Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 16: Nắm lấy ngón tay.

[Tại sao mình lại bỗng dưng rưng rưng nước mắt trong một khoảnh khắc chứ…]
[Rõ ràng giây trước mình còn đang cười như bà dì mê couple cơ mà, vậy mà nhìn thấy dáng vẻ hiện giờ của hai người họ, mình vừa xúc động vừa khó tả được cảm giác nghèn nghẹn.]
[…Nhưng sao lại thế này, giữa một khung cảnh cảm động như vậy, tôi vẫn ngồi nghiêm túc “đu couple”. Trời ơi, hợp quá mức rồi cứu với!]
[Cả đời này, tôi không ngờ có ngày lại được nghe câu “Nhớ cậu” phát ra từ miệng anh Chu nhà tôi. Lúc đó tôi lập tức đứng phắt dậy đi kiểm tra xem hôm nay mặt trời mọc từ đâu luôn.]
[Thật sự rất tò mò hồi cấp ba lúc Dĩ Dĩ và anh Giang ngồi cùng bàn thì sẽ như thế nào ha ha ha, không biết có phải ngày nào cũng cãi nhau chan chát không?]
Tại phòng điều khiển, ê-kíp chương trình đang theo dõi sát sao lượng người xem trực tiếp của từng cặp đôi.
Đạo diễn thì như muốn mọc thêm bốn con mắt, bận đến mức xoay như chong chóng.
Vì quãng đường từ đảo Hè Nhật đến đất liền không được lên kịch bản trước, nên mỗi cặp đôi có thể tự do quyết định sẽ làm gì trong thời gian đó.
“Đạo diễn Dương, Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân đang kể mấy chuyện hài hồi bé, khán giả bình luận rất tích cực.”
“Tiết Thanh Phù đang nghe Du Thâm nói về dự án tiến sĩ, anh ấy đang nói về AI, khá thú vị, còn kể thêm một số chuyện hậu trường khi làm YouTuber nữa.”
“Tống Viêm với Doãn Song thì đang bàn về các món đồ thời trang hot gần đây, vừa từ quần áo chuyển sang giày dép.”
“…”
Đạo diễn Dương gật đầu, tỏ ra hài lòng, rồi hỏi tiếp:
“Vậy cặp có lượt xem trực tiếp cao nhất bây giờ chắc là Đoàn Minh Tể đúng không? Dù gì fan couple của hai người đó cũng đông nhất mà.”
“Ừm… ban đầu thì đúng vậy.” Một nhân viên lau mồ hôi trên trán, lúng túng nói.
“Giờ không phải nữa à?” Đạo diễn hơi bất ngờ.
“Dạ… hiện tại, đứng top đầu là phòng livestream của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.”
Đạo diễn nghe vậy thì cũng hiểu ra. Ừ thì, có đại lưu lượng như Giang Liễm Chu chống lưng, dẫn đầu cũng hợp lý thôi.
Ông bước lại gần nhìn vào màn hình camera, thắc mắc hỏi: “Hai người họ vừa làm gì mà đột ngột leo lên hạng nhất thế?”
Nhân viên: “…Dịch tiếng Pháp.”
Đạo diễn: “…”
Gì cơ… Khán giả thời nay đúng là khó chiều, nếu muốn xem người ta dịch tiếng Pháp thì có cả đống kênh cơ mà!
Tại sao lại phải đắm chìm trong một show chủ đề tình bạn thời học sinh… để học kiến thức cơ chứ!
Đạo diễn Dương: “…Vậy giờ thì sao? Giờ họ chắc cũng đang trò chuyện gì đó rồi chứ? Khán giả đang xem gì thế?”
Nhân viên: “…Xem Giang Liễm Chu lái cano.”
Đạo diễn: “……”
Các người rốt cuộc đang xem chương trình của chúng tôi vì cái gì vậy trời!
—–
Trong khi phòng điều khiển còn đang ngập tràn những cảm xúc lẫn lo lắng, thì Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ vẫn ung dung lái cano băng qua vùng nước rộng lớn, cập bến an toàn.
Khu vực này nằm gần đảo, phong cảnh quả thật đẹp như tranh vẽ. Người qua lại cũng rất đông, thoạt nhìn là biết phần lớn là khách du lịch, nước da đủ màu, kiểu tóc muôn hình vạn trạng, ngôn ngữ và giọng nói cũng đủ thứ pha trộn.

Đi thêm một đoạn, hai bên đường còn có không ít quầy hàng nhỏ bày bán đồ lưu niệm, đồ ăn thức uống, trước mỗi quầy đều dựng một tấm bảng nhỏ mời chào.
Mấy người bán hàng thì vô cùng nhiệt tình, bất kể khách du lịch có nghe hiểu hay không, cứ thao thao bất tuyệt mà mời gọi.
Phần lớn chủ quầy cũng là dân từ nơi khác đến, nhưng ngôn ngữ chính họ sử dụng vẫn là tiếng Pháp của địa phương.
Cả khu phố mang một vẻ nhộn nhịp, sầm uất và đầy sức sống.
Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đứng trước đầu phố, nhìn dòng người tấp nập qua lại mà bỗng nhiên cùng im lặng.
Hoàn toàn khác với không khí vừa rồi trên cano náo nhiệt đó, thân mật đó, giờ phút này lại rơi vào một sự yên lặng đầy kỳ lạ.
Một kiểu “câm lặng không lý do” chính thức bắt đầu.
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
[Tui sắp cười chết, nếu không có âm thanh nền xung quanh rôm rả, chắc tui còn tưởng mình tắt tiếng livestream rồi đó.]
[Tui vừa ghé qua mấy phòng livestream khác xem thử, trời ơi tỉnh lại đi mấy bồ! Người ta đã bắt đầu chặn đường bán vé rồi, còn hai người này đang làm gì vậy? Làm tượng à?!]
[“Làm tượng” khúc này cười xỉu, người ta làm tượng kiểu: “đúc”. Hai người này làm tượng kiểu: “tự đứng im thành tượng luôn” =)))]

