Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 65: Mãi mãi cuồng nhiệt.
Thịnh Dĩ nhìn Giang Liễm Chu ngoảnh mặt đi, chăm chú quan sát cô. Anh không nói gì, chỉ khẽ hạ mi mắt và nhìn cô với ánh nhìn vừa sâu vừa lạnh, mà thực ra, không hẳn là lạnh lùng.
Giống như một ngọn núi lửa được ngụy trang, chỉ để khi cô bước qua mới bộc phát. Vẻ “lạnh” chỉ là lớp vỏ bọc, để che giấu mối nguy bên dưới.
Thịnh Dĩ chợt khựng lại, trong đầu lập tức lóe lên ý nghĩ muốn chạy đi thật xa, cô không biết sao mình lại dũng cảm thốt ra những lời ấy với Giang Liễm Chu.
Hay nói cách khác, cô còn chẳng hiểu sao một câu bình thường như thế lại khiến anh phản ứng lớn đến vậy.
Giang Liễm Chu dường như nhận ra suy nghĩ ấy, ánh mắt anh hướng về cô, rồi thả tay đang nắm tay cô ra, Thịnh Dĩ thở phào, vội sải bước lùi lại vài bước.
Nhưng cô chẳng thể chạy được xa, bàn tay của anh bất ngờ nhấc lên, đặt nhẹ lên mái tóc cô.
Anh v**t v* hai lần thật khẽ, rồi bàn tay trượt xuống, chạm vào cổ cô, Thịnh Dĩ giật mình.
Giang Liễm Chu dừng tay, rồi chậm rãi véo nhẹ vào vùng da mỏng manh nhất ở cổ cô, thực ra chẳng hề đau, cử động của anh quá nhẹ nhàng, thậm chí còn mang chút dễ chịu.
Ấy vậy mà, Thịnh Dĩ vẫn run lên một cái, bản năng khép chặt bờ vai như một con mồi đã bị kẻ săn mồi khoanh vùng.
“Đừng cử động.” Giọng anh trở nên trầm, hơi thở ấm áp phả vào tai cô “Bảo bối, ngoan một chút.”
Thịnh Dĩ cứng đờ tại chỗ, anh lại véo nhẹ ở cổ cô, thu tay về, rồi tiếp tục nắm chặt tay cô, ánh mắt hướng về cô.
Đôi mắt đào hoa ấy ẩn chứa biết bao sâu ý, Thịnh Dĩ nhìn anh hai giây, rồi không chịu nổi, vội ngoảnh mặt đi, ngoan ngoãn không dám hé nửa lời.
Chỉ đến lúc này, cô mới nhận ra: cô – Thịnh Dĩ kiêu ngạo vốn dám làm bất cứ điều gì, không phải vì cô đủ can đảm, mà là vì cô chưa từng nhận ra mối nguy đang chực chờ.
Cả phòng livestream lại một lần nữa dậy sóng bình luận:
[Cái tật xấu gì thế này! Có gan thì nói đi, có gan thì để chúng tôi nghe thấy chứ! Học ai mà mỗi lần nói gì là tháo tai nghe, bỏ khán giả chúng tôi ở đâu thế hả!]
[ Cảm giác giữa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ nó…nó thế nào ấy, Chu ca sao lại… hừm.]
[A Cửu em lại trêu ảnh rồi à? A Cửu cưng, em gan thật đấy, khuyên em nên cẩn thận một chút, không lại “không dám xuống giường” thì đừng bảo chị em không nhắc nhở em.]
[Đừng phá bầu không khí trong sáng của chị em! Nhưng thực sự, ai mà không khen Thịnh Dĩ gan to trời đất! Trước mặt là một anh chàng “nhà trồng” 25 năm chưa yêu ai, em không sợ…]
[Nhưng em vẫn mạo hiểm lắm dù cho bị bay màu tài khoản mà hét toáng lên: “Tôi muốn xem! Tôi phải xem! Cho tôi xem!”]
——
Kết thúc buổi ghi hình áp chót, trên đường trở về thành phố Minh Tuyền, Thịnh Dĩ vẫn thầm cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh. Đôi lúc nhớ lại, cô vẫn cảm thấy như mới hôm qua mình vừa đồng ý cùng Giang Liễm Chu tham gia chương trình, chớp mắt một cái, vậy mà đã sắp đến buổi ghi hình cuối cùng.
