Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 73: Kết thúc chương trình.
Lúc Giang Liễm Chu nói những điều gọi là “tâm nguyện” trong chương trình, thực ra anh cũng chẳng thực sự coi là chuyện nghiêm túc.
Nói chính xác thì, cùng lắm cũng chỉ có ba phần là suy nghĩ thật của anh, phần còn lại chẳng qua chỉ là để tạo chút hiệu ứng chương trình, đồng thời cũng tiện thể đùa giỡn với ba người họ, kể cả Trì Bách.
Vì thế nên khi đó, dù Thịnh Dĩ đứng về phía anh, Giang Liễm Chu cũng không suy nghĩ nhiều. Nói đến cùng, cùng lắm chỉ là cảm thấy vui mừng vì cô đã chọn đứng về phía mình vào thời điểm ấy mà thôi.
Phải biết rằng, với tính cách của Thịnh Dĩ, chỉ nghĩ thôi cũng biết cô sẽ chẳng bao giờ làm ra mấy chuyện nửa thật nửa đùa như anh nói lúc đó.
Ngay cả chuyện vừa rồi cũng vậy, Giang Liễm Chu chỉ là thuận miệng chiếm chút lời lẽ “tiện nghi” mà thôi, chứ đừng nói là ở Giang gia, ngay cả khi bố mẹ anh không có ở nhà, thì Thịnh Dĩ cũng vừa quay cả ngày chương trình, đã rất mệt rồi.
Anh đến đây, chủ yếu là để xem cô có cần gì không, sợ cô không quen khi ở đây, hoặc có thấy căng thẳng mà lại ngại mở miệng. Cũng là nhân tiện trò chuyện với cô một chút, sợ cô vẫn còn băn khoăn chuyện vừa bị mẹ anh bắt gặp.
Mặc dù theo Giang Liễm Chu thì, chuyện đó hoàn toàn không cần phải băn khoăn, chẳng phải chỉ là bị mẹ anh bắt gặp thôi sao, mẹ anh là người nổi tiếng cởi mở mà.
Hồi anh còn học trung học, mẹ Giang biết anh thích một người và định tỏ tình, cũng chỉ dặn dò nhẹ nhàng rằng: phải biết bảo vệ con gái, khi chưa thành niên thì không được làm gì quá giới hạn, mà kể cả sau này trưởng thành thì cũng phải làm tốt việc bảo vệ bản thân và đối phương.
Tuy là những lời căn dặn năm đó, anh còn chưa có cơ hội áp dụng…
Mẹ anh đâu phải người sẽ vì nhìn thấy anh thân mật với Thịnh Dĩ mà khó chịu? Cùng lắm cũng chỉ lo Thịnh Dĩ sẽ cảm thấy không thoải mái thôi.
Vì vậy, tuy rằng bề ngoài Giang thiếu gia trông có vẻ “không đứng đắn”, nhưng thực ra anh quả thật hoàn toàn chẳng có suy nghĩ gì quá đà.
Một lúc lâu sau, Giang Liễm Chu hít sâu hai hơi, cố gắng đè nén ngọn lửa trong lòng đang từng đợt bốc lên, cuối cùng cũng miễn cưỡng khôi phục lại vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.
Anh trêu cô: “Ồ! Vậy để anh hiểu cho đúng nhé, là về Minh Tuyền thì được đúng không?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô ngẩng đầu lên nhìn Giang Liễm Chu hai giây, sau đó lại lảng tránh ánh mắt, đưa tay khẽ sờ mũi, một động tác mà chỉ khi cực kỳ mất tự nhiên cô mới làm ra.
Rồi cô gần như không thể nghe thấy mà khẽ gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Về rồi nói sau…”
Nụ cười của Giang Liễm Chu hơi thu lại, anh cụp mắt, gắng che đi sự nóng bỏng không thể giấu nổi trong đáy mắt.
Thịnh Dĩ không nghe thấy anh trả lời, lấy làm lạ, ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy đôi mắt vốn dĩ đã đen láy kia của Giang Liễm Chu, lúc này như sâu không thấy đáy, như thể một con dã thú đã kìm nén quá lâu, sắp không nhịn nổi nữa.
Không khí trong phòng càng lúc càng trở nên mờ ám, ái muội, Thịnh Dĩ cảm thấy chân mình hơi mềm nhũn, lùi về sau một bước, không ngờ lại vừa khéo ngã ngồi xuống chiếc ghế phía sau.
