Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 36: Cô gái dễ đọc vị.

Cho đến khi đứng dưới lầu của studio Cố Chu, bản thân Thịnh Dĩ vẫn chưa thể hiểu nổi, vì sao mình lại thật sự đồng ý đến studio của Giang Liễm Chu… để phơi nắng…
Chẳng lẽ nhà cô không có ban công? Hay là nhà cô… đang âm u không có ánh mặt trời?
Có thể là lúc Giang Liễm Chu hỏi câu đó, cô thật sự quá buồn ngủ, buồn ngủ đến mức đầu óc mơ hồ, hoặc cũng có thể là vì cô vốn là người quá tử tế, hoặc là…
Thịnh Dĩ không muốn thừa nhận. Nhưng cũng có thể là, vào khoảnh khắc ấy, Giang Liễm Chu khiến người ta không thể nào từ chối nổi.
Mà Thịnh Dĩ lại không phải kiểu người dễ nuốt lời. Đã nói ra rồi, thì phải làm cho trọn.
Nên dù lúc tắt video call, cô lập tức tỉnh táo trở lại, cảm giác hối hận lập tức trào lên. Một người đang phải chạy deadline như cô, vì sao lại đồng ý… đi phơi nắng chứ?
Nhưng rồi, Thịnh Dĩ vẫn cắn răng, đứng dậy thay đồ và đến thật.
Khi xuống xe, bác tài còn giơ điện thoại ra vẫy vẫy với cô: “Cô gái xinh đẹp này, tiền xe được thanh toán rồi nha.”
Xem đi, người ta đúng là chu đáo đến mức không ai chê được. Biết cô không có xe, còn chủ động giúp cô gọi taxi, giờ thì cả tiền cũng đã trả từ trước.
Thành phố Minh Tuyền, đất chật người đông, khu gần trung tâm lại càng nổi tiếng là đắt đỏ nhất nước.
Thịnh Dĩ cũng từng nhiều lần đi ngang qua khu này, nơi đây lui tới toàn là những người thành đạt, các toà cao ốc văn phòng cũng mang phong cách riêng biệt.
Mà studio Cố Chu, với tư cách là một công ty giải trí, thì lại càng thể hiện rõ nét cá tính trong từng chi tiết thiết kế.

Nghe nói, toà nhà này là do chính Giang Liễm Chu tham gia thiết kế, từng đường nét trên bản vẽ đều là anh cùng kiến trúc sư bàn bạc cẩn thận rồi mới xây nên.
Không biết có phải vì trong lòng đã có dự cảm, mà lúc Thịnh Dĩ đứng dưới lầu ngắm nghía từng góc nhỏ, cô luôn có cảm giác…nơi này, thật sự mang theo hương vị của Giang Liễm Chu.
Ngay cả tấm bảng ghi chữ “Studio Cố Chu” trước cửa, cô cũng nhận ra ngay là nét chữ của anh.
Đang âm thầm cảm thán trong lòng, Thịnh Dĩ đã thấy Mạnh Nguyên vội vã chạy từ trong toà nhà ra, đến trước mặt cô, thậm chí còn chưa kịp thở: “Chị Thịnh… Thịnh Dĩ! Chị chờ lâu chưa ạ?”
Thịnh Dĩ khẽ lắc đầu: “Vừa tới thôi.”
“Lẽ ra là anh Chu phải ra đón chị,…” không biết vì sao, Mạnh Nguyên giải thích một cách sốt sắng, “Nhưng lúc anh ấy chuẩn bị ra ngoài thì anh Hứa gọi tới, chắc là có việc gấp liên quan đến công việc, nên anh ấy mới bảo em ra đón chị thay.”
Nói xong, cô ấy lại len lén nhìn sắc mặt Thịnh Dĩ, dè dặt nói thêm một câu, “Chị đừng trách anh Chu nhé.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô trông giống người khó tính đến vậy sao…
Mạnh Nguyên dẫn cô đi vào bên trong, Thịnh Dĩ bước qua cửa và tháo khẩu trang. Vốn là kiểu người thích ở nhà, giờ ra đường rồi, cô mới thực sự cảm nhận được thế giới ngoài kia, cũng không tệ lắm.