Một lúc lâu sau, có vẻ như Thịnh Dĩ cũng nhận ra cứ đứng như thế này thì không ổn, liền khẽ ho một tiếng để lấy lại tinh thần: “…Cậu đi chào khách đi.”
Giang Liễm Chu chau mày, vẻ thiếu gia không vui hiện rõ, khẽ “tặc” một tiếng, mặt đầy vẻ khó chịu: “Dựa vào đâu?”
Tuy anh không nói trắng ra, nhưng nét mặt đã viết rõ rành rành: Loại chuyện thế này mà cũng bắt tôi làm á?
Nghĩ đến nhiệm vụ vẫn còn đang dang dở, Thịnh Dĩ cố nuốt cục tức vào trong, ra sức kiềm chế cái ý định “vận nội công đánh Giang Liễm Chu một trận tơi bời”, rồi cố nặn ra một nụ cười… giả trân đến mức ai nhìn cũng biết.
“Dù gì cậu cũng biết tiếng Pháp mà.”
Giang Liễm Chu: “……”
Người phiên dịch đi theo sau: “……” Anh ấy! Có biết quái gì đâu mà bảo biết!
Thực ra, Giang Liễm Chu biết, thậm chí còn rất giỏi.
Nhưng chỉ nghĩ đến việc phải đi từng người một hỏi: “Anh/chị có mua vé không ạ?” là anh đã thấy… mất giá.
Mà với thiếu gia Giang, thể diện luôn là thứ thiêng liêng nhất trên đời. Giữa lúc cả hai còn đang giằng co không ai chịu nhường, bỗng một tiếng reo mừng vang lên từ phía xa: “Giang Liễm Chu?!”
Cả hai người đều sững lại, đồng thời quay đầu nhìn theo tiếng gọi.
Tổ chương trình vốn giữ bí mật rất chặt, sợ ảnh hưởng đến hiệu quả ghi hình nên không hề công bố địa điểm ghi hình trước, ngay cả lịch trình chuyến bay cũng cực khó tra cứu.
Theo lý mà nói, khả năng gặp fan là rất thấp. Nhưng khi cái tên “Giang Liễm Chu” vang lên, họ lại bắt đầu lưỡng lự, không còn chắc chắn nữa…
Khi ánh mắt chạm đến người vừa gọi mình, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ liếc nhìn nhau, trong mắt cả hai đều thoáng hiện lên một thứ cảm xúc… lặng thinh.
Người gọi họ là một cô bán hàng rong, gương mặt đúng chất người Hoa, tầm tuổi trung niên.
Cô ấy trông cực kỳ phấn khởi, chắc là kích động vì bất ngờ gặp được người nổi tiếng, đến mức bỏ luôn quầy hàng, vừa chạy vừa reo: “Ôi trời ơi! Trong nhà chị dán toàn poster của em đó nha!”
Giang Liễm Chu lúc này cũng khá lễ độ, nhẹ nhàng hỏi: “Con gái chị là fan của tôi ạ?”
“Fan gì mà fan!” cô bán hàng xua tay liên tục, vẻ đầy tự hào: “Chị mới là fan của em đó! Mấy bài hát của em, chị nghe hết rồi, bài nào cũng thuộc! Mấy phim em đóng, chị còn dắt cả nhà ra rạp ủng hộ đấy nhé! Cái poster trong phòng con gái chị cũng là chị dán, dán để nó học tập tấm gương của em, cố thi đậu đại học cho bằng được!”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ âm thầm cúi đầu xuống, Giang Liễm Chu liếc cô một cái, lại liếc thêm một cái nữa.
Sao cúi gằm mặt như vậy, định trốn cười đúng không? Lại còn đỏ tai nữa kìa.
Cô bán hàng quả thật vô cùng nhiệt tình. Tổ chương trình thì hoàn toàn không ngờ giữa một con phố nước ngoài lại có thể gặp fan ruột của Giang Liễm Chu, bối rối không biết có nên ngăn lại hay không, cuối cùng đành để mọi chuyện tùy theo tự nhiên.
Thịnh Dĩ cười lén xong, như chợt nhớ ra nhiệm vụ của họ, bèn lén đánh giá Giang Liễm Chu từ đầu đến chân một lượt.
Giang Liễm Chu: “?”
Không hiểu ánh mắt đó là có ý gì.
Thịnh Dĩ không buồn đáp, quay sang hỏi cô bán hàng đang còn phấn khích chưa nguôi: “Chị ơi, chị mở quầy bán gì vậy ạ?”
Vừa nghe cô cất tiếng, Giang Liễm Chu lập tức hiểu cô đang định làm gì.
Cô bán hàng chỉ tay về phía một quầy nhỏ không xa: “Đó, thấy không? Làm nail đó!”
…Chị gái ơi, chị mở quầy làm nail giữa phố nước ngoài, đúng là rất có chí tưởng tượng.
Cô ấy lại hào hứng vỗ tay cái “đét”:
“Đúng rồi đúng rồi, suýt nữa quên! Chu Chu ơi, để chị làm free cho em một bộ nail nha, tay nghề chị đảm bảo số một luôn đó!”

Giang Liễm Chu: “……”
Giang Liễm Chu: “?”
Thịnh Dĩ lại một lần nữa cúi đầu.
Vì lòng nhân đạo, cô cố gắng nhịn cười, một lúc sau mới lấy lại vẻ nghiêm túc, hắng giọng hỏi: “Chị ơi, bọn em có thể mượn tạm quầy của chị một lát được không ạ?”
Đúng như dự đoán, Giang Liễm Chu liếc cô một cái, vẻ mặt y như muốn nói: Biết ngay là như vậy mà.
Tìm được một cái quầy, dựng tấm bảng lên, ngồi vào đó… người có nhu cầu rồi cũng sẽ tự tìm tới thôi. Quả nhiên không hổ danh là Thịnh Dĩ.
Chị bán hàng nhìn Giang Liễm Chu một lượt từ đầu đến tay, ngẫm nghĩ gì đó, rồi ánh mắt dừng lại nơi những móng tay sạch sẽ, gọn gàng, cắt tỉa chỉnh chu của anh: “…Cũng không phải là không được.”
Chưa kịp để Giang Liễm Chu hay Thịnh Dĩ lên tiếng cảm ơn, chị đã cười tươi như hoa: “Nhưng mà Chu Chu đã khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, thế nào cũng phải làm bộ móng chứ, đúng không?”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Chưa kịp để Giang Liễm Chu bật ra lời phản bác nào đó, thì người luôn mang tinh thần “có chết cũng không chết chung” như Thịnh Dĩ đã nhanh giơ tay vung lên một cái, thần thái bking tỏa ra rành rành, khí thế như đang chỉ huy giang sơn, vung tay quyết đoán: “Duyệt!”
Giang Liễm Chu: “……”
Chị bán hàng lại càng vui hơn, đang chuẩn bị dẫn anh về chỗ quầy để làm móng thì… Giang đại lưu lượng khẽ ngẩng cằm, chỉ tay về phía Thịnh Dĩ, giọng thản nhiên nhưng đầy “có thù”: “Vậy thì để Thịnh Dĩ làm cho tôi.”
Thịnh Dĩ vốn đã chuẩn bị tâm lý để ngồi làm cá mặn không việc gì, ai ngờ vừa nghe thế liền sững người, theo phản xạ từ chối ngay: “Tôi không …”
“Được chứ! Sao chị không nghĩ ra nhỉ!” chị bán hàng vỗ đùi cái “bép”, mắt sáng rỡ “Em gái à, yên tâm, làm nail cực kỳ ý nghĩa luôn!”
Giang Liễm Chu đứng đó, mặt mày bình thản, hơi nheo mắt, khoé môi còn thấp thoáng nét cười như không cười.
Thịnh Dĩ: “?”
Vì thế, cho đến khi khoác lên người chiếc tạp dề, ngồi sau quầy hàng, trước mặt là vị lưu lượng đình đám đang ung dung chìa tay ra, Thịnh Dĩ vẫn còn mơ màng.
Chuyện này… rốt cuộc là đã trật bánh thế nào? Không phải nói là phải đi bán vé à?
[Mẹ tôi vừa đi ngang qua hỏi tôi đang xem gì, tôi im lặng một lúc lâu rồi nói: xem người ta làm móng.]
[Lo lắng quá! Có tận 100 vé cơ mà, vậy mà đến giờ anh Chu và Dĩ Dĩ chưa bán nổi một vé nào! Trong khi nhóm bên kia bán gần chục vé rồi đó!]
[Thôi mấy chị đừng sốt ruột, tôi đây đã buông xuôi… Có hai cái mặt này đặt ngay trước mắt, chị có ăn cơm trắng chan nước cũng thấy ngon, mấy cái thứ như hạng nhất hạng nhì ấy, đều là phù phiếm thôi …]

