Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 6: Chúc mừng năm mới.
Giang Liễm Chu trong thoáng chốc cạn lời.
Thịnh Dĩ lần nữa chiếm thế thượng phong, trong lòng âm thầm đắc ý, lại càng thêm khẳng định, đúng là không thể so đo với Giang Liễm Chu được. Cứ phải giữ phong thái “bậc làm cha” thì mới thấy thế giới này thật hoà bình.
Giang Liễm Chu bật cười lạnh, đưa vé đến trước mặt cô, sau đó “cạch” một tiếng dứt khoát khép cửa lại trước mặt cô.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô nhìn tấm vé trong tay, vừa lật ra đã thấy… là hai tấm.
Hai tấm…?
Còn đang hoang man, thì cánh cửa kia lại bất ngờ được mở ra.
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu cụp mắt nhìn cô, vẻ mặt bình thản, nhưng trong ánh mắt kia lại có gì đó mơ hồ, khó nắm bắt.
“Không cần trả tiền,” anh nói, “Tôi cũng đâu tốn gì.”
Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Với mối quan hệ hiện tại chẳng biết nên dùng từ gì để hình dung giữa họ, việc Giang Liễm Chu có tốn tiền hay không thì là chuyện của cậu ta. Cậu ta không tốn tiền, chẳng lẽ cô lại thật sự không cần trả?
Thịnh Dĩ vốn không phải kiểu người thích chiếm lợi, nghe vậy thì lập tức từ chối: “Tôi nên trả thì vẫn phải trả, lát nữa tôi chuyển cho cậu.”
“Cậu ghét nợ người ta đến mức đó à…” Giang Liễm Chu nheo mắt, khóe môi mang ý trêu chọc, giọng nói cũng chẳng dễ chịu hơn là bao. Nhưng nói được một nửa, Giang Liễm Chu lại dừng lại, nhún vai như chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm: “Thôi, cậu thích sao thì tùy vậy.”
Nói xong, Giang Liễm Chu chỉ khẽ gật đầu ra hiệu rồi quay người đi vào nhà, lần này khép cửa lại rất nhẹ, không còn tiếng “cạch” đầy thù hằn ban nãy, nghe qua dường như còn mang theo chút phong vị “peace & love”.
Dù vậy, Thịnh Dĩ biết rất rõ, chủ nhân cánh cửa kia, chẳng có chút nào gọi là “peace” hay “love” cả.
Thịnh Dĩ: “…”
Nói xem cái người này, lần đầu tiên trong đời cô gặp kiểu người không thích nhận tiền thế này.
Về đến nhà, cô suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn chuyển tám nghìn cho Giang Liễm Chu, coi như là tấm vé còn lại được tặng. Mặc dù rõ ràng hơn ai hết, Thịnh Dĩ biết với giá trị hiện tại của Giang Liễm Chu, tám nghìn đồng ấy có là gì đâu chứ?
Giang Liễm Chu không nói một lời, nhận tiền ngay.
Dù chỉ là qua màn hình, nhưng Thịnh Dĩ gần như có thể tưởng tượng được biểu cảm bên kia, chắc chắn là kiểu mặt lạnh lùng, xen lẫn chút không cam lòng.
Không hiểu vì sao, cô lại nhắn thêm một tin nữa:
[A Cửu]: “40 tấm.”
[Ivan]: “?”
[A Cửu]: “Ảnh khỏa thân, đừng quên đấy.”
[A Cửu]: “Cậu nhận tiền rồi, còn hỏi tôi làm gì?”
[Ivan]: “……”
[A Cửu]: “Tốt nhất là bản có chữ ký, sau này dễ bán lại. Cảm ơn.”
Giang Liễm Chu: “……”
Đệt! Còn biết nói “cảm ơn” nữa cơ đấy. Nói chuyện với cậu ta mà cũng khách sáo thế rồi?
Đúng lúc đó, Hứa Quy Cố gọi video đến. Giang Liễm Chu lười biếng ngả người ra sofa, bắt máy: “Gì vậy?”
Hứa Quy Cố hình như đang vừa làm việc vừa gọi, ánh mắt liếc qua Giang Liễm Chu một cái… rồi lại liếc cái nữa… sau đó lại thêm cái nữa.
Giang Liễm Chu: “……”
Giang Liễm Chu: “?”
Anh bị nhìn đến mức hơi bực, còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe Hứa Quy Cố buông một câu đầy hứng thú: “Vừa rồi cậu đi làm gì thế?”