Nghĩ tới đây, Thịnh Dĩ lại không kìm được mà bắt đầu đoán mò: nửa tháng nữa ghi hình lần cuối rồi, không biết sẽ quay ở đâu nhỉ?
Tổ chương trình Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấythực sự rất có tâm, không chỉ đối với khán giả, mà cả với các khách mời cũng luôn đầy bất ngờ và niềm vui suốt thời gian qua.
Thời gian trôi nhanh thật đấy.
Ví dụ như Bối Lôi – hôm qua vừa kết thúc ghi hình, Thịnh Dĩ vừa về phòng, bật điện thoại lên là bị Bối Lôi oanh tạc tin nhắn không ngớt.
Đầu tiên là spam WeChat tới mức màn hình muốn nổ tung, chưa đủ phát tiết, cô nàng còn gọi video call gào rú nửa buổi trời, gào xong lại tiếp tục bắn thêm cả tràng tin nhắn nữa.
Thịnh Dĩ cảm thấy Bối Lôi còn kích động hơn cả khi chính mình yêu đương vậy, thật ra không chỉ có Bối Lôi, Thịnh Dĩ nhận được rất nhiều tin nhắn, toàn là những lời chúc mừng chuyện tình cảm của cô và Giang Liễm Chu.
Thậm chí còn nhận được điện thoại từ ba mẹ Thịnh nữa, nhưng không giống với những người khác, trong mắt ba mẹ cô thì cô với Giang Liễm Chu đã sớm là một cặp từ lâu rồi.
Vậy nên với họ, chuyện này chẳng khác gì việc “Cuối cùng thì Giang Liễm Chu cũng chịu công khai mối quan hệ” mà thôi.
Vì vậy, ba mẹ cô còn có chút lo lắng hỏi cô: “Giờ đã vội công bố rồi sao? Không đợi thêm chút nữa cho fan tiếp nhận à? Nếu ảnh hưởng tới sự nghiệp của Giang Liễm Chu thì sao?”
Thịnh Dĩ nghe xong chỉ biết bất lực, vì trong mắt ba mẹ, ít ra thì cô và Giang Liễm Chu cũng yêu nhau được một thời gian rồi mới công khai, chứ nếu họ biết sự thật là vừa mới bắt đầu yêu đã công bố luôn, chắc hẳn sẽ lo lắng đến chết mất.
Lo anh chưa đủ chín chắn, lo fan không chấp nhận cô, lo mối quan hệ bị đặt dưới ánh đèn sân khấu của dư luận.
Nghĩ tới đây, Thịnh Dĩ cảm thấy ba mẹ mình lo cũng chẳng sai, bởi chỉ cần nghĩ đến cảnh, nếu một ngày nào đó cô và Giang Liễm Chu cãi nhau, mà bị truyền thông khui ra, chắc chắn cả mạng sẽ phát điên lên ngay lập tức và nói họ chia tay, đúng không? Nghĩ đến đây, Thịnh Dật không khỏi lắc đầu.
Giang Liễm Chu đang đọc sách, lười nhác lật sang trang mới, đẩy nhẹ cặp kính gọng vàng trên sống mũi, liếc nhìn Thịnh Dĩ: “Em sao thế? Đang nghĩ gì mà thất thần vậy?”
Thịnh Dĩ vẫn đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, nghe anh hỏi thì thuận miệng trả lời ngay: “Em đang nghĩ nếu hai đứa mình chia tay thì sao.”
…
Không khí đột ngột rơi vào một khoảng lặng đáng sợ.
Thịnh Dĩ ngơ ngác vài giây, chợt nhận ra câu nói vừa rồi của mình hoàn toàn không hề suy nghĩ.
Cô: “…”
Giang Liễm Chu: “…”
Cô: “…”
Giang thiếu gia bật cười khẽ, khép sách lại cái “phạch”, toàn thân tỏa ra khí chất khó chịu rõ rệt.
Giọng anh lạnh nhạt: “Được lắm, Thịnh tiểu thư, trò ‘đầu voi đuôi chuột’ em học cũng giỏi đấy nhỉ? Còn chưa yêu đương tử tế được bao lâu đã tính chia tay rồi, nói xem, em định viện lý do gì để đá anh đây?”