Chị bán hàng đứng bên chỉ đạo nhiệt tình: “Trước tiên rửa tay đi đã, xong chị sửa viền móng cho.”
Thế là Giang Liễm Chu thật sự ngoan ngoãn đi rửa tay. Bàn tay của anh vốn là thứ được khen ngợi rất nhiều.
Thịnh Dĩ nhìn đầu ngón tay còn ướt nước của anh, ánh mắt chợt mông lung, như lạc về một ký ức xa xôi.
Hồi cấp ba cũng vậy. Dù chỉ là lúc anh đứng trên sân khấu của lễ chào cờ đại diện học sinh phát biểu, cô vẫn nghe loáng thoáng xung quanh có không ít nữ sinh xì xào về anh.
Chắc là vì nhan sắc đã được khen đến phát mệt rồi, các cô bắt đầu chuyển sang khen mấy thứ khác.
Và thế là… Thịnh Dĩ thường xuyên nghe họ tấm tắc về “bàn tay đẹp” của Giang Liễm Chu.
Vốn dĩ trước giờ cô không mấy nhạy cảm với những chuyện như thế.
Hồi trước còn chẳng để ý, về sau có lẽ nghe nhiều quá rồi, nên cũng dần dần không tự chủ được mà bắt đầu chú ý đến tay của Giang Liễm Chu.
Quả thật… rất đẹp.
Ngón tay xoay bút nhẹ nhàng trong lớp học, mấy động tác vô thức nhưng thuần thục khi anh lắp ráp khối rubik, hay là lúc bị giáo viên gọi lên bảng, cầm viên phấn đứng trước bục giảng…
Rõ ràng chỉ là những hình ảnh hết sức bình thường, thậm chí là vụn vặt. Nhưng không hiểu sao, chỉ cần dính dáng đến anh, thì trong mắt cô tất cả đều lập tức mang một lớp “bộ lọc” làm người ta rung động.
Quá đỗi hoàn hảo, chuẩn chỉnh như thể được tạo ra để khớp với mọi tiêu chuẩn thẩm mỹ.
Lâu dần, trong những bản vẽ của Thịnh Dĩ, hình ảnh bàn tay của nam giới… luôn mang ít nhiều bóng dáng của Giang Liễm Chu.
Không tránh được, bởi người mẫu sống sờ sờ vẫn đang ngồi sẵn ở đó.
Giây phút này cũng thế. Anh không giống người đang làm móng, mà trông chẳng khác gì đang chụp quảng cáo.
So với hồi cấp ba, bàn tay ấy giờ đã bớt đi vài phần non nớt, trở nên sắc nét và trưởng thành hơn. Mười ngón thon dài, gân tay lờ mờ hiện lên, các khớp xương rõ ràng đầy nam tính.
Xung quanh có vẻ đã có không ít ánh mắt lén liếc về phía tay anh.
Thế nhưng Giang Liễm Chu lại dường như hoàn toàn không để tâm, cứ thế ung dung rút một tờ khăn giấy, chậm rãi lau những giọt nước còn vương nơi đầu ngón.
Sau đó, anh ném giấy ướt vào thùng rác, rồi tiện tay ngồi xuống ghế, tùy ý vươn tay ra trước mặt Thịnh Dĩ.
Giọng điệu lãnh đạm, nhưng không hiểu sao nghe thế nào cũng thấy phảng phất chút đắc ý: “Bắt đầu đi.”
Thịnh Dĩ: “……”
[Aaaa tay của chồng tôi đẹp quá trời đẹp, tôi thích quá trời thích!!!]
[Không trách được mấy bữa trước fan của Giang Liễm Chu tụ tập lại định góp tiền… mua bảo hiểm cho tay ảnh. Quả thật…]
[Ước gì tui là Thịnh Dĩ, để tui làm!!]

