Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 63: Cũng thích anh.

Khoảnh khắc hình ảnh được khôi phục, không chỉ Doãn Song và Uông Đồng Hân hét toáng lên, mà cả khán giả trong phòng livestream cũng bị dọa đến phát hoảng.
[A a a mẹ ơi! Cứu con với, con sợ độ cao lắm! Đây là định làm gì vậy? Đua xe sao?]
[Chắc là chơi kart hay gì đó, tổ chương trình thật nhẫn tâm, cố tình để khách mời và chúng ta vừa mở mắt ra đã thấy cảnh này, ai mà không thét lên cho được!]
[Bạn tôi hỏi có phải lại là CP của tôi nữa không, tôi: Ừ, CP của tôi nhảy vực rồi.]
Trước khi tổ chương trình công bố nội dung cụ thể của vòng này, dòng bình luận vẫn đang sôi nổi bàn tán không ngừng.
[Tuy biết rõ là an toàn, nhưng tôi vẫn thấy đáng sợ thật sự. Người có tiền các bạn đang chơi gì vậy? Sống không cần nghĩ cách kiếm tiền thấy chán quá nên mới tạo ra căn cứ như này để tìm cảm giác mạnh hả?]
[Không được, tôi lại thấy cái này vui quá đi mất. Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy quả thực đỉnh thật, chơi bao nhiêu trò rồi mà chưa cái nào trùng nhau.]
[Vậy vòng này thi tốc độ à? Được thôi, không sao cả, đàn ông mà, là phải thi tốc độ!]
[Chị gái phía trước, chị đang bị bao nhiêu bệnh rồi thế? Ổn không đó?]
Cơ sở này có độ an toàn thậm chí còn cao hơn cả những trò chơi mạo hiểm trong công viên như tàu lượn hay tháp rơi, nhưng điều đó không ngăn nổi nỗi sợ đến từ bản năng con người.
Doãn Song lúc này cảm thấy adrenaline trong người mình đang bùng nổ, giữa tiết trời ấm áp, da gà khắp người cũng sắp nổi hết cả lên.
Cô khẽ kéo áo của Tống Viêm, định mở lời nói gì đó, thì thấy anh ấy quay đầu lại, dịu giọng trấn an: “Không sao đâu, chúng ta lái chậm là được mà. Dù gì hai đứa mình cũng thường xuyên đứng chót, không sao cả.”
Doãn Song: “…”
Câu này nghe xong, tôi không thích chút nào đâu nha…

Nghe được cuộc trò chuyện của hai người, Thịnh Dĩ cũng không nhịn được liếc nhìn Tống Viêm một cái, thở dài tiếc nuối không thôi.
Cô không phải nói quá, nhưng câu “gần mực thì đen” thật chẳng sai chút nào. Tống Viêm chẳng qua chỉ cùng Giang Liễm Chu quay vài lần chương trình mà thôi, cái tốt thì không học, chỉ học mấy thói xấu…
Một câu an ủi đàng hoàng cũng không nói được, mở miệng ra là kiểu lời khiến người ta muốn đấm như vậy.
Nghĩ đến đó, Thịnh Dĩ lại nghiêng đầu nhìn về phía Giang Liễm Chu. Vừa rồi lúc cô tháo bịt mắt ra, suýt nữa bị tiếng hét của Doãn Song và Uông Đồng Hân làm cho rớt xuống hố, may mà có Giang Liễm Chu đưa tay kéo cô lại.
Sau khi phát thanh viên công bố nội dung của vòng thi này, mọi người đều đang bàn tán sôi nổi về cơ sở huấn luyện, nhưng chỉ riêng Giang Liễm Chu là hoàn toàn im lặng.
Lúc này đây, anh đang đứng đó, một tay đút túi quần, lười biếng ngước mắt, chăm chú đánh giá đường đua kart phía trước.
Hoàn toàn khác với vẻ dửng dưng thường ngày, dù lúc này không nói một lời, Thịnh Dĩ vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt anh như rực cháy.