Thịnh Dĩ: “…”
Đúng thật là không hiểu sao mình lại lỡ miệng nói ra chuyện đại kỵ như thế, mà còn là tối kỵ với Giang thiếu gia nữa chứ.
Cô ho khẽ một tiếng, rồi thanh giọng: “Em không có ý đó, anh đừng nghĩ vậy.”
Giang Liễm Chu liền thong thả gật đầu, giọng lười biếng: “Vậy là ý gì?”
Thịnh Dĩ nói: “Em không định chia tay anh. Vừa mới quen nhau xong, chia tay làm gì?”
Giang Liễm Chu suy nghĩ một chút: “Thì ra em nghĩ vậy sao?”
Thịnh Dĩ: “Anh đừng có gây sự vô cớ.”
Cậu cả Giang khẽ “chậc” một tiếng, chậm rãi tháo kính gọng vàng xuống, nhướng mày: “Sao nào, em nói đang nghĩ đến chuyện chia tay, anh mới hỏi có hai câu mà đã thành gây sự vô cớ rồi?”
Thịnh Dĩ: “…”
Anh vừa nói vậy, cho dù bản thân thật sự chưa nghĩ đến, trong lòng cô cũng bắt đầu thấy chột dạ.
Cô ngừng lại một chút, rồi lại trịnh trọng cam đoan: “Em thật sự không nghĩ đến chuyện chia tay, làm sao để anh tin đây?”
Không biết có phải là ảo giác của Thịnh Dĩ không, cô luôn có cảm giác, Giang Liễm Chu như thể vẫn luôn đợi cô nói ra câu này.
Thế nên lúc này đây, cậu cả Giang cũng không gây chuyện nữa, chỉ hơi nhướng mày, giọng không đứng đắn lắm: “Muốn em tin không phải là không được.”
Thịnh Dĩ: “…”
Tự nhiên lại thấy hơi hối hận rồi.
Quả nhiên, Giang Liễm Chu vẫn luôn phiền phức như thế.
“Lát nữa, em gọi mỗi một cô tiếp viên đi ngang qua. Khi tiếp viên hỏi em cần phục vụ gì, thì em nói với người ta là em thích Giang Liễm Chu.”
Thịnh Dĩ: “…”
Bỗng nhiên hoài nghi cuộc đời.
Rốt cuộc vì sao lúc đầu lại buột miệng nói mấy câu linh tinh, để bây giờ phải ký kết mấy cái “điều khoản bất bình đẳng” như thế này.
Cậu cả Giang nhìn cô một lượt, như thể đoán được cô đang nghĩ gì, liền làm ra vẻ “người lớn không chấp trẻ con”, ngả người tựa vào lưng ghế: “Thôi được rồi, vậy đổi cái khác.”
Thực ra Thịnh Dĩ cũng chẳng nghĩ đổi cái khác thì sẽ dễ chịu gì hơn, nhưng nghe thử thì cũng không sao, nên gật đầu: “Ừm?”
“Lát nữa đi với anh bằng lối thường.”
Giang Liễm Chu nói rất bình thản, nhưng Thịnh Dĩ lại hơi sững người.
Từ lần đầu tiên tham gia ghi hình chương trình, họ đã cùng chuyến bay về Minh Tuyền, nhưng cô luôn tự cho mình là người bình thường, chưa từng có ý định gặp mặt fan. Thực ra trong hai lần đầu, Thịnh Dĩ còn chẳng nghĩ mình có fan thật.
Lối VIP vốn là đặc quyền của khoang hạng nhất, yên tĩnh tiện lợi, nên mỗi lần đều là Giang Liễm Chu đi lối thường, còn cô đi lối VIP.
Thế mà giờ, Giang Liễm Chu lại nói muốn cô đi cùng mình qua lối thường?
Thịnh Dĩ khựng lại một chút, lúc này cô chợt nhận ra, điều kiện đầu tiên mà Giang Liễm Chu đưa ra có lẽ cố tình vô lý như vậy, vốn dĩ là không trông đợi cô đồng ý, chỉ để dễ bề đưa ra một yêu cầu khác thay thế.
Nghĩ đến đây, cô mới thật sự hơi do dự, đại thiếu gia Giang càng tỏ ra bất mãn: “Nhìn dáng vẻ này của em, nói để anh tin là giả, quên đi, vậy thì em vẫn nên…”
“Được.”