Sau khi rửa tay xong, bước đầu tiên là cắt tỉa móng tay. Thực ra theo ý nghĩ của Thịnh Dĩ thì việc này hoàn toàn anh có thể tự làm được. Chỉ là cắt móng tay thôi, có phải mổ tim đâu.
Ấy vậy mà đại thiếu gia kia lại ngồi bệt xuống ghế đầy thoải mái, còn nhướng mày ra vẻ lười biếng: “Sao còn chưa làm gì?”
Chị bán hàng cũng hùa theo, đưa bấm móng cho Thịnh Dĩ: “Làm đi em, chỉ cần cắt đều là được rồi. Cắt thêm ít da chết, đơn giản lắm.”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, rồi nhận lấy kềm cắt.
Cô đeo găng tay dùng một lần, cố giữ phong thái điềm nhiên của “đại tỷ”, tỏ ra bình thản và ung dung mà tiến lại gần.
Giang Liễm Chu nhướng mày, đôi mắt đào hoa thoáng hiện vẻ không hài lòng, đưa tay ra nhưng vẫn giữ tư thế kiêu ngạo.
Thịnh Dĩ: “?”
Giang Liễm Chu uể oải kéo dài giọng, nói với vẻ như đang trách móc: “Sao? Cậu định để tôi giơ tay lên thế này mãi à?”
Ơ? Chứ không lẽ phải cầm tay cậu à?
Chị bán hàng bên cạnh nhìn không nổi nữa, buột miệng “ây da” một tiếng rồi chen lời: “Gì mà để người ta giơ tay thế? Em gái, phải cầm tay cậu ấy lên để cắt mới đúng chứ, thế này sao mà tiện?”
Thịnh Dĩ: “……”
Vài giây sau, cô vẫn nắm lấy tay Giang Liễm Chu, cúi đầu như đang làm một thí nghiệm khoa học, cẩn thận và nghiêm túc bắt đầu cắt móng cho anh.
Hình dáng móng tay của Giang Liễm Chu rất đẹp, bề mặt còn ánh lên lớp bóng mờ nhẹ.
Dụng cụ của chị bán hàng cũng rất xịn, âm thanh “cách cách” giòn giã của kềm cắt móng vang lên đều đặn giữa khung cảnh yên tĩnh.
Mọi thứ… đều rất tự nhiên. Nếu như có thể bỏ qua cảm giác ấm nóng mơ hồ truyền qua lớp găng tay mỏng manh kia.
Giang Liễm Chu cúi nhìn đỉnh đầu cô, khóe môi khẽ mím, ánh mắt mang theo vài phần ý cười. Tay còn lại khẽ siết lại thành nắm, đặt hờ lên môi ho nhẹ một tiếng.
Các đầu ngón tay đang được nắm lấy dường như cũng không yên phận, khẽ nhúc nhích.
Thịnh Dĩ vốn đã có chút hồi hộp trong lòng, khó khăn lắm mới cắt được vài cái cho ra hồn, ai ngờ anh còn cứ động đậy.
Cô liền vô cùng thuần thục vỗ lên mu bàn tay anh một cái, hung hăng nói: “Đừng có nhúc nhích!”
Giang Liễm Chu mấp máy môi, cuối cùng không nói gì, chỉ rất khẽ gật đầu, từ trong cổ họng bật ra một tiếng “ừm” cực nhỏ.
Giọng điệu kia, ngạc nhiên thay… lại có chút ngoan ngoãn hiếm thấy.
Anh lại dời mắt, dừng ở hàng mi dài cụp xuống của Thịnh Dĩ, lặng lẽ nhìn một lát, rồi mới chậm rãi quay đầu nhìn ra xa.
[… Chị em ơi, khỏi cần thuốc trợ tim nữa rồi, tui chết hẳn rồi, không cứu được đâu.]
[Cái gì vậy trời ơi, tui là fan only của Giang Liễm Chu mà! Đáng lẽ giờ phút này tui phải ăn giấm điên cuồng chứ! Nhưng miệng tui cười từ nãy giờ chưa ngậm lại được luôn á!!!]
[Ngọt xỉu mất ai hiểu không!!! Mấy cái bong bóng màu hồng không tên nhưng lại lơ lửng khắp nơi này… tui sắp ngất vì đường rồi!!!]
[Khá khá khá!!! Sau này chiếu lại nhất định phải tua lại mấy cảnh solo của anh Chu! Anh chắc chắn đang cười thầm! Có ai hiểu được không! Cười thầm đó!!!]
[Tui chưa từng thấy ai dám nói chuyện với anh Chu kiểu đó á! Vậy mà ảnh không giận, còn ngoan ngoãn “ừm” một cái nữa… đỉnh của đỉnh!]

[AAAA tại sao không có chức năng tua lại hả trời ơi!!! Đoạn này sao mà xem một lần cho đủ!!!]

Cắt xong móng tay bên phải, Thịnh Dĩ thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Cô đang định chuẩn bị sang bước tiếp theo thì bỗng thấy Giang Liễm Chu vô cùng “không biết xấu hổ” rút tay phải lại, rồi…vươn tay trái ra rất tự nhiên.
Thậm chí, là vươn thẳng vào… lòng bàn tay cô.
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “?”
Giang thiếu gia ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ thờ ơ như thể đây là chuyện “tất nhiên phải vậy”, hoàn toàn không có chút nhận thức nào về việc mình đang làm gì kỳ quặc.
Anh chỉ nhướng một bên mày nhìn cô, lười biếng nói: “Tiếp tục đi.”
Thịnh Dĩ trầm mặc hai giây, rồi lạnh nhạt phun ra một câu: “Ba thực sự hối hận vì đã sinh ra đứa con bất hiếu như con.”
Giang Liễm Chu: “……”
Nhưng lúc này có nói gì thì cũng vô ích rồi.
Thịnh Dĩ lại “cách cách” thêm một đợt nữa, cắt xong móng tay bên trái của anh, coi như đã hoàn thành bước đầu tiên.
Bước tiếp theo là giũa móng. Thịnh Dĩ cầm lấy cây giũa mà chị chủ quán nhiệt tình đưa cho, ánh mắt rơi xuống tay Giang Liễm Chu, trong lòng âm thầm đếm vài nhịp.
Sau vài nhịp đếm ấy, tâm trạng “đại ca” của cô cũng dịu xuống được một chút.
Dù trước giờ từng đi làm móng nhiều lần, nhưng phải công nhận… làm bên phía người được phục vụ và phía người phục vụ, cảm giác đúng là khác nhau một trời một vực.
Thịnh Dĩ lại ngẩng đầu liếc Giang Liễm Chu một cái, lạnh giọng cảnh cáo: “Ngồi yên cho tôi.”
Tất nhiên, giọng điệu thì lạnh thật, nhưng động tác lại cẩn trọng đến lạ. Cô cầm giũa móng, chậm rãi mài từng chút một lên các đầu ngón tay anh, từng chút từng chút, cả hai đều không ai mở lời.
Thịnh Dĩ chăm chú mài móng, còn Giang Liễm Chu thì…chăm chú nhìn cô.
Rõ ràng chẳng ai nói gì, nhưng giữa hai người như hình thành một bầu không khí riêng biệt.
Xung quanh dần trở nên yên ắng, dường như mọi người đều vô thức không muốn quấy rầy sự yên tĩnh đó.
Mãi cho đến khi Thịnh Dĩ mài đến ngón cuối cùng, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thì bất chợt nghe thấy Giang Liễm Chu mở lời.
Giọng anh rất nhẹ, rất đột ngột. Đến mức trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Dĩ còn tưởng mình nghe nhầm.
Cô nghe thấy anh hỏi: “Sao cậu lại đồng ý tham gia chương trình này? Tôi không nghĩ cậu thật sự sẽ đến.”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, thực sự rất muốn hỏi: Cái đầu của cậu có bị làm sao không đấy?
Tôi tham gia chương trình này, Giang đại thiếu, cậu thực sự không biết lý do là gì sao?! Còn bảo “không nghĩ cậu sẽ tới”?!
Nhưng rồi cô lại chợt nhớ đến kịch bản. Theo như kịch bản, thì phản ứng của Giang Liễm Chu với sự xuất hiện của cô phải là vừa bất ngờ vừa vui mừng.
…Cũng chuyên nghiệp đấy chứ. Chuyên nghiệp đến mức làm Thịnh Dĩ bỗng dưng không biết nên trả lời thế nào. Cô ngẫm nghĩ vài giây.
Rồi hỏi ngược lại: “Thế cậu hy vọng là tôi đến vì lý do gì?”
“Hy vọng được gì chứ?” Giang Liễm Chu dựa vào lưng ghế, dáng vẻ lười biếng, tỏ ra chẳng mấy quan tâm. Nhìn thế nào cũng như đang muốn nói: “Cậu thích vì lý do gì thì tùy cậu thôi.”
Thịnh Dĩ khẽ liếc anh một cái, không nói thêm gì, tiếp tục bước tiếp theo. Cô mở lọ sơn nền trong suốt, dùng đầu cọ chấm lấy một ít, rồi cẩn thận bắt đầu sơn lên từng móng tay của anh.
Lớp sơn vừa chạm vào da có hơi lạnh, khiến Giang Liễm Chu theo phản xạ muốn rụt tay lại, nhưng cuối cùng vẫn cố kìm nén.
Tựa như cây cọ trên tay Thịnh Dĩ không phải đang chạm vào móng tay anh, mà là…đang chạm trái tim anh vậy.
Anh thật sự…rất thích cô.
Sơn xong tay phải, Thịnh Dĩ ra hiệu cho anh đặt tay đó vào máy sấy móng, rồi đưa tay còn lại lên.
Giang Liễm Chu mím môi, trong đôi mắt đào hoa ánh lên một tầng sóng nước, vừa có ý cười, vừa dịu dàng, lại như đang hồi tưởng điều gì đó…
Hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt lạnh nhạt trên khuôn mặt anh.
Khoảnh khắc anh đưa tay trái ra cho Thịnh Dĩ, cô nghe thấy anh đột ngột buông một câu, không đầu không đuôi: “Tôi.”
Cô không hiểu, vừa sơn vừa nghiêng đầu hỏi: “…Cậu làm sao?”
Chàng trai mang dáng vẻ tuấn tú thư sinh hơi quay mặt đi, nhưng chỉ một giây sau lại ngoảnh đầu lại, ánh mắt chăm chú nhìn cô.
Giọng anh không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng: “Vì tôi.”
“Tôi hy vọng… cậu đến tham gia chương trình này, là vì tôi.”

