Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 61: Khẽ hôn lên trán.

[Trời ơi… ai vừa bị ngọt chết vậy, ai! Tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, cứu với!]
[Vừa rồi ai dám bảo “A Cửu và tên đàn ông vô dụng của cô ấy” thế hả? Tôi hỏi thật đấy, nếu có một người đàn ông “vô dụng” như thế thích bạn, bạn có muốn không huhu.]
[Giang Liễm Chu đủ rồi đấy, ngày nào anh cũng thế này, định không chừa fan nào sống sót đúng không?!]
[Thật sự đấy, tôi vừa bị cú này hạ gục thê thảm. Ai bảo anh ấy là trai ngoan ngây thơ? Ngây thơ thì đúng, nhưng là kiểu ngây thơ có chọn lọc đấy, trời ơi kiểu người ngoài lạnh trong nóng này tôi chịu không nổi…]


Không chỉ khán giả trong livestream bị cú ra tay bất ngờ này của Giang Liễm Chu làm rung động, mà đến cả Thịnh Dĩ – người trong cuộc cũng sững người lại.

Hoặc có lẽ chính bởi vì cô là người ở ngay hiện trường, chính vì cô đang thật sự cảm nhận được nhiệt độ từ Giang Liễm Chu, nghe rõ tiếng thì thầm của anh bên tai, ngửi được hơi thở gần như bao trùm nên cảm xúc ấy càng thêm mãnh liệt, mãnh liệt đến mức, Thịnh Dĩ không kiềm được mà như nghẹn thở.

Cô như nghe thấy rất nhiều âm thanh mà đồng thời, dường như chỉ nghe thấy một điều duy nhất, nhịp tim.

Thậm chí cô chẳng phân biệt được đó là tiếng tim ai, là của Giang Liễm Chu, hay là của chính mình.

Bóng tối là màu sắc rõ ràng nhất, vì khi không nhìn thấy gì, mọi giác quan khác liền trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Trong khoảnh khắc ấy, cô lại vô thức sinh ra cảm giác lệ thuộc vào hơi ấm gần kề, tựa như chính nơi ấy là nguồn nhiệt duy nhất còn lại trong thế giới cô có thể nắm giữ.

Dù rõ ràng chính cái nguồn nhiệt ấy, lại vừa lấy đi ánh sáng của cô, khó có thể diễn tả chính xác cảm giác trong lòng Thịnh Dĩ lúc ấy, như thể chỉ cần Giang Liễm Chu đến gần, mọi giác quan của cô đều trở nên xa lạ, cả thế giới đảo lộn, và nhịp đập trong ngực cũng không còn theo quy luật cũ.

Là bởi vì người đó là Giang Liễm Chu sao?

Cô không nhịn được mà thử tưởng tượng, nếu khoảnh khắc này là người khác làm điều tương tự với cô, cô sẽ thấy thế nào?

Cô lại cảm thấy khó chịu, khó chịu hoàn toàn khác với cảm xúc hiện giờ.

Thịnh Dĩ hít sâu hai hơi, rồi đôi tay đang che mắt cô từ từ rút lại.

Ánh sáng trở lại làm mắt cô chớp mấy lần liên tục như phản xạ, cô thậm chí không chịu nổi cảm giác chói mắt trong khoảnh khắc đó.

Giang Liễm Chu không nói gì, Thịnh Dĩ cũng im lặng. Sự tĩnh lặng giữa hai người bị âm thanh của những bước chân đang tới gần phá vỡ.

Cô gái có tên là “Mao Mao”, người hôm qua từng gặp, tiến lại gần vài bước. Cô ấy khẽ nhăn mũi như để ngửi hương thơm trong không khí, rồi chẳng nói câu nào, chỉ mở to đôi mắt tròn xoe như mèo, đầy kỳ vọng mà nhìn Thịnh Dĩ chằm chằm.

Thịnh Dĩ: “……”

Nói thật là, đến kiểu đại tỷ lạnh lùng như cô cũng khó lòng chịu đựng được ánh mắt thế này. Dĩ nhiên, đúng lúc này, bạn học Thịnh cuối cùng cũng nhớ ra họ còn có nhiệm vụ phải hoàn thành.