Thịnh Dĩ vội vàng đáp lời trước khi anh kịp nói hết câu, như thể sợ Giang Liễm Chu lại đưa ra điều kiện nào khác nữa.
Cô tự an ủi mình: chỉ là đi một đoạn đường thôi mà, có gì to tát đâu. Huống hồ, cũng chính cô là người đầu tiên nói ra từ “chia tay” xui xẻo ấy, chính cô đã hứa sẽ bù đắp.
Thịnh Dĩ đã hứa thì nhất định phải làm! Nói thì là vậy, nhưng đến lúc rời khoang máy bay, chuẩn bị đi qua lối đón, Thịnh Dĩ lại bắt đầu do dự.
Mạnh Nguyên kéo vali theo sau, thấy Thịnh Dĩ đi càng lúc càng chậm, vẻ mặt như đang suy nghĩ gì đó, không nhịn được gọi một tiếng: “Chị Thịnh Dĩ?”
Thịnh Dĩ hoàn hồn, “Ừm” một tiếng rồi mím môi, nở một nụ cười dịu nhẹ.
Giang Liễm Chu nghiêng đầu nhìn sang, giọng nói thấp đi, trêu chọc: “Sao thế, đi với anh mất mặt đến vậy à?”
Thịnh Dĩ: “?”
Dù có do dự thật, nhưng với câu hỏi kiểu này, sao có thể mập mờ trả lời. Cô bật cười khinh khỉnh: “Xin lỗi nhé, em là đại nhân thiên hạ đệ nhất đấy.”
Giang Liễm Chu liền ra vẻ đánh giá cô từ đầu đến chân, đến khi Thịnh Dĩ sắp bật lại, anh đột ngột đưa tay về phía cô, Thịnh Dĩ ngẩn ra.
Giang Liễm Chu hơi gật đầu, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, giọng nói cũng đầy ấm áp: “Vậy thì đi thôi, đại nhân của anh.”
Thịnh Dĩ mím môi, chậm rãi đưa tay lên, đặt vào lòng bàn tay anh, khô ráo mà ấm áp, như một áng mây nhẹ nhàng bao bọc lấy tay cô.
Một dòng nhiệt chảy từ đầu ngón tay lan dần ra toàn thân, tràn vào từng ngóc ngách, từng tấc da thịt. Thật kỳ lạ, Thịnh Dĩ bỗng cảm thấy, hình như mình không còn sợ gì nữa, cũng không còn do dự gì.
Cô như thể đã khoác lên tấm áo giáp kiên cường nhất thế gian, đi thêm mấy bước nữa, tiếng cổ vũ đã vang lên rõ ràng hơn. Đó là nhóm hậu viện đón sân bay của fan Giang Liễm Chu, Thịnh Dĩ biết rất rõ, tuy lần nào số người đến cũng đông, nhưng chất lượng fan luôn rất cao, đội ngũ quản lý hậu viện cũng rất có năng lực, mỗi lần tổ chức đều rất quy củ.
Không chắn đường, không làm phiền hành khách khác, không ép tặng quà hay chen lấn xô đẩy, thậm chí trong lúc chờ còn chủ động l*m t*nh nguyện viên, giúp đỡ du khách chỉ đường, xách hành lý, vì vậy, hậu viện fan của Giang Liễm Chu vẫn thường được nhiều người qua đường khen ngợi.
Thịnh Dĩ chưa từng tiếp xúc với những người như họ, cô siết nhẹ tay Giang Liễm Chu, hít sâu một hơi, khẽ run lên, ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm vào ánh mắt sâu thẳm của anh. Thịnh Dĩ khẽ gật đầu, cùng anh sải bước, bước vào lối đi công cộng.
Âm thanh lập tức trở nên rõ ràng hơn nhiều, Thịnh Dĩ ngẩng mắt nhìn lướt qua, thấy toàn là người hâm mộ giơ cao băng rôn và bảng đèn, ánh mắt nhiệt tình, gương mặt đầy phấn khích. Ai nhìn cũng có thể thấy được họ mong đợi đến mức nào, vui mừng ra sao.
Nhưng không một ai chen lên phía trước, nhiều nhất cũng chỉ là cố gắng nhón chân để đứng cao hơn một chút, vẫy đạo cụ cổ vũ về phía Giang Liễm Chu, có người hâm mộ có lẽ là lần đầu tiên ra sân bay đón, cũng có thể là lần đầu được tận mắt thấy Giang Liễm Chu, vừa che miệng khóc vừa nhìn về phía này.