[Chết tôi rồi.]
[Tui không nói nên lời nữa rồi … Thôi bỏ đi, thật đó, để tui ship họ đi được không! Hu hu hu, cái này là show thực tế hay là phim truyền hình thế hả trời ơi!!!]
[Ai mà chịu nổi cú tạt thẳng mặt của chồng tui thế này chứ!!]
[Không thể tin nổi đây là câu nói từ miệng anh Chu của tui phát ra! Cứu tui với!]
[Dù có bị fan only đánh cũng được… tôi vẫn muốn nói: ảnh… thật sự rất yêu cổ…]
[Anh Chu tỉnh lại đi! Ai tham gia show này mà không phải vì anh chứ!!!]
Thịnh Dĩ cũng khựng lại trong giây lát. Cô ngẩng đầu nhìn về phía Giang Liễm Chu, bất ngờ phát hiện… có vẻ như anh đang nói rất nghiêm túc.
Khó nói thành lời, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Dĩ bỗng cảm thấy tâm trạng của mình… nhẹ nhàng và tốt đẹp lạ kỳ.
Tốt đẹp đến mức ngay cả một người bình tĩnh ít gợn như Thịnh đại tỷ, cũng bất giác mang theo một nụ cười mỏng trên môi.
Cô không rõ câu nói kia là do Giang Liễm Chu diễn theo kịch bản, hay là lời nói thật lòng.
Nhưng phải công nhận, anh nói vậy… không hề sai.
Thịnh Dĩ lại cúi đầu, ra hiệu anh đổi tay vào máy, rồi bắt đầu suy nghĩ xem nên sơn màu gì cho bộ móng của Giang đại thiếu.
Giang Liễm Chu vốn không mong cô sẽ đáp lại gì. Từ trước đến nay, cô luôn là người trầm tĩnh, cảm xúc hiếm khi lộ rõ.
Hồi còn đi học cũng vậy, phải thật hiểu rõ cô, anh mới có thể từ nét mặt hoặc vài hành động nhỏ biết được cô đang vui hay đang buồn.
Ngoại trừ vẽ tranh, dường như chẳng có gì khiến cô thật sự quan tâm. Thế nhưng anh lại cứ rất muốn, rất rất muốn … Có thể khiến cô quan tâm đến anh, dù chỉ một chút cũng được.
Anh hé môi, định lảng sang chuyện khác thì lại nghe thấy một câu nói nhẹ nhàng vang lên từ phía cô: “Được mà.”
Giang Liễm Chu khựng lại. Từ góc độ của anh nhìn sang, nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt cô… đẹp đến mức gần như quá đáng.
Cô khẽ cong khóe mắt, hiếm khi nở một nụ cười nhìn anh: “Thì là… vì cậu đấy.”
Giang Liễm Chu ngẩn ra, rồi cụp mắt xuống.
Tháng Giêng, vậy mà vẫn có vài loài hoa, nở rộ rực rỡ như chẳng màng mùa lạnh.

Hai người lại rơi vào khoảng lặng khá lâu, yên ắng, an bình, nhưng xen lẫn một tầng cảm xúc dịu nhẹ, âm thầm chảy trôi giữa họ.
Bên cạnh có đặt sẵn một lon coca. Tay phải của Giang Liễm Chu lúc này đang rảnh, anh liền tiện tay cầm lấy, dùng một tay bật nắp lon.
Rồi rất đỗi tùy ý, có phần lười biếng, anh đặt nó xuống bên tay trái của Thịnh Dĩ.
Cô còn đang chọn màu sơn, bị hành động ấy làm cho sững lại: “Hửm?”
Giang Liễm Chu lại khôi phục dáng vẻ thiếu gia kiêu ngạo thường thấy, ngẩng cằm nói: “Thưởng cho cậu đấy.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cái miệng này, đúng là chẳng bao giờ thốt ra được câu nào cho tử tế cả.

Vì vậy, hai mươi phút sau, Giang Liễm Chu nhìn bộ móng mới tinh trên tay mình, trên đó còn được trang trí bằng vài ngôi sao lấp lánh, không nói nên lời.