Cô đưa tay khẽ ho một tiếng, rồi mở lời mời cô gái kia: “Có muốn… cùng ăn một chút không?”

Đôi mắt cô gái ấy lập tức sáng rực, quay ngoắt đầu lại gọi người đàn ông đi cùng: “Tạ Vân Trì, anh thấy chưa! Em đâu có đòi ăn đâu nhé, là chị gái xinh đẹp này mời em đó!”

Tạ Vân Trì hơi bất đắc dĩ, nhưng vẫn lịch sự gật đầu với Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu, sau đó giơ túi đồ trong tay như ra hiệu: “Xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng cũng mời hai bạn nhất định phải nếm thử chút đồ bọn tôi mang theo nhé.”

Giang Liễm Chu: “……”

Cậu công tử họ Giang khẽ gật đầu, coi như là đồng ý một cách miễn cưỡng.

Tạ Vân Trì xoa xoa đầu cô gái hai cái: “Đây gọi là “ngoại giao phu nhân” sao?”

Giang Liễm Chu, với thính giác nhạy bén, lập tức bắt được từ khóa quan trọng nhất “phu nhân”.

Trong nháy mắt, người vừa nãy còn tỏ vẻ không tình nguyện bỗng như biến thành người khác, lễ độ mời Tạ Vân Trì: “Mời ngồi, chúng tôi cũng là hai người, cùng ngắm hoa mới vui.”

Thịnh Dĩ: “……”
Bạn nhỏ à, cậu đúng là có chút đa nhân cách thật đấy……

Cô gái kia cũng không khách sáo với bọn họ, thấy Tạ Vân Trì đã mở lời, liền vui vẻ ngồi xuống.

Cô còn không quên giới thiệu bản thân: “Tôi tên là Kỷ Minh Nguyệt, cậu có thể gọi tên thân mật của tôi là MaoMao. Đây là chồng tôi, Tạ Vân Trì. Bọn tôi sống ở Viễn Thành. Hai người không phải người địa phương đúng không?”

Lúc này Thịnh Dĩ thật sự hơi bất ngờ, giơ tay chỉ về phía Giang Liễm Chu: “Cô không nhận ra cậu ấy sao?”

Kỷ Minh Nguyệt quan sát Giang Liễm Chu một lúc, có lẽ thấy hơi quen mắt, liền gật đầu: “Biết chứ.”

Thịnh Dĩ còn chưa kịp gật đầu, Kỷ Minh Nguyệt đã nói tiếp luôn: “Không phải chồng cô sao?”

Thịnh Dĩ: “……”

Có vẻ thấy biểu cảm của Thịnh Dĩ hơi kỳ lạ, Kỷ Minh Nguyệt lập tức sửa lại: “À, là bạn trai à?”

Thịnh Dĩ: “……”

Vẫn không đúng hả…Kỷ Minh Nguyệt suy nghĩ thêm chút nữa, cuối cùng thử dò hỏi: “Vậy là… vị hôn phu?”

[Tôi cười muốn rớt hàm mất thôi hahahaha, chị gái này thật sự hiểu chuyện quá, còn giả vờ không biết Giang ca làm gì nữa, tôi thấy chị chính là fan âm thầm của couple Mộc Dĩ Thành Chu đây mà!]
[Thật sự thích những đại mỹ nhân có thể nhìn thấu bản chất chỉ trong một ánh mắt, cảm ơn chị đã thay tụi em thúc cưới ngay tại trận luôn nhé!]
[Đại mỹ nhân này đúng kiểu “ân đền oán trả”, Giang ca ơi, cuối cùng anh còn giúp anh Tạ nữa. Đây chính là nông dân và con rắn, Đông Quách và con sói, Lữ Động Tân và con chó nè.]

