Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 18: Gọi chồng.

Thực ra, Thịnh Dĩ khá thích ăn cá. Dù sao thì cá cũng có bao nhiêu cách chế biến ngon lành: nấu canh, hấp, kho, chiên giòn, nấu với dưa chua…
Mỗi một cách lại mang một hương vị riêng biệt. Nhưng cô lại rất sợ ăn cá, đặc biệt là những loại cá nhiều xương.
Trước kia ở nhà họ Thịnh thì còn ổn, dù sao gia cảnh cũng dư dả, muốn ăn cá ít xương mà vẫn giữ được vị ngon thì có rất nhiều lựa chọn.
Ngay cả khi tình cờ ăn một bữa cá xương nhiều, cũng sẽ luôn có người giúp cô gỡ sạch xương rồi mới gắp cho cô.
Nhưng sau khi chuyển đến Cảnh Thành thì lại khác hẳn.
Ông bà ngoại là người từng sống qua những tháng ngày cực khổ, đã quen với tiết kiệm, không thích hoang phí.
Dù bây giờ kinh tế khá giả, họ vẫn sống trong căn nhà cũ ở trung tâm thành phố, trân trọng sự yên bình và giản dị.
Trong mắt ông bà, cá trắm cỏ chính là món ăn vừa ngon vừa rẻ. Ông bà thương cháu gái học hành vất vả, thỉnh thoảng lại hầm một nồi canh cá.
Mỗi lần như vậy, họ đều cẩn thận chọn một con cá rô phi để nấu canh riêng cho cháu.
Nhưng nói thực lòng… Dù là cá trắm hay cá rô phi, thì với một người không giỏi gỡ xương cá như Thịnh Dĩ mà nói, đó đều là những thử thách đáng sợ.
Thế nhưng, cô lại không nỡ từ chối tấm lòng yêu thương ấy của ông bà. Hễ gắp vào bát, cô sẽ lặng lẽ ăn hết.


Sau hai tháng sống ở Cảnh Thành, chỉ vì bị xương cá mắc cổ mà cô đã phải nhập viện trong đêm… tới ba lần.
Kể từ đó, cá nhiều xương đã trở thành món ăn mà cô ghét nhất trong những năm cấp ba.
Có một lần cô cùng Giang Liễm Chu và vài bạn học đi ăn ngoài, một người bạn thân của Giang Liễm Chu tên là Trì Bách hăng hái gọi một nồi canh cá rô đậu phụ.
Khi nồi canh được bưng lên, Trì Bách không ngớt lời khen: “Chỗ này nấu canh cá đỉnh cực kỳ! Ai cũng phải thử nha!”
Nói rồi còn tự tay múc cho mỗi người một chén, gắp thêm cho mỗi người một miếng thịt cá. Thịnh Dĩ tất nhiên là không động đũa.
Trì Bách có phần khó hiểu: “Sao vậy? Cậu không thích ăn cá à?”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, rồi thành thật nói: “Cá có xương… dễ mắc cổ.”
Cả bàn người bật cười theo Trì Bách, không phải chê cười ác ý gì, chỉ đơn thuần là đùa vui: “Không ngờ bây giờ còn có người như cậu…”
Câu nói ấy mới thốt ra được một nửa…Phần còn lại đã bị Giang Liễm Chu đá ngược trở lại rồi.
Chiếc ghế của Trì Bách suýt thì bị đá lật ngửa, lảo đảo mãi mới ngồi vững lại được, mặt mũi ngơ ngác: “Gì vậy trời?!”
Giang thiếu gia cười khẩy một tiếng, giọng lười biếng mà sắc lạnh đến lạ: “Bạn cùng bàn của tôi thích ăn gì là việc của cậu ấy. Cậu quản được chắc?”
Đó là lần duy nhất Thịnh Dĩ nói cho Giang Liễm Chu biết rằng cô không thích ăn cá nhiều xương.
Chuyện đó quá đỗi vụn vặt, nhỏ bé đến mức trong một thời cấp ba bận rộn và chồng chất việc học, hoàn toàn chẳng đáng để ghi nhớ.
Ngay cả Thịnh Dĩ, khi rời khỏi quán ăn hôm ấy còn bật cười, nhưng rồi cũng nhanh chóng quên sạch. Sau khi vào đại học, cô trở về Minh Tuyền, quay lại làm một Thịnh tiểu thư cao cao tại thượng,
Cá nhiều xương cũng như rất nhiều hồi ức khác bị cô cất sâu vào một ngăn kéo rất xa… Cho đến giây phút này.

