Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 12: Phòng tối.

Hiện tại, chương trình đang tiến hành “dịch vụ đánh thức buổi sáng” dành cho từng khách mời.
Bởi vì không ai biết trước quy trình cụ thể, nên hầu hết các khách mời đều không ý thức được cái gọi là “bắt đầu ghi hình từ sáng mai”……là bắt đầu ngay từ lúc mặt mộc vừa tỉnh ngủ.
Đây cũng là lần xuất hiện đầu tiên của toàn bộ khách mời trên sóng livestream, nên dù mới chỉ chưa đến sáu giờ sáng, lượng người xem đã tăng vọt không ngừng.
Tám vị khách mời vẫn chưa chính thức “hội ngộ”, nên được chia ra tám phòng livestream riêng biệt.
Rất nhiều khán giả mở cùng lúc mấy luồng để xem, khiến màn hình ngập tràn dòng bình luận bay vèo vèo.
Tất nhiên, đã chia ra tám phòng thì chắc chắn độ hot giữa các phòng cũng khác nhau. Và phòng có lượng người xem cao nhất, không cần nghĩ cũng biết chính là Giang Liễm Chu.
Trước đây từng có tin đồn Giang Liễm Chu sẽ tham gia chương trình, nhưng do chương trình chưa từng công bố danh sách khách mời chính thức nên cả fan lẫn cư dân mạng đều nửa tin nửa ngờ.
Dù sao thì Giang Liễm Chu ra mắt đã nhiều năm, độ nổi tiếng luôn ở mức đỉnh cao, nhưng anh rất hiểu giá trị của tác phẩm, không thích tham gia các show giải trí dễ tiêu hao danh tiếng.

Chương trình nào mà mời được anh dù chỉ một tập cũng đã đủ để quảng bá rầm rộ, nói gì đến việc có tin đồn anh sẽ tham gia cả một mùa.
Nghe vô lý hết sức! Thế nhưng, dân tình dù miệng bảo “không thể nào”, trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng.
Cho đến khi cánh cửa phòng được gõ mở, người đàn ông ấy dù để mặt mộc vẫn đẹp trai đến phát sáng, bước ra trong trạng thái lười biếng, giọng thờ ơ: “Các anh biết ngày xưa tôi dậy sớm làm gì không?”
Nhân viên cầm máy quay hơi run tay, dè dặt hỏi: “Làm… làm gì ạ?”
“Luyện đấm bốc.” Giang đại minh tinh mặt không cảm xúc, dựa người vào khung cửa.
“Cho nên bây giờ tôi thấy hơi ngứa tay.”
Bình luận b*n r* như đạn:
[Trời ơi trời ơi, là Chu Chu thật kìa!!! Chồng ơi em yêu anh! Anh thật sự tham gia show này rồi hu hu hu, em nhất định sẽ theo dõi livestream 24/24!!!]
[Anh Giang đẹp trai quá đẹp trai quá đẹp trai! Mẹ em cứ hỏi sao em hú hét dữ vậy, em bảo: đêm trăng tròn đến rồi, con phải hóa thành sói thôi!]
[Trời đất ơi cái câu ‘thấy ngứa tay’ đúng là phong cách quen thuộc của đại ca Giang nhà chúng ta, cười xỉu luôn!]
[Hu hu hu ghen tị với bạn cùng bàn hồi xưa của anh quá, nếu được làm bạn cùng bàn với anh, đời này em chẳng còn gì hối tiếc.]