Nhìn Thịnh Dĩ im lặng không nói gì, còn Giang Liễm Chu thì cố làm ra vẻ bình tĩnh, cuối cùng Kỷ Minh Nguyệt cũng nhịn không được, nhìn Tạ Vân Trì với vẻ mặt hoang mang, cầu cứu. Tạ Vân Trì cười rất to, nhưng không nói gì, chỉ nhìn Kỷ Minh Nguyệt và Thịnh Dĩ nói chuyện, chỉ khi Kỷ Minh Nguyệt nhìn anh, anh mới mỉm cười nói: “Các bạn là khách mời trong chương trình gần đây đúng không? Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ? Xin lỗi nhé, vợ tôi mới về nước từ năm ngoái, về xong lại bận công việc nên không theo dõi giới giải trí nhiều, thành ra không nhận ra hai người ngay.”

Anh ấy nói năng cực kỳ kín kẽ, miệng thì nói “xin lỗi”, nhưng lại chẳng có chút ý định bắt Kỷ Minh Nguyệt phải xin lỗi. Bản thân làm chồng, nhưng không hề đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với vợ mình.

Kỷ Minh Nguyệt lập tức hiểu ra, “ồ” một tiếng rồi quay sang nhìn Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, vỗ tay một cái: “Biết rồi! Là show hẹn hò đúng không!”

Thịnh Dĩ: “……”


Đạo diễn Dương đang theo dõi qua màn hình: “……”
Anh ta đã nói cả vạn lần rồi, bọn họ là chương trình thi đấu mang đậm tình bạn học, không phải show hẹn hò gì hết!

Cuối cùng Thịnh Dĩ không nhịn được nữa, từ tốn mở miệng: “Chẳng lẽ chúng tôi nhất định phải hẹn hò à?”

Lần này, người trả lời cô không phải là Kỷ Minh Nguyệt, mà là Giang Liễm Chu bên cạnh, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng. Thiếu gia Giang trông như hơi không vui, còn “chậc” một tiếng: “Chứ còn ai nữa? Cậu còn muốn hẹn hò với ai?”

Ngữ khí ấy, nghe như thể chỉ cần cô dám nói tên ai khác, anh sẽ xách gạch đi quyết đấu ngay vậy.

Thịnh Dĩ: “……”

Cô nghiêng đầu liếc nhìn biểu cảm của Kỷ Minh Nguyệt. Quả nhiên, trên mặt Kỷ Minh Nguyệt như viết rõ mấy chữ “Thấy chưa, tôi nói rồi mà”, bộ dạng trông cực kỳ đắc ý vì mình đã nhìn thấu tất cả.

Thịnh Dĩ cảm thấy tốt nhất nên dừng chủ đề này lại. Cô đẩy hộp chân vịt về phía trước một chút, rồi đưa cho Kỷ Minh Nguyệt một chiếc găng tay: “Nếm thử không?”

Có đồ ăn rồi, Kỷ Minh Nguyệt cuối cùng cũng không tiếp tục cái vòng lặp vô hạn chủ đề khi nãy nữa, cảm ơn xong thì hào hứng bắt đầu ăn. Trông có vẻ đúng là lâu lắm chưa ăn mấy món này rồi, hôm qua vừa khen nức nở mấy gói snack cay, giờ lại suýt lập cả buổi tọa đàm về chân vịt cay.

Ăn được vài miếng, cô hiển nhiên bắt đầu thấy ngại, lưu luyến mà tháo găng tay ra, cũng không phải vì điều gì to tát, chủ yếu là đồ ăn trên tấm thảm picnic của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ quả thật nhìn qua không nhiều lắm, chân vịt cũng chỉ có hai hộp, một cay, một không cay.

Nhớ lại hôm qua gặp họ trong siêu thị, lúc tính tiền hình như chỉ có 188 tệ, Kỷ Minh Nguyệt lại càng thấy ngại hơn.

Tạ Vân Trì như nhìn ra cô đang lúng túng, bật cười khẽ: “Tối về rồi ăn tiếp.”

Vừa nói, anh vừa lấy hết mấy món họ mang theo ra đặt lên thảm, ra hiệu cho Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cùng ăn, rồi hỏi: “Anh Giang không ăn cay à?”

Thật ra, nghe thấy người ta gọi “Anh Giang”, đừng nói Giang Liễm Chu, đến Thịnh Dĩ còn cảm thấy không quen. Cô đã quen nghe người khác gọi thẳng tên anh, hoặc là “thầy Giang”, “Chu ca” các kiểu, chứ “Anh Giang” thế này đúng là lần đầu.