Như thể dòng máu đang tuôn chảy mang theo sự phấn khích không cách nào che giấu, ai cũng có thể nhìn ra anh đang rất mong chờ vòng thi này.
Chỉ cần suy nghĩ một chút thôi, Thịnh Dĩ đã lập tức hiểu ra, vị thiếu gia này từ thời còn đi học đã thế rồi, thành tích tuy xuất sắc nhưng tác phong lại chẳng giống kiểu học sinh ngoan ngoãn đi theo khuôn mẫu.
Cái gì mà chơi được là anh đều chơi, Trì Bách từng kể với cô rằng, tuy Giang Liễm Chu lười vận động, nhưng một khi đã nhập cuộc thì luôn là người chơi giỏi nhất, cũng là người điên nhất.
Có lẽ là thiên phú bẩm sinh, Giang Liễm Chu học mấy thứ này cực kỳ nhanh, từ các trò chơi máy tính, bida, tennis, boardgame mà anh kéo cô chơi, đến cả những lần đêm khuya phóng mô tô chở cô rong ruổi khắp thành phố… cứ như thể không gì là anh không thể.
Thịnh Dĩ không rõ mấy năm nay anh còn chơi đua xe không. Dù sao thì, với tính cách của Giang Liễm Chu, cô vẫn luôn cảm thấy nếu anh không làm ca sĩ, khả năng cao sẽ thành tay đua chuyên nghiệp rồi.
Nên lần này, chỉ là một vòng đua kart nho nhỏ, với Giang thiếu gia mà nói chắc chẳng đáng gì. Thậm chí, anh còn có thể thấy mấy chiếc kart này cộng thêm môi trường an toàn tuyệt đối, chẳng đủ độ “k*ch th*ch” ấy chứ.
Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy là một chương trình rất có tình người. Mặc dù đua kart khá phổ biến, nhưng cũng không phải khách mời nào cũng từng thử qua, vì thế tổ tiết mục cho mọi người thay đồ trước, rồi lần lượt chạy thử.
Hôm nay là ngày ghi hình ngoại cảnh, nên ai nấy đều ăn mặc giản dị, việc thay đồ cũng khá đơn giản, chỉ cần mặc thêm bộ đồ đua liền thân bên ngoài áo thun dài tay là được.
“Vì là đồ đua liền thân, nên có cách mặc đặc biệt. Chúng tôi đã mời các huấn luyện viên chuyên nghiệp hướng dẫn mọi người thay đồ cũng như các lưu ý khi điều khiển xe.”
Giọng phát thanh vang lên “Bây giờ, xin mời các huấn luyện viên lên sân khấu, đồng thời mời nhân viên phát đồ đua và găng tay cho các khách mời!”
Sợ thì vẫn sợ, nhưng tò mò thì vẫn tò mò, hiển nhiên, các khách mời tách bạch hai cảm xúc ấy rất rành rọt.
Ví dụ như Doãn Song và Uông Đồng Hân, lúc mở mắt nhìn thấy trường đua, hai người hét to nhất, giờ lại là hai người trông mong nhất.
Doãn Song là một beauty blogger chuyên nghiệp, bây giờ thì bắt đầu hối hận. Vừa ngóng trông nhân viên mang đồ đua đến, vừa buồn bực nói: “Sao tổ chương trình không nói trước! Biết trước phải mặc đồ đua, thì hôm nay tớ đã trang điểm cho ngầu lòi luôn rồi! Để A Cửu… để fan của tớ gọi tớ là ‘chồng ơi’ ấy chứ!”
Uông Đồng Hân vốn đang háo hức, lúc này nghe vậy, cũng may Doãn Song kịp sửa lời, nếu không thì cô lặng lẽ làm động tác “suỵt”.

Mỗi đội có một màu riêng, bộ đồ đua của nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ là màu trắng, vai và tay có sọc đen, trước ngực thêu huy hiệu của câu lạc bộ và chương trình, chất liệu khỏi bàn, cực kỳ xịn.
Dù là nam hay nữ, chỉ cần khoác lên người bộ đồ đua ấy?