Dạo gần đây, dường như cô thật sự bắt đầu nổi tiếng rồi. Vừa nãy ngồi trong xe taxi, lúc mới lên xe tài xế chỉ liếc nhìn cô một cái, cũng không nói gì.
Nhưng đi được một nửa chặng đường, chú tài xế quay sang hỏi: “Cô gái xinh đẹp này, tôi thấy cô càng nhìn càng quen… có phải cô là… bạn gái của cái anh gì đó… cái người rất nổi dạo gần đây… Giang Liễm Chu phải không?”
Thịnh Dĩ: “…”
Hiện tại cũng vẫn là như vậy. Cô không đeo khẩu trang, cùng Mạnh Nguyên đi vào sảnh chính. Trong studio Cố Chu có không ít người ra vào, ai nấy đều quay đầu nhìn cô.
Có người còn chào hỏi Mạnh Nguyên: “Nguyên Nguyên, đi đón người hả? Chào chị Thịnh Dĩ, buổi chiều tốt lành!”
Đó là kiểu dễ thương nhất rồi đấy. Còn kiểu quá đáng hơn…
Một cô bạn chạy vội tới, đầu tiên nhìn Mạnh Nguyên một cái, sau đó lén liếc nhìn Thịnh Dĩ, rồi lại nhìn thêm cái nữa.
Thịnh Dĩ: “…Tôi trông… thật sự xinh lắm à?”

Cô ấy mặt đỏ bừng, đứng thẳng người, giọng vang rõ ràng: “Chào buổi chiều chị dâu ạ!”
Thịnh Dĩ: “…”
Cảm nhận được ánh nhìn từ mọi người đi qua đi lại, Thịnh Dĩ chợt có cảm giác… như ngạt thở, không rõ vì sao.
Mạnh Nguyên lén liếc nhìn sắc mặt Thịnh Dĩ, lập tức ra hiệu mắt cho cô ấy.
Cô ấy nghiêng đầu: “Hửm?”
Mạnh Nguyên: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Đến lúc Mạnh Nguyên nháy mắt đến muốn chuột rút, mà cô ấy vẫn không hiểu ra ý gì, gãi gãi đầu, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, hét to: “Aiya! Em còn phải đi đón một nhạc sĩ tới nữa, suýt chút nữa quên mất!”
Nói xong, giọng còn to hơn cả lúc trước: “Chị dâu, em đi đây ạ!”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “Đi đi.”
…Tốt nhất thời gian tới đừng “đi” lại nữa là được rồi.
Chờ cô ấy chạy như bay ra khỏi cửa lớn studio, Mạnh Nguyên mới lo lắng liếc nhìn Thịnh Dĩ, giọng rụt rè: “Chị Thịnh Dĩ, chị đừng để bụng nhé, cô nhóc đó là nhạc sĩ mới ký hợp đồng của studio mình, rất có tài năng, chỉ là… hơi ngốc ngốc một chút.”
Thịnh Dĩ tất nhiên không phải kiểu người dễ nổi giận vì mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy.
Nhưng nói chung là, đến khi Mạnh Nguyên dẫn cô đến phòng thu nơi Giang Liễm Chu đang làm việc, cô ấy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chị dâu… à không, chị Thịnh Dĩ quả nhiên càng ngày càng có khí chất áp đảo rồi.
Cô ấy gập ngón giữa, gõ nhẹ lên cánh cửa. Cùng lúc đó, Thịnh Dĩ cũng vừa đưa tay lên định gõ. Còn chưa kịp chạm vào cánh cửa, thì cửa đã bị kéo mở từ bên trong.
Thịnh Dĩ bị dọa bất ngờ, khựng người lại, tay vẫn còn giơ giữa không trung.
Vị thiếu gia kia thì tựa vào khung cửa, khoanh tay, mang dáng vẻ lười nhác không đứng đắn, giọng nói còn pha lẫn ý cười: “Sao vậy, định đập hỏng cửa của tôi à? Cái cửa này của tôi…”
Anh hơi ngẩng cằm, ra hiệu: “Đắt lắm đấy, có bán cả cậu đi cũng không đền nổi đâu, Thịnh tiểu thư.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô rút một tấm thẻ ra, kẹp giữa hai ngón tay, đưa qua cho anh: “Hai triệu, khỏi thối, phần dư coi như tip.”