Giang Liễm Chu thản nhiên gật đầu: “Không hẳn, chỉ là giữ gìn giọng thôi.”

Nói rồi, anh tiện tay vứt bỏ phần xương còn lại của chân vịt, lấy từ trong túi áo ra một hộp kẹo ngậm họng, bóc một viên rồi ngậm, cũng không đụng đến món gì khác nữa.

Thịnh Dĩ liếc nhìn anh một cái, có vẻ đang suy nghĩ gì đó.

Kỷ Minh Nguyệt rõ ràng rất hứng thú với chương trình của họ, bây giờ đã hỏi tới cả tên show, thậm chí nhanh chóng mò được vào tận phòng livestream. Dù Thịnh Dĩ thật sự không hiểu, tại sao rõ ràng đang ngồi ngay đối diện bọn họ, mà cô ấy vẫn phải xem livestream.

Nhưng lúc này Kỷ Minh Nguyệt hiển nhiên bị gì đó làm cho buồn cười, cả người cười nghiêng ngả, nửa người tựa lên người Tạ Vân Trì, tay chỉ chỉ màn hình livestream cho anh xem.

Tạ Vân Trì: “……”

Dù cảm thấy có gì đó không đúng lắm, nhưng lòng hiếu kỳ của con người thật sự không dễ kiểm soát, thế nên cuối cùng Thịnh Dĩ vẫn không nhịn được mà hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Có lẽ Kỷ Minh Nguyệt đang chờ cô lên tiếng, vừa nghe thấy vậy liền như không thể chờ thêm giây nào nữa, lập tức đưa điện thoại ra cho Thịnh Dĩ xem, chỉ vào một dòng bình luận:

[Tôi nghi là nếu lúc nãy không phải Chu ca lên tiếng ở quầy thanh toán siêu thị, thì nhóm của Kỷ Minh Nguyệt chắc tưởng ảnh bị câm rồi ấy…]

Thịnh Dĩ lướt mắt qua rất nhanh, cũng không nhịn được khẽ bật cười. Đang định dời ánh mắt đi thì ánh nhìn vô tình lướt qua dòng bình luận ngay bên dưới, khiến cô khựng lại chốc lát.

[Nghe nói đàn ông không ăn được cay thì cái chức năng đó hình như không ổn lắm. May mà may mà, Chu ca là vì bảo vệ cổ họng chứ không phải không ăn được cay.]

Thịnh Dĩ: “……”

Cô chưa từng xem lại bản phát sóng phòng live, nhưng có ai có thể nói cho cô biết, bình thường trong phòng phát sóng livestream, mọi người toàn bàn mấy thứ kiểu này à?

Dòng bình luận đó thậm chí còn kéo theo một loạt thảo luận tiếp theo, từng người một với thái độ nghiêm túc cứ như đang tham dự diễn đàn học thuật quy mô lớn vậy.

[Thật hả? Đừng nói là mấy tin đồn nhảm truyền trên mấy cái công. chúng. số hạnh phúc gia đình nhé?]
[Gia đình ơi, không cần hoang mang, tui đã chạy đi hỏi bác sĩ riêng của tui rồi. Chuyện này tui quan tâm thiệt, vì nó liên quan đến hạnh phúc cả đời của vợ tui – A Cửu đó!]
[Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải tin đồn, thì ai biết jlz là thật sự đang bảo vệ cổ họng hay là không ăn được?]


[Các chị em à, mấy người đúng là đang nhảy tưng tưng trên khu vực tử huyệt của quản lý phòng đó.]

Có lẽ chính dòng bình luận cuối cùng ấy đã khiến những khán giả từng bị cấm tài khoản vài lần bắt đầu dè dặt hơn chút đỉnh. Tất nhiên, cũng không dè dặt là bao.

Tóm lại là mọi người bắt đầu nghiêm túc thảo luận việc Giang Liễm Chu rốt cuộc có ăn cay được không.

Kỷ Minh Nguyệt chắc không đọc đến những dòng phía sau, sau khi cười xong liền cất điện thoại đi.
Thịnh Dĩ thì lại bắt đầu chìm vào dòng suy nghĩ.