Để giữ sự bí ẩn cho dàn khách mời, chương trình cố tình sắp xếp các phòng ở cách xa nhau, không ai ở gần ai. Hiện tại, ID hiển thị ở từng phòng livestream đều là tên thật của khách mời.
Tổng cộng có 4 cặp (tức 8 khách mời).
Trong đó, 4 người là nghệ sĩ, 4 người còn lại là người thường (bạn cùng bàn ngày xưa).
Tỷ lệ người xem giữa các phòng livestream khá rõ rệt: phòng của các nghệ sĩ luôn đông đảo hơn hẳn.
Bốn nghệ sĩ đó bao gồm:
– Giang Liễm Chu
– Uông Đồng Hân
– Tống Viêm (nam idol)
– Tiết Thanh Phù (nữ diễn viên)
Tiết Thanh Phù và Uông Đồng Hân đều là nữ diễn viên trẻ nổi bật, nhưng đường đi lại hoàn toàn khác nhau.
Uông Đồng Hân nổi lên từ các bộ phim thanh xuân thần tượng, được biết đến rộng rãi nhờ vai nữ chính ngây thơ trong một bộ phim học đường đình đám.
Trong khi đó, Tiết Thanh Phù đi theo phong cách thanh y trầm ổn, xuất thân là sao nhí, sau này chuyển mình thành công, thường xuyên hợp tác với các tiền bối thực lực trong những bộ phim truyền hình phát sóng quốc gia.
So với Uông Đồng Hân, cô có mức độ nhận diện công chúng cao hơn, fan qua đường nhiều hơn, nhưng lại ít fan trung thành hơn.
Còn Tống Viêm, là nam idol debut từ vị trí á quân của một show tuyển chọn cực hot hai năm trước. Anh chàng hát hay nhảy giỏi, tính cách lại rất cởi mở, hoạt bát.
Hiện tại, lượng người xem các phòng livestream của bốn nghệ sĩ đang có sự phân hóa rất rõ ràng:
Giang Liễm Chu >>> Tống Viêm >> Uông Đồng Hân > Tiết Thanh Phù.
Còn về bốn khách mời thường dân, ID trong phòng livestream của họ không ghi rõ là bạn cùng bàn của nghệ sĩ nào.
Nhưng dù là người ngoài giới, tổ chương trình tất nhiên cũng không chọn người quá vô danh.
Ví dụ bạn cùng bàn của Uông Đồng Hân – Đoàn Minh Tể là một streamer game nổi tiếng.
…Trừ Thịnh Dĩ, thực sự là vô danh đến mức không ai biết.

Tất nhiên, cũng là vì cô cố ý đưa cho tổ chương trình một tài khoản Weibo mới tinh, hoàn toàn trống trơn, chứ không phải tài khoản họa sĩ “Vọng Cửu” nổi tiếng của cô.
Thành ra trong tám phòng livestream, phòng mang tên “Thịnh Dĩ” hiển nhiên là ít người xem nhất. À không, là trước khi cô ấy bước ra ngoài với mặt mộc.
Ngay tại khoảnh khắc cô tóc còn rối, chưa trang điểm, còn đang ngáp ngắn ngáp dài mở cửa phòng bước ra, số lượng người xem phòng livestream cá nhân của Thịnh Dĩ bắt đầu tăng lên với tốc độ kinh hoàng.
[??? Gọi đây là người thường á? Vậy người thường thời nay tiêu chuẩn cũng cao quá đáng rồi đó?!]
[Bạn tôi gọi tôi qua xem mỹ nhân, ban đầu tôi còn bán tín bán nghi, giờ tôi đang quỳ lạy bạn tôi luôn… cảm ơn, cảm ơn rất nhiều!]
[Hu hu hu sao lại có người mặt mộc mà vẫn đẹp đến vậy chứ, tôi phát điên rồi, A A A cổ vừa liếc nhìn tôi, chắc chắn trong lòng cô ấy có tôi!]
[Nốt ruồi lệ ở đuôi mắt đẹp quá đi mấtnhỏ giọngTui từ phòng khác qua đây… thật lòng mà nói, nhan sắc này chẳng thua gì minh tinh cả…]

Khi những bình luận khen ngợi về nhan sắc của Thịnh Dĩ còn đang rầm rộ như bão tố, thì cô… giơ điện thoại lên cho máy quay nhìn.
Ba giây im lặng kỳ lạ trôi qua. Sau đó, dòng bình luận bỗng vỡ òa như núi lửa phun trào:
[……Cứu với, tui vừa thấy cái gì vậy, rốt cuộc tui vừa thấy cái gì vậy?!]
[Ivan… Là Ivan đó hả?! Cô gái xinh đẹp này là bạn cùng bàn với ảnh sao?!]
[A a a cho dù có bị fan nhà anh ấy truy sát, tui cũng phải gào lên bằng cả sinh mạng mình! Cái cách gọi “đồ heo” đó… tui thật sự phát điên lên rồi!]