Không biết là từ nào trong câu nói của cô đã chạm trúng điểm nhạy cảm của vị thiếu gia này, Thịnh Dĩ rõ ràng nhận ra tâm trạng Giang Liễm Chu bỗng tốt lên hẳn trong chớp mắt.
Cô thậm chí còn thấy kỳ lạ.…Mình rõ ràng đang xỉa xói cậu ta mà? Thế cậu ta vui cái gì chứ?
Giang Liễm Chu nhướng mày, ra vẻ cao quý từ chối, đẩy lại chiếc thẻ: “Không nhận.”
Thịnh Dĩ âm thầm lục lại từ điển trong đầu, cuối cùng cũng tìm được một từ miêu tả hoàn hảo cho thái độ của anh “Ngượng ngùng giả vờ từ chối, nhưng lại mong người ta theo đuổi tiếp.”
Giang Liễm Chu vẫn rất lịch sự: “Nơi này người qua kẻ lại, không tiện lắm.”
Thịnh Dĩ: “?”
Giang Liễm Chu nhướn mày, nói tỉnh queo: “Nếu muốn bao nuôi tôi, thì chọn chỗ nào yên tĩnh một chút chứ?”
Thịnh Dĩ: “……”

Giang Liễm Chu phía sau thong thả nói vọng ra: “Là đột nhiên nhận ra hai triệu không đủ, nên quay về lấy thêm à?”
Anh ngừng lại một chút, rồi bổ sung: “Thật ra tôi cũng không đắt đến thế đâu.”
Thịnh Dĩ bật cười thành tiếng, dừng bước, quay đầu lại nhìn anh từ đầu đến chân, còn gật đầu phụ họa: “Cũng đúng. Dù gì thì bỏ ra hai chục tệ là cũng đủ nhìn thấy cái chỗ đó rồi. Thêm chút phụ phí nữa là chắc đủ cả combo luôn.”
Giang Liễm Chu: “……”
Đúng lúc đó Trang Nghiêu từ xa đi tới: “……”
Anh ấy im lặng hai giây, nhìn hai người một cái, đẩy gọng kính rồi hỏi: “Chủ đề trò chuyện của hai người lúc nào cũng 18+ thế này à?”
Thịnh Dĩ… thật ra cũng không hiểu rõ vì sao Trang Nghiêu lại hiểu lầm họ như vậy.
Tất nhiên, cô cũng chẳng muốn hiểu làm gì cho mệt.
Trang Nghiêu rõ ràng không hứng thú nghe họ giải thích, chỉ tiện tay đưa xấp tài liệu cho Giang Liễm Chu: “Thôi được rồi, phần việc của tôi đến đây là xong. Nếu hai người còn muốn ‘giao dịch’ gì nữa thì làm ơn vào trong rồi đóng cửa lại hộ tôi nhé?”
Nói xong, anh ấy khoát tay chào Thịnh Dĩ, rồi quay người xuống lầu.
Thịnh Dĩ: “……”
Bây giờ, các quản lý nghệ sĩ nghe thấy người ta muốn bao nuôi nghệ sĩ của mình, cũng đã có thể bình tĩnh đến vậy rồi sao?
Giang Liễm Chu cũng không để tâm lắm, lật xem tập tài liệu một chút rồi đứng thẳng dậy: “Muốn tham quan studio của tôi không, Thịnh tiểu thư?”
Thịnh Dĩ cũng chẳng có ý kiến gì, gật đầu đồng ý.
Studio Cố Chu có diện tích khá rộng, trụ sở chính đặt ở Cảnh Thành, nhưng vì Giang Liễm Chu là “biển quảng cáo sống” lớn nhất của studio, nên anh đã dẫn theo một nhóm nhân lực lập thêm một chi nhánh ở Minh Tuyền. Phía Cảnh Thành thì do Hứa Quy Cố quản lý.
Thịnh Dĩ cũng từng nghe đôi chút về truyền kỳ của Cố Chu Studio.
Thời điểm đó, Giang Liễm Chu và Hứa Quy Cố vẫn chỉ là sinh viên đại học, là bạn cùng phòng ký túc. Hai người vô cùng ăn ý, bèn cùng nhau thành lập Cố Chu Studio.