Có người muốn gọi tên Giang Liễm Chu, nhưng ban quản lý hậu viện lập tức ra hiệu giữ trật tự: “Mọi người xin đừng ồn ào, đừng gây ảnh hưởng đến các hành khách khác…”
Đúng là một cộng đồng người hâm mộ rất tuyệt vời, càng đi càng gần, không ít fan đã phát hiện ra điều gì đó khác thường, bảng hiệu trong tay khựng lại đôi chút, dường như không ai ngờ hôm nay Thịnh Dĩ lại đi cùng Giang Liễm Chu.
Tai Thịnh Dĩ quá nhạy, hoặc có lẽ là cô quá chú ý đến những lời xì xào ấy, đến mức thậm chí nghe được vài câu bàn luận khe khẽ của fan.
“Anh Chu hôm nay đi chung với chị ấy á? Mấy lần trước chẳng phải toàn đi lối VIP sao?”
“Không biết nữa, tôi còn tưởng hôm nay chắc chắn sẽ không đi lối thường cơ.”
“Lúc này mà còn nắm tay nữa chứ.”
Phải nói sao đây, dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc này nghe những lời ấy, Thịnh Dĩ vẫn thấy hơi khó chịu một cách khó tả, nhưng chỉ khó chịu một giây, cô liền kiên định lại.
Đã lường trước hết rồi, chấp nhận Giang Liễm Chu cũng có nghĩa là chấp nhận tất cả những gì thuộc về anh. Thân phận của anh, cô không phải mới biết ngày một ngày hai, cô lại hít sâu một hơi, tiếp tục bước đi cùng anh.
Giang Liễm Chu khẽ xoa ngón tay cô vài lần, như thể đoán được cô đang nghĩ gì, bật cười khẽ, hai người nắm tay nhau, vai kề vai đi tới trước nhóm fan đang chờ đón.
Người phụ trách dẫn đầu hậu viện hôm nay là một chị gái khoảng đầu hai mươi, đeo kính, tóc ngắn, phong thái gọn gàng, đứng ở hàng đầu của nhóm fan, Thịnh Dĩ từng nghe Mạnh Nguyên nhắc qua: chị gái này trong giới fan có tên là Nhược Nhược, rất có năng lực lãnh đạo, là nghiên cứu sinh của một trường đại học danh tiếng, đã thích Giang Liễm Chu nhiều năm, thuộc hàng “lão làng” của hậu viện, tính cách cũng giống vẻ ngoài, thẳng thắn, làm việc dứt khoát.
Quả nhiên, vừa đến gần họ, Nhược Nhược đã đẩy kính lên, nhìn chằm chằm vào bàn tay hai người đang nắm chặt. Giang Liễm Chu vừa lười nhác vẫy chào fan, vừa định đi vào lối đi chính giữa đã được hậu viện chừa sẵn.
Nhược Nhược liền cất tiếng: “Chu Chu à, lần sau anh định để A Cửu đi lối thường, có thể báo trước với tụi em một tiếng không?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô thật sự không ngờ ban quản lý hậu viện của Giang Liễm Chu lại có kiểu khí chất thế này.
Giang Liễm Chu: “……”
Đại thiếu gia tự thấy mình mất mặt trước vợ, tay vẫn nắm chặt tay Thịnh Dĩ, tay còn lại thì nắm thành nắm đấm khẽ ho nhẹ, chỉnh lại giọng điệu, đang chuẩn bị lơ đi Nhược Nhược, kéo Thịnh Dĩ rảo bước về phía trước, thì chợt nghe cô ấy thở dài một tiếng, giọng đầy bất lực: “Thôi được rồi, không lo cho anh thì biết lo cho ai đây chứ?”
Giang Liễm Chu: “?”
Nhược Nhược liếc mắt với một bạn phụ trách bên cạnh, sau đó quay lại hướng nhóm fan phía sau, cô giơ một tay lên cao quá đầu, búng tay tách một tiếng vang dội.