Thịnh Dĩ thì tỏ ra rất hài lòng: “Đừng giận nha, đây là tình cảm đầy ắp mà bạn cùng bàn cũ dành cho cậu đấy.”
Giang Liễm Chu chẳng rõ trong lòng mình đang là cảm xúc gì, thậm chí còn khẽ bật cười. Anh chậm rãi nhắc lại lời cô: “Đầy ắp tình cảm cho tôi à?”
Thịnh Dĩ gật đầu cái rụp, vô cùng nghiêm túc.
Giang Liễm Chu vừa khẽ vuốt những đầu móng tay được làm tỉ mỉ, vừa hơi nghiêng đầu, cằm hất nhẹ lên: “Cậu muốn tôi tin thế nào?”
“Hả?”
Anh ra vẻ rộng lượng, suy nghĩ giây lát rồi đề nghị: “Hay là… bây giờ cậu ra đứng giữa ngã ba đường, hét lớn một tiếng: ‘Giang Liễm Chu, tôi yêu cậu!’, thì tôi sẽ tin. Thế nào?”
Thịnh Dĩ: “…”
[Trời ơi anh gian xảo quá! Thừa nhận đi Giang Liễm Chu, anh chỉ đang chờ nghe người ta nói yêu mình thôi, còn bày đặt hỏi “tin thế nào”!]
[Chồng ơi chồng à, em yêu anh nhất trên đời, chồng nhìn em đi!!!]
[Sao Giang Liễm Chu lại nhiều fan vợ thế này trời?! Choáng váng thật sự.]
[Ai nói thế! Fan mẹ không bao giờ chịu thua nhé!]
[Tớ có phải bị vấn đề thẩm mỹ không… sao tớ lại thấy bộ móng Thịnh Dĩ làm cho anh Chu nhìn cũng đẹp thế nhỉ… nguy rồi, hỏng rồi]
[Bạn phía trên à, móng tay làm bằng tình yêu thì sao mà không đẹp chứ!!!]
[Dần dần quên mất hai người này đến đây để làm gì… rốt cuộc mục tiêu là gì mà lại ngồi làm móng ở đây…]
[Ối ồi ôi, bạn phía trước vừa nhắc tôi mới tỉnh ra, còn phải bán vé mà! Nhóm khác bán hai mươi mấy vé rồi đấy, còn hai người này thì…]
[Yêu đương ảnh hưởng sự nghiệp, chính là đây.]

Tóm lại, hai người cuối cùng cũng hoàn thành tâm nguyện làm móng của chị chủ quán, và chị ấy rốt cuộc cũng đồng ý cho họ mượn quầy hàng.
Tấm bảng dựng phía trước, đương nhiên, cũng phải đổi rồi.
Thịnh Dĩ rất gọn lẹ, dứt khoát giao luôn việc này cho Giang Liễm Chu xử lý.
Dù sao Giang đại thiếu gia tuy có vẻ ngoài ngông nghênh, tùy hứng, nhưng trong một số phương diện thì gia giáo lại cực kỳ nghiêm khắc.
Ví dụ như… bị ép rèn chữ từ nhỏ. Chữ của Giang Liễm Chu phải gọi là đẹp xuất sắc, nét bút phóng khoáng, mạnh mẽ, khung chữ to lớn, thật ra cũng giống y như tính cách của anh.
Trước kia trường từng tổ chức thi thư pháp, thầy dạy văn chỉ đích danh bắt anh tham gia, anh rõ ràng chẳng mấy tình nguyện.
Quay lưng đi, tiện tay vung bút viết đúng hai chữ “Thịnh Dĩ” thật to rồi nộp luôn bài.
Người trong cuộc là Thịnh Dĩ hoàn toàn không biết gì, mãi đến sau này mới vô tình thấy bài thi đạt giải đặc biệt trong tủ kính trưng bày với hàng chữ: “Giải đặc biệt cuộc thi thư pháp khóa 201X – Giang Liễm Chu”,
Phía dưới… rõ ràng là tên của cô.
… Cạn lời thật sự.
Vì vậy, khi có một “đại sư thư pháp sống” đứng ngay trước mặt, Thịnh Dĩ cũng chẳng khách sáo, đưa giấy bút qua, thảnh thơi chờ anh viết bảng tên quầy.
Giang Liễm Chu cũng không làm màu, cầm giấy bút đi đến bàn cạnh đó, đứng yên một chỗ, nhẹ nhàng vung bút, nét chữ to bản như rồng bay phượng múa phủ kín mặt bảng.
Thịnh Dĩ vừa sắp xếp lại bàn ghế, vừa ngẩng đầu liếc nhìn. Lúc đầu không để ý, cúi đầu tiếp tục dọn, nhưng một giây sau… cô sững người.
Rồi như không thể tin nổi, ngẩng đầu nhìn tấm bảng lần nữa.
Chữ thì vẫn đẹp, uyển chuyển như nước chảy mây trôi, mạnh mẽ mà đầy tự do.
Chỉ là… nội dung không giống như cô tưởng.
Cô nghĩ anh sẽ viết đơn giản kiểu “Bán vé” là xong, ai ngờ trên bảng lại viết rõ rành rành hai chữ to đùng: “Chơi bài.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô khoanh tay, nở một nụ cười lạnh: “Giang Liễm Chu, cậu có chút ý thức trách nhiệm được không hả?”
Giang đại minh tinh ung dung, chẳng buồn giải thích.
Chỉ chậm rãi cầm bút bổ sung thêm một dòng ghi chú bên dưới bảng: “Thắng một ván: tặng vé. Thua một ván: mua vé.”
Thịnh Dĩ im lặng thật lâu. Cả phòng livestream cũng chìm vào tĩnh lặng.
[Đến giờ phút này, tôi chỉ có thể nói tôi thực sự bái phục fan lâu năm của Giang Liễm Chu. Không nói đến gì khác, tim họ đúng là siêu cấp khoẻ mạnh luôn. Làm fan một người như này, đúng là tập luyện sinh tồn level cao.]
[Không không không… cho tôi hỏi một câu thôi, nếu anh Chu thua bài thật, thì vé có phải tặng thật không? Rồi làm sao mà báo cáo với ekip chương trình hả trời?! Đang lấy mạng mình ra chơi bài đấy à!]
[Thịnh Dĩ!!! Cầu cứu Thịnh Dĩ!!! Làm ơn ngăn cậu ấy lại đi, đừng để đầu óc bay lung tung như thế nữa, nghiêm túc quay show cho mẹ nhờ!!!]
[Bạn phía trên như mấy bà mẹ chồng bất lực không quản nổi con trai, quay sang trông chờ nàng dâu dạy lại con giúp…]
[Tôi cười chết mất thôi hahahaha, ví von chuẩn hết sức! Mà khoan, đúng là… mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu giữa fan và Thịnh Dĩ xem ra khá tốt ha!]
……