Dưới ống kính của vô số máy quay, ký ức như thủy triều mùa xuân ào ạt dâng lên, trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Dĩ thoáng chốc có phần ngẩn ngơ.
Giữa tiếng nhạc nền của “Ngày mai cậu có còn nhớ…”, từng câu từng chữ như khơi gợi cả một quãng thời gian xưa cũ.
Nhưng chương trình đâu cho người ta quá nhiều thời gian để thất thần.
Tổ đạo diễn làm việc cực kỳ nhanh gọn, vì bài hát thứ ba đã bị chọn trước đó, nên nhóm hai chỉ có thể chọn từ ba bài còn lại.
Tóm lại, Thịnh Dĩ chỉ thất thần có một lát, lúc lấy lại tinh thần… Mọi ánh mắt đều đang dán chặt vào cô.
Thịnh Dĩ: “…?”
Cô gái dịu dàng nhất nhóm – Tiết Thanh Phù là người đầu tiên mở lời cứu nguy: “Dĩ Dĩ, hôm nay là ngày quay đầu tiên, tổ chương trình muốn hỏi cô có điều gì muốn nói, hoặc tò mò về ba bạn nam khách mời còn lại không?”
Thịnh Dĩ: “…”
Nếu cô nhớ không nhầm, thì chương trình tớ đang quay tên là “Ký Ức Thanh Xuân – Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”, là show về hoài niệm thời đi học đúng không?
Không phải show hẹn hò, đúng không hả?
[……]
[Tổ chương trình đúng là trên con đường “gài drama” mà không biết mệt là gì]
[Anh Giang rõ ràng mặt vẫn như thường, nhưng không hiểu sao tớ thấy qua màn hình nhiệt độ giảm ba độ luôn đó trời]
Tổ chương trình quả thật rất biết tạo điểm nóng, lúc nào cũng nắm rõ làm sao để giữ lượt xem trực tuyến.
“Ba bạn nam còn lại”…
Xin lỗi, cả ngày hôm nay cô bận quay chương trình, làm nhiệm vụ, có cơ hội nói câu nào với ba người kia đâu?
Hơn nữa, Thịnh Dĩ thật sự không hiểu vì sao tổ chương trình chỉ hỏi mỗi mình cô. Là đang muốn tận dụng triệt để cô, một “khách mời không nổi tiếng” để tăng nhiệt độ hả?
…Ánh mắt Thịnh Dĩ lướt qua ba người khách mời nam.
Nam idol Tống Viêm, streamer game Đoàn Minh Tể, YouTuber khoa học nổi tiếng Du Thâm.
Cô suy nghĩ ba giây, rồi mở miệng qua loa: “Vậy… chọn Du Thâm đi. Video giải thích thuật toán của anh rất hay, lúc tôi học đại học thường xem, thật sự học được rất nhiều.”
Người bên cạnh – Giang Liễm Chu bỗng liếc nhìn cô một cái.
Thịnh Dĩ cảm nhận được, nghĩ rằng với tính cách của cậu Giang nhà cô, kiểu gì cũng sẽ chẳng thèm mở miệng. Ai ngờ anh mở lời.
“Cậu thích học bá đến vậy à ?”
Du Thâm vốn đang yên ổn làm khách mời im lặng: “…?”
“Chậc.” Giang Liễm Chu đã nêu ra câu hỏi, nhưng lại chẳng đợi ai trả lời.
Anh không chút khách sáo ngắt lời Thịnh Dĩ, không quan tâm đến kịch bản hay trình tự gì cả, uể oải duỗi người, hơi hất cằm về phía cô: “Không tính đi nghỉ à? Mai còn phải luyện tập, dậy không nổi thì chẳng ai thèm gọi đâu.”
[……Anh ơi, anh có biết cái kiểu giả vờ thờ ơ của anh khiến người ta thương đến mức nào không?]