Dường như, quả thật là vậy. Kể từ lần tái ngộ này, hình như cô chưa từng thấy Giang Liễm Chu ăn cay.

Không phải chỉ là cay, mà gần như tất cả các món có vị k*ch th*ch, anh đều không đụng tới. Thậm chí tối qua lúc cả nhóm tụ tập uống rượu, anh cũng chỉ xin đồ uống không cồn từ tổ chương trình.

Nhưng cô nhớ rất rõ, Giang Liễm Chu trước đây là ăn được cay. Giống như cô, không cay không vui.

Cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng nếu nói không hợp lý thì cũng chưa hẳn. Dù sao với mức độ nghiêm túc trong công việc của Giang Liễm Chu, việc anh kỹ lưỡng bảo vệ giọng trong thời gian thu album mới cũng là chuyện dễ hiểu.

Thế nhưng Thịnh Dĩ lại cứ mơ hồ cảm thấy, có gì đó không đúng lắm…

Cô chậm rãi xé một gói khô bò cay, vừa ăn vừa tiếp tục suy nghĩ. Bất chợt, cô như chợt nhận ra điểm bất thường đầu tiên

Tần suất thu âm của Giang Liễm Chu thực ra không quá dày đặc,
Nhưng kể từ lần đầu cô đến thăm phòng làm việc “Cố Chu” của anh, anh bắt đầu ăn kẹo ngậm trị cổ họng thường xuyên hơn rất nhiều.

Như hôm nay chẳng hạn, rõ ràng cổ họng của anh chẳng vấn đề gì. Vậy thì rốt cuộc là vì anh thấy ngon, hay vì đã thành thói quen hay là…?

Nghĩ tới đây, Thịnh Dĩ lại nghiêng đầu, liếc nhìn Giang Liễm Chu.

Cậu ấm Giang lúc này đã mất kiên nhẫn, nhai nát viên kẹo ngậm trong miệng. Cảm nhận được ánh mắt của Thịnh Dĩ, giọng anh mang theo vài phần lười biếng, âm cuối hơi nhòe: “Nhìn tôi làm gì, lại bị nhan sắc tôi làm cho choáng váng rồi à?”

Thịnh Dĩ gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Đáng tiếc là cậu lại biết mở miệng.”

Giang Liễm Chu: “……”

Lẩu tự sôi đã hoàn toàn chín. Tuy lúc nãy Thịnh Dĩ không ăn phần chính là lẩu của mình, nhưng lặt vặt lại ăn không ít. Không chỉ có mớ đồ ăn vặt hai người họ mua, mà còn có sandwich, bánh ngọt… do Kỷ Minh Nguyệt nhiệt tình mời, nên giờ cô cũng cảm thấy khá no.

Nhìn thấy ánh mắt Kỷ Minh Nguyệt không tự chủ mà lướt đến nồi lẩu, Thịnh Dĩ bật cười, mở gói đũa dùng một lần ra, đưa cho cô ấy: “Muốn thử không?”

Kỷ Minh Nguyệt vốn đã tò mò lâu rồi, giờ được mời thì cũng không khách sáo, vui vẻ cảm ơn một tiếng, rồi gắp một miếng đậu phụ cá lên ăn.

Lẩu vừa chín, nước vẫn còn nóng hổi. Còn chưa kịp để Tạ Vân Trì lên tiếng nhắc “cẩn thận nóng”, thì miếng đậu phụ cá đã vào miệng Kỷ Minh Nguyệt.

May mà là miếng nằm trên cùng, không quá nóng. Kỷ Minh Nguyệt vừa kêu mấy tiếng “nóng quá nóng quá”, mũi đã rịn mồ hôi, nhưng vẫn nuốt trọn miếng đó vào bụng.

Nuốt xong, cô còn lưu luyến không nỡ, tấm tắc khen: “Ngon thật đấy!”

Khen xong dường như vẫn chưa đủ, mặc dù Tạ Vân Trì chưa ăn miếng nào, cô vẫn không quên quay sang hỏi ý kiến anh: “Đúng không?”

Tạ Vân Trì có vẻ đã quen với lối suy nghĩ vòng vèo của cô, mỉm cười gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, rất ngon.”