Thời kỳ đầu, Hứa Quy Cố phụ trách việc điều hành và tìm kiếm tài nguyên, còn Giang Liễm Chu chính là nghệ sĩ duy nhất của studio này.
Mặc dù ai ai cũng công nhận Giang Liễm Chu có khuôn mặt đẹp trời sinh, lại tài hoa, nhưng lúc đó chẳng ai xem trọng cái studio nhỏ tí xíu do hai sinh viên dựng lên.
Cho đến khi Giang Liễm Chu vụt sáng chỉ sau một đêm, rồi giữ vững vị trí đỉnh lưu suốt nhiều năm trong giới, Cố Chu Studio cũng từ đó mà lớn mạnh không ngừng.
Tính đến nay, họ đã ký kết với khá nhiều nghệ sĩ, biên kịch, nhạc sĩ sáng tác và soạn lời.
Lúc học lớp 12, Giang Liễm Chu chỉ là một cậu trai mang theo giấc mơ đơn thuần chưa ai biết tới, đến khi gặp lại, anh đã là một ngôi sao có tiếng, mang trong mình hào quang và thành tựu chói lọi.
Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng nghĩ kỹ lại mới thấy, làm gì có chuyện gì trên đời lại dễ dàng đến thế.
Thịnh Dĩ vừa theo Giang Liễm Chu bước vào thang máy, vừa không nhịn được mà hỏi: “Hồi đó cậu muốn theo nghề ca hát, bố mẹ cậu không phản đối à?”
“Phản đối á?” Giang Liễm Chu ấn nút tầng 2, không thèm ngẩng đầu: “Với khuôn mặt này, tôi rõ ràng là sao tử vi chiếu mạng, sinh ra là để nổi tiếng. Họ sao dám phản đối?”
Thịnh Dĩ: “…”
Đúng lúc này, điện thoại Giang Liễm Chu vang lên tiếng báo tin nhắn WeChat. Anh mở khóa màn hình nhìn, là tin nhắn thoại từ Hứa Quy Cố.
Trong thang máy cũng không có người ngoài, Giang Liễm Chu liền bấm nghe. Có lẽ đây là lần đầu tiên Thịnh Dĩ được nghe giọng của Hứa Quy Cố.
Khác hẳn với tông giọng thường mang chút châm chọc của Giang Liễm Chu, Hứa Quy Cố nói chuyện rất nhẹ nhàng, đuôi câu như có thói quen hơi kéo lên một chút, âm điệu khẽ khàng như một dòng nước dịu êm.
Cô còn đang ngầm khen thầm trong lòng, thì đã nghe Hứa Quy Cố cất tiếng: “Liễm Chu, lúc nãy Chức Chức lục điện thoại cũ của tôi, tình cờ tìm được bức ảnh hồi mới lập studio, hai đứa mình ngồi trên bậc thềm vệ đường ăn bánh mì kẹp dưa muối đấy. Cũng thú vị phết, cậu có muốn xem không?”

Tuy nhiên, còn chưa kịp có hành động gì, tin nhắn thoại tiếp theo của Hứa Quy Cố đã tự động phát lên…
Lần này, trong giọng nói của Hứa Quy Cố lại càng lộ rõ ý cười hơn.
“Bây giờ nghĩ lại, hồi đó thật sự là nghèo thiệt. Nhưng không thể không nói, cậu cũng tốt bụng lắm, rõ ràng chỉ ăn có một cái bánh bao, mà cứ khăng khăng bảo đã ăn hai cái, còn nhường cái cuối cùng cho tôi. Chiều hôm đó tan học xong còn bụng đói cồn cào đi làm quần chúng, chạy khắp nơi nhận show.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh khẽ giơ tay lên, bấm tạm dừng tin nhắn thoại, không để phát đến đoạn thứ ba.
Trong thang máy chợt lặng ngắt như tờ. Mãi đến khi “ting” một tiếng vang lên, thang máy đến nơi, Giang Liễm Chu mới im lặng nhét điện thoại vào túi rồi bước ra ngoài.
Thịnh Dĩ nhìn theo bóng lưng anh, trong phút chốc cũng không biết nên nói gì cho phải. Cô đi theo anh ra khỏi thang máy, ngập ngừng một lúc rồi nhẹ giọng hỏi: “Lúc đó… cậu thật sự nghèo đến vậy sao?”