Cô ngước nhìn anh, một lúc lâu sau, Giang Liễm Chu mới khép mắt lại, điều chỉnh hơi thở, uể oải cúi người, chống một tay lên tay vịn ghế.
Thịnh Dĩ có cảm giác như mình bị anh bao trùm hoàn toàn, không khỏi bất an: “Anh làm gì vậy…”
Chưa nói xong câu, cằm cô đã bị anh nâng lên, sau đó là một nụ hôn mạnh mẽ giáng xuống, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây. Thịnh Dĩ ngửa đầu, bị ép phải tiếp nhận nụ hôn ấy, thậm chí cảm thấy đôi môi mình tê rần cả lên.
Cô không vui, đạp anh hai cái liền, nhưng Giang Liễm Chu chẳng né tránh chút nào, cứ để mặc cô đá. Nhưng đá được hai phát, Thịnh Dĩ đã không đành lòng nên nhẹ tay lại.
Giang Liễm Chu hơi rời môi ra một chút, đôi mắt đen nhánh dán chặt vào cô, rồi lại cúi xuống, khẽ hôn lên môi cô từng chút từng chút.
Lần này không chỉ là đôi môi tê rần nữa, ngay cả da đầu Thịnh Dĩ cũng có cảm giác như đang râm ran điện giật.
Cô không nhịn được, khẽ th* d*c hai tiếng, nhưng tiếng thở cũng rất nhanh bị anh nuốt trọn giữa răng môi, tan biến không dấu vết.
Giang Liễm Chu hôn mãi không dứt, đến khi Thịnh Dĩ lại bắt đầu nín thở vô thức, anh mới hơi nhổm dậy, nhìn cô, giọng khàn khàn gọi: “Bảo bối…”
Đôi mắt anh sáng rực, nhìn thẳng vào cô, khiến Thịnh Dĩ không khỏi luống cuống, cô chỉ “ừ” một tiếng, định quay đầu đi tránh ánh mắt ấy.
Nhưng chỉ mới liếc xuống một chút, cô đã thấy một thứ không thể không nhìn thấy, cô khựng lại, chỉ một giây sau, đôi tai cô đã đỏ rực.
Giang Liễm Chu dĩ nhiên cũng nhận ra ánh mắt ấy của cô, khẽ cười, cố ý hỏi: “Nhìn gì thế?”
Thịnh Dĩ: “…”
Giang Liễm Chu thực sự rất thích vẻ mặt ngượng ngùng hiếm thấy của Thịnh Dĩ, nhưng lại sợ chọc cô quá sẽ khiến cô thật sự khó chịu, nên biết dừng đúng lúc. Anh lại khẽ hôn lên môi cô một cái, rồi đứng dậy, xoa đầu cô.
Thịnh Dĩ lại đột ngột ngẩng đầu nhìn anh một cái, rồi như cố gắng gom hết dũng khí, giọng không lớn nhưng kiên quyết hỏi: “Anh… không khó chịu à?”
Giang Liễm Chu thực ra lúc nãy còn ổn, nhưng giờ thì thật sự như con thú bị nhốt lâu ngày, sắp phát điên rồi.
Anh hít hai hơi thật sâu, nói một câu đầy ẩn ý: “Thế em định giúp anh à?”
“……”
Cô không gật đầu, nhưng cũng không lắc, Giang Liễm Chu hơi khựng lại.
Thịnh Dĩ ngẩng đầu nhìn anh: “..Ừm.”
Bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên nóng bỏng. Im lặng rất lâu, Giang Liễm Chu mới khẽ nhắm mắt, lại hít thêm hai hơi nữa, tự nhủ đừng vội vàng quá.
Anh lại xoa đầu cô, ghé sát tai, giọng trầm thấp dịu dàng: “Bảo bối ngoan… Hôm nay không được, hôm nay em mệt lắm rồi, nghỉ sớm một chút, được không? Lần sau nhé.”
Chưa đợi Thịnh Dĩ lên tiếng, Giang Liễm Chu đã bật cười khẽ, rất không đứng đắn: “Lần sau, em muốn xem gì, anh đều cho em xem hết, được không?”