Thịnh Dĩ còn chưa kịp phản ứng, thì trong tai nghe đã vang lên tiếng “ting” báo hiệu: “Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã trở thành đội hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên trong vòng này! Với ngân sách dã ngoại 188 tệ, các bạn đã giành được hạng nhất!”

Thịnh Dĩ: “……”

Giang Liễm Chu: “……”

Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều hiện lên cùng một kiểu bối rối. Nhiệm vụ vòng này là gì ấy nhỉ?

Hình như là mời hai người qua đường và khiến họ khen đồ ăn ngon?

Thế thì, Kỷ Minh Nguyệt đúng là người qua đường “đạt chuẩn” rồi. Từ hôm qua lúc ở siêu thị đã bắt đầu khen mấy món họ mua, giờ thì lại khen tiếp, khen xong còn kéo theo Tạ Vân Trì cùng khen. So ra, hai người chính chủ là họ chẳng khác gì ngồi không mà thắng.

Những đội khách mời khác vẫn đang tất bật hoàn thành nhiệm vụ, còn Giang Liễm Chu với Thịnh Dĩ thì đã thong dong hẳn.

Tất nhiên, ngay cả lúc chưa hoàn thành nhiệm vụ thì họ cũng chẳng thấy căng thẳng gì mấy.

Sau bữa trưa, Tạ Vân Trì và Kỷ Minh Nguyệt đứng dậy chào tạm biệt, trước khi đi còn không quên chỉ cho họ mấy chỗ hay ho trong công viên rừng này.

Cả Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đều đã xong nhiệm vụ, giờ chỉ còn chờ các đội khác, mà bụng cũng no rồi, liền đứng lên, định dạo một vòng quanh công viên tiêu cơm, hóng mát một chút.

Công viên rừng này quả thực đẹp đến choáng ngợp, lên hình thế nào cũng có phong cách riêng, khán giả trong phòng livestream không khỏi trầm trồ mấy câu. Huống hồ còn có Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đang sải bước đi giữa rừng, nhìn chẳng khác nào đang quay quảng cáo cao cấp.

Thịnh Dĩ ngẩng đầu nhìn bầu trời, cũng không nhịn được mà tán thưởng: “Trời hôm nay ấy à, đúng là quá hợp để thả diều luôn.”

Giang Liễm Chu liếc cô một cái, hỏi: “Ý cậu là cái diều quấn dây rối tung lên lần trước à?”

Thịnh Dĩ: “…”

Chỉ là hồi cấp ba đi dã ngoại thả diều có một lần thôi mà, có cần nhớ dai đến thế không? Cô vừa định nói gì đó thì đột nhiên bị một giọng nói hốt hoảng cắt ngang suy nghĩ.

Giọng ấy rất gấp gáp, hoảng loạn, là một giọng nam nghe còn khá trẻ, như đang trong giai đoạn vỡ giọng: “Tránh ra, tránh ra mau, á á á …!”

Thịnh Dĩ còn chưa kịp phản ứng thì cánh tay trái đã bị một lực mạnh kéo sang một bên, cả người cô bị lôi thẳng ra bãi cỏ bên cạnh.

Chưa kịp lảo đảo ngã, cánh tay đang nắm lấy cô liền kịp thời đỡ cô đứng vững lại. Cơ thể cô ổn định rồi, nhưng đầu thì lại đâm mạnh vào lòng ai đó, cứng như đá vậy.

Thịnh Dĩ bật kêu một tiếng “Á” đau đớn, theo phản xạ định đưa tay lên xoa trán thì đã cảm nhận được có bàn tay đang nhẹ nhàng xoa đầu mình.

Rất dịu dàng, rất an ủi, nhẹ nhàng mà như mang theo cả ánh nắng xuân.

Cô sững lại, giây tiếp theo, một giọng nói mang theo ba phần lười nhác, ba phần trêu chọc vang lên từ phía trên: “Gấp gáp muốn lao vào lòng tôi đến thế cơ à?”

Thịnh Dĩ lấy lại tinh thần: “…”

Cô lập tức lùi lại nửa bước, thoát khỏi tay Giang Liễm Chu đang đỡ mình, đảo mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới, rồi nói đầy ẩn ý: “Giang Liễm Chu, làm người thì nên biết giữ kẽ một chút.”