Giang Liễm Chu không hiểu tại sao lại hỏi thế, giọng kéo dài đầy uể oải: “Không làm gì cả.”
“Thế à?” Hứa Quy Cố không chút tin tưởng, khẽ lắc đầu tặc lưỡi như rất lấy làm lạ.
“Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?”
Giang Liễm Chu chẳng còn tí kiên nhẫn nào nữa.
Hứa Quy Cố thẳng người ngồi dậy, đặt tập tài liệu xuống: “Cậu có soi gương chưa?”
“Soi gì?”
“Khóe miệng của cậu sắp bay lên trời rồi đấy.”
Giang Liễm Chu: “……”
Hứa Quy Cố gật gù: “OK, vậy thì đổi chủ đề nhé. Cuối cùng thì cậu có định ghi hình chương trình không?”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh khẽ cười, nhếch môi: “Ghi chứ.”
“Cũng đúng,” Hứa Quy Cố cười nhàn nhạt, “Dù gì cũng sắp tuyên bố giải nghệ rồi, chương trình này nên làm cho tử tế. Ban đầu tôi còn gọi để nhắc cậu làm việc đàng hoàng, nhưng bây giờ thì…”
Ánh mắt Hứa Quy Cố lướt từ trên xuống dưới, đánh giá Giang Liễm Chu một lượt: “Bỗng dưng tôi lại thấy có chút niềm tin rồi.”
Giang Liễm Chu cụp mắt xuống, đáy mắt không rõ là cảm xúc gì, không đáp lại.
——
Sát Tết Dương lịch, thời tiết ở Minh Tuyền lạnh trở lại sau đợt tuyết đầu mùa.
Nhưng hoàn toàn trái ngược với không khí giá rét ngoài trời, là sự náo nhiệt mà Thịnh Dĩ tình cờ bắt gặp khi xuống tầng mua chút đồ, ở khu phố thương mại gần bên, tiếng người rộn ràng như một cái chợ.
Khu Hồ Duyệt Sơn Sắc nổi tiếng là khu cao cấp, điểm hay là nằm ở sự riêng tư và yên tĩnh.
Ấy vậy mà chỉ cần đi qua vài dãy phố, phố xá bên kia đã rực rỡ hơi thở cuộc sống, phồn hoa nhộn nhịp đến khó tin.
Giáng sinh vừa qua, những món đồ trang trí đỏ xanh trong tủ kính còn chưa kịp gỡ xuống, dòng chữ “Chúc mừng năm mới” đã vội vàng được dán lên thay thế.
Thịnh Dĩ cùng Bối Lôi đi dạo phố, Bối Lôi vừa đi vừa xuýt xoa: “Cậu ở khu này á, ai nhìn mà chẳng ghen tị? A Cửu à, cậu nói xem, nếu tớ cố gắng thêm ba kiếp nữa, liệu có đủ tiền mua được một căn hộ như nhà cậu không?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô giật nhẹ khóe môi, biết Bối Lôi chỉ đùa nên không đáp lại, chỉ hỏi: “Cậu thật sự quyết định nghỉ việc để chuyển về Minh Tuyền rồi à?”
Bối Lôi đang cầm hộp phấn, tay khựng lại một chút rồi ra vẻ thản nhiên gật đầu: “Ừ, tớ tốt nghiệp xong là đến Hải Thành làm rồi, giờ ở đó chán chết. Sao, cậu không muốn tớ về nương nhờ à?”
Thịnh Dĩ bật cười khẽ: “Vòng tay của ba mãi mãi rộng mở đón con, con gái yêu của ba.”
Bối Lôi: “?”
Bối Lôi lại phá lên cười: “Thôi, không nói chuyện này nữa. Mai nhớ đi làm liệu trình chăm sóc toàn thân với tớ nhé, tớ muốn đẹp rực rỡ để còn đi đẩy thuyền couple của tớ!”
Thịnh Dĩ hơi khựng lại: “…… Mai thì chắc không sao, nhưng tối giao thừa ngày kia thì cậu phải tự chơi rồi.”
Bối Lôi: “Cậu định làm gì, đi ngủ với ai à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô mặt không cảm xúc: “Vẽ tranh deadline gấp.”
“…… Một đêm đẹp trời như thế mà lại đem đi làm việc, không đi cưa trai thì đúng là phí.” Bối Lôi khinh thường rõ rệt, rồi bỗng sáng mắt lên, “Thôi được rồi, cậu bận việc thì thôi, tối hôm đó tớ sẽ đi bar quẩy xuyên giao thừa. Mau mau, Thịnh A Cửu, giới thiệu chỗ nào hot hot chút đi, trai đẹp càng nhiều càng tốt.”