Thịnh Dĩ có chút ngơ ngác, hoàn toàn không biết chuyện gì đang diễn ra lúc này, nhưng chưa kịp phản ứng, nhóm fan đón sân bay sau khi nhận được tín hiệu của Nhược Nhược đồng loạt lật ngược băng rôn trong tay, hoặc cúi xuống nhặt lấy bảng đèn khác được đặt sẵn dưới đất.
Ngay cả fan không mang theo đồ cổ vũ, chỉ cầm iPad hiển thị dòng chữ cuộn, cũng nhanh chóng thay đổi nội dung trên màn hình.
Thịnh Dĩ khựng lại, chăm chú nhìn vào những chữ viết và hình ảnh trên đạo cụ của họ.
Lúc nãy, tất cả chỉ là “Giang Liễm Chu”, “Anh Chu là số 1”, “Anh Chu hát suốt đời”. Các băng rôn toàn là ảnh sân khấu của anh, y hệt những gì Thịnh Dĩ từng thấy trong các buổi cổ vũ trước đây của anh.
Nhưng bây giờ, mặt sau của những băng rôn được lật lên, in rõ ràng là những bức hình chụp chung của cô và Giang Liễm Chu.
Có ảnh chụp trong lần diễn Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy, có ảnh Giang Liễm Chu cõng cô đi qua đường tuyết, có ảnh hai người cùng thả đèn Khổng Minh, có cả ảnh sau khi kết thúc đua go-kart, anh bế cô lên và hôn tay cô, còn có cả những bức vẽ tay: họ cùng nhau nhảy bungee, cùng múa trên sàn diễn, và nhiều hơn nữa…
Trên đó viết những dòng chữ như:
“Mộc Dĩ Thành Chu, trăm năm hòa hợp”
“A Cửu, Giang Liễm Chu thật lòng yêu em.”
“Mộc Dĩ Thành Chu, còn không mau kết hôn đi?”
v.v… nhiều không đếm xuể.
Nhóm fan nãy giờ còn yên tĩnh, giờ đây cũng bắt đầu đồng loạt hò reo: “A Cửu vợ ơi, cuối cùng chị cũng đi lối thường rồi! Em mong được gặp chị lâu lắm rồi, sao mà chị xinh thế chứ!”
“Mộc Dĩ Thành Chu là thật đó! Hai người nhất định phải mãi mãi bên nhau, em yêu hai người!”
“Thật ra tụi em trước giờ cũng đã chuẩn bị hai phương án rồi, chỉ tiếc là chị chưa từng đi lối thường, nên tụi em không có cơ hội gặp được chị.”
“Anh Chu tuy có hơi cà lơ phất phơ, nhưng thật sự rất yêu chị đó! Nếu anh ấy chọc chị giận, chị cứ nói với tụi em, tụi em giúp chị mắng anh ấy!”
“Vợ ơi nhớ ăn uống đầy đủ nha, chị gầy quá rồi đó hu hu…”
Thịnh Dĩ có chút ngơ ngẩn, cô vốn nghĩ mình đã chuẩn bị tinh thần đầy đủ, cũng đã nghĩ tới mọi tình huống có thể xảy ra, tệ nhất là bị fan của Giang Liễm Chu mắng một trận, mà cô cảm thấy mình chịu được, chỉ cần giả vờ không nghe thấy là được. Dù sao Thịnh Dĩ cũng rất mạnh mẽ, đâu dễ rơi nước mắt, chẳng có gì đáng ngại cả.
Thế nhưng, đến lúc này đây, Thịnh Dĩ chợt cảm thấy, có lẽ dạo này bản thân quá dễ xúc động, ngưỡng nước mắt trở nên thấp hơn bao giờ hết, chỉ trong khoảnh khắc đã có cảm giác muốn khóc.
Cô cắn môi, cố kìm nén sự rung động trong lòng, không dám cúi đầu, cô nghĩ, chỉ cần cúi đầu, chắc chắn nước mắt sẽ rơi mất, mà ngày mai nhất định sẽ có tin trên mạng nói rằng “Thịnh Dĩ bị fan Giang Liễm Chu mắng khóc ở sân bay.”
Nhưng mà, họ đối xử với cô tốt đến thế, không nỡ nói một lời nặng, thậm chí trong thời khắc này còn dùng thái độ thân thiện đến lạ thường để đón tiếp cô.
Thịnh Dĩ không biết, trong lòng họ thật sự đã sẵn sàng chấp nhận chuyện người họ yêu mến suốt bao năm nay có bạn gái rồi chưa.
