Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 39: Cậu đã từng thầm thích ai chưa?
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ lập tức quay ngoắt đầu đi, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Còn Giang Liễm Chu thì hơi nhướng mày, sau đó khẽ ho một tiếng, thản nhiên đứng thẳng người dậy. Giọng anh có chút là lạ, như đang cố tỏ ra bình thường: “Cổ áo cậu chỉnh xong rồi.”
Thịnh Dĩ “ừm” một tiếng, còn khá lễ phép mà nói thêm: “Cảm ơn.”
Rồi cô dừng lại một nhịp, thấp giọng bổ sung: “…Hình như Doãn Song đã hiểu lầm gì đó.”
Giang Liễm Chu chậm rãi hỏi, giọng điệu không hề nghiêm túc: “Hiểu lầm gì cơ?”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “Hiểu lầm là tôi đang gội đầu cho cậu.”
Giang Liễm Chu: “……”
[…Tôi mà cười chết ngay trên sóng livestream này, thì ai chịu trách nhiệm đây hả?!]
[Trời ơi cái gì mà gội đầu… A Cửu ơi, sự vô tình đáng sợ của cậu đã phá tan hết hình tượng dịu dàng trong lòng tôi rồi hu hu hu.]
[Không sao đâu các chị em, đại gia vô tình vào tiệm tóc × cô bé gội đầu xinh xắn… nghe có mùi thật đấy, cực kỳ cuốn luôn không đùa được đâu.]
[Ừ thì, nghe đúng là rất “mlem”, chỉ là… có vẻ nền tảng không cho phép lắm đâu ha…]
[Bầu không khí lúc nãy thực sự rất mờ ám đó huhuhu, tôi thật sự muốn biết A Cửu nhìn nghiêng mặt anh Chu lúc đó đang nghĩ gì. Tôi không ngại đâu, hai người diễn luôn cảnh hôn cũng được đó!]
…
Doãn Song đứng trước cửa phòng, thở ra một hơi. Cô nhìn nhân viên đi cùng mình, vẻ mặt đau khổ: “Đây là lý do cậu bảo tôi khỏi cần gõ cửa, cứ đẩy vào luôn đúng không?”
Nhân viên: “……”
Chuyện này… không thể trách mình được! Là do lúc trước tổ chương trình thấy Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đứng ngoài gõ mãi mà không ai đáp, lại nghĩ đây vốn là phòng tiếp khách công cộng, nên quyết định bảo nhân viên truyền đạt với khách mời rằng: đến cửa rồi thì khỏi cần gõ, cứ vào luôn.
Bọn họ chỉ làm theo chỉ đạo thôi mà, ai mà ngờ bên trong lại đang… thế kia chứ!
Doãn Song đi qua đi lại vài bước trước cửa, đắn đo một hồi, cuối cùng như quyết tâm lớn lao mà nghiến răng hỏi: “Nếu tôi từ chối quay tiếp thì phải bồi thường bao nhiêu? Để tôi tính xem tài sản mình có đủ không.”
Nhân viên: “……”
Nhân viên: “?”
Không… cần đến mức đó đâu ạ.
Doãn Song cảm thấy mình đúng là một cô bé đáng thương hết sức: “Tôi phải thu dọn đồ đạc trốn thôi, không là lát nữa sẽ bị anh Chu xử mất.”
Chỉ là, cô còn chưa kịp chạy, thì từ trong phòng đã vọng ra giọng nói lười nhác đặc trưng của “đại gia” nọ: “Vào đi.”
Doãn Song: “……”
[Dù không có khung livestream riêng nên không nhìn thấy biểu cảm của Song Song, nhưng tôi thật sự cảm thấy đồng cảm sâu sắc với cô ấy rồi.]
[Đó là giọng của Giang Liễm Chu sao? Không, đó là tiếng gọi hồn của Diêm Vương…]
Doãn Song run run tay, dưới ánh nhìn đầy cảm thông của nhân viên, nắm lấy tay cầm cửa phòng họp, hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào. Cô rất biết điều, bất kể thế nào, trước tiên cũng phải xin lỗi: “Xin lỗi nhé, lúc nãy tôi không cố ý nhìn lén đâu.”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “Cô đừng hiểu lầm.”
Doãn Song: “Tôi không hiểu lầm gì cả, A Cửu à, hai người làm gì cũng được mà!”