Khách mời ai nấy đều bị độ “cool ngầu” đánh úp. Ngay cả Thịnh Dĩ cũng không nhịn được, giơ tay buộc tóc, trông đầy háo hức.
Huấn luyện viên bước lên giảng giải sơ lược, liếc qua đám người một lượt, rồi chỉ vào Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ: “Xin mời hai vị lên trước.”
Hai người cùng bước lên, huấn luyện viên nói: “Tôi sẽ lấy cô Thịnh làm ví dụ để hướng dẫn mặc đồ, xin anh Giang hỗ trợ một tay.”
“Đầu tiên là phải mặc…”
Chưa kịp nghe hết câu, vị đại thiếu gia đã lọt tai mỗi chữ “giúp một tay”. Huấn luyện viên còn chưa dứt lời, Giang Liễm Chu đã nhanh chóng chộp lấy bộ đồ đua của Thịnh Dĩ, kéo khóa soạt một cái, đứng trước mặt cô, ra tay “thực chiến” luôn: “Chân.”
“Hả?” Thịnh Dĩ chưa kịp phản ứng, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng lại rất nghe lời, liền nhấc chân chui vào ống quần.
Cô rất gầy, chân vừa dài vừa thon, mặc bộ đồ đua này đúng là dễ như không.
Huấn luyện viên quên luôn mình đang định nói gì, chỉ còn biết trân trối nhìn Giang Liễm Chu – người luôn tỏ ra kiêu ngạo, lúc này lại cẩn thận chu đáo đến bất ngờ.
Thịnh Dĩ vừa kéo quần xong, Giang Liễm Chu đã đứng thẳng dậy, xách phần thân trên của bộ đồ đua lên, nhẹ giọng: “Cánh tay.”
Thịnh Dĩ “à” một tiếng, rất nghe lời giơ tay chui vào tay áo. Giang Liễm Chu giúp cô chỉnh lại vài chỗ, rồi “soạt” một cái kéo khóa lên.
Anh lùi lại nửa bước, vẻ mặt khá hài lòng ngắm nhìn “tác phẩm” của mình, còn nghiêm túc gật đầu với huấn luyện viên: “Xong rồi.”
Huấn luyện viên: “…”
Cậu làm luôn hết rồi thì tôi còn hướng dẫn cái gì nữa?
Nhìn thấy vẻ mặt cạn lời của huấn luyện viên, đại thiếu gia hiếm khi thật sự suy ngẫm về hành động vừa rồi của mình. Sau đó, anh lại cầm nẹp cổ và găng tay đi đến.
Ra hiệu cho Thịnh Dĩ: “Cúi đầu.”
“Tay trái.”
“Tay phải.”
……

Huấn luyện viên đã hoàn toàn im lặng.
Giang Liễm Chu thấy huấn luyện viên không nói gì, lại cẩn thận quan sát Thịnh Dĩ một lượt, chỉ cảm thấy càng nhìn càng hài lòng.
Cậu nghiêng đầu hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Huấn luyện viên: “Không có.”
Huấn luyện viên: “Cậu đúng là rất thuần thục.”
Cậu ấm Giang liền kiêu ngạo hất nhẹ cằm: “Cảm ơn đã khen.”
[Cậu thật sự tưởng người ta đang khen cậu à! Giang Liễm Chu, sao cậu cứ phải ngông nghênh thế chứ!]
[Nhưng tôi lại mê mẩn kiểu “ngông nghênh toàn năng” thế này mất rồi huhu, Giang Liễm Chu ơi, mỗi ngày cậu học cái gì vậy? Nếu có thời gian như thế thì một năm phát hành hai album có được không?]
[Ohhh! A Cửu của tôi, cậu ngầu quá đi mất]
Thực tế chứng minh, không chỉ Thịnh Dĩ, tất cả khách mời sau khi thay đồ đua liền thể đều đẹp trai đến phát rồ.
Trong số đó, người ngầu nhất dĩ nhiên là vị cậu ấm lười biếng kia, anh thực sự rất thành thạo, giúp Thịnh Dĩ mặc xong cực kỳ nhanh, còn bản thân thì chỉ mất vài giây là xong.