Thịnh Dĩ thật sự không thể tưởng tượng nổi. Giang Liễm Chu từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, ăn mặc dùng đồ toàn là tốt nhất.
Có bệ đỡ là nhà họ Giang, cô cứ nghĩ dẫu có khởi nghiệp làm nghệ sĩ, thì anh cũng phải thuận lợi hơn người khác rất nhiều lần.
Khi cô học cấp ba, dù nhà gặp biến cố, kinh tế gián đoạn, nhưng ít nhất vẫn có ông bà ngoại thương yêu, vẫn có thể đảm bảo cơm áo, thi thoảng còn được Giang Liễm Chu âm thầm giúp đỡ.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, cô thật sự không dám tưởng tượng…Khoảng thời gian đầu bước chân vào giới giải trí của Giang Liễm Chu, rốt cuộc là đã sống như thế nào?
Từ một đại thiếu gia khiến người người ngưỡng mộ, sao có thể chấp nhận ngồi bên vệ đường gặm bánh bao khô, chống chọi với cuộc sống?
Giang Liễm Chu bỗng khựng lại, quay đầu nhìn cô.
Anh bật cười khẽ: “Cũng không thảm đến mức đó. Mẹ tôi lúc ấy cũng định lén đưa tôi ít tiền, nhưng đúng là thời đó tôi còn ngạo mạn lắm, cứ nghĩ mình có thể tự lập nên sự nghiệp. Gặm bánh bao cũng chỉ có một lần, không đến nỗi quá khổ.”
Thịnh Dĩ mím môi: “Cậu hình như chưa bao giờ kể chuyện đó.”
Cô vốn không phải kiểu người mê đuổi thần tượng, nhưng cũng biết không ít nghệ sĩ rất thích kể lể quá khứ khốn khó của mình.
Nhưng Giang Liễm Chu chưa từng, cứ như thể mọi thứ đối với anh đều dễ dàng đến vậy.
Giống như ánh hào quang của anh là điều đương nhiên.
“Có gì đáng để kể đâu?” Giang Liễm Chu đút tay vào túi quần, giọng thản nhiên,
“Tôi không thấy khổ sở gì. Bao nhiêu người đều từng trải qua như vậy, tôi kể ra để làm gì?”
Anh lại cười, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Huống chi, tôi đã may mắn hơn rất nhiều người rồi.”
Giọng điệu của anh thẳng thắn đến mức Thịnh Dĩ cảm thấy nếu mình còn nhắc lại thì chẳng khác nào đang thương hại anh.
Mà Giang Liễm Chu ấy mà, kiêu ngạo, ngông nghênh, phóng túng, ngang tàng. Thứ cuối cùng anh cần, chính là sự thương hại từ người khác.
Vậy mà Thịnh Dĩ lại không hiểu sao khẽ thở dài một hơi.
Giang Liễm Chu hơi nhướng mày, có phần bất đắc dĩ: “Tiểu thư của tôi ơi, lần này lại làm sao nữa vậy?”
Thịnh Dĩ lẩm bẩm: “Chỉ là nghĩ… nếu lúc đó tôi mà tình cờ bắt gặp cậu bên vệ đường, dù không cho nổi hai triệu, nhưng bỏ ra hai trăm mua cho cậu bữa cơm thì vẫn làm được.”
Thịnh Dĩ ngừng lại hai giây, rồi không nhịn được khẽ bật cười, dùng ngón trỏ vẽ một vòng quanh cổ mình: “Thời đó mà hai trăm tệ, chắc không chỉ nhìn được đến đây đâu.”
Giang Liễm Chu hé miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời, chỉ yên lặng dẫn cô đi tiếp.
Cũng chưa chắc. Lúc ấy anh thật sự rất ngạo mạn, ánh mắt lại tinh tường hơn Thịnh Dĩ rất nhiều. Nếu Thịnh Dĩ có trông thấy anh, thì nhất định anh sẽ sớm nhìn thấy cô trước.
Làm sao anh có thể để cô đến bắt chuyện trước? Anh nhất định sẽ nhanh chóng giấu kỹ bánh bao và dưa muối, chỉnh lại quần áo không để lộ một nếp nhăn nào, sau đó làm bộ thản nhiên chào cô một câu, cuối cùng còn phong độ mười phần mà nói: “Đi thôi, tôi mời cậu ăn một bữa.”