Giang Liễm Chu: “…”

Lúc này Thịnh Dĩ mới bắt đầu chú ý đến chuyện vừa xảy ra.

Quả thật là một cậu học sinh cấp ba, đang trượt ván. Có vẻ đi rất nhanh, nhưng kỹ thuật thì hơi tệ, chiếc ván trượt cứ loạng choạng như mất kiểm soát.

Vừa rồi lúc cô và Giang Liễm Chu đang đi trên đường, cậu học sinh kia đã trượt vút tới, miệng thì liên tục hét: “Tránh ra nhanh lên!” Và giờ thì vẫn chưa dừng lại.

Ngay phía trước là một cây anh đào to, cậu ta nghiến răng, nhấc chân dài nhảy khỏi ván trượt, lảo đảo vài bước, miễn cưỡng đứng vững, còn chiếc ván trượt thì lao thẳng vào thân cây to.

Giây kế tiếp, một tiếng gào đến kinh thiên động địa vang lên, suýt chút nữa làm thủng cả màng nhĩ của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.

“Á á á Nhiễm Dương, tôi giết anh mất! Cái ván trượt mới mua của tôi … !”

Giang Liễm Chu: “…”

Thịnh Dĩ: “…”

Học sinh trung học đúng là tràn đầy năng lượng thật đấy.

Không rõ là bị trẹo chân hay bị va chạm quá mạnh, Nhiễm Dương lúc này còn đang loạng choạng, thì một nam sinh khác đã vừa khóc lóc vừa chạy nhào tới. Cậu ta cà nhắc nhặt chiếc ván trượt lên, mặt đầy chán ghét: “Được rồi, Triệu Phồn, đừng gào lên nữa. Anh Dương của cậu cũng vì giúp cậu mà mới phi ra đấy, thế mà cậu còn oán trách? Còn định quay quảng cáo cho CLB trượt nữa không đấy?”

Tiếng khóc của Triệu Phồn khựng lại một chút, không dám r*n r* thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ ôm lấy ván trượt, nước mắt không ngừng rơi.

Nhiễm Dương: “…”

“Các em nhỏ” Hai người đang lằng nhằng thì đột nhiên bị một giọng nói ngắt lời, cùng lúc cả hai quay đầu về phía phát ra âm thanh.

Đó là một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đen, gương mặt nửa khuất, trông có vẻ hơi lười nhác, dáng người cao lớn, có chút khí chất kiểu “ngông ngông đời”.

Mà cái từ “em nhỏ” lại chính là điều tối kỵ nhất với đám nam sinh tuổi dậy thì.

Nhiễm Dương lập tức cau mày, nhét tay vào túi quần: “Anh gọi ai là em nhỏ đấy?”

Người đàn ông khẽ bật cười, giọng nhàn nhạt, không mang biểu cảm gì đặc biệt: “Suýt đâm vào người ta mà không biết xin lỗi à?”

Nhiễm Dương và Triệu Phồn đồng thời cứng họng, biết rõ là mình sai, nhất thời không biết phải nói gì.

Lạ ở chỗ, người đàn ông kia rõ ràng chẳng lớn tiếng, cũng không có vẻ hùng hổ, vậy mà lại khiến người ta cảm thấy áp lực vô hình.

Anh hơi hất cằm về phía chiếc ván dài trong tay Triệu Phồn, nói thêm: “Không biết trượt thì đừng trượt. Đừng để đến khi đâm vào người rồi lại khóc lóc xin lỗi.”

Câu này thì Nhiễm Dương không chịu nổi rồi, trừng mắt lên: “Ê, anh nói chuyện kiểu gì vậy? Ai bảo tôi không biết trượt? Kỹ thuật của tôi đỉnh lắm đấy!”

Người đàn ông không đáp, chỉ liếc nhìn cô gái suýt nữa bị đâm phải ở phía sau mình.

Mặt Nhiễm Dương đỏ bừng lên: “Cái… cái đó là tại đường ở đây không tốt! Tôi sẽ xin lỗi, nhưng anh không thể nói kỹ thuật tôi dở được!”