Thịnh Dĩ nhìn cô bạn một lượt đầy nghi ngờ.
“Sao đấy? Không cho tớ tán trai à?”
Thịnh Dĩ lắc đầu, thành thật một cách đáng ngại: “Thường thì những người dùng cách này để trị vết thương lòng, miệng thì nói đi quẩy, nhưng kết cục đều là đi uống rượu giải sầu.”
Bối Lôi: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
“Tớ không đời nào say rượu đâu, đợi mà xem.” Bối Lôi ngẩng cao đầu, trịnh trọng “cắm một flag vào tương lai”*.
*đặt mục tiêu cho tương lai.
Thịnh Dĩ nhìn trần nhà đầy ưu tư. Bỗng dưng lại thấy lo lắng nhiều hơn một chút.
Thế nên, vào cái đêm giao thừa lãng mạn đẹp đẽ như thế, Thịnh Dĩ – một đại thần minh họa nổi tiếng trên Weibo với hàng triệu fan, lại đang ngồi trước bàn làm việc, thức trắng đêm gấp rút chạy deadline.
Bên ngoài, khu phố thương mại sáng đèn rực rỡ, đông đúc nhộn nhịp. Trên màn hình quảng cáo lớn ở góc đường là những dòng chữ chúc mừng năm mới đỏ rực.
Khắp các con phố đều là những cặp đôi tay trong tay, bạn bè rủ nhau đi chơi đón năm mới, không khí rộn ràng hân hoan.
Lúc này đây, người đang khổ sở chạy deadline trong đêm giao thừa như Thịnh Dĩ lại càng thấy mình thê thảm hơn bao giờ hết.
Thực ra, ban đầu cô cũng không định nhận đơn hàng này. Nhưng người phụ trách bên đó từng giúp cô một lần, lần này họ vốn đã tìm được họa sĩ khác, ai ngờ người đó lại đột ngột rút lui. Vì thế, bên họ mới vội vàng tìm đến Thịnh Dĩ, hơn nữa giá cả lại rất hợp lý nên cô mới nhận lời. Trước khi Bối Lôi chuyển tới Minh Tuyền, Thịnh Dĩ đã phải làm việc liên tục mấy ngày liền. Hạn cuối là đúng dịp Tết Dương lịch, nếu đêm nay cố thêm một chút nữa, là có thể kết thúc.
Trong khi cô vẫn đang nghiêm túc hoàn thiện bức vẽ, Bối Lôi lại không ngừng gửi tin nhắn đến.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “[hình ảnh.jpg] Trời ơi, cái người này là gu của tớ luôn á!”
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “[hình ảnh.jpg] Người này cũng siêu đẹp trai luôn, tớ đi xin WeChat rồi! A Cửu, tớ thấy rất hợp với cậu á!”
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “[hình ảnh.jpg] A hí hí hí, nơi này thật là tuyệt vời……”
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “Rượu ngon, anh bartender cũng có khí chất quá đi~”
……
Tóm lại, khi Thịnh Dĩ lưu file xong, gửi cho người phụ trách và tắt máy nghỉ ngơi, mở lại WeChat thì đã thấy Bối Lôi gửi tới hơn hai chục tin nhắn.
Thịnh Dĩ: “……”
Và Bối Lôi lại tiếp tục gửi thêm một tin nữa, lần này là một đoạn voice dài tận 45 giây.
Thịnh Dĩ vừa nén lại ý định ném con bạn về lại Hải Thành, vừa bấm nghe đoạn ghi âm.
“A Cửu… hu hu hu… A Cửu… sao anh ấy lại không thích tớ chứ… hu hu hu hu hu…”
Toàn bộ 45 giây, lặp đi lặp lại cũng chỉ là mấy câu đó, càng về sau giọng càng mơ hồ, líu ríu khó hiểu. Thịnh Dĩ khẽ thở dài, có chút bất lực.
Cô và Bối Lôi là bạn cùng phòng đại học, cùng học ngành Khoa học máy tính ở Minh Tuyền. Hồi đó, Bối Lôi thích một đàn anh khóa trên, sau khi tốt nghiệp liền không chút do dự mà theo anh ta tới Hải Thành làm việc.