Không giữ lại cho bản thân dù chỉ một xu, chẳng buồn nghĩ chiều đó sẽ đi đâu, ngày mai phải ăn gì, những thứ đó đều không quan trọng.
Chỉ có cô mới là quan trọng nhất.
Dường như có quá nhiều người khen ngợi Giang Liễm Chu là người lý trí, điềm đạm, từng bước đi trong giới này đều tinh tế như nghệ thuật, như nước chảy mây trôi.
Nhưng bản thân Giang Liễm Chu lại nghĩ tất cả những điều ấy… chỉ là vì bên cạnh anh, không có Thịnh Dĩ mà thôi.
———-
Quả thực, studio Cố Chu rất rộng. Giang Liễm Chu dẫn cô đi dạo một vòng, vừa đi vừa giới thiệu công năng, đặc điểm từng khu vực, thi thoảng còn dừng lại trò chuyện vài câu với người phụ trách ở các bộ phận.
Chỉ riêng một vòng tham quan ấy mà đã mất tận hai tiếng. Nhưng chỉ riêng việc đi dạo thôi mà Thịnh Dĩ đã nhận được quá nhiều ánh nhìn.
Mỗi lần có người đến trò chuyện với Giang Liễm Chu, ánh mắt họ cứ tưởng kín đáo lắm, nhưng thực chất thì gần như dán thẳng vào cô, chỉ thiếu nước cầm kính lúp soi cho kỹ.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô… nổi tiếng đến vậy sao?
Sau khi bị “ngắm nghía” bởi không biết bao nhiêu ánh mắt, Thịnh Dĩ lặng lẽ lấy khẩu trang ra đeo lại.
Giang Liễm Chu liếc nhìn cô một cái, cười nhạt: “Cũng biết tự giác giữ hình tượng ghê.”
Thịnh Dĩ im lặng mấy giây: “Những năm qua, cậu không từng cảm thấy mình giống… động vật trong sở thú sao?”
Giang đại thiếu gia suy nghĩ một chút: “Vậy thì chắc cũng là loài đắt nhất đấy nhỉ?”
Thịnh Dĩ: “…”
Giang Liễm Chu thậm chí còn nghiêm túc tưởng tượng ra: “Mọi người đều lấy làm vinh hạnh khi được mua vé xem tôi, khu vực của tôi thì chật kín người, ảnh của tôi bị truyền tay đi khắp nơi, ai cũng trầm trồ khen ngợi… Ừm, cũng không tệ.”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “Ăn, uống, ngủ, nghỉ cũng phải bị chụp hình sao?”
Giang Liễm Chu: “…”
Khi hai người đang tiếp tục cuộc đối thoại vô cùng thiếu dinh dưỡng, thì có người bước nhanh vào từ ngoài cửa, đi thẳng về phía họ.
Thịnh Dĩ liếc nhìn sang, là cái bạn ngốc ngây thơ khi nãy.
Cô bé kia mặt mày hớn hở: “Anh Chu, chị dâu, hai người sao lại đứng giữa sảnh thế này?”
Giang Liễm Chu: “?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô bé lại quay sang cười với Thịnh Dĩ: “Lúc nãy em ra ngoài còn gặp chị dâu nữa đó. Ơ, mà sao giờ chị lại đeo khẩu trang rồi?”
Thịnh Dĩ… còn chưa kịp mở miệng.
Cô bé chớp chớp mắt.
Không biết là do chỉ số ngốc nghếch của cô ấy cao ở đâu, hay chỉ số tinh tế thấp ở đâu, tóm lại là lúc này cô ấy lại hiểu ra ngay lập tức.
Cô bé như bừng tỉnh ngộ, vội đưa tay che miệng mình lại, ánh mắt đảo nhẹ qua môi Thịnh Dĩ, vẻ mặt đầy tự trách: “Ôi trời ơi, cái tật hỏi bừa của em bao giờ mới sửa được đây!”
Nói xong, cô ấy vừa áy náy cười với Thịnh Dĩ, vừa quay sang Giang Liễm Chu giơ ngón cái ra đầy ẩn ý mập mờ rồi chạy vù lên lầu.
Thịnh Dĩ: “……”


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 36: Cô gái dễ đọc vị.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...