[Rõ ràng là quan tâm chết đi được! Còn làm bộ không có gì, Giang Liễm Chu, tôi nhìn thấu anh rồi!]
[Mọi người thông cảm chút đi, mặt nạ của đàn ông mong manh lắm mà, haiz… (lau nước mắt thay anh Chu)]
[Người ta Thịnh Dĩ không phải vừa rồi mới khen anh một câu sao (khoan, vậy tính là khen không?) Giang Liễm Chu, đủ rồi đó…]
[Yêu thật hả?]
…Cả màn hình toàn là bình luận, nhưng Giang đại lưu lượng thì tất nhiên chẳng thể nào thấy được, còn cứ tưởng mình ngụy trang kín kẽ lắm.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Dù gì cũng là Giang đại lưu lượng, nhân vật đình đám tung hoành giới giải trí nhiều năm, mặt mũi này mọi người vẫn sẽ nể một phần.
Tổ chương trình cũng nhanh chóng điều tiết không khí: “Được rồi, cảm ơn mọi người đã vất vả trong ngày quay đầu tiên. Hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu tập luyện cho tiết mục, giải tán!”
Thịnh Dĩ: “…”
Livestream chắc chắn chưa tắt ngay. Khán giả vẫn còn thấy các khách mời lần lượt rời đi về phía khách sạn.
Giang Liễm Chu là người đi đầu. Tuy nhìn anh có vẻ uể oải, nhưng nhờ chân dài nên đi cũng khá nhanh, lúc này đã đi xuống hết bậc thềm, khuất khỏi tầm mắt.
Uông Đồng Hân và Đoàn Minh Tể đi cùng nhau, ở phía sau; còn Doãn Song và Tiết Thanh Phù thì có vẻ khá quan tâm đến Thịnh Dĩ, mỗi người một bên, vừa đi vừa hỏi chuyện cô không ngừng.
Thịnh Dĩ nhất thời ứng phó không kịp, vừa đi xuống bậc thềm, đang định quẹo sang hướng khác mà không quay đầu, thì bất chợt nghe một giọng nam trầm thấp gọi cô: “Tiểu Cửu.”
Cái tên ấy quá quen thuộc với cô, khiến Thịnh Dĩ phản xạ có điều kiện “Ừm” một tiếng, quay đầu lại mới phát hiện ra…
Giang Liễm Chu chưa đi. Vừa quay xong, anh đã nhận từ trợ lý một chiếc mũ lưỡi trai, đội lên đầu.
Tóc rối nhẹ phủ dưới vành mũ, đôi mắt đào hoa mờ mờ ẩn hiện, đuôi mắt hơi nhếch lên.
Lúc này anh đang nghiêng người tựa vào tường, một tay đút túi quần, hai chân bắt chéo, cho dù không nhìn rõ gương mặt anh tuấn ấy thì dáng vẻ vẫn đủ khiến vô số người ngoái nhìn.
Thịnh Dĩ chưa kịp hiểu vì sao Giang thiếu gia lại gọi cô bằng tên thân mật, chỉ thuận miệng hỏi: “Cậu chưa đi à?”
“Ừm.” Giang Liễm Chu gật đầu uể oải, đuôi giọng hơi mơ hồ, ngữ khí không tự giác lại thêm phần dụ hoặc: “Lát nữa tôi bảo trợ lý mang cho cậu ly sữa, uống rồi hẵng ngủ.”
Thịnh Dĩ hơi ngẩn người, nhưng kiểu Bking thì không thể để lộ ra là mình ngẩn người, nên chỉ bình tĩnh gật đầu: “Được, tôi biết rồi.”
Nói xong thấy Giang Liễm Chu vẫn chưa đi, mà cũng không nói thêm gì, Thịnh Dĩ chớp mắt: “…Ừm?”
Thiếu gia khẽ cong môi, nhưng vẫn im lặng. Quen quá rõ anh, Thịnh Dĩ lập tức hiểu, điều đó có nghĩa là… Giang thiếu gia không hài lòng với phản ứng của cô.
Cô suy nghĩ hai giây, bổ sung một câu: “…Cảm ơn?”

Giang Liễm Chu gật gật đầu, vẫn không nói gì thêm.
Vẫn chưa hài lòng à…
…Cô còn phải nói thêm gì nữa đây?
Thịnh Dĩ lại trầm mặc vài giây, giọng điệu đầy nghi hoặc, có phần do dự, rón rén như thể thăm dò: “…Chúc ngủ ngon?”
Không khí lập tức rơi vào một khoảng lặng.
Thịnh Dĩ nhất thời có chút hối hận, chính cô cũng không hiểu tại sao đầu óc lại đứt dây, lại đi nói ra một câu lạ lùng như “chúc ngủ ngon”.