Thịnh Dĩ: “……”
Lần này cô thực sự đỏ bừng cả mặt, không nhịn nổi nữa, đá anh một cú thật mạnh, trừng mắt: “Anh đang nói linh tinh gì đấy!”
Giang Liễm Chu lại xoa đầu cô như dỗ trẻ con, thong thả nói: “Ngoan nào, đừng xấu hổ chỉ vì bị anh nói trúng tim đen.”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, rồi đẩy anh ra, đứng dậy, lại một mạch đẩy anh ra cửa, sau đó “rầm” một tiếng đóng sập cửa phòng trước mặt anh.
Thật ra, với sức của Thịnh Dĩ, có lẽ chẳng đẩy nổi Giang Liễm Chu. Nhưng thiếu gia nhà họ Giang thì lúc nào cũng nhớ kỹ rằng tay phải của bạn gái từng bị thương, nên phối hợp nửa đẩy nửa bước lùi ra ngoài.
Chỉ đành thở dài, nói với bạn gái một tiếng “chúc ngủ ngon”, Giang Liễm Chu quay đầu lại liền thấy mẹ Giang đang ngồi ở phòng khách tầng dưới, vừa uống trà vừa háo hức hóng chuyện trên lầu.
Giang Liễm Chu: “…”
Mẹ, mẹ thật sự không thấy mình hơi… nhàn rỗi quá sao?
Hiển nhiên, mẹ Giang chẳng thấy vậy chút nào, còn không quên chọc ghẹo: “Sao, lại nói bậy bị đuổi ra rồi hả?”
Giang Liễm Chu: “…”
Đại học Cảnh Đại là ngôi trường đại học tốt nhất thành phố Cảnh Thành, có thứ hạng toàn quốc rất cao, mạnh toàn diện cả văn, lý, công nghệ, đặc biệt ngành nghệ thuật thuộc hàng đầu trong các trường đại học tổng hợp của cả nước.
Diện tích của trường rất rộng, không chỉ có thực lực học thuật mạnh mẽ, mà còn nổi tiếng với phong cảnh khuôn viên tuyệt đẹp. Hằng năm đều đứng đầu trong cuộc bình chọn “Đại học đẹp nhất cả nước”, vô cùng đặc sắc.
Điểm chuẩn đầu vào của Đại học Cảnh Đại vốn đã cao, mấy năm gần đây lại càng tăng vọt, phần lớn là nhờ “Giang Liễm Chu” — một cựu sinh viên quá nổi tiếng. Thậm chí có lần hiệu trưởng của trường còn công khai thừa nhận cái tên “Giang Liễm Chu” đúng là một chiêu bài sống cực kỳ hiệu quả.
Gần đây, nhờ chương trình thực tế Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy trở nên cực kỳ hot, nên Trường cấp ba Nhất Trung ở Cảnh Thành và Đại học Cảnh Đại cũng trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi. Nhất là sau lần nhảy bungee đôi giữa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, Đại học Cảnh Đại còn nhiều lần leo lên hot search.
Khổ nỗi bây giờ nếu không phải sinh viên hoặc cựu sinh viên có giấy mời thì không thể tự do vào trường được, nên nhiều du khách đành ngậm ngùi đứng ngoài cổng.
Nhưng hôm nay, Thịnh Dĩ chính là lấy thân phận “người thân” đi cùng “cựu sinh viên nổi tiếng” Giang Liễm Chu, đường đường chính chính vào trường.
“A Cửu, lát nữa chạy bộ cậu cũng định đeo khẩu trang à?” Cung Kỳ Thụy liếc cô một cái, cuối cùng vẫn không nhịn được lên tiếng.
Nếu là làm việc khác thì không nói, nhưng hôm nay là hoạt động chạy bộ buổi tối, đeo khẩu trang lúc chạy thì chẳng ngạt thở chết sao?
Lúc này là chập tối, trời chưa hẳn tối hẳn, ánh hoàng hôn còn nhuộm bầu trời thành màu cam hồng dịu mắt, rọi xuống cổng trường Đại học Cảnh Đại khiến khung cảnh càng thêm tráng lệ.
Sáu người họ tập trung gặp nhau ngay trước cổng trường.
Vừa mở livestream, bình luận đã bay vèo vèo:
[Lần đầu tiên được thấy vợ A Cửu mặc đồ thể thao đó! Bộ đồ thể thao trắng này tuyệt quá, vừa tràn đầy sức sống vừa xinh đẹp rạng rỡ! Aaaa cái đuôi ngựa kìa, cái cổ kìa, tôi chết mất!]