Lúc này, anh lười nhác xách mũ bảo hiểm lên bằng một tay, dáng đi tản mạn bước tới.
Trên người mang theo mấy phần ngông nghênh thường ngày không thấy, anh tiện tay hất tóc, bước đến trước mặt Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ đang chăm chú ngắm bộ đồ đua trên người anh thì đột nhiên, chiếc mũ bảo hiểm đã được đội lên đầu cô.
Bất ngờ không kịp phản ứng, âm thanh vọng qua lớp mũ, mang theo chút méo mó kỳ lạ. Anh hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô qua lớp kính chắn.
Giây tiếp theo, Giang Liễm Chu khẽ nhấc tay, một ngón tay khẽ động, hạ tấm kính xuống.


Giọng cậu ấm lười biếng vang lên trên đỉnh đầu cô, vừa dịu dàng vừa phóng khoáng: “Cùng bay một chuyến nào.”
Nếu nói lúc nãy nghe thấy câu đó, Thịnh Dĩ vừa cảm thấy chấn động khó tả, lại vừa nghĩ quả nhiên cậu ấm này đúng là có “bệnh” thật.
Thì bây giờ, ngồi trong chiếc xe go-kart đôi, đeo dây an toàn nghiêm chỉnh ở vị trí hành khách, Thịnh Dĩ đã thật sự hiểu rõ cái gọi là “cùng bay một chuyến” rốt cuộc là ý gì.
Cô đúng là từ tận đáy lòng thấy may mắn, may mà thể trạng mình tốt, không say xe cũng không sợ độ cao.
Nhưng Thịnh Dĩ đoán, Giang Liễm Chu chắc cũng biết điều đó, nên mới dám “hết mình” như thế. Xe go-kart đôi chia làm bốn nhóm, mỗi nhóm tự quyết định ai lái, ai ngồi phụ.
Mọi người đều biết tay Thịnh Dĩ đang bị thương, nên mấy đội khác có vẻ thực sự đã bàn bạc, còn đội của cô và Giang Liễm Chu thì dĩ nhiên anh sẽ là người lái.
Họ sẽ lái xe từ điểm cao nhất của đường đua hình xoắn ốc đổ xuống, vừa lao dốc vừa tránh mọi chướng ngại trên đường.
Để mô phỏng tình huống thực và tăng độ khó, đường đua có rất nhiều khúc cua gấp, có đoạn rộng cho ba xe chạy song song, cũng có đoạn hẹp chỉ vừa một xe đi qua.
Lần này chỉ là trải nghiệm ban đầu, cho khách mời thử cảm giác lái xe go-kart. Một số người chưa từng lái xe được huấn luyện viên hướng dẫn tận tay, thật ra cũng dễ làm quen.
Và bất kể nam hay nữ, có lẽ trong xương tủy ai cũng có niềm khao khát với tốc độ, chỉ cần lên xe, đạp ga chạy vút đi, cơn gió rít bên tai sẽ khiến adrenaline bùng nổ, chỉ muốn nhanh hơn, nhanh hơn nữa, nhanh đến cực hạn.
Sau khi trải nghiệm, các khách mời quay lại quan sát toàn bộ đường đua lần nữa, tổ chương trình lập tức thông báo bước vào vòng thi đấu cuối cùng trong ngày.
Loa phát thanh vang lên trong khu căn cứ: “Bây giờ, xin mời bốn nhóm khách mời vào vị trí trên đường đua.”
Cũng như các trường đua khác, vạch xuất phát ở đây rộng rãi bằng phẳng, để các tay đua có thể tăng tốc dễ dàng.
Lúc này, Thịnh Dĩ đã ngồi vững ở ghế phụ của xe đôi, cài chặt dây an toàn. Chiếc xe của họ nằm ở làn đua số một.
Bên phải là Tiết Thanh Phù và Du Thâm, người lái là Tiết Thanh Phù; kế đó là Tống Viêm và Doãn Song, Tống Viêm lái; làn cuối là Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân, Đoàn Minh Tể cầm lái.