Chỉ là… Còn chưa kịp chữa, vị Giang thiếu gia vừa rồi còn mang vẻ “khó ở” rõ ràng kia, khựng lại một chút, rồi trong không khí yên ắng, rốt cuộc chậm rãi mở miệng: “…Chúc ngủ ngon.”
Vẫn mang theo cái kiểu cao quý, kiêu ngạo quen thuộc của anh.
Nhưng chỉ cần nghe kỹ một chút, liền có thể nhận ra, trong giọng nói kia, là nụ cười không cách nào che giấu nổi.
Anh nói năng luôn mang giọng điệu lười biếng, hai chữ đó cũng bị anh lười biếng mà cắn nhẹ… nhưng lại rất dịu dàng.
Nói xong, Giang Liễm Chu khẽ nâng tay chỉnh vành mũ. Da anh trắng lạnh, nên khi dùng lực, gân xanh nơi cổ tay càng nổi bật rõ nét.
Giang Liễm Chu đứng thẳng người, sải bước thong thả đi tới, vòng qua ba người bọn họ, đi thẳng về phía trước.
Khi lướt qua Tiết Thanh Phù và Doãn Song, cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu xem như chào hỏi. Như thể vừa nãy đứng đó, chỉ để nói với Thịnh Dĩ về chuyện ly sữa.
Cũng có thể…
[Là phải nghe Thịnh Dĩ tận miệng nói “chúc ngủ ngon” thì mới ngủ được đúng không?! Giang Liễm Chu anh tiêu rồi, anh đổ thật rồi đấy!]
[Aaaaa tôi là một con chuột chũi! Tôi chỉ biết ôm mặt gào thét điên cuồng!]
[Vừa rồi tôi không nghe nhầm chứ? Ảnh gọi là “A Cửu” đúng không?! Đó là tên thân mật của Thịnh Dĩ đúng không trời?!]
[Tôi phát điên rồi, phát điên thật rồi. Sao lại tự nhiên thân mật đến vậy, còn không cho tôi ship nữa thì quá uổng phí cái tim fan girl này rồi đấy!]
[Mấy bà mau nhìn nét mặt của Doãn Song với Tiết Thanh Phù kìa hahahaha, mặt mũi viết rõ ràng “Ừ đúng, tôi là cái bóng đèn đó thì sao nào” hahaha]

Không khí lặng ngắt một lúc lâu, cuối cùng, Doãn Song cười gượng một tiếng: “Cô với bạn cùng bàn cũ… quan hệ cũng tốt thật đấy.”
Tiết Thanh Phù: “Tôi cũng muốn nghe Dĩ Dĩ chúc tôi ngủ ngon cơ. Dĩ Dĩ, tôi có xứng đáng không?”
Thịnh Dĩ: “…”
Không cần phải như thế.
Cô cùng Doãn Song và Tiết Thanh Phù cười đùa một hồi lâu, sau đó mới nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của Giang Liễm Chu trong đầu lần nữa.
Thật sự quá đỉnh. Tự nhiên, không gượng ép, cũng chẳng diễn lố.
Không trách được lúc đưa kịch bản cho cô, tổ đạo diễn chẳng mấy khi yêu cầu cô phản ứng thế nào. Vấn đề căn bản là vì bản thân Thịnh Dĩ diễn quá dở, nếu gò bó quá dễ khiến người khác nhìn ra sơ hở mất.
Thịnh Dĩ không nhịn được mà âm thầm bội phục.
—–
Dù sao cũng mệt cả ngày, lại thêm ly sữa do trợ lý của Giang Liễm Chu đưa tới, Thịnh Dĩ vừa ngả lên giường là đã ngủ thiếp đi rất nhanh.
Cả đêm ngủ ngon lành, chỉ là đến rạng sáng lại nằm mơ. Và cô mơ về một chuyện rất rất lâu rồi, một chuyện bản thân đã gần như quên sạch.
Trong mơ, cô thấy lần hồi cấp ba từng cùng Giang Liễm Chu, Trì Bách, và một cậu bạn tên là Cung Kỳ Thụy đi trượt tuyết ở thành phố bên cạnh.
Sở dĩ cô còn nhớ cái tên “Cung Kỳ Thụy” là vì cậu ta đã chuyển trường từ năm lớp 12, sau đó mất liên lạc, về sau tình cờ lại làm chung công ty với Bối Lôi.