Thịnh Dĩ: “……”
Cảm giác như không thể tiếp tục cuộc trò chuyện được nữa.gif
[Song Song à, cậu nói câu này thật sự khiến người ta… không thể phản bác nổi. Đúng vậy, đã là “Mộc Dĩ Thành Chu” thì hai người làm gì cũng được! Xin đừng coi bọn tôi là người ngoài!]
[Mấy chị em ơi, đừng spam nữa… đây đã là nick thứ tư của cậu sau khi bị khóa rồi đó biết không? Mua tài khoản livestream lại mắc lắm đó huhu.]
…
Mấy vị khách mời khác cũng lần lượt bước vào phòng họp, ngồi xuống ghế sofa.
Tống Viêm khá ngạc nhiên: “Chương trình chuẩn bị chu đáo thế này sao? Còn chuẩn bị cho bọn mình nhiều đồ ăn vậy nữa.”
Anh liếc sang Doãn Song bên cạnh, hơi nghi hoặc: “Song Song, cậu sao thế? Hôm nay trông cậu không ổn lắm, bị bệnh à?”
Doãn Song: “Ừm.”
Tống Viêm hỏi tiếp: “Sao vậy? Không sao chứ? Bệnh gì thế?”
Doãn Song thở dài một hơi: “Tương tư.”
Tống Viêm: “……”
Doãn Song nét mặt đầy thành kính: “Tớ cầu mong CP của tớ trăm năm hòa hợp, đầu bạc răng long. Bệnh tương tư vì họ đấy.”
Tống Viêm: “……”
Xem ra là… tâm lý có vấn đề rồi.
Tám người cùng ngồi trong phòng, tất nhiên sẽ chỉ có một buổi livestream chính mà thôi. Lúc này, máy quay của livestream bắt đầu lướt qua bốn chiếc ghế sofa, tám người ai nấy đều có nhan sắc nổi bật.
Khi camera lướt đến chỗ Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đang ngồi, phần bình luận vốn đang rôm rả sôi nổi…Đột nhiên trở nên đơn điệu hẳn.
[]
[]
[]
…
Chỉ cần liếc mắt nhìn qua, một màn hình dày đặc chữ “” (*hỷ: chỉ tin mừng, thường dùng trong đám cưới) khiến người ta nhìn lâu một chút là có thể… mất luôn khả năng nhận dạng chữ này.
Đạo diễn Dương: “……”
Sau khi cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng, đạo diễn Dương vẫn không nhịn được mà quay sang hỏi vị phó đạo diễn bên cạnh: “Cậu nói xem, chúng ta rốt cuộc đang quay… chương trình tạp kỹ kiểu gì vậy?”
Đạo diễn Dương: “……”
Biết ngay mà! Rõ ràng đây là một chương trình với hi vọng khơi dậy tinh thần tích cực cho toàn dân kia mà!
Sau khi mọi người đã đến đông đủ, buổi ghi hình hôm nay chính thức bắt đầu.
Giọng phát thanh quen thuộc lại vang lên trong phòng họp.
“Chào mừng quý vị khách mời đến với thành phố C! Thành phố C là một trong những thành phố nổi tiếng nhất cả nước và cũng là một trong các đô thị lịch sử – văn hóa cấp quốc gia đầu tiên, từ lâu đã được mệnh danh là ‘Thiên phủ chi quốc’ (*vùng đất trời ban tặng). Ẩm thực nơi đây, đặc biệt là các món cay đặc trưng, vô cùng nổi tiếng và được mọi người yêu thích. Nhắc đến thành phố C, đương nhiên không thể bỏ qua hai chữ ‘ẩm thực’. Nhưng song song với đó, thành phố C cũng là một đô thị quốc tế hiện đại và thời thượng.”
Bài phát thanh mở đầu như thường lệ với phần giới thiệu ngắn gọn về thành phố ghi hình, sau đó tiếp tục: “Vì vậy, chủ đề cho lần ghi hình thứ ba của ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ chính là…”
“Ẩm thực và show thời trang!”
[…Đây là chủ đề mà tôi chưa từng dám nghĩ tới luôn đó.]
[Không hổ danh là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” huhu, nghe thôi đã thấy hấp dẫn lắm rồi!]