[Trường Cảnh Đại, trường trong mơ của tôi hu hu, Cảnh Đại chờ tôi nhé! Vợ A Cửu cũng chờ tôi nhé!]
[Cảnh Đại chờ cậu thì tôi hiểu, nhưng bảo vợ A Cửu chờ là sao? Cậu muốn đấu kiếm với Giang Liễm Chu à?]
[Mà sao hôm nay A Cửu lại đeo khẩu trang vậy? Chồng cô ấy thì không mà, chắc là lúc còn học ở đây bị người ta nhìn nhiều quá nên quen rồi hả? Haha.]
…
Thấy mấy người khác đều nhìn mình, Thịnh Dĩ kéo khẩu trang lên che kỹ hơn một chút, gật đầu, làm ra vẻ thản nhiên: “Không sao, lát chạy thì sẽ tháo ra.”
Trong lòng cô thì đang tính toán rất kỹ. Bây giờ trời vẫn sáng, rất dễ bị người ta phát hiện “đầu mối”. Lát nữa chạy bộ bắt đầu rồi thì khác, trời tối om, dù có đèn đường cũng không thấy rõ lắm.
Nghĩ vậy, Thịnh Dĩ không nhịn được lườm “thủ phạm” một cái, chính là Giang Liễm Chu.
Giang thiếu gia mắt đào hoa tràn đầy ý cười, sáng bừng cả gương mặt, chẳng nói gì. Nhìn thấy Thịnh Dĩ liếc mình, còn tiện tay xoa đầu cô một cái, lười biếng hỏi: “Nhìn anh làm gì?”
Chậc chậc chậc…
Ba người Trì Bách, Cung Kỳ Thụy và Phó Thừa Trạch đều đồng loạt quay đầu né tránh, cảm thấy ăn cẩu lương đến phát no, không dám nhìn nữa.
Chỉ có Khổng Hoài Mộng vẫn hào hứng quan sát hai người, hết nhìn Giang Liễm Chu rồi lại nhìn Thịnh Dĩ, bỗng nhiên vỗ tay một cái.
Trì Bách hỏi: “Sao vậy?”
Khổng Hoài Mộng cười hì hì hai tiếng: “Không có gì, chỉ là… tôi đoán ra vài thứ thú vị.”
[Chị Hoài Mộng! Nếu chị đoán ra gì rồi thì nói với tụi em với chứ!!]
[Có lúc tôi thật sự thấy khí chất của Hoài Mộng rất giống một người mà chúng ta quen… Chỉ tiếc là chị yyds nghỉ hai ngày rồi, tối qua còn đăng weibo nói bận việc gấp, không lên giải mã cùng tụi mình được. [Thở dài]]
Thịnh Dĩ: “……”
Sao lại có cảm giác… như thể vừa bị nhìn thấu vậy?
—–
Đây không phải lần đầu tiên Thịnh Dĩ đến Đại học Cảnh Đại.
Dù gì hồi học cấp ba ở Cảnh Thành, cô từng một lòng muốn thi vào khoa mỹ thuật ở đây, cũng từng đến trường dự thi nghệ thuật.
Chỉ là mấy năm rồi chưa từng quay lại, mà trường Cảnh Đại thì thật sự quá rộng lớn, nên khoảnh khắc này, Thịnh Dĩ vẫn như một du khách lần đầu đặt chân đến vậy.
Cô phải cố lắm mới nhận ra vài góc quen thuộc, thoáng trùng khớp với những ký ức vụn vặt ngày xưa.
Hoạt động chạy bộ buổi tối của Đại học Cảnh Đại vốn đã rất nổi tiếng. Khi Thịnh Dĩ còn học cấp ba cũng từng nghe nhắc đến.
Mọi người không chạy quanh sân thể dục như bình thường, mà là chạy vòng quanh toàn bộ khuôn viên trường. Tốc độ cũng không bị giới hạn, vì vậy có rất nhiều người tham gia.
Lúc họ đến khu vực đăng ký, đã có không ít người xếp hàng. Nhóm Giang Liễm Chu không hề chen lấn, ngoan ngoãn đứng nối đuôi nhau.