Phía trước là một cô gái mặc sườn xám từ câu lạc bộ, tay cầm cờ đỏ, chờ ra hiệu xuất phát.
Chân Giang Liễm Chu đã đặt lên bàn đạp ga, trên mặt là nụ cười chắc chắn và ung dung, đôi mắt hoa đào tràn đầy phấn khích lộ liễu.
Thịnh Dĩ cũng hít một hơi thật sâu, kiểm tra lại dây an toàn lần cuối.
Giang Liễm Chu nghiêng đầu nhìn cô, qua lớp mũ bảo hiểm, chẳng ai thấy rõ nét mặt ai, nhưng dường như cả hai đều hiểu trạng thái của đối phương, kích động, mong chờ, sôi trào.
Giọng nói trầm thấp vọng qua lớp mũ vang lên: “Thịnh Dĩ, cậu sợ không?”
Thịnh Dĩ bật cười khe khẽ, đáp: “Sợ gì chứ?”
Họ hiểu nhau, họ khao khát gió, khao khát giải tỏa, khao khát tốc độ, khao khát tự do.
Loa lại vang lên: “Căn cứ theo thứ hạng ở vòng hai, lượt xuất phát lần này sẽ sắp xếp theo thứ tự. Nhóm hạng nhất đến hạng 3 lần lượt được xuất phát trước 5, 3 và 1 giây. Xin mời các khách mời chuẩn bị.”
Tất cả mọi người lập tức căng thẳng, cô gái mặc sườn xám phía trước đã giơ cao lá cờ trong tay.
Giang Liễm Chu hơi híp mắt lại, ngay khi lá cờ phất xuống, chân anh lập tức đạp ga, chiếc xe kart lao vút đi như tên bắn.
Khác hẳn với người khác, ngay từ lúc xuất phát, tốc độ của Giang Liễm Chu đã cực nhanh. Xe anh trượt đuôi một cú dứt khoát, vút đi như mũi tên rời cung.
Khu vực này địa hình khá bằng phẳng, chỉ có vài chướng ngại cơ bản.
Giang Liễm Chu thành thục phối hợp: chân trái phanh, chân phải ga, đầu nghiêng nhẹ theo góc xoay của vô lăng. Thậm chí anh còn gần như không hề giảm tốc, khéo léo né từng chướng ngại mà lao thẳng về phía trước.
Chỉ vài giây khởi đầu, anh đã tận dụng triệt để lợi thế, khi những người khác còn chưa kịp xuất phát, Giang Liễm Chu đã bứt lên một đoạn dài.
Tốc độ quả thật khiến người ta phấn khích, Thịnh Dĩ siết chặt tay, cảm nhận làn gió rít qua làm áo cô phồng lên.
Giọng nói trầm thấp của Giang Liễm Chu vang lên: “Khúc cua đầu tiên.”
Thịnh Dĩ “ừ” một tiếng.
Dù sao cũng mới khởi động, khúc cua đầu này là một khúc cua tốc độ cao đơn giản, đối với người có kỹ thuật chuyên nghiệp thì không có gì khó cả.
Giang Liễm Chu thậm chí còn không buông ga. Anh điều khiển một cách thuần thục: áp sát phía ngoài trước khi vào cua, nhắm thẳng tâm khúc.
Khác với những đoạn cua có rào chắn, dưới khúc cua này là một cái hố, rơi xuống coi như bị loại, thậm chí không có cơ hội tông vào rào mà dừng lại.

Nhưng anh vẫn vững vàng như vậy, điều khiển nhẹ nhàng, sát mép khúc cua, bám đúng đường, lướt qua không chút do dự.
Bánh xe phía sau cùng, suýt nữa đã rơi xuống, Thịnh Dĩ trong khoảnh khắc ấy siết chặt đầu ngón tay, nhưng không hét lên tiếng nào.
Mồ hôi mỏng rịn trên trán, nhưng ngay giây phút ôm cua ấy, một cảm giác hưng phấn không thể diễn tả dâng trào.