Bối Lôi nói dạo này có đồng nghiệp đang theo đuổi cô ấy, nghe tả vài câu, Thịnh Dĩ mới ngỡ ngàng nhận ra đó chính là bạn cùng lớp năm xưa.
Giấc mơ còn chưa tới đoạn kết, mới mơ đến lúc cô trượt không vững ở sân trượt tuyết, đang lao thẳng về phía Giang Liễm Chu bên dưới. Anh dang hai tay như muốn đỡ lấy cô…
Thì tiếng chuông điện thoại phiền phức đã đánh thức cô dậy. Thịnh Dĩ không vui nhận cuộc gọi.
Là vị Giang thiếu gia đêm qua còn mạnh miệng “dậy không nổi thì chẳng ai thèm gọi đâu” kia, bây giờ lại chính là người gọi tới, giọng khàn khàn vì mới tỉnh ngủ, âm cuối hơi kéo dài: “Chào buổi sáng.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô chợt cảm thấy không phân biệt nổi đâu là mơ đâu là thật nữa. Nhưng điều đáng sợ nhất là…
Dù là trong mơ hay hiện thực, cái tên “Giang Liễm Chu” vẫn luôn tồn tại trong cuộc sống của cô.
Thịnh Dĩ day day huyệt thái dương, lật người nhìn lên trần nhà một lúc, đợi đầu óc tỉnh táo lại mới lên tiếng: “Giang Liễm Chu, cậu còn nhớ năm lớp 11 có cậu bạn tên là Cung Kỳ Thụy không?”
Đúng lúc đó chuông cửa vang lên, tiếng chuông điện thoại bên kia dường như cũng vang lên cùng lúc. Đoán chừng là phía chương trình lại tới phá giấc ngủ, Thịnh Dĩ đành lật chăn ngồi dậy, lê dép lười nhác đi mở cửa.
Trong điện thoại, Giang Liễm Chu “ừ” một tiếng, chẳng mấy để tâm: “Nhớ chứ, cậu nói lão Cung hả?”
Thịnh Dĩ bỗng thấy cơn “ám ảnh cưỡng chế” của mình trỗi dậy…
Tất cả nam sinh trong lớp cấp ba của họ đều gọi Cung Kỳ Thụy là “Lão Cung”, đang yên đang lành, nhất quyết phải biến họ “Cung” thanh một thành thanh ba* mới chịu.

*Chữ Cung trong tên Cung Kỳ Thụy là chữ (Gōng), còn chữ Cung trong cách gọi của mọi người là (Gǒng).
Cô vừa ấn tay nắm cửa, vừa cau có: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, là Cung trong bồ câu đưa thư, thanh một, phải đọc là…”
Cùng lúc đó, bên kia Giang Liễm Chu hình như cũng đang mở cửa cho tổ chương trình.

—–
Trong khi đó, các cư dân mạng chăm chỉ hơn cả gà trống và ngủ ít hơn cả chó gác cửa, lúc này đã nhiệt tình tụ tập trong phòng livestream sáng sớm.
[Á á á lại là một buổi sáng dậy sớm có Giang ca! Tôi hạnh phúc chết mất!]
[Chuyện gì thế này các chị em, rõ ràng tối qua tôi ngủ chưa được mấy tiếng mà giờ khỏe như chạy được tám trăm mét ấy?!]
[Đừng nói nữa, đầu tôi toàn là đường, tôi bị couple này làm cho mê man bất tỉnh rồi…]
[Tài khoản Weibo của chị Thịnh mới hôm qua còn trắng tinh, vậy mà hôm nay đã tăng vọt năm trăm ngàn lượt theo dõi, không thể không nhắc đến các vị ở đây nha…]
Giữa muôn vàn mong đợi, cuối cùng Giang Liễm Chu cũng chậm rãi mở cửa.
Hôm nay anh mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa đen, tóc hơi rối nhưng vẫn gọn gàng, cả người toát ra vẻ lười biếng quyến rũ.
Cho dù là sáng sớm, cho dù là mặt mộc, Giang Liễm Chu vẫn đẹp trai đến mức khiến người ta tim đập loạn nhịp.
Chỉ là… Mọi người chợt phát hiện, trong tay Giang Liễm Chu cầm một chiếc điện thoại, hình như đang nói chuyện.
Còn chưa kịp xác nhận thì đã rõ ràng nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ vô cùng quen thuộc.
Ngữ khí chuẩn xác, dứt khoát, rành rọt. Cô ấy gọi một tiếng
“Chồng ơi!*”
*Lão Cung (Lǎo gǒng) đồng âm với Chồng (Lǎogōng).


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 18: Gọi chồng.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...