Nói rồi, cậu ta cũng chịu hướng về phía Thịnh Dĩ nói một câu “xin lỗi”, sau đó ngẩng đầu nhìn người đàn ông kia, không phục: “Tôi là người trượt ván giỏi nhất trường đấy!”

Người đàn ông khẽ nghiêng đầu, như đang cân nhắc gì đó, rồi nhàn nhạt nói: “Vậy thì chắc là trường cậu dở thôi.”

Nhiễm Dương: “…”

Nhiễm Dương: “??”

Nhiễm Dương: “Anh dựa vào gì mà nói thế!”

Người đàn ông thong thả đút một tay vào túi, nhếch môi: “Dựa vào việc tôi trượt giỏi hơn cậu.”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô đứng phía sau Giang Liễm Chu nãy giờ, cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

Cô kéo kéo vạt áo anh, hạ giọng: “Được rồi, cậu nhóc xin lỗi rồi, tha cho cậu ấy đi, đừng bắt nạt trẻ con nữa.”

Nhiễm Dương: “???”

Có vẻ Giang Liễm Chu cũng suy nghĩ một chút, cảm thấy lời cô nói cũng có lý, nên gật đầu như thể đang ban ơn rộng lượng: “Được rồi, nể mặt cậu đã tha thứ cho nó.”

Nhiễm Dương: “???”

Còn chưa kịp phản ứng thì Triệu Phồn đã như phát hiện ra vị cứu tinh, đột nhiên xông tới trước mặt Giang Liễm Chu, mắt sáng rực: “Chú ơi, chú thật sự biết trượt ván hả?!”

Giang Liễm Chu: “…”

Thịnh Dĩ cố nhịn, nhịn mãi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà “phì” cười ra tiếng.
Giang Liễm Chu: “……”

Mà đúng lúc đó, Triệu Phồn lại cứ ngây ngô, chẳng cảm thấy có gì lạ, lễ phép, tha thiết nói: “Chú ơi, cháu có thể xem kỹ thuật trượt ván của chú thế nào không ạ? Cháu… cháu đang quay quảng cáo cho câu lạc bộ trượt ván.”

Còn chưa nói dứt câu, Nhiễm Dương đã sa sầm mặt mũi, cắt ngang lời cậu: “Triệu Phồn!”

Triệu Phồn còn định nói tiếp, nhưng Nhiễm Dương đã nhào tới bịt miệng cậu ấy, ghé sát tai thì thầm điều gì đó.

Triệu Phồn gãi đầu: “Nhan Phi Phi đúng là đã đồng ý rồi, nhưng chẳng phải anh quay mãi vẫn không xong à? Hai ngày rồi còn gì”

Nhiễm Dương: “……”

Đúng lúc này, Giang Liễm Chu – người nãy giờ chẳng hứng thú gì đột nhiên nhướng mày, chìa tay về phía Triệu Phồn: “Đưa kịch bản đây tôi xem thử.”

Triệu Phồn sững người, giây sau suýt thì nhảy dựng lên, bất chấp ánh mắt u ám của Nhiễm Dương mà chạy ào tới, đưa kịch bản cho Giang Liễm Chu, còn không quên ra sức thuyết phục: “Cái này đơn giản lắm ạ! Nếu kỹ thuật của chú thật sự tốt thì không tốn bao nhiêu thời gian đâu! Thật đấy, chú thử quay trước cũng được, còn chẳng có lời thoại gì hết”

Giang Liễm Chu tự động phớt lờ lời lải nhải của Triệu Phồn, mở kịch bản ra xem. Quả thật rất đơn giản.

Với một người đã đóng vô số phim lớn như Giang Liễm Chu, thì cái kịch bản này vừa sơ sài vừa thiếu chuyên nghiệp, lời thoại thẳng tuột, thậm chí chỉ có vài trang.

Anh lật nhanh qua mấy trang, đang định gập lại trả thì ánh mắt bỗng khựng lại ở dòng cuối cùng.

[Dưới ánh mặt trời, nam chính đẹp trai khẽ hôn lên trán nữ chính xinh đẹp.]



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 61: Khẽ hôn lên trán.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...