Thịnh Dĩ nhìn tấm bảng, lại nhìn sang Giang Liễm Chu, im lặng vài giây rồi hỏi: “Vậy bài đâu? Ở đâu có bộ bài?”
[……]
[……]
[……Chúc mừng nhé, bác gái trước kia nói không quản nổi con trai mình, đúng là giờ không cứu nổi thật rồi.]
Giang Liễm Chu sớm đã để ý xong xuôi, bước từng bước nhàn nhã đến quầy hàng cách đó mấy gian, nói chuyện với chủ quầy một lúc.
Người bán ở khu này vốn hiếu khách, lại thấy có vẻ đang quay chương trình, nên cũng hào phóng cho mượn bộ bài.
Chủ quầy là người bản địa, đương nhiên nói tiếng Pháp. Dù cảm thấy việc đi theo lần này chẳng giúp ích được bao nhiêu, phiên dịch viên vẫn theo sau cho đúng quy trình.
Thấy Giang Liễm Chu giải quyết trơn tru, phiên dịch liền chuẩn bị quay về tiếp tục làm phông nền.
Nhưng đúng lúc Giang Liễm Chu cầm lấy bộ bài, phiên dịch lại nghe thấy chủ quầy bật ra một câu tiếng Pháp:
“Chà, anh bạn đẹp trai ơi, không ngờ đấy… còn làm cả móng nữa hả?”
Phiên dịch sợ hết hồn tại chỗ, hận không thể nhào tới bịt miệng ông chủ: Xin ông đừng nhắc tới cái đề tài chết người đó nữa!
Đại thiếu gia vừa nãy còn hằm hằm tức tối vì vụ làm móng, trừng mắt không thèm nhìn ai rồi kìa, giờ ông mà nói thêm câu nào, tôi mất việc luôn đấy!
Phiên dịch cúi đầu, chuẩn bị tinh thần hứng lấy cơn giận.
…Nhưng anh ta đợi mãi mà chẳng thấy cơn giận nào cả.
Trong khi Thịnh Dĩ không nhìn thấy, Giang Liễm Chu lại khẽ phẩy tay, đôi mắt đào hoa cong cong đầy vẻ tự đắc như thể đang xuân về hoa nở.
Đại thiếu gia thậm chí còn chủ động dùng tiếng Pháp, nhẹ nhàng hỏi lại: “Thế… ông thấy đẹp không?”
…Ông chủ quầy thật sự không hiểu thanh niên này đang đắc ý cái gì, nhưng sống ở đời phải biết lựa lời, đành miễn cưỡng gật gù: “Ờ… cũng được, không tệ.”
“Vậy à?” Giang Liễm Chu làm như rất kinh ngạc, cố ý hiểu sai lời khen kia, khẽ cười, giọng hờ hững: “Cá nhân tôi thì thấy… cũng bình thường thôi.”
……Rốt cuộc là thích hay không thích?!
Giang Liễm Chu nhún vai nói thêm: “Dù sao cũng là bạn cùng bàn cũ của tôi làm cho mà.”
Ông chủ quầy còn chưa kịp tiêu hóa hết câu đó, lại nghe anh chậm rãi hỏi một câu cực kỳ có tính sát thương: “Ông có bạn cùng bàn cũ nào từng làm móng cho ông chưa? Chậc, chắc là chưa ha.”
Nói xong, Giang đại minh tinh vung vẩy bộ bài một cách tao nhã như thể đang cầm quạt gấp, ung dung cảm ơn, sau đó thong thả rời đi.
Ông chủ quầy: “…”
Phiên dịch viên: “…”
…Là chó phải không? Là chó thì cứ thừa nhận là chó đi?
Và không hiểu sao, phiên dịch viên lại nhớ đến một câu hỏi từng đọc được trên mạng: “Việc mà bạn hối hận nhất trong đời là gì?”
Trước đây, cậu ta luôn nghĩ đời mình khá suôn sẻ, chẳng có gì đáng hối tiếc cả. Nhưng nếu giờ bắt buộc phải trả lời…
Cậu ta chắc chắn sẽ nói: “Học tiếng Pháp”.

Nếu không học tiếng Pháp thì đã chẳng làm phiên dịch. Không làm phiên dịch thì cũng chẳng cần theo Giang Liễm Chu đi quay show.
Mà nếu không theo quay show thì bây giờ làm sao phải chịu đựng kiểu… công kích tinh thần như thế này?!
……
[Tôi thực sự rất muốn biết, rốt cuộc Giang ca, anh là loại… chó má gì vậy trời……]