Đăng ký cần ghi tên và số điện thoại, sau đó nhân viên câu lạc bộ sẽ phát cho mỗi người một cây gậy phát sáng dạ quang, loại đồ chơi rẻ tiền, gần như lỗi thời.
Thịnh Dĩ đã rất lâu không thấy mấy thứ này, lần cuối chắc cũng là lúc còn nhỏ. Vỏ ngoài bằng nhựa mỏng, cả cây dài và nhỏ, phải bẻ cong mới phát sáng được.
Nhân viên không thèm ngẩng đầu, chỉ lười nhác nói một câu: “Quà lưu niệm.”
Thịnh Dĩ: “…”
“Sau khi chạy xong, mọi người có thể dùng gậy phát sáng để đổi quà ở vạch đích, có huy hiệu trường, bưu thiếp, v.v.”
Nhân viên tiếp tục “À đúng rồi, hôm nay còn có giải đặc biệt, mười tấm ảnh có chữ ký của cựu sinh viên nổi tiếng Giang Liễm Chu.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô nghiêng đầu nhìn, ôi trời ơi, xung quanh đúng là có không ít người vì “ảnh ký tên của Giang Liễm Chu” mà phấn khích hẳn lên.
Khi rời hàng, Thịnh Dĩ còn nghe hai bạn nữ phía trước trò chuyện “Hy vọng hôm nay tớ may mắn, đổi được tấm ảnh có chữ ký!”
Bạn còn lại có vẻ không hiểu lắm: “Nhưng cậu đâu phải fan của anh ấy, cần tấm đó làm gì?”
“Cậu đúng là thiếu tầm nhìn quá rồi đấy. Biết ảnh có chữ ký của Giang Liễm Chu giờ đáng giá bao nhiêu không?”
Cô gái đầu tiên lắc đầu: “Bao nhiêu?”
Người kia giơ tay làm động tác ám chỉ một con số không nhỏ: “Giá này không hề thấp đâu, mà thậm chí còn có tiền cũng chưa chắc mua được!”
“Chậc… Không hổ là lưu lượng top đầu.”
—–
“Nhìn gì đấy?” Giang Liễm Chu đã bẻ sáng cây dạ quang màu vàng chanh của mình, vòng lên cổ tay Thịnh Dĩ, hỏi cô.
Thịnh Dĩ trầm ngâm đáp: “Đang nghĩ hay là mang mấy tấm ảnh có chữ ký hồi anh tặng em lúc học cấp ba đi bán nhỉ? Chắc được giá lắm đấy, Giang đại lưu lượng à.”
Giang Liễm Chu cười khẽ, lười biếng: “Không cần đâu, hôn anh một cái, anh ký thêm cho em mười tấm.”
Thịnh Dĩ: “??”
“Cơ mà nói thật…” Giang Liễm Chu lướt mắt nhìn cô vài giây, ánh mắt sâu xa: “Giờ em vẫn giữ những thứ anh từng tặng à? Coi là báu vật rồi hả? Cái gì cũng không nỡ vứt à?”
Thịnh Dĩ: “???”
Anh có thể biết ngượng một chút không hả!
—-
Khu vực gần vạch xuất phát đã tụ tập không ít người, Giang Liễm Chu đứng cạnh Thịnh Dĩ, cả hai cùng đeo gậy phát sáng trên cổ tay, tỏa ánh sáng lấp lánh.
Hoàng hôn đang dần buông, trong khuôn viên trường đại học, bầu không khí sôi nổi, náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Có những cặp đôi giống như họ, có bạn bè ríu rít chuyện trò, cũng có những sinh viên thể thao đang khởi động, bàn bạc chiến thuật cho cuộc đua.
“Tuổi trẻ” hai chữ ấy, mãi mãi là một thứ có thể lay động lòng người, chỉ trong khoảnh khắc, nó đã phủ lên khắp khuôn viên một màu sắc rực rỡ của sức sống và hy vọng, như thể là khung cảnh đặc biệt
– cái khung cảnh mà sau này bạn sẽ liên tục nhớ về, đủ sức đại diện cho cả một quãng đời đại học của bạn.
Thịnh Dĩ thật sự khó diễn tả rõ ràng cảm xúc trong khoảnh khắc này. Thậm chí, cô còn nghĩ nếu năm đó không có chuyện ngoài ý muốn, nếu cô thật sự đã vào ngành mỹ thuật của Đại học Cảnh Đại thì có lẽ cô và Giang Liễm Chu cũng sẽ giống như bây giờ.