Khi nghe phát thanh, Giang Liễm Chu đang bóc một quả cam. Vừa bóc xong, Thịnh Dĩ đã không khách sáo mà giành lấy một nửa từ tay anh.
Giang Liễm Chu: “……”
Giọng anh trầm thấp, lười nhác nhưng vẫn mang chút cà khịa: “Dịch vụ này cũng nằm trong gói bao nuôi của cô Thịnh luôn sao?”
Nói vậy thôi, Giang Liễm Chu vẫn thản nhiên đưa nốt nửa quả còn lại đặt trước mặt Thịnh Dĩ. Anh cũng tiện tay rút một tờ khăn ướt lau tay, rồi lại rút thêm một tờ khác, đặt cạnh cô. Khi rót sữa, cũng rất tự nhiên mà rót luôn cho Thịnh Dĩ một cốc.
Từng động tác đều quá mức tự nhiên, đến mức…Thịnh Dĩ cũng thoải mái nhận lấy, như thể đã quá quen, hoàn toàn không thấy có gì sai trái.
Vì trong hồi ức thời trung học, dường như cảnh tượng tương tự đã diễn ra không biết bao nhiêu lần.
Giang Liễm Chu hình như rất hay mang theo đồ ăn vặt và hoa quả đến trường. Vừa cúi đầu đọc sách, anh vừa thong thả bóc vỏ trái cây.
Bóc xong, giọng nói uể oải vang lên: “Ăn không?”
Thịnh Dĩ khi đó đang cúi đầu vẽ tranh, chẳng ngẩng lên: “Cứ để đấy đi, cảm ơn nha.”
Giang Liễm Chu khẽ “chậc” một tiếng: “Ai nói là tôi bóc cho cậu?”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “?”
Chuyện “ông lớn” Giang nói chuyện khiến người ta muốn đánh cũng không phải ngày một ngày hai. Khi Thịnh Dĩ rảnh thì còn có sức cãi lại vài câu, chứ cứ vẽ là sẽ làm ngơ như không nghe thấy gì.
Đến khi hoàn thành xong phần phác thảo, cô thổi nhẹ lớp vụn tẩy trên giấy và đuôi mắt lại vô tình liếc thấy một mảng màu cam đặt bên cạnh mình. Thịnh Dĩ hơi khựng lại, đặt bản vẽ trong tay xuống, nhìn về phía màu cam vừa lọt vào tầm mắt.
Là một quả quýt đã được bóc vỏ sẵn, đặt ngay ngắn trên một tờ khăn giấy sạch. Cả quả, nằm yên tĩnh ở đó như đang chờ cô.
Về sau, trải qus nhiều lần như vậy rồi, Thịnh Dĩ cũng thành quen. Giang đại gia tuy miệng mồm lúc nào cũng không để ai yên, nhưng tính tình thì thực ra lại rất hào phóng, có gì mang theo là chia cho cô nấy.
Vậy nên… Thịnh Dĩ cũng nhận lấy một cách rất đương nhiên, còn hơi gật đầu về phía Giang Liễm Chu: “Cảm ơn nha.”
Giang Liễm Chu cười khẽ một tiếng: “Bây giờ mới biết tôi tốt hả?”
Thịnh Dĩ: “……”
[Tôi choáng quá các chị em ơi, tôi còn nói được gì nữa đâu, tôi chỉ có thể hét một câu duy nhất: “kswl*”!!!]
*kswl là một từ viết tắt thường thấy trong văn nói trên mạng Trung Quốc, đặc biệt trong giới fan Cbiz và giới trẻ, nghĩa là mê chết mất rồi.
[Hu hu hu đúng vậy, sự thật chứng minh mình không mua nhầm AMWAY* giả. Thật sự yêu cặp này quá trời! ‘Mộc Dĩ Thành Chu’ là chân lý!]
*Amway là tên một tập đoàn bán hàng đa cấp nổi tiếng. Vì nhân viên Amway thường rất tích cực “chào hàng, truyền đạo”, nên dân mạng đã mượn luôn tên này để chỉ hành động “nhiệt tình giới thiệu sản phẩm hay người mà mình thích”.
[Tôi sốt ruột quá rồi, giờ chẳng còn tâm trạng nghe phát thanh nữa, hai người họ không có mic thì đang nói gì đó chứ, không thể cho tôi nghe thử à?]