Thịnh Dĩ đương nhiên không thấy được bình luận đang phát điên bên ngoài. Nhưng cô… nhìn thấy ánh mắt của nhân viên quay phim, kiểu như vừa tận mắt chứng kiến điều gì đó tuyệt đối không nên thấy.
Cô im lặng hai giây, xoay điện thoại lại nhìn vào màn hình, kiểm tra kỹ càng.
Thịnh Dĩ: “……”
…Anh Chu à, anh Chu, anh thật sự cho rằng anh gửi tin nhắn lúc 2 giờ rưỡi sáng, tôi có thể xem được sao?
Tất nhiên, thực tế là: Dù có thấy, cô cũng tuyệt đối không bao giờ dậy sớm nửa tiếng để trang điểm thay đồ. Cô thà để mặt mộc cho cả thế giới nhìn còn hơn.
“Chào cô Thịnh Dĩ, hoan nghênh cô đến với chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”. Xin hỏi cô có điều gì muốn nói với người bạn cùng bàn năm xưa không?”

Thịnh Dĩ lại đưa tay gãi gãi mái tóc rối bù như tổ quạ của mình.
Ngay lúc đó, những khán giả đang đồng thời mở cả phòng livestream của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đã chứng kiến một màn “ý trời đã định”: Hai người cùng lúc bị nhân viên hỏi một câu giống hệt nhau, cùng lúc trầm ngâm suy nghĩ, và rồi… cùng lúc mở miệng, iọng điệu đều là kiểu “tôi ngầu lòi, có ý kiến gì không?”
“Hy vọng cậu thể hiện cho tốt, đừng có làm mất mặt tôi.”
[……]
[…… Mẹ tôi hỏi sao mặt tôi giống đang bị táo bón, tôi: con vừa chứng kiến một kiểu cẩu lương rất khó giải thích.]
[Kiểu này gọi là: nồi nào vung nấy = =]
Sau màn “thức dậy bằng mặt mộc”, buổi ghi hình đầu tiên chính thức bắt đầu.
Tất nhiên, các khách mời không thể xuất hiện mãi với trạng thái ngái ngủ, nên tổ chương trình đã sắp xếp chuyên viên trang điểm cho từng người.
Và thế là, sau khi Thịnh Dĩ lên đồ, trang điểm chỉnh chu, lượng người xem phòng livestream của cô lại bùng nổ.
Nhưng Thịnh Dĩ ấy mà, không quan tâm đến độ hot, từ nhỏ đã được khen nhiều thành quen, cũng chẳng có hứng thú tranh đấu sắc đẹp gì hết.
Cô chỉ lạnh tanh… mang theo gương mặt đẹp đến mức có thể khuynh đảo thiên hạ, đi lững thững theo nhân viên hậu trường.
…Và vì bị gọi dậy quá sớm, đường huyết còn hơi thấp, nên toàn thân cô tỏa ra một loại khí chất kiểu “mười bước một mạng, ngàn dặm vô ảnh”.
Cho đến khi cô được dẫn vào một căn phòng trống. Gọi là “phòng” thì có hơi nịnh, vì thực ra nó rất nhỏ, rất chật, vừa bước vào đã khiến người ta thấy bức bối.
Loại không gian mà hai người cùng vào cũng thấy bí bách. Nhân viên khép cửa lại, để Thịnh Dĩ ở trong một mình.
Cô còn chưa kịp quan sát kỹ xung quanh thì toàn bộ ánh sáng trong phòng đột ngột vụt tắt, bóng tối ập đến dày đặc như màn đêm đặc quánh.
Ngay cả Thịnh Dĩ cũng hơi giật mình. Nhưng rồi trong lòng cô âm thầm khen tổ chương trình chơi độc.
Tối thật. Cô không nhớ lần cuối mình trải nghiệm thứ bóng tối hoàn toàn không có một tia sáng nào như thế này là khi nào.
Không trách được lúc trước, tổ chương trình cẩn thận hỏi từng người có bị sợ không gian kín hay không, còn nhiều lần nhấn mạnh: nếu có thì nhất định phải báo trước.
Thịnh Dĩ đúng là không bị chứng sợ không gian hẹp.
Nhưng con người vốn sinh ra đã có bản năng hướng về ánh sáng, nên việc đột ngột bị nhốt một mình trong một không gian tối đen, nhỏ hẹp như vậy, dù có mạnh mẽ đến mấy cũng sẽ thấy khó chịu.