Anh sẽ tranh thủ thời gian sau khi kết thúc lịch trình, rủ cô đi chạy bộ buổi tối, còn cô thì sẽ giả vờ than phiền rằng mình đang bận vẽ tranh, nhưng cuối cùng vẫn thay đồ xuống lầu, cùng nhận gậy dạ quang, rồi cùng anh chạy.
Nghĩ đến đó, Thịnh Dĩ bỗng thấy dường như hôm nay đã bù đắp được một phần tiếc nuối nào đó trong lòng.
Giang Liễm Chu kéo lại chiếc vòng phát sáng trên cổ tay cô, lười nhác hỏi: “Đang nghĩ gì đấy?”
“Đang nghĩ…” Thịnh Dĩ khẽ gật đầu “Hay là thi cao học nhỉ?”
Nhìn thấy biểu cảm bất ngờ của Giang Liễm Chu, Thịnh Dĩ lại bật cười thành tiếng. Cô tháo khẩu trang xuống, lấy mu bàn tay khẽ chạm vào đôi môi hơi sưng đỏ của mình có lẽ vì còn hơi rát.
Rồi cô nghiêng đầu hỏi anh: “Anh muốn thi trường nào?”
Chưa đợi anh trả lời, cô lại lắc đầu “Thôi quên đi, chưa chắc anh thi đỗ đâu.”
Giang Liễm Chu nhún vai cười, nắm lấy tay cô: “Tiểu thư của tôi, em quên rồi à? Năm đó là ai kèm em học suốt mấy tháng liền? Giờ trở mặt phủi sạch quan hệ luôn hả?”
Nghĩ cũng đúng thật, dù sao thì Giang học thần, người luôn giữ hạng nhất toàn trường, thi cao học đối với anh hẳn cũng dễ như trở bàn tay.
——
Tại điểm xuất phát, ban tổ chức đã bắt đầu đếm ngược. Sinh viên Đại học Cảnh Đại dường như đã quá quen thuộc với không khí này.
Giang Liễm Chu cũng đếm cùng cô: “Năm, bốn…”
Rất nhiều người, rất nhiều tiếng hô vang, rất nhiều khát vọng và sức sống đang tràn dâng.
Thịnh Dĩ cũng bị cuốn theo: “Ba, hai, một!”
Tiếng súng vang lên, mọi người đồng loạt lao về phía trước.
Thịnh Dĩ cũng chạy lên cùng anh, nhưng mới được vài bước đã quay đầu hỏi: “Nếu em chạy không nổi thì sao?”
Giang Liễm Chu nhìn cô một cái rồi ngay trong tiếng kêu ngạc nhiên của Thịnh Dĩ, anh đột ngột bế bổng cô lên, chạy thẳng về phía trước.
“Giang…” Thịnh Dĩ lập tức ngừng lại, có lẽ cảm thấy gọi tên to như thế giữa đám đông thì quá dễ gây chú ý. Dù gì thì hành động của Giang Liễm Chu cũng đã khiến không ít người quay đầu nhìn họ.
Không ai nhìn quá rõ, chỉ có một nam sinh bên khoa thể thao huýt sáo trêu: “Được đấy anh bạn! Nếu cậu bế bạn gái chạy hết quãng đường, tôi phục cậu sát đất luôn!”
Xung quanh liền cười ầm cả lên, có một cô gái cũng giục bạn trai mình cõng cô chạy theo.
Thịnh Dĩ ngượng đến mức không biết giấu mặt vào đâu, vội vã rúc đầu vào ngực Giang Liễm Chu, túm lấy áo anh, nhỏ giọng “Thả em xuống đi mà!”
Giang Liễm Chu không nói gì, chỉ cúi đầu, đặt một nụ hôn thật khẽ lên trán cô, rồi tiếp tục chạy về phía trước.
Hoàng hôn nhuộm đỏ cả đường chạy, mà phía trước con đường ấy, là một tương lai vô tận đang mở ra.
Trong vòng tay anh – người đang ngửa mặt cười rạng rỡ, tràn đầy tự do và thỏa mãn là người con gái cùng anh chia sẻ tương lai không giới hạn ấy, là cả thế giới của anh.
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