Cô thậm chí còn không kìm được mà đưa tay lên, nhẹ vuốt qua làn da nổi đầy gai ốc.
Bình luận viên đứng bật dậy:
“Đỉnh thật! Góc cua hiểm hóc như vậy mà cũng xử lý được! Chỉ thiếu một chút nữa thôi là rơi xuống rồi, nhưng Giang Liễm Chu đã tính toán hoàn hảo, chúng ta nhìn thấy hiểm, nhưng cậu ấy hoàn toàn tự tin!”
“Thích không?” Giang Liễm Chu nhìn chằm chằm về con đường thẳng phía trước, nhếch mí mắt, khẽ cười đầy vẻ ung dung, hỏi cô.
Thịnh Dĩ cuối cùng cũng không nén được phấn khích trong lòng, lớn tiếng đáp: “k*ch th*ch thật đấy!”
“Còn có cái k*ch th*ch hơn.” Giang Liễm Chu lại né một chướng ngại vật nữa, chiếc xe càng lúc càng nhanh, lao thẳng xuống dốc.
Từ phía sau, Tống Viêm cũng đang đuổi sát, anh là tay lái lão luyện, dốc sức bám theo không để Giang Liễm Chu bỏ xa.
Cách đó một khoảng, có thể nghe thấy tiếng la hét quỷ khóc sói gào của Doãn Song:
“Á á á, Tống Viêm đồ lừa đảo, chạy chậm lại một chút đi á á á, mà khoan đừng chậm nữa, trời ơi đã quá đi.”
“Ngồi vững.” Giang Liễm Chu cười khẽ, nhắc cô, “Phía trước là khúc cua chữ U, phải bứt họ ra.”
Thịnh Dĩ vừa mới chuẩn bị tâm lý xong, vô lăng của Giang Liễm Chu đã ngoặt mạnh sang một bên.
Anh đánh lái rất gấp, khiến cả người Thịnh Dĩ nghiêng hẳn về bên phải.
Khúc cua chữ U thường có hai cách vào: một là phanh muộn, góc vào lớn; hai là phanh sớm, góc vào nhỏ.
Cách thứ hai ổn định hơn, còn cách thứ nhất thì nhanh hơn, nhưng yêu cầu kỹ thuật cũng cao hơn rất nhiều.
Giang Liễm Chu không do dự mà chọn ngay cách đầu tiên, anh điều khiển thân xe hoàn hảo, tính toán chính xác góc vào và ra khỏi cua.
Vừa ra khỏi cua, anh lập tức đạp ga hết cỡ, tăng tốc tối đa, Thịnh Dĩ cuối cùng cũng hiểu được cảm giác “cùng nhau bay lên” mà Giang Liễm Chu nói.
Cô như thể toàn thân lơ lửng giữa không trung, mọi thứ đều bị bỏ quên, chỉ còn lại một ý niệm: nhanh hơn, nữa, tiếp tục lao về phía trước.
Ra khỏi khúc cua, nhờ kỹ thuật xuất sắc của Giang Liễm Chu, ngoài Tống Viêm và Doãn Song còn gắng gượng đeo bám, những đội khác đã hoàn toàn bị bỏ lại sau đoạn cua chữ U.
Thịnh Dĩ trước đây chưa từng thử đua xe, dù lần này chỉ là xe kart, nhưng cô thật sự đã tận hưởng trọn vẹn niềm vui mà tốc độ mang lại trong cơn gió lốc.
Giang Liễm Chu lại một lần nữa thành thạo né tránh một chướng ngại. Chiếc xe nghiêng nhẹ, Thịnh Dĩ không chuẩn bị kịp, theo phản xạ liền với tay tìm chỗ bám.
Tay cô chạm phải thứ gì đó ấm nóng bên cạnh, người vẫn chưa giữ thăng bằng thì đã nghe thấy thiếu gia Giang hạ giọng, lười nhác mà ph*ng đ*ng: “Muốn chiếm tiện nghi tôi ngay trên xe à?”
