ.
Dòng bình luận cuồn cuộn như thủy triều, mỗi người gõ điên cuồng như thể spam nhiều sẽ tăng tỷ lệ trúng số vậy.

Giang Liễm Chu hơi uể oải chống một bên má, tay phải nhấn nút “xác nhận”, công cụ rút thăm bắt đầu vận hành.

“Ba, hai, một”

Trong tiếng hò hét, công cụ dừng lại. Trên màn hình hiện ra một dãy số dài ngoằng, chính là ID của khán giả trúng thưởng.

Bình luận nổ tung như xổ số độc đắc:


[Aaaa chỉ lệch mỗi số cuối thôi, tôi khóc chết mất…]
[Rốt cuộc ai là chủ nhân giải nhất? Mau để tôi xem cái nào!]

Giang Liễm Chu liếc qua màn hình, thấy một lúc mà vẫn chưa có ai lên tiếng nhận giải, anh dứt khoát mở khung tìm kiếm quản lý trong phòng, copy dãy số kia vào.

Khi gõ nốt con số cuối cùng, ID cụ thể của người dùng hiện ra.

Tên tài khoản ấy là [Họa sĩ Vọng Cửu].

[? Cái quái gì đây, liên minh trong mơ à?!]
[Nếu không phải tận mắt thấy anh Chu mở công cụ, tận mắt thấy nó nhảy số, tôi chắc chắn sẽ nghi ngờ có nội tình rồi.]
[Biết là Vọng Cửu hợp tác với anh Chu nhiều lần, nhưng khoảnh khắc này vẫn có cảm giác “phá vỡ bức tường ngăn cách giữa hai thế giới” kỳ diệu thật đấy…]
[Vọng Cửu! Vinh quang của fancp!]

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều trông thấy vị thiếu gia Giang vừa rồi còn lười biếng, bộ dạng “rút nhanh nhanh lên cho xong để còn kể chuyện tiếp”…

Chỉ trong chớp mắt, ánh mắt anh đã sáng rực thêm mấy phần, lông mày khẽ nhướng, khóe môi cong lên. Trong đôi mắt hoa đào kia còn nhuốm thêm chút ý vị thâm tình, rõ ràng là tâm tình cực tốt.

Anh nhấc tay, gõ nhẹ mấy cái chuột, mở ra khung chat với [Họa sĩ Vọng Cửu]. Ngón tay khẽ nhấn, chủ động gửi đi lời mời liên lạc.

Khán giả nhìn mà đều nhận ra: hôm nay Giang thiếu gia thật sự rất vui vẻ.

Nền tảng livestream này khá đặc biệt: khán giả trong phòng không thể đơn phương gửi yêu cầu gọi thoại cho streamer, nhưng ngược lại thì streamer lại có thể làm thế.

Nếu nền tảng vẫn đang chạy ngầm trong thiết bị, khi streamer gửi lời mời gọi, giao diện sẽ nhảy ra giống như nhận một cuộc gọi WeChat. Khán giả nếu muốn giữ bí mật cũng có thể chọn đổi giọng hệ thống để trò chuyện.

Ngoài ra, chức năng này còn thú vị ở chỗ: cho dù streamer đã tắt sóng, chỉ cần khán giả vẫn còn trong phòng thì vẫn có thể phát động liên lạc. Nói chung, đây đúng là một tính năng đơn giản mà hữu dụng.

Lúc này, trong tai nghe của Giang Liễm Chu vang lên tiếng nhạc “tang long tang” báo hiệu đặc trưng của FastFish Live khi có cuộc gọi liên kết.

Không ai bắt máy, Giang Liễm Chu “chậc” một tiếng, vẻ không phục, lại bấm gọi lần nữa, vẫn không ai bắt.

Đến lần thứ ba, nền tảng thẳng thừng hiện thông báo:
[Xin lỗi, do đối phương đã rời khỏi phòng, bạn tạm thời không có quyền gửi yêu cầu liên lạc.]

Giang Liễm Chu: “……”

[Hahahaha jlz cuối cùng cũng có ngày hôm nay!]
[Vọng Cửu đúng là có cá tính ghê…]

Giang Liễm Chu làm sao chịu thua, anh không thèm ngẩng đầu: “Cô ấy có WeChat của tôi. Tôi gửi tin nhắn hỏi xem sao lại dám từ chối điện thoại của tôi.”

[Thôi đi anh Chu… lát nữa WeChat cũng bị block thì xấu mặt lắm đấy.]

Giang Liễm Chu thản nhiên cầm lấy điện thoại đặt bên cạnh, nhanh chóng gõ vài chữ gửi đi cho Thịnh Dĩ. Khán giả không thấy nội dung màn hình, chỉ thấy ngón tay anh thoăn thoắt trên bàn phím.

[Ivan: ?]
[Ivan: Nghe điện thoại đi mà.]
[Ivan: Baby.]

Tin nhắn “Baby” vừa gửi đi, cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra, có thể nhìn ra được, người ngoài kia bước đến với cơn tức khí còn nguyên, đến nỗi cánh cửa cũng rung lên bần bật.

Giang Liễm Chu, vừa còn vênh váo đắc ý, thoáng chốc sợ giật mình. Không đợi anh kịp mở miệng, Thịnh Dĩ đã vòng tới sau ghế, khuôn mặt xinh đẹp thoát tục hiện rõ trong khung hình camera, trên gương mặt ấy còn thoáng chút bất mãn.

“Giang Liễm Chu.”

Cô gọi thẳng tên anh, nghiến răng ken két, giọng điệu nghe mà thấy nguy hiểm: “Anh điên rồi à? Em đã dặn thế nào? Nói là em đang vẽ bản thảo, bảo anh đừng có làm phiền. Lúc ấy anh gật đầu đồng ý ngon lành.”

“Vậy mà bây giờ? Gọi điện thì thôi đi, không bắt máy cũng xong, mà anh còn dám gửi WeChat cho em?”

Giang Liễm Chu: “……”

Thịnh Dĩ khẽ bẻ ngón tay, khớp xương vang lên “rắc rắc” hai tiếng, cô híp mắt, giọng cứng rắn: “Lá gan to nhỉ, livestream xong rồi mà dám chạy đến quấy rầy em?”

Giang Liễm Chu: “Anh còn chưa…”

Chữ “kết thúc” đã bị lời tuyên án của Thịnh Dĩ chặn ngay trong miệng.

Cô gái nhỏ không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: “Tối nay ngủ ghế sofa cho em, nghe rõ chưa?”


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 89: Ngoại truyện 12 - Vọng Cửu bị lộ danh tính.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...