[Thật sự rất hóng đến khi chương trình phát sóng, xem Thịnh Dĩ lúc nhìn thấy đoạn này trên TV sẽ có phản ứng gì.]
[Ơ kìa, cảm ơn chị ở trên đã nhắc! Tôi đi follow weibo của chị đẹp ngay đây!! Đợi show lên sóng là tag nhắc chị phải xem đoạn này đầu tiên!]
……
Thịnh Dĩ vừa thu dọn xong bàn ghế, Giang Liễm Chu cũng vừa vặn cầm bộ bài quay lại.
Thật ra cô đồng ý cho Giang Liễm Chu làm trò “đánh bài đổi vé” này cũng không phải vì mù quáng tin tưởng anh.
Mà bởi vì… Giang Liễm Chu từ thời cấp ba đã được mệnh danh là “thần bài” khét tiếng khắp Nhất Trung Cảnh Thành.
Mạt chược, bài tây, board game…
Đại thiếu gia thứ gì cũng chơi tới nơi tới chốn.
Thịnh Dĩ từng nhiều lần tự hỏi: nhà họ Giang rốt cuộc là gia phong nghiêm khắc hay… quá lỏng lẻo?
Hai người liền ngồi xuống bàn, xếp bốn cái ghế con vây quanh, rồi… im lặng đợi “cá tự đớp câu”.
Có lẽ vì quang cảnh bày ra quá khác người, lại có cả camera quay hình, nên đúng thật có người tò mò đi ngang qua dừng lại hóng thử.
Giang đại thiếu gia tính tình không mấy tốt, lười cả nói chuyện, chỉ lười nhác giơ tay chỉ tấm bảng, ra hiệu người ta tự đọc đi rồi tiếp tục chia bài.
Dân hóng hớt đúng là nhiều vô kể. Người xem đọc xong bảng hiệu cũng hiểu ngay quy tắc:
Người tham gia rút được bài “chủ” thì sẽ làm địa chủ. Địa chủ thắng thì được tặng vé, thua thì phải bỏ tiền mua. Người không rút được bài “chủ” có thể giữ chỗ chơi vòng sau, nhưng vòng sau thì mặc định sẽ làm địa chủ.
Mọi người vây lại càng lúc càng đông, và chẳng mấy chốc, người chơi đầu tiên đã giơ tay tham gia.
Có người đầu tiên thì lập tức có người thứ hai, cộng thêm Thịnh Dĩ là ba, nhanh chóng đủ bốn người ngồi vào bàn, mở màn ván bài đầu tiên.
Người chơi đầu tiên rút được bài địa chủ, hào hứng ngồi xuống làm chủ chiến.
Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ liếc nhìn nhau, mỗi người đều nở nụ cười với “ý riêng trong lòng”.
……
“Một con Joker lớn!”
Địa chủ vung con bài K cuối cùng trong tay ra, đắc ý tuyên bố. Thắng chắc rồi!
Lúc này Thịnh Dĩ chỉ còn đúng một lá bài. Địa chủ cố tình ra bài chết để chặn mọi đường của cô, còn hai người còn lại thì cứ để mặc không ra tay.
Xem ra trong tay họ cũng hết bài hỗ trợ rồi. Nếu lần này địa chủ không thắng, thì ai thắng?
Giang Liễm Chu khẽ bật cười. Ngay đúng lúc địa chủ chuẩn bị thả cặp K cuối cùng xuống bàn…
Đại thiếu gia ngáp một cái, tiện tay ném xuống: Năm con chín.
Địa chủ: “?”
Người chơi thứ ba đang nằm sấp xem bài: “???”
“Anh có bài sao không đánh sớm?!”
Đại thiếu gia ngẩng cằm, giọng lười nhác mà khiêu khích hỏi địa chủ: “Muốn ăn không?”
Địa chủ: “……”
Giang Liễm Chu liền ung dung buông tay, nhẹ nhàng thả xuống bàn một lá… Lá 3.
Thịnh Dĩ đẩy đẩy tóc, thuận tay ném lá 4 cuối cùng trong tay xuống.
Đại lưu lượng họ Giang lại ngáp một cái, hờ hững thả cả đống bài còn lại xuống bàn, sau đó vẫn còn vương chút buồn ngủ mà lười biếng rút ra một vé, đưa cho địa chủ: “Cảm ơn đã tài trợ.”
Địa chủ: “……”
Lịch sự… tới phát tức luôn đấy.
[??? Sao tôi vẫn chưa hiểu, thắng lúc nào vậy trời?!]
[Thì ra câu “đánh nhanh thắng nhanh” của Giang ca là theo nghĩa đen luôn à… ván này chưa tới hai phút???]
[Tôi chỉ mới mải mê nhìn nhan sắc, ảnh đã bán xong một vé rồi?!]
……
Nhưng hiển nhiên, đại thiếu gia Giang quả thật không có bao nhiêu kiên nhẫn.
Khi đến lượt người chơi thứ hai lên làm địa chủ, vừa mới nhận bài, liền nghe thấy câu nói như không mang cảm xúc gì mà lại đầy khiêu khích của Giang Liễm Chu: “Cược gấp đôi, hai vé một ván, dám không?”
“……”
Bên này, Doãn Song lau mồ hôi trán, chỉ cảm thấy mệt rã rời. Cô đếm số vé trong tay, vẻ mặt vui mừng quay lại hỏi nhân viên tổ chương trình: “Nhóm bọn em bây giờ đang dẫn đầu phải không? Nãy giờ vẫn đứng nhất, giờ chắc còn cách biệt nữa chứ?”
Nhân viên tổ chương trình liếc nhìn bảng số liệu trực tiếp, im lặng hồi lâu không nói gì.
Tống Viêm linh cảm có gì đó sai sai, cau mày hỏi: “Có nhóm nào vượt bọn em rồi à? Là nhóm Đồng Hân hả?”
Nhân viên chương trình: “…… Không phải.”
“…… Là nhóm của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.”
Doãn Song & Tống Viêm: “???”
Hai người quay sang nhìn nhau, lại hỏi tiếp: “Vậy họ đang làm gì vậy? Chắc cũng mệt dữ lắm nhỉ? Bán được nhiều thế cơ mà.”
Tổ chương trình: “……”
“…… Họ đang … đánh bài.”
Doãn Song: “?”
Tống Viêm: “?”
……
Vé bán cũng nhanh phết. Hai người họ cũng đã hơi mệt, dứt khoát quyết định nghỉ giữa hiệp một chút.
Chương trình đương nhiên sẽ không để Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu cứ ăn không ngồi rồi được. Nhân viên ekip lập tức tiến lên, đưa cho họ mỗi người một chiếc điện thoại: “Vì livestream của hai bạn hiện đang đứng hạng nhất về độ hot trong sáng nay, nên mỗi người sẽ được bốc thăm ngẫu nhiên một khán giả trong phòng chat để gọi video. Khi kết nối, mỗi người phải đặt một câu hỏi cho khán giả.”
[]
[Wtf wtf chương trình đỉnh quá tôi yêu chết mất!!!]
[CHỌN TÔI CHỌN TÔI! Gì cũng được, hỏi gì tôi cũng trả lời được hết!!!]
[Ahhh nếu được chọn, tôi thề sẽ donate nguyên con cá mập trắng!!!]
……
Vì mỗi người phải gọi riêng, nên Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu tạm thời tách ra, mỗi người một góc để vừa gọi điện vừa tiếp tục bán nốt số vé còn lại.
Người mà Giang Liễm Chu kết nối được là một fan lâu năm.
Cô gái kia vô cùng kích động, gần như muốn ngất: “Chu, Chu Chu…! Em… hức hức… em thích anh suốt bốn năm rồi, em… cái đó… anh…”
Giang Liễm Chu nhẹ nhàng gật đầu, giọng dịu hẳn xuống, mỉm cười lười nhác mà ôn hòa: “Ừ, từ từ nói, không gấp đâu.”
Cô gái suýt khóc thật, nghẹn ngào mà chân thành: “Em… em sẽ luôn ủng hộ anh! Em vui lắm vì anh tham gia chương trình này, em cũng rất thích chị Thịnh Dĩ nữa… cái đó… anh muốn làm gì thì cứ làm đi! Bọn em sẽ luôn luôn yêu anh!”
[Trời ơi sao tôi lại rơm rớm nước mắt vậy nè.]
[Chị ấy nói ra đúng những gì tụi tôi muốn nói! Chu Chu chỉ cần sống tốt là được!]
[Hu hu không hiểu sao tự dưng lại xúc động thế này.]
Giang Liễm Chu nghiêm túc nghe hết lời tỏ tình, rồi chân thành cảm ơn. Anh không phải kiểu người ôn nhu đặc biệt, nhưng suốt mấy năm qua vẫn luôn là một nghệ sĩ có trách nhiệm.
Có tài, nghiêm túc, không scandal, không chiêu trò, âm thầm làm từ thiện, chưa từng lừa fan, từng bước từng bước trở thành hình mẫu cho công chúng.
Anh yêu công việc này, nên mới có nhiều người yêu anh đến vậy.
Cô gái kia cuối cùng cũng dần ổn định lại cảm xúc, không còn run run nữa, dịu dàng hỏi: “Vậy… anh có câu hỏi nào muốn hỏi em không ạ?”
Đúng ha, theo yêu cầu chương trình, là phải hỏi một câu để tăng tương tác.
Hỏi gì được nhỉ? Giang Liễm Chu trầm ngâm vài giây, giơ tay lên gãi gãi gáy, lưng quay về phía máy quay.
Giọng điệu thì vẫn y như kiểu hỏi “nay trời mưa à?”, thản nhiên hỏi cô gái: “Bộ móng của anh đẹp không?”


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 16: Nắm lấy ngón tay.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...