[Có ai là chuyên gia đọc khẩu hình không? Làm ơn dịch giùm đi, tôi tò mò sắp chết rồi T^T]
[Tại sao cả việc Giang ca đưa cũng tự nhiên đến thế, mà A Cửu nhận cũng tự nhiên đến vậy? Hai người các cậu… quen tay đến thế sao?]
[Theo hiểu biết nhiều năm làm fan của jlz, tôi dám chắc lúc này anh ấy vẫn đang dùng miệng mắng người :). Nhưng điểm khác biệt giữa mắng người khác và mắng A Cửu chính là: với người khác thì mắng xong là hết, còn với A Cửu… là mắng xong vẫn sẽ đưa nốt nửa quả cam còn lại, tiện tay tặng thêm khăn giấy và một cốc sữa tươi. Giang Liễm Chu, anh bị tôi nhìn thấu rồi.]
Đạo diễn Dương khi nhìn màn hình giám sát: “……”
Tập trung! Nghe! Phát! Thanh! Đừng có lơ đãng như vậy trong “giờ học”!
Cuối cùng thì mọi người cũng gom được sự chú ý quay lại với phát thanh viên.
“Tiếp theo, chúng ta sẽ bước vào phần đầu tiên của buổi ghi hình lần thứ ba, có tên là ‘Bạn dám hỏi, tôi dám trả lời’.”
Giọng phát thanh dừng một chút như để tạo sự hồi hộp, rồi tiếp tục: “Các vị khách mời, xin hãy lật phần tay vịn bên phía mình của chiếc ghế sofa.”
Tất cả mọi người: “……”
Chỗ đặt đạo cụ này đúng là ngoài sức tưởng tượng rồi đó.
Nghe theo chỉ dẫn, các khách mời lần lượt lật tay vịn ghế lên, quả nhiên bên trong là một ngăn chứa đồ. Trong mỗi ngăn, đều đặt một chiếc hộp màu đen. Trông thần bí thế này sao?
“Bây giờ, xin hãy lấy hộp ra và mở nắp.”
Thịnh Dĩ là người đầu tiên mở nắp hộp. Bên trong là một tờ giấy và một chiếc điện thoại mới tinh. Chiếc điện thoại đúng là “mới tinh” theo đúng nghĩa đen, vừa nhìn đã biết chưa từng được sử dụng.
[Woa… chơi lớn thật đấy, đúng là chơi cao tay. Tôi đã nói đến lần thứ một vạn rồi, ekip ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ đỉnh của chóp!]
[Tôi còn đang định bảo, nếu được gửi cho đồng đội thì gửi câu dễ cũng được. Ai ngờ chương trình phán một câu: trận chiến cá nhân!]
[Bắt đầu nghĩ xem phần chơi tiếp theo sẽ như nào mà cần điểm riêng luôn cơ đấy…]
[Á á đây chẳng phải phiên bản biến tấu của “Thật hay Thách” sao? Tôi xin phép nói thẳng, tôi là con dân quê mùa nhưng tôi mê cái này lắm!]
[Hahaha mọi người nhìn kìa, vừa nghe “trận chiến cá nhân”, sắc mặt jlz lập tức thay đổi. Nguyên một biểu cảm kiểu: “Tâm trạng ông không tốt, nhưng ông sẽ không nói ra, các người không biết đâu”. Nhưng mà…]
[…Nhưng mà sự thật là, cả trái đất đều biết hết rồi.]
Thịnh Dĩ cũng không ngờ tổ chương trình đã bắt đầu chơi kiểu “solo mode” thế này. Cô ngẫm lại luật chơi một chút rất thú vị. Việc bạn có nhận được điểm hay không, trước hết phải xem người khác có muốn gửi câu hỏi cho bạn không. Nói cách khác, nếu không có ai gửi tin nhắn hỏi, bạn sẽ được 0 điểm.
Nhưng 0 điểm cũng chưa hẳn là tệ, vì nếu nhận được câu hỏi mà lại không trả lời được, bạn sẽ bị âm điểm ngay lập tức.