Lúc này Thịnh Dĩ mới phát hiện tay mình đặt trên cánh tay Giang Liễm Chu, cô lập tức rụt tay lại, nhưng chỉ do dự một thoáng, rồi lại thật sự đặt bàn tay ấy trở lại cánh tay anh.
Có lẽ là do sự k*ch th*ch hiếm có ấy đã hoàn toàn khơi dậy sự hưng phấn trong lòng, Thịnh Dĩ lúc này không còn là cô gái bình tĩnh thường ngày nữa, cô cười đến phóng khoáng: “Thì cứ chiếm tiện nghi đấy, làm sao!”
“Vậy thì nắm cho chắc.” Giang Liễm Chu đạp mạnh chân ga, nhướng mày lười nhác, dốc toàn lực lao về phía trước.
“Phía trước là khúc cua cuối cùng.”
Đó là một khúc cua hình chữ S.
Khúc cua chữ S không khó bằng cua chữ U, nhưng yêu cầu giữ tốc độ ổn định, nếu không rất dễ mất thăng bằng trong quá trình ôm cua. Nhưng Giang Liễm Chu hoàn toàn không có ý định giảm tốc, chiếc xe lao thẳng vào khúc cua.
Lúc này, bình luận trực tiếp như bùng nổ:
[Anh Chu thực sự thả phanh rồi, quá đẹp trai luôn, cả đường đua như màn biểu diễn riêng của anh ấy vậy!]
[Khúc cuối này chắc chắn không chỉ hơn năm giây đâu, tôi thậm chí nghĩ dù anh Chu xuất phát cuối cùng cũng vẫn có thể về đích đầu tiên!]
[Aaaaaa chết mê chết mệt mất thôi! Tôi chính thức yêu người chơi xe rồi! Giang Liễm Chu đỉnh thật đó!]
Vô lăng xoay trái rồi lại phải, Thịnh Dĩ cũng lắc lư theo nhưng cảm giác lại càng thêm sảng khoái.

“Giang Liễm Chu không hề giảm tốc! Khúc cua chữ S đầu tiên thì ổn, nhưng cua thứ hai hoàn toàn không thể điều chỉnh được hướng lái! Cái này khác hẳn với cua tốc độ cao ban đầu, chắc chắn sẽ rơi khỏi đường đua!”
Không chỉ bình luận viên căng thẳng, ngay cả những khán giả đam mê karting trong phòng livestream cũng đồng loạt than trời:
[Giang Liễm Chu quá mạo hiểm, cậu ấy đang dẫn trước xa thế, cứ chậm lại một chút là được rồi, cần gì phải nhanh như vậy chứ, kiểu gì cũng bay ra ngoài thôi!]
[Lúc ban đầu xem kiểm tra đường đua, tôi đã để ý khúc cua chữ S này không giống đường đua bình thường. Cua thứ hai có góc gấp hơn, Giang Liễm Chu chắc dùng kinh nghiệm từ những lần đua trước, nhưng lần này e là công cốc rồi.]
[Ơ??? Xin mấy anh đừng dọa tôi thế chứ, tôi còn chờ xem anh Chu với A Cửu giành quán quân đây này!]
Những gì người khác lo lắng, Thịnh Dĩ dĩ nhiên cũng nhận ra, cô vô thức siết chặt tay đang đặt trên cánh tay Giang Liễm Chu, cùng anh lao qua khúc cua đầu tiên của chữ S.
Giang Liễm Chu liếc cô một cái, giọng dịu dàng an ủi: “Đừng sợ.”
Thịnh Dĩ bật cười, khẽ lắc đầu.
Cô không hề sợ, không phải vì nơi này có tiêu chuẩn an toàn cao, mà bởi vì anh là Giang Liễm Chu, là Giang Liễm Chu mạnh mẽ nhất thế giới trong lòng cô.
Chiếc xe đã vào cua thứ hai, Giang Liễm Chu lao vào tâm cua với góc cực hạn.
Đường đua thiết kế như đường núi quanh co, một bên là vách dựng mô phỏng núi, bên còn lại hoàn toàn là khoảng trống không rào chắn, tâm cua nằm sát bên vách.