Có lẽ là vì sợ điều chưa biết, cũng có thể vì cảm giác bị tách biệt một mình, nói tóm lại, dù lý trí biết rõ đây chỉ là một màn dàn dựng của chương trình, không hề nguy hiểm, nhưng bản năng cơ thể vẫn sẽ cảm thấy bất an.
Nhưng Thịnh Dĩ vốn là người gan to tim lớn. Sau một chút khó chịu ban đầu, cô bắt đầu khám phá xung quanh. Cô đưa tay dò dẫm phía trước, chạm được vào thứ gì đó giống như một cánh cửa.
Trên đó dường như có một phần lồi ra nhưng không rõ là có chức năng gì.

Khán giả trong livestream lúc này đã sắp bị hù cho xỉu lên xỉu xuống.
Phòng của Thịnh Dĩ hiện giờ tối đen như mực, nhưng khác với cô, khán giả chỉ trải qua vài giây đầu là đen toàn tập, sau đó ngay lập tức được chuyển sang chế độ quay hồng ngoại, có thể thấy mờ mờ cô đang làm gì.
Trong số tám vị khách mời, hiện tại chỉ có bốn người là “thường dân” hai nam hai nữ bị nhốt vào các căn phòng tối tăm này.
…Và chỉ có mỗi mình Thịnh Dĩ là can đảm đến mức bất bình thường. Không thét, không la, không hú hét gì cả. Cô chỉ hơi làm quen một chút, sau đó liền bắt đầu… thăm dò xung quanh?!
Khán giả sững sờ đến bật ngửa, không biết nên hoảng hay nên bái phục nữa! Bình luận ngập tràn livestream đều là “Aaaa!” Pha trộn cùng với tiếng hét chói tai của ba khách mời còn lại, khung hình lúc nào cũng sôi sùng sục.
Chỉ riêng phòng của Thịnh Dĩ thì…
[……]
[……]
[…… Chị đẹp, ít nhất cũng hét một tiếng đi chứ, không thì ban biên tập sẽ… tổn thương đó = =]
Sau một hồi thăm dò trong phòng mà chẳng có phát hiện gì, Thịnh Dĩ ngầm loại trừ khả năng đây là màn chơi “thoát khỏi mật thất”.
Đang lặng lẽ suy nghĩ, thì có tiếng bước chân đang tiến lại gần. Rồi là một giọng nói quen thuộc, có phần lãnh đạm, trầm thấp nhưng cực kỳ dễ gây… bực mình: “Thịnh Dĩ?”
…Không hiểu vì sao, dù lý trí biết rõ đây là một phần dàn dựng của chương trình, nhưng khi ở trong bóng tối một mình quá lâu, đột nhiên có một người quen thuộc xuất hiện…
Thịnh Dĩ vẫn không tránh khỏi một chút cảm giác yên tâm, nhẹ nhõm.
Cô khẽ “ừ” một tiếng.
Ngoài cửa, vị đại minh tinh đỉnh lưu kia hơi thở phào một hơi thật khẽ, mím môi, nét mặt có chút khó coi, như thể chính mình vừa mới lo lắng thật sự.
Ngay giây sau, loa phát thanh vang lên trong căn phòng kín:
“Chào mừng các vị khách mời đến với chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy””

“Lúc này, bốn người bạn cùng bàn năm xưa của các bạn đang đợi trong những căn phòng khác nhau. Bao nhiêu năm không gặp, liệu các bạn còn nhớ đặc điểm của họ chứ?”

“Trước khi gặp lại họ, hãy thử một vòng hiểu ý không cần nói nhé.”

“Mỗi câu trả lời đúng sẽ khiến căn phòng sáng lên một mức. Nếu trả lời đúng tất cả, cửa sẽ mở.”

“Liệu các bạn có thể ‘giải cứu’ người bạn đồng hành của mình không? Vòng chơi, bắt đầu ngay bây giờ.”


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 12: Phòng tối.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...