Phát thanh viên tiếp tục công bố quy tắc cuối cùng: “Dựa theo kết quả ghi hình lần trước, cặp đứng đầu là Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ; thứ hai là Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân; thứ ba là Tiết Thanh Phù và Du Thâm; thứ tư là Tống Viêm và Doãn Song. Theo thứ tự xếp hạng, mỗi người sẽ được lần lượt quyền gửi 3, 2, 1 và 1 tin nhắn.”
“Những người được quyền gửi từ 2 tin nhắn trở lên không được phép gửi hết cho cùng một người.”
“Nếu điểm cuối cùng bằng nhau, sẽ tiến hành thêm một vòng phụ để phân thắng bại.”
“Các khách mời sẽ có 5 phút để suy nghĩ, sau 5 phút, phần gửi tin nhắn chính thức bắt đầu.”
5 phút suy nghĩ phải cân nhắc cả gửi cho ai, lẫn nội dung câu hỏi sẽ là gì.
Thịnh Dĩ tựa lưng vào sofa, bắt đầu tính toán kỹ lưỡng.
Cách đơn giản nhất, dĩ nhiên là gửi hết cho Giang Liễm Chu. Nhưng một là chương trình không cho phép cô gửi cả ba câu cho anh; hai là, cô cũng không có nhiều câu đủ sức làm khó anh đến vậy.
Ánh mắt Thịnh Dĩ dừng lại trên người Giang Liễm Chu trong chốc lát.
Anh dường như cũng đang suy nghĩ, một tay chống đầu đặt lên tay vịn ghế sofa, dáng vẻ lười biếng mà tự nhiên; tay kia thì gõ nhịp nhè nhẹ lên mặt ghế, rất có tiết tấu. Đây là động tác quen thuộc mỗi khi anh đang suy nghĩ gì đó.
[Aaaa không hiểu sao nữa, rõ ràng mình đâu có tham gia, chỉ là khán giả thôi mà cũng bắt đầu thấy hồi hộp theo rồi.]
[Hay là đoán thử xem ai sẽ nhận được nhiều tin nhắn nhất?]
[Nam thì chưa rõ, chứ bên nữ thì chắc chắn là A Cửu rồi. Tin không, nếu chương trình không giới hạn mỗi người chỉ được gửi tối đa hai câu hỏi cho một người, thì ba câu của Giang ca chắc chắn gửi hết cho A Cửu…]
[Nếu không nhận được tin nhắn nào thì có thấy xấu hổ không ta?]
[Không sao hết, ít ra không nhận được là không bị trừ điểm :D. Cá là kiểu gì hôm nay cũng có người bị điểm âm cho xem, tôi đang bắt đầu xoa tay chờ hít drama đây.]
…
Năm phút suy nghĩ trôi qua vèo một cái.
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc lớn trong phòng khách vang lên rõ rệt trong không gian yên tĩnh đến kỳ lạ, trong sự im lặng ấy, tiếng thời gian trôi qua càng trở nên chói tai hơn.
Khi kim đồng hồ kêu thêm một tiếng “tích tắc” nữa, năm phút suy nghĩ chính thức kết thúc, giọng phát thanh chuẩn xác vang lên: “Các vị khách mời, xin hãy cầm lấy điện thoại trong hộp, dựa vào danh sách liên lạc đã phát, dùng mã số từ 1 đến 8 để soạn tin nhắn và gửi cho người được chỉ định. Các bạn có một phút để gửi tin. Quá thời gian, quyền gửi tin sẽ bị hủy. Bây giờ, bắt đầu!”
Ngay khi hiệu lệnh vang lên, cả tám vị khách mời đồng loạt cầm lấy điện thoại trong hộp, mở danh bạ và bắt đầu soạn tin nhắn.
Mặc dù là nhắn ẩn danh, nhưng chương trình cố ý thiết kế một chi tiết thú vị. Mỗi lần gửi hoặc nhận tin nhắn, điện thoại đều sẽ phát ra âm thanh thông báo ngắn:
“Nhận tin nhắn” thì “ting-tong”.
Tám người ngồi quây quần trong phòng khách, dưới ống kính rõ nét của livestream, không một biểu cảm nào có thể qua được mắt khán giả.
Thịnh Dĩ có ba lượt gửi tin, cô thao tác vô cùng nhanh gọn.
Ba tin nhắn của cô, gửi cho ba người khác nhau: Giang Liễm Chu, Du Thâm và Doãn Song.