Và đúng như bình luận viên đã cảnh báo, góc này tuy ôm cua được, nhưng đường hẹp đến mức không có thời gian chỉnh vô lăng.
Ra khỏi cua là lao thẳng ra ngoài. Trong khoảnh khắc đó, rất nhiều người xem livestream nhắm mắt lại, không dám nhìn.
Bình luận viên đứng bật dậy, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Giang Liễm Chu va vào đúng tâm cua mà hoàn toàn không hề giảm tốc.
Tiếng kinh hô của bình luận viên vang lên: “Cậu ấy làm thật rồi!”
Nhưng Giang Liễm Chu vẫn bình tĩnh điều chỉnh phanh và ga, xoay vô lăng hết cỡ, chiếc xe xoay ngang đuôi, trượt ngang ra khỏi khúc cua!
Drift* hoàn hảo!
* Drift là hành động đánh lái trượt để ôm cua gắt, giúp tăng tốc sau cú cua nếu thực hiện thành công.
Bình luận viên suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Đỉnh thật sự! Giang Liễm Chu quá đỉnh!!”
Cả trường đua như bùng nổ vì sôi động, duy chỉ có hai người trên xe đối mặt nhau, cùng bật cười nhẹ nhàng.
Đoạn đường còn lại không còn khó khăn gì nữa, Giang Liễm Chu nhấn nhẹ chân ga, xe lao vút về phía trước, cán qua vạch đích đầu tiên!
Chiếc xe trượt đuôi, dừng lại tại chỗ, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đứng dậy trên xe, cả người như đang sôi sục, máu nóng chưa kịp lắng xuống.
Tiếng hét vang dội xung quanh, từng tràng reo hò như sóng trào: “Giang Liễm Chu! Thịnh Dĩ! Giang Liễm Chu! Thịnh Dĩ!”
Giang Liễm Chu giơ tay tháo mũ bảo hiểm và tai nghe xuống, tiện tay ném sang một bên, cúi đầu nhìn về phía Thịnh Dĩ trước mặt.
Ánh mắt anh sáng rực như sao, khóe mắt cong cong, nụ cười ngập tràn trong đôi đồng tử là tình yêu nồng nhiệt như pháo hoa giữa trời đêm.
Một cảm xúc nào đó trong lòng Thịnh Dĩ như muốn trào ra, không thể đè nén thêm được nữa. Cô còn chưa kịp nói gì, Giang Liễm Chu đã bước đến gần, vòng tay ôm trọn lấy eo cô, bế bổng cả người cô lên cao, để cô cúi xuống nhìn anh.
Anh không còn kìm nén được nữa, đối mặt với cô, nở nụ cười đầy tự hào và ngông cuồng: “Chúng ta là người chiến thắng!”
Thịnh Dĩ bị cảm xúc của anh truyền sang, cũng ném bỏ mũ và tai nghe, nhìn sâu vào mắt anh: “Ừ, quán quân!”
Cảm giác cùng anh lao về đích thật sự quá tuyệt vời, tuyệt vời đến mức khiến Giang Liễm Chu cảm thấy mình đang đứng giữa khoảng không, nhẹ bẫng, nhưng đầy hy vọng.
“Thịnh Dĩ!” Giang Liễm Chu nhìn cô, gọi tên cô, giọng thật chân thành, lại đầy phấn khởi: “Anh thích em!”
“Ừ.”
Hoàn toàn ngoài dự đoán của anh, Thịnh Dĩ không né tránh như hai lần trước, mà gật đầu ngay lập tức.
Cô không thể kìm được cảm xúc dâng trào trong lòng của khoảnh khắc này, và của vô số khoảnh khắc trước đó, khi cô đã lặng lẽ rung động vì anh.
Thế nên cô trả lời anh, nhìn vào mắt anh mà nói: “Em cũng thích anh.”
Giang Liễm Chu sững người và rồi anh nghe thấy cô nói thêm một câu, chỉ dành riêng cho anh.
“Chào anh, bạn trai.”

 


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 63: Cũng thích anh.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...