Tùy Ý Làm Bậy - Mễ Nháo Nháo
Chương 38: Cùng Tinh Tinh (1)
76@-
Tô Nhứ không nhớ rõ lần đầu tiên nghe tới cái tên Đàm Tinh Úy là khi nào.
Giống như là bất tri bất giác, Tô Nhứ đã biết đến cô bé này.
Nàng chính là "muội muội" mà Đàm Ngân Thanh thường nhắc tới, là người thỉnh thoảng được chị gái gửi giọng nói trên WeChat kèm đủ loại câu từ quen thuộc:
"Em giỏi thật đấy Đàm Tinh Úy, thi được cao điểm thế cơ à."
"Gần đây lại bị cảm, Đàm Tinh Úy, mọi người ở nhà chú ý chút nhé."
"Đàm Tinh Úy lại chạy đi đâu chơi thế, mẹ gọi về ăn cơm kìa."
"Đàm Tinh Úy muốn ăn gì, lát nữa về chị mua cho."
"Đàm Tinh Úy thi đại học cố lên, đừng căng thẳng."
Cái "muội muội" này thành tích xuất sắc, đầu óc linh hoạt, năng lực học tập chẳng ai sánh bằng.
Cái "muội muội" này miệng lưỡi cũng lợi hại chẳng kém, đặc biệt giỏi tranh luận, chỉ cần một câu chọc tới là sẵn sàng cãi nhau tay đôi với Đàm Ngân Thanh.
Vào một buổi chiều trông rất đỗi bình thường, Đàm Ngân Thanh bất chợt hỏi trong nhóm:
"Hôm nay sinh nhật em gái tớ, các cậu rảnh thì đến ăn cơm nhé?"
Đàm Ngân Thanh còn nói thêm: "Vừa đậu A Đại, ba mẹ kêu thật nhiều bạn bè tới."
Vừa khéo hôm đó Tô Nhứ rảnh, lại vừa khéo Tô Nhứ đang ở gần đó.
Chỉ là... hơi muộn một chút. Khi Tô Nhứ tới nơi, bữa tiệc đã đến đoạn ước nguyện.
Phòng khách tối om, ánh nhìn mọi người đều hướng về chiếc bánh sinh nhật hai tầng cực lớn. Trên tầng cao nhất của bánh kem có hai cây nến số "18", ngọn nến lay động cháy trong không khí.
Sau làn lửa ấy, một tiểu cô nương xinh đẹp mặc váy dây xanh nhạt, đội vương miện nhỏ, mái tóc buông nhẹ. Nàng khẽ mỉm cười, hai tay đan vào nhau, đang nghiêm túc ước nguyện.
Đàm Ngân Thanh lặng lẽ ra hiệu cho Tô Nhứ qua, kéo bạn mình ngồi xuống.
Ngồi trước mặt Đàm Tinh Úy.
Không biết đã ước điều gì, Đàm Tinh Úy bỗng khẽ mỉm cười. Tiếp đó, nàng mở mắt, cúi người thổi tắt ngọn nến.
Tiếng vỗ tay và tiếng reo hò náo nhiệt lập tức vang lên. Có người bật đèn, có người chỉnh nhạc nền "Chúc mừng sinh nhật" nhỏ lại, căn phòng lập tức sáng lên.
Đàm Tinh Úy cũng thấy Tô Nhứ.
"Sinh nhật vui vẻ, Tinh Tinh muội muội." Tô Nhứ lấy ra món quà đã chuẩn bị.
Sự xuất hiện bất ngờ này khiến Đàm Tinh Úy thoáng ngẩn người, ngơ ra vài giây mới hỏi:i: "Chị là ai?"
Đàm Ngân Thanh đứng bên cạnh liền giới thiệu: "Đây là bạn cùng phòng của chị, Tô Nhứ. Bọn chị đều gọi là A Nhứ."
"Chị...A Nhứ," Đàm Tinh Úy lúc này mới nhận lấy món quà trong tay Tô Nhứ, lễ phép nói:: "Cảm ơn."
Đàm Tinh Úy là nhân vật chính của ngày hôm đó. Buổi tối có rất nhiều họ hàng, vài người giáo viên, và còn rất nhiều bạn học và bạn bè của cô bé. Cô bé nói rất nhiều, đáp lại rất nhiều. Từ khi Tô Nhứ đến, đến khi phải đi, Đàm Tinh Úy gần như không có lúc nào rảnh rỗi.
Tính thời gian cũng gần đủ, Tô Nhứ nói vào tai Đàm Ngân Thanh một câu nên về rồi, liền đứng dậy. Và khi mới dịch ghế ra, bên tai đột nhiên xuất hiện một giọng nói.
"Chị A Nhứ phải đi rồi sao?" Đàm Tinh Úy không biết đã xuất hiện từ khi nào ở phía sau, tay đặt trên ghế của Tô Nhứ.
Đàm Ngân Thanh liền giúp giải thích: "Đúng vậy, nhà A Nhứ ở Ba Nghi, còn phải về công ty một chuyến nên không ở lại lâu được."
Tô Nhứ nói thêm một câu: "Em gái sinh nhật vui vẻ, chúc mừng em đã đỗ vào trường mình mong muốn."
Đàm Tinh Úy nói: "Cảm ơn chị."