Nhưng cô biết, vào thời khắc này, chính là tất cả bọn họ đều đang mỉm cười, gửi lời chúc phúc cho họ.
Giang Liễm Chu lại một lần nữa khẽ siết tay Thịnh Dĩ như an ủi, nhẹ giọng nói: “Đừng khóc, bảo bối, không sao đâu.”
Thịnh Dĩ lập tức cố gắng hít một hơi thật sâu, trừng mắt lườm anh: “Ai khóc chứ!”
Nhược Nhược lắc đầu bất lực: “Chu Chu à, khi an ủi A Cửu, anh có thể đừng nói câu ‘không sao đâu’ nữa không? Không nghĩ ra câu nào khá hơn à?”
Giang Liễm Chu: “???”
Đám fan lập tức náo động, tranh nhau hiến kế cho idol:
“Nói là ‘Em mà còn khóc nữa, anh sẽ hôn em đấy!’”
“Nói là ‘Còn khóc nữa, anh đè em xuống giường luôn!’”
“Nói là ‘Em mà khóc nữa, anh sẽ xx bịt miệng em.’”
Thịnh Dĩ: “???”
Cô liếc mắt nhìn Giang Liễm Chu, thầm mong anh sẽ làm gì đó để quản cái hội fan lầy lội, phát cuồng theo đúng kiểu “fan như idol” này.
Ai ngờ lại thấy anh giữ nguyên dáng vẻ lười nhác, mặt đầy suy tư như đang đánh giá nghiêm túc rồi gật gù kiểu: “Nghe cũng không tệ lắm nhỉ.”
Thịnh Dĩ: “???”
Đứng ở đây cũng khá lâu rồi, Giang Liễm Chu lại trò chuyện thêm vài câu cùng fan, Nhược Nhược liền đứng ra tổ chức: “Mọi người tránh đường nào, thời gian không còn sớm, hai người vừa xuống máy bay rất mệt, để họ về nhà nghỉ ngơi nhé!”
Dù còn lưu luyến, các fan vẫn rất nghe lời, đồng loạt lùi về sau nửa bước, nhường lối đi.
Thịnh Dĩ còn nghe thấy tiếng thì thầm giữa họ:
“Lời nào cơ?”
“Thì cái câu ‘em mà còn khóc nữa anh sẽ xx…’ này nè… đừng bịt miệng tớ…”
Thịnh Dĩ: “……”
Không… không cần thực hiện đâu ạ…
Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ vẫy tay chào các fan, vừa đi được vài bước đã nghe tiếng họ vang vọng phía sau:
“Mộc Dĩ Thành Chu phải bên nhau thật tốt nhé!”
“Mộc Dĩ Thành Chu mau kết hôn đi!”
“Mộc Dĩ T hành Chu đừng sợ gì hết, cứ yêu nhau hạnh phúc là được!”
Thịnh Dĩ bất chợt xúc động trăm mối ngổn ngang.
Cô kéo kéo tay Giang Liễm Chu, anh “ừm?” một tiếng, nghiêng đầu nhìn cô, Thịnh Dĩ quay đầu lại, nhìn về phía nhóm fan với ánh mắt tha thiết, vẫy tay rồi cất cao giọng: “Tôi thật lòng rất thích anh ấy. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ anh ấy suốt bao năm qua, đã luôn bên cạnh anh ấy đến ngày hôm nay.”
Dứt lời, Thịnh Dĩ hướng về phía các fan, cúi người 90 độ, nghiêm túc, chân thành và đầy biết ơn.
Một giây, hai giây, ba giây…Thịnh Dĩ đứng thẳng người dậy, ngẩng đầu nhìn lên, lần này thực sự có fan đã che miệng khóc òa.
Thịnh Dĩ nhìn sang Giang Liễm Chu, trong ánh mắt anh đầy sửng sốt và xúc động, cô lại một lần nữa nhón chân lên.
Lần này là một nụ hôn, nhẹ nhàng đặt lên khóe môi anh.
Khoảnh khắc ấy được ghi lại thành ảnh, về sau trở thành ảnh đại diện của vô số fan couple “Mộc Dĩ Thành Chu”.
Họ nói với bất cứ ai rằng: Mộc Dĩ Thành Chu mãi mãi yêu nhau, mãi mãi cuồng nhiệt.
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