Cũng mới được ba năm thôi, quá trình thì Bối Lôi không kể nhiều, nhưng nghe giọng điệu bây giờ thì rõ ràng là thất tình rồi.
WeChat lại đổ chuông, là cuộc gọi từ Bối Lôi.
Thịnh Dĩ bắt máy, đầu dây bên kia lại là giọng một người đàn ông lạ hoắc: “Alo? Xin hỏi cô là bạn của cô Bối phải không ạ?”
“Ừ, tôi là bạn cô ấy.”
“Thật ngại quá, phiền cô đến đón cô Bối được không? Hình như cô ấy uống hơi nhiều, đang ngồi đây khóc mãi không ngừng.”
Thịnh Dĩ: “……”
Đó, mới bảo người ta đừng có mà lập flag bậy bạ đấy. Cô khẽ đáp “Được rồi”, vừa thay đồ vừa rầu rĩ. Cũng chẳng phải lo chuyện gì to tát.
Chỉ là… cô không biết lái xe, mà đúng hôm lễ Tết, giờ này đừng nói taxi, đến cả gọi xe công nghệ cũng khó. Hôm nay Thịnh Nguyên Bạch lại đang đi công tác…
Nhưng bên Bối Lôi thì không đợi được. Một cô gái uống say ở quán bar, nếu cô đến trễ một chút…
Thịnh Dĩ khẽ nhíu mày, cắn nhẹ môi dưới, cuối cùng ngước mắt nhìn về phía cửa ra vào.
Hai phút sau.
Cô đứng trước cửa nhà Giang Liễm Chu, đưa tay gõ.
Ngay khi ấn chuông cửa, Thịnh Dĩ bắt đầu đếm ngược trong đầu: “Năm, bốn, ba, hai…”
Đếm đến “một”, cánh cửa từ bên trong mở ra.
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Có vẻ Giang Liễm Chu cũng không nghĩ rằng giờ này có ai đến gõ cửa, anh mặc mỗi bộ đồ ngủ mà ra mở.
Còn Thịnh Dĩ thì hoàn toàn không ngờ được, giờ này Giang Liễm Chu lại thực sự ở nhà…
Nói thật thì, bây giờ mỗi lần nhìn thấy người bạn học cũ này, Thịnh Dĩ đều cảm thấy có chút… áp lực tâm lý. Vừa rồi lúc đếm đến “hai” mà chưa thấy động tĩnh gì, cô còn thầm thở phào trong lòng.
Giang Liễm Chu hỏi, giọng dửng dưng: “Có chuyện gì à?”
Bề ngoài Thịnh Dĩ vẫn tỏ ra bình thản, không có vẻ gì bối rối, cô trả lời: “Không có chuyện gì to tát.”
“Vậy à.” Giang Liễm Chu lười nhác vuốt tóc, tựa người vào khung cửa, giọng nói như chẳng mang theo chút cảm xúc nào.
Thịnh Dĩ giữ vẻ điềm nhiên: “Đêm giao thừa mà, cậu không ra ngoài chơi sao?”
Giang Liễm Chu nghe thế thì nhún vai nhẹ, dáng vẻ ung dung cực kỳ: “Tôi đắt giá thế này, ai mời nổi?”
Thật sự là muốn đạp một cú cho bay khỏi ban công.
Nhưng ngặt nỗi giờ đang có việc nhờ người ta, Thịnh Dĩ cố nhẫn nhịn, còn gắng gượng nở một nụ cười, cố tỏ ra mình là một người biết điều và chân thành.
Cô mím môi, đột nhiên gọi tên anh: “Giang Liễm Chu.”
Ánh mắt Giang Liễm Chu khẽ xao động, như có chút ngạc nhiên. Giữa hai người chỉ cách nhau khoảng hai bước chân, khoảnh khắc yên lặng ấy khiến cho hơi thở dường như chạm vào nhau.
Thịnh Dĩ đột nhiên thấy tim mình khẽ rung. Cô ngập ngừng mấy giây, ngước mắt nhìn anh. Ánh nhìn giao nhau, Thịnh Dĩ bỗng nhận ra, đôi mắt của Giang Liễm Chu thật sâu.
Sâu đến mức cô hoàn toàn không thể đoán được Giang Liễm Chu lúc này đang nghĩ gì, đang chờ đợi điều gì, hay là đang giằng co vì điều gì.
Thịnh Dĩ gần như phải hít một hơi thật sâu, rồi lần nữa gọi tên anh “Giang Liễm Chu.”
“Happy new year”
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