Tin gửi cho Du Thâm: “Bạn từng cãi nhau với Thanh Phù chưa? Vì lý do gì?”
Tin gửi cho Doãn Song: “Bạn từng tỏ tình với ai chưa? Nếu có thì lần đầu là khi nào?”
Trong phòng khách, từng tiếng “vù” gửi đi và “ting-tong” nhận về vang lên ngắt quãng.
Mỗi lần có tiếng vang lên, các khách mời đều không kiềm được mà quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Cho đến khi giọng phát thanh lại vang lên: “3, 2, 1! Hết giờ. Xin chúc mừng tất cả khách mời đều đã gửi tin thành công. Trong tám vị khách, người nhận được nhiều tin nhắn câu hỏi nhất là Thịnh Dĩ, với tổng cộng 4 tin nhắn. Giang Liễm Chu và Du Thâm mỗi người nhận được 3 tin. Đoàn Minh Tể, Uông Đồng Hân, Tống Viêm và Doãn Song, mỗi người nhận được 1 tin nhắn. Riêng Tiết Thanh Phù không nhận được tin nhắn nào.”
Thịnh Dĩ nhìn bốn tin nhắn chưa đọc trong hộp thư, im lặng đến mức không nói nên lời. Mọi người… tò mò về cô đến vậy sao?
[Thấy chưa! Tôi nói rồi mà, người nhận nhiều tin nhắn nhất chắc chắn là A Cửu. Mà tôi cá, trong bốn tin đó kiểu gì cũng có hai cái là của Giang ca gửi cho!]
[Trời ơi, Thanh Phù không nhận được tin nào luôn á… Nhưng nhìn biểu cảm của cô ấy thì chẳng hề bận tâm gì cả, thậm chí còn có vẻ mừng vì không phải trả lời câu nào ấy chứ?]
[Tôi đoán Giang ca với A Cửu sẽ nhận được nhiều là đúng rồi, nhưng không ngờ Du Thâm cũng được quan tâm đến vậy.]
[Không thể không nói, nhận tin nhắn thực sự là một con dao hai lưỡi, vừa là cơ hội, vừa là thách thức.]
Phát thanh viên tiếp tục: “Vì lần livestream này chỉ mở một camera chính, nên màn hình chính sẽ hiển thị điện thoại của Thịnh Dĩ, người nhận được nhiều câu hỏi nhất. Tất cả câu hỏi đều sẽ được hiện trên livestream, nhưng chỉ câu trả lời của màn hình chính mới được công khai trực tiếp. Mong quý khán giả yên tâm, sau khi chương trình lên sóng chính thức, mọi câu hỏi đều sẽ được công bố đầy đủ.”
Thịnh Dĩ: “……”
Tại! Sao! Chứ! Tại sao chỉ có mỗi cô là bị “phơi bày” câu trả lời trước? Chẳng lẽ việc cô nhận nhiều tin nhắn nhất là do cô tự nguyện chắc?!
Chỉ tiếc là gánh trên lưng hình tượng “chị đại cool ngầu”, dù trong lòng đã bùng nổ hàng trăm dấu chấm than, mặt ngoài vẫn phải tỏ ra bình tĩnh kiểu “tôi là bking, ai dám làm gì tôi”.
[Cười ngất mất thôi, cứu tôi với, A Cửu vợ yêu ơi, cậu lừa được ai chứ không lừa nổi tôi đâu! Ngoài mặt thì nhìn bình tĩnh vậy thôi chứ trong lòng chắc chắn đang chửi chương trình tan nát, hận không thể từ nhà ma của công viên mạo hiểm lôi cây gậy phẫu thuật ra mà đi “xử” cả tổ sản xuất rồi!]
[A Cửu xông lên đi! Tuyên chiến với tổ chương trình nào! Quá đáng thật sự, tụi tui cày view livestream cực lắm đó, giờ còn bán bí mật nữa, chí ít cho tui biết Giang ca đã trả lời những gì chứ?!]
[Thôi thì chơi minigame đi mọi người, đoán xem từng khách mời nhận được câu hỏi gì, ai trả lời được, ai bị trừ điểm! Siêu chủ đề “Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” bắt đầu lên hot search nào!]