Cửa phòng ngăn cách sự náo nhiệt, hành lang yên tĩnh. Tô Nhứ đi ngang qua cửa sổ có gió nhẹ thổi vào.
Tô Nhứ cầm điện thoại, gửi cho Đàm Ngân Thanh một tin nhắn: "Sao cậu không nói em gái cậu xinh đẹp như vậy."
Đàm Ngân Thanh trả lời: "Đúng không! Em gái tớ là hoa khôi của trường đấy!"
Ngày hôm sau, Tô Nhứ lại gặp "em gái xinh đẹp" ấy.
Thật ra, hôm đó Tô Nhứ chỉ cần ngồi trong xe chờ Đàm Ngân Thanh là được. Đàm Ngân Thanh đã nói sẽ xuống ngay, nhưng Tô Nhứ vẫn bước lên lầu.
Kết quả, nàng lại được gặp một "giáo hoa" tóc tai rối tung nhưng vẫn xinh đẹp y như cũ, kèm theo gương mặt bày tỏ sự "không phục" kiểu trợn mắt nhe răng, đáng yêu đến mức không nỡ quên.
Giờ khắc này, những lời mà Đàm Ngân Thanh đã nói trước đây: "Em gái tớ cũng rất biết âm dương quái khí", "Em gái tớ cứng đầu lắm", "Nó chính là một đứa trẻ được nuông chiều hư hỏng", tất cả bỗng hóa thành hình ảnh sống động trước mắt Tô Nhứ.
Cô "em gái không phục" kia làm xong một cái mặt quỷ, vậy mà vẫn ngoan ngoãn nói với Tô Nhứ: "Tạm biệt chị A Nhứ."
Tạm biệt.
Mà cũng chỉ mới mấy ngày thôi.
Vì mừng Đàm Ngân Thanh chính thức nhận việc, mọi người hẹn nhau đi ăn. Đây là lần thứ ba Tô Nhứ gặp lại Đàm Tinh Úy.
Lần này, Tinh Úy đội một chiếc mũ lưỡi trai, mặc váy yếm jean. Khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn dưới vành mũ khẽ nở nụ cười khi nhìn thấy Tô Nhứ. Có chút ngượng ngùng, nhưng giọng lại ngọt ngào, rành rọt gọi: "A Nhứ tỷ tỷ."
Tô Nhứ cũng đáp: "Tinh Tinh muội muội."
Mọi người vừa trò chuyện vừa bước vào phòng riêng. Trong tầm mắt Tô Nhứ, Đàm Tinh Úy ngồi xuống ngay bên cạnh mình.
Ngày hôm đó, Tinh Úy yên tĩnh hơn buổi sinh nhật nhiều. Phần lớn thời gian, cô bé cúi đầu ăn, thỉnh thoảng mới ngẩng lên nghe mọi người nói chuyện phiếm.
Còn Tô Nhứ hôm ấy lại khá "hiền", lời nói ít hẳn, thậm chí còn che miệng cười trước mặt bạn cùng phòng.
Khi bữa tiệc gần kết thúc, Tinh Úy bất ngờ chủ động mở lời:
"Em thêm WeChat của các chị được không ạ?"
Có lẽ có chút không bình thường, Đàm Ngân Thanh dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô bé.
Nhưng cũng như chẳng có gì, Đàm Ngân Thanh mau chóng thu lại ánh mắt.
Tinh Úy mở mã QR rất nhanh, nhưng dường như không để ý rằng Tô Nhứ cũng đồng thời mở phần quét mã. Không buồn nhìn lấy một cái, đưa thẳng điện thoại về phía đối diện.
"Píp" một tiếng, Trần Tịnh đã quét xong. Tiếp đó là Dao Dao. Cuối cùng, Tinh Úy mới đặt điện thoại trước mặt Tô Nhứ.
"A Nhứ tỷ tỷ." Cô mở to đôi mắt nhìn Tô Nhứ, nhưng chỉ nửa giây sau đã nhanh chóng quay đi.
Lại một tiếng "píp", Tô Nhứ và Tinh Úy chính thức kết bạn.
"Em sẽ thêm chị vào nhóm bạn thân của em," Tinh Úy nói.
Cô bé cũng nói: "Chị A Nhứ, chị biết tên em viết thế nào không? Em gửi cho chị."
Cô bé lại nói: "Nhưng mà chị có thể không cần lấy tên thật của em làm ghi chú, viết là Tinh Tinh, hoặc là 'Tinh Tinh muội muội' đều được."
Cô bé lại nói: "Chị A Nhứ, Vòng bạn bè của chị có chia nhóm không ạ? Cũng cho em xem nhé."
Tô Nhứ nói: "Được."
Ngoài công việc, Tô Nhứ cũng đang bận rộn chuẩn bị cho kế hoạch xuất ngoại.
Lần sau Tinh Úy liên lạc là chỉ mấy ngày sau. Gần giờ nghỉ trưa, Tô Nhứ nhận được tin nhắn của Đàm Tinh Uý, cô bé nói mình hiện đang ở cổng khu nhà của Tô Nhứ, nóng quá.
Ngay sau đó, một định vị được gửi tới.
Giữa trưa hè nắng gắt, Tô Nhứ vừa xuống xe đã thấy Tinh Úy. Cô bé đang ăn kem, