Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 67: Sao mà dính người thế?
Thật ra, đến giờ Thịnh Dĩ cũng không nhớ nổi hôm đó cuối cùng kết thúc ra sao nữa.
Nếu sớm biết hậu quả của câu nói mạnh miệng khi ấy lại thê thảm đến vậy, thì cho dù có vì sĩ diện đến mấy, cô cũng tuyệt đối sẽ không nói với Giang Liễm Chu rằng: “Em hôn bạn trai em rồi đấy.”
Thật sự…rất đáng sợ.
Nụ hôn đầu cũng chưa đến nỗi, Giang Liễm Chu hôn rất nhẹ, phớt qua như có như không, nhưng lại đủ dịu dàng.
Anh thậm chí còn rất chu đáo mà dừng lại một chút, để Thịnh Dĩ có thể lấy lại bình tĩnh. Tất nhiên, Thịnh Dĩ lại không hề biết đó chỉ là một thoáng tạm ngưng, cô cứ tưởng thế là kết thúc rồi.
Cô khẽ cử động thân mình, cúi đầu xuống, có chút ngại ngùng không dám nhìn anh. Giang Liễm Chu bèn bật cười, nhẹ nhàng mà khoái trá, đôi mắt đào hoa long lanh như mèo vừa trộm được cá.
Thịnh Dĩ mãi mới thở đều lại được, bèn cố gắng đánh trống lảng: “Anh hôm nay không có công việc à?”
Thiếu gia Giang liền nhướng nhẹ mày, giọng uể oải: “Không sao rồi à?”
Câu nào cũng biết chọc người. Cảnh báo “đừng sĩ diện quá kẻo thiệt thân” vừa tự dặn lòng ban nãy, lúc này đã hoàn toàn bị bản tính bking của cô đè bẹp.
Thịnh Dĩ khẽ hừ một tiếng, làm ra vẻ dửng dưng: “Chỉ là một cái hôn thôi mà, có gì to tát.”
Giang Liễm Chu nhìn cô vài giây, rồi thong thả gật đầu, Thịnh Dĩ chưa kịp hiểu, cô hoàn toàn không biết vì sao anh lại gật đầu vào lúc này.
Nhưng cô cũng chẳng cần hiểu. Ngay giây tiếp theo, bàn tay mạnh mẽ quen thuộc ấy lại đặt sau gáy cô, gương mặt tuấn tú lại một lần nữa phóng đại ngay trước mắt.
Khác hoàn toàn với nụ hôn đầu tiên đầy dịu dàng và thăm dò, lần này là sự xâm chiếm mãnh liệt, tràn ngập d*c v*ng chiếm hữu khiến Thịnh Dĩ thậm chí hơi hoảng sợ.
Thậm chí, còn mang theo chút tàn nhẫn, Giang Liễm Chu không để lại cho cô chút khoảng trống nào để lùi bước, từng đợt công kích tới tấp, như một vị tướng quân đang chiếm lấy thành trì.
Tất cả âm thanh của Thịnh Dĩ đều bị vùi lấp trong nụ hôn ấy, cho đến khi cô cảm thấy nghẹt thở, đôi tay ôm sau lưng anh bất giác cào nhẹ mấy lần, Giang Liễm Chu mới chịu buông cô ra một chút.
Nhưng vừa để cô hít thở được vài hơi, anh lại đưa tay nâng cằm cô lên, nghiêng đầu, tiếp tục hôn xuống lần nữa.
Đó là nụ hôn đầu tiên của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, nhưng cũng là lần đầu trong vô số lần sau này.
Cuối cùng, đến cả Thịnh Dĩ cũng bị “ăn h**p” đến phát bực, Giang Liễm Chu mới miễn cưỡng thu lại một chút, lùi người ra, nhưng ánh mắt vẫn còn dán chặt lên môi cô.
Thịnh Dĩ th* d*c mấy hơi, cô không nhịn được, khẽ đưa tay chạm vào môi mình, phản ứng theo bản năng lại là vẫn còn… vẫn còn…
Cô thậm chí có cảm giác Giang Liễm Chu thật sự sắp nuốt chửng cả môi mình vào, cứ như thế, đến nỗi gần như mất hết cảm giác. Cô lấy điện thoại ra soi như gương, chẳng rõ có phải ảo giác không, nhưng Thịnh Dĩ cứ cảm thấy môi mình hình như sưng lên rồi.
Cơn tức giận trong cô bùng lên ngay lập tức, định quay sang nổi cáu với Giang Liễm Chu, nhưng chẳng hiểu sao lời ra đến miệng lại mềm nhũn, không còn chút sức lực nào, nghe chẳng giống trách móc, mà như đang nũng nịu: “Anh như vậy, em mấy ngày tới còn dám gặp ai nữa chứ!”
Cô vẫn chưa quên rằng bài đặc biệt “December” cần phải ghi âm trước buổi ghi hình cuối của chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”. Với tình trạng thế này, nếu môi không bớt sưng, thì cô còn đến phòng thu kiểu gì? Người ta sẽ nhìn cô thế nào đây?
Thịnh Dĩ càng nghĩ càng tức, nhưng đại thiếu gia Giang lại cứ như không có chuyện gì, thản nhiên đáp: “Thì đừng gặp ai nữa, vừa hay anh ở cạnh em.”
Thịnh Dĩ: “…”
Nếu anh không nói còn đỡ, nói xong rồi, sao mà không nghĩ đến mấy chuyện “anh ở cạnh em” đó rốt cuộc là muốn làm gì…
Cô im lặng hai giây, rồi thản nhiên nói: “Đột nhiên em thấy không ra ngoài cũng chẳng sao cả.”
Giang Liễm Chu: “?”
Những lúc không quá bận, Thịnh Dĩ thường có thói quen ngủ trưa. Trưa nay cũng vậy, sau khi ăn cùng Giang Liễm Chu, cô bắt đầu ngáp liên tục.
Không những không can ngăn, Giang đại thiếu còn phụ họa không thiếu một chiêu nào. Anh khe khẽ hát một khúc ru, nhẹ nhàng như khúc hát đưa trẻ, Thịnh Dĩ càng nghe càng buồn ngủ. Đến khi anh đắp chăn cho cô xong, thì cô đã lịm đi lúc nào chẳng hay.
Thấy Thịnh Dĩ ngủ say, Giang Liễm Chu hoàn toàn không có ý rời đi, đứng bên giường, càng nhìn càng thấy thích. Anh cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô, vừa mới đứng thẳng dậy, thì điện thoại bất chợt vang lên.
Anh lập tức tắt máy, bước ra khỏi phòng không gây một tiếng động, còn cẩn thận đóng cửa lại cho Thịnh Dĩ, lúc này mới nhìn vào màn hình.
Là một dãy số lạ, hiện lên vùng gọi đến là thành phố Minh Tuyền. Giang Liễm Chu khẽ nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn.
Thông tin cá nhân của anh luôn được bảo mật nghiêm ngặt, hơn nữa chiếc điện thoại này còn là số riêng, chỉ những người thân thiết nhất mới có. Dãy số này…còn đang nghi hoặc, điện thoại lại reo lần nữa, vẫn là số đó.
Anh bắt máy “Alô?” giọng nói phía bên kia khiến anh có cảm giác quen tai.
Nhờ trí nhớ khá tốt, Giang Liễm Chu nhanh chóng nhớ ra mình đã nghe giọng này ở đâu.
“Cô An?”
Dù có chút ngạc nhiên, nhưng anh vẫn lập tức cung kính và lễ phép lên tiếng: “Chào cô, cô …”
Chưa kịp nói hết câu, người kia đã cắt lời: “Không tìm A Cửu, tôi tìm cậu.”
Giang Liễm Chu khựng lại một chút.
“Cậu là Giang Liễm Chu, đúng không?” Cô An bật cười khẽ “Là quản lý của cậu, anh Trang, liên hệ với tôi. Anh ấy nói cảm thấy tôi có lẽ sẽ có chuyện muốn nói với cậu, nên đã cho tôi số liên lạc.”
“Thật ra tôi cũng muốn trò chuyện với cậu vài câu. Chiều nay cậu có rảnh không? Tôi đang ở gần khu Hồ Duyệt Sơn Sắc.”
—–
Vậy là Giang Liễm Chu đến một quán cà phê gần Hồ Duyệt Sơn Sắc, gặp vị “cô An” vốn vẫn là truyền thuyết trong lời kể.
Thoạt nhìn tầm hơn bốn mươi tuổi, tao nhã và thông tuệ. Bà mặc một chiếc áo len trắng, bên trong phối cùng sườn xám dài màu nhạt. Cả người toát lên vẻ dịu dàng khiến người khác phải quý trọng.
Chỉ cần liếc qua là cảm giác bà chẳng giống người của cái thời đại đầy vội vã này chút nào.
Cô An kín đáo đánh giá anh một lượt, rồi ánh mắt dường như lại thêm vài phần hài lòng.
Nhân viên phục vụ bưng tới hai ly cà phê đặt lên bàn, cô An đẩy một ly về phía anh: “Thư giãn đi, không có chuyện gì lớn đâu, chỉ là muốn trò chuyện vài câu.”
Nghe cô An nói vậy, Giang Liễm Chu mới bất chợt nhận ra dường như mình thật sự đang căng thẳng.
Thật lạ, dù sao anh cũng là Giang Liễm Chu kia mà. Debut mấy năm nay, có sự kiện lớn nào chưa từng trải qua? Biển người dày đặc trong các concert, ánh đèn máy ảnh nháy liên hồi trên thảm đỏ, hay những giây phút công bố giải thưởng tại các liên hoan phim.
Vậy mà lúc này, lại cần phải được nhắc là “thư giãn”.
Nghĩ đến đây, Giang Liễm Chu cũng bật cười khẽ. Quả nhiên, cho dù là Giang Liễm Chu thì đã sao, chỉ cần liên quan đến hai chữ “Thịnh Dĩ” là chẳng mấy chốc mất kiểm soát.
Anh khẽ ngẩng mắt lên, vừa hay chạm phải ánh nhìn ôn hòa từ cô An. Cả hai cùng mỉm cười, bầu không khí cũng dịu đi nhiều.
Giang Liễm Chu cầm muỗng nhỏ lên, nhẹ nhàng khuấy lớp latte art trên mặt ly cà phê, rồi mở lời trước: “Cô An, thật sự rất cảm ơn cô. Nếu không có cô, A Cửu sẽ không thể cầm bút vẽ trở lại.”
Cô An liếc nhìn anh, khẽ lắc đầu: “Không thể nói như vậy. Nếu không có tôi, A Cửu vẫn sẽ học vẽ lại thôi, chỉ là đổi sang một người cô khác mà dạy lại em ấy.”
Giang Liễm Chu nhấp một ngụm cà phê, cũng bất giác trầm ngâm suy nghĩ. Thật vậy, cô ấy bướng bỉnh hơn bất kỳ ai, lúc đó hẳn là đã thật sự quyết tâm sống lại từ đầu rồi, chợt có một cảm giác tự hào dâng lên trong lòng, đúng là cô gái của anh, A Cửu của anh.
“Lần đó tụi em quay chương trình, có chơi xe go-kart cùng nhau, cô có xem không?” Giang Liễm Chu hỏi.
Quả nhiên, cô An gật đầu.
“Hôm đó bọn em chơi rất vui, nhưng em luôn có một thắc mắc mà vẫn chưa tìm được lời giải.”
Anh ngẫm nghĩ hai giây, rồi tiếp tục: “Chắc cô cũng nhận ra rồi. Lúc đó em có hỏi A Cửu là cô ấy có thể chơi go-kart được không, cô ấy nói không sao. Ban đầu em chỉ nghĩ là cô ấy vẫn như mọi khi, luôn mạnh mẽ không chịu thua. Nhưng đến lúc lần đầu cùng cô ấy ngồi vào xe, em mới phát hiện, cô ấy thật sự dường như không có chút trở ngại nào cả.”
Anh mím nhẹ môi dưới, lại như không muốn nói tiếp phần sau, câu mà anh không đành lòng thốt ra thành lời.
Giang Liễm Chu khẽ nuốt một ngụm nước bọt, chợt cảm thấy cổ họng nghẹn lại, lời nói thật khó thốt ra. “Sau tai nạn đó… A Cửu không để lại bóng ma tâm lý gì sao ạ?”
Ngay khi câu hỏi ấy vừa bật ra khỏi miệng, chính anh cũng không nhịn được mà khẽ bật cười tự giễu, làm sao có thể chứ. Khi đó, Thịnh Dĩ cũng chỉ là một cô bé chưa tròn mười tám tuổi, lại phải trải qua một tai nạn xe nghiêm trọng đến vậy.
Dù Thịnh Dĩ chưa bao giờ chủ động nhắc đến, anh cũng không có cách nào biết được chi tiết mức độ nghiêm trọng của tai nạn đó, nhưng anh biết cô từng nói mình nằm viện khá lâu. Chưa kể, sau tai nạn, tay phải của cô không thể mang vác vật nặng, không thể vẽ, thậm chí cả việc lái xe cũng là điều không thể.
Điều đó đủ để chứng minh: tai nạn năm ấy tuyệt đối không hề nhẹ nhàng.
Nhưng thử nghĩ lại, từ khi tái ngộ đến nay, Thịnh Dĩ đã không ít lần ngồi xe, chưa kể lần hôm đó chơi đua xe go-kart, từ độ cao nhất lao vút xuống, vậy mà cô vẫn bình thản, không hề có dấu hiệu hoảng loạn.
Cứ như thể tai nạn ấy đối với cô chỉ là việc phải đổi sang tay trái để cầm cọ, chỉ là thay đổi một phong cách vẽ mà thôi.
Cô An nhìn dòng xe qua cửa kính, dường như có chút cảm khái: “Tất nhiên là không thể không có bóng ma tâm lý.”
Tim Giang Liễm Chu khẽ run lên.
“Chỉ cần cầm cọ lên là nôn.”
Giang Liễm Chu sững sờ.
“Lần nào cũng nôn. Không có gì trong dạ dày nữa thì vẫn cứ khô khan nôn tiếp.” Cô An nghiêng đầu nhìn anh, mỉm cười nhẹ: “Tôi đã từng khuyên em ấy dừng lại, không chỉ tôi đâu, cả bố mẹ em ấy cũng xót xa đến không nỡ nhìn. Cậu biết bố Thịnh Dĩ rồi đấy? Là người cực kỳ nghiêm khắc, vậy mà có lần tôi gặp ông ấy ngoài phòng bệnh, ông ấy đang lau nước mắt. Nhìn thấy tôi đi tới, ông chỉ lúng túng nói đã thu hết cọ và màu vẽ rồi, bảo em ấy đừng động đến nữa.”
Giang Liễm Chu mở miệng, muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt ra nổi dù chỉ một câu.
“Nhưng cậu cũng biết tính A Cửu rồi. Nếu em ấy là đứa dễ nghe lời, thì đã chẳng phải là A Cửu nữa.” Cô An khẽ lắc đầu, giọng vừa bất lực vừa cảm phục.
“Tôi từng khuyên em ấy, thôi thì đừng vẽ nữa, dù sao với năng lực của em ấy, làm việc gì chắc chắn cũng thành công thôi.”
“Thế mà A Cửu lại nói với tôi…”
“Thịnh Dĩ sinh ra là để vẽ tranh, cũng như Giang Liễm Chu sinh ra là để đứng trên sân khấu.”
Giang Liễm Chu bỗng mở to mắt. Thậm chí ngay khoảnh khắc ấy, anh còn không dám tin vào tai mình.
Cô An nhìn anh, ánh mắt ôn hòa: “Thật ra đó là lần đầu tiên tôi nghe đến tên cậu.”
“Từ sau đó, tôi chú ý đến cái tên Giang Liễm Chu rất nhiều lần.” Khi bà cười, khóe mắt đã có nếp nhăn, nhưng đều là nét dịu dàng mà thời gian để lại.
“Lần thì thấy trong bảng xếp hạng bài hát mới, lần thì thấy trong danh sách diễn viên chính của phim, lần thì là trên màn hình LED của sân vận động tổ chức concert…”
“Nhiều lắm.”
“Khi đó tôi đã nghĩ, A Cửu thật sự không sai, cậu quả nhiên là người nên đứng trên sân khấu.”
“Cho nên A Cửu đã ép mình vượt qua bóng ma đó. Tôi cũng không rõ rốt cuộc em ấy dùng cách gì.”
“Nhưng với tính cách của Thịnh đ*… chắc là nôn thì nôn, nôn xong lại tiếp tục vẽ, vừa nôn vừa tự nói với mình: không sao cả.”
“Tóm lại, người mà cậu thấy bây giờ chính là một Thịnh Dĩ từng bị tai nạn xe nhưng vẫn có thể theo đuổi tốc độ và tự do.”
Giang Liễm Chu miễn cưỡng giữ được vẻ bình tĩnh.
Nhưng cô An nhìn kỹ lại, thấy rõ ngay cả những đầu ngón tay anh cũng đang khẽ run.
“Thực ra hôm nay tôi hẹn cậu ra cũng là muốn thay em ấy nói vài lời.”
“Thịnh Dĩ thật sự không phải kiểu người sẽ tự mình giải thích bất cứ điều gì.”
“Dù tôi không biết rõ, nhưng tôi đoán giữa hai người đã từng có hiểu lầm gì đó. Những năm qua cũng chưa từng gặp lại, phải không?”
“Lúc mới bắt đầu học lại vẽ, bất cứ điều gì liên quan đến quá khứ đều là điều em ấy không thể chạm tới. Em ấy không nói ra điều gì cả, nhưng…”
Lời còn chưa dứt, người luôn im lặng nãy giờ — Giang Liễm Chu đột nhiên cắt ngang: “Không có hiểu lầm nào cả.”
Cô An khựng lại.
Giang Liễm Chu khẽ lắc đầu: “Không có hiểu lầm gì cả, cô không cần phải giải thích chuyện này. Em chỉ là đã thích cô ấy suốt bao nhiêu năm rồi, đừng nói là khi ấy…”
Anh lại nuốt nước bọt, nhưng chẳng thể mở miệng nói hết, đành mơ hồ lướt qua: “Cho dù lúc đó cô ấy thực sự không thích em, không đến Cảnh Đại, em cũng chẳng để tâm.”
“Dù chỉ là em đơn phương, hay là cô ấy thực sự vẫn còn nghĩ đến em… từ đầu đến cuối, cũng chưa từng có hiểu lầm gì cả.” Giang Liễm Chu cụp mắt xuống, giọng khẽ đi “Chỉ cần cô ấy chịu thích em một chút thôi… thế là em đã vui rồi.”
Lâu lắm rồi, rất lâu rồi, cô An mới lại có cảm giác chấn động như thế này.
Tỉ mỉ ngẫm lại, lần gần nhất có cảm giác tương tự e rằng cũng là từ chính Thịnh Dĩ mà ra. Vậy nên họ mới hiểu nhau đến thế. Vậy nên họ mới giống nhau, kiên cường và không ngừng tiến về phía trước.
Nghĩ đến đây, cô An bất chợt bật cười nhẹ.
“Ừ.” Cô khẽ gật đầu, tán thưởng “Quả nhiên là người A Cửu thích.”
Giang Liễm Chu mỉm cười, đây có lẽ là lời khen ngợi cao nhất anh từng nhận được trong đời.
Trở lại khu Hồ Duyệt Sơn Sắc, vừa bước ra khỏi thang máy, điện thoại của Giang Liễm Chu liền đổ chuông. Anh nhìn tên hiển thị, khóe mắt khẽ cong lên rồi nhận cuộc gọi.
Đầu dây bên kia, giọng Thịnh tiểu thư vừa mới tỉnh ngủ vang lên, pha lẫn cả sự khó chịu uể oải, nghe ra được là còn vương cả cơn “tật xấu sau ngủ trưa”.
Nhưng chưa kịp nói hết, cô đã “xì” một tiếng, sau đó là tiếng than rõ ràng mang theo sự bực tức.
Anh còn nghe cô lầm bầm oán trách: “Chết tiệt… môi em…”
Âm lượng nhỏ lắm, nhưng Giang Liễm Chu vẫn bắt được, rồi anh nghe thấy cô hỏi: “Giang Liễm Chu, anh thừa lúc em ngủ trốn đi đâu hả?”
Giang Liễm Chu khẽ “ừm” một tiếng, giọng lười nhác không đứng đắn: “Sao mà dính người thế? Mới không thấy anh một lát đã bắt đầu nhớ anh rồi à?”
Nói xong cũng chẳng chờ Thịnh Dĩ đáp, anh tiếp tục cảm khái, còn ra vẻ lo lắng: “Vậy sau này anh phải đi làm thì sao? Chẳng lẽ Thịnh tiểu thư lại phải dính anh đi khắp nơi?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô biết rõ con người Giang Liễm Chu là thế nào, nhưng khoảnh khắc này vẫn không nhịn được bị cái độ “mặt dày” của anh làm cho sững sờ. Sững sờ đến mức một người mới chợp mắt được lúc cũng bị dọa cho tỉnh táo hẳn.
Cô im lặng mấy giây rồi lạnh giọng: “Anh đi đâu thì đi, tỉnh táo lại một chút. Em gọi cho anh làm gì chứ?”
Nói xong, Thịnh Dĩ thực sự không muốn lãng phí lời với cái tên này nữa. Thật sự là chắc cô ngủ mơ hồ đến phát ngốc rồi, bằng không sao lại gọi điện hỏi anh đi đâu chứ?
Vừa nghĩ vừa chuẩn bị cúp máy, thế mà ngay khoảnh khắc ấy, giọng nói của Giang Liễm Chu bỗng truyền đến từ đầu dây bên kia, rất dịu dàng, lẫn theo một chút cảm xúc cô không thể gọi tên.
“Nhưng mà anh nhớ em, A Cửu.” Anh cười khẽ, giọng trầm thấp, quyến luyến.
Rồi anh hỏi cô: “Phải làm sao bây giờ đây?”
“Anh muốn ôm em, muốn hôn em.”
Thịnh Dĩ ngẩn người, phải một lúc sau mới cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Giang Liễm Chu, anh đúng là không biết xấu hổ.”
“Phải rồi, anh là thấy thế.” Vị đại thiếu gia hoàn toàn không lấy đó làm ngượng, nhận luôn một cách sảng khoái.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô “cạch” một tiếng cúp máy. Thế nhưng trước khi dập máy, cô vẫn dừng lại một chút, hậm hực ném lại một câu: “Về nhanh lên cho em!”
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Story
Chương 67: Sao mà dính người thế?
10.0/10 từ 37 lượt.