[Không phải nói chứ, fan của “Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” đúng là xây dựng cộng đồng kiểu công ty gia đình luôn á. Thôi cũng được, tính thêm tui một suất nhé! [icon Giang ca làm mặt kiêu ngạo.jpg]]
Máy quay lướt qua một vòng, bắt đầu từ bên trái Thịnh Dĩ là Đoàn Minh Tể lần lượt chiếu từng người và nội dung câu hỏi mà họ nhận được.
Người thứ bảy, cũng là người áp chót được chiếu lên màn hình, chính là Giang Liễm Chu – người đang ngồi bên phải Thịnh Dĩ trên cùng một chiếc sofa.
Anh nhận được ba tin nhắn.
Cả phòng quay đồng loạt quay sang nhìn Giang Liễm Chu. Không chỉ khán giả livestream đang chết mê chết mệt vì tò mò, mà ngay cả các khách mời khác cũng cùng chung tâm trạng.
Dùng lời của Doãn Song để nói thì: “Thật sự rất muốn biết rốt cuộc phải là câu hỏi cỡ nào mới khiến người ta dám mạo hiểm mạng sống để gửi cho cái ông ‘đại gia’ kia?”
Ánh mắt cả phòng như dồn hết về phía anh.
Giang đại gia nhướng mí mắt lười biếng liếc qua một vòng, ngón tay nhấc nhẹ, mở khóa màn hình điện thoại. Điều kỳ diệu là, không ai biết chương trình cài đặt như thế nào, nhưng khi bạn gửi tin cho số 1, và người nhận là số 1, thì hệ thống cũng sẽ không hiển thị thông tin là hai người đó đang nhắn qua lại với nhau. Chức năng giấu tên làm việc kỹ lưỡng đến mức không có khe hở nào.
Giang Liễm Chu lười biếng chạm nhẹ, màn hình hiện lên tin nhắn đầu tiên.
Giọng phát thanh lại vang lên: “Xin mời Giang Liễm Chu đọc to nội dung tin nhắn đầu tiên.”
Giang Liễm Chu: “?”
Cái này không phải là để mọi người nhìn thôi sao, sao lại bắt anh đọc thành tiếng nữa?!
Thịnh Dĩ nhẹ nhàng gật đầu: “Cũng giống như hồi cấp ba cậu bị gọi lên đọc thư tình ẩn danh ấy, khác gì đâu?”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh chậm rãi ngẩng mắt, liếc nhìn Thịnh Dĩ, nhướng nhẹ cằm: “Ý cậu là, cậu gửi tin nhắn cho tôi tức là đang viết thư tình hả?”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ mặt lạnh như tiền: “Cậu nghĩ ai mà thèm gửi tin cho cậu vậy? Ngày nào cũng mơ mộng đẹp đẽ thế à.”
Giọng phát thanh viên vang lên như tiếng sét ngang tai: “…Mời Giang Liễm Chu đọc to nội dung tin nhắn!”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
[Tôi chịu hết nổi rồi, ngồi xem với bạn thân mà cười như lên cơn, cười đến ch** n**c mắt.]
[Tổ chương trình: Các người nghĩ đây là nơi tài trợ yêu đương công khai à?!]
[Giang Liễm Chu, Thịnh Dĩ! Làm ơn nghiêm túc đi! Tui đã nạp VIP tới đây chính là để xem hai người tung thính nhau đấy! Đúng, chính là vì chuyện này đó! Nói nhiều lên cho tui hóng với!]
[Giang ca, nếu anh muốn được A Cửu viết thư tình thì cứ nói thẳng đi, bày trò mãi làm gì?!]
[“Mộc Dĩ Thành Chu” đỉnh thật sự, chị gái ơi sao chị đoán trúng tâm lý Giang ca dễ vậy! Hít couple này mà thấy hạnh phúc dã man!]
Giang Liễm Chu từ tốn nhấp một ngụm nước, cuối cùng cũng chịu đọc: “Tin nhắn đầu tiên: Nghe đồn hồi cấp ba bạn học rất giỏi, vậy tại sao lại chọn học ở Cảnh Đại mà không phải Thanh Hoa hay Bắc Đại – những trường top đầu?”
“Tin nhắn thứ hai: Lúc thả đèn trời, điều ước mà bạn đã viết là gì?”
“Tin nhắn thứ ba: Bạn đã từng thầm thích ai chưa? Nếu từng rồi, bạn có từng thổ lộ với người đó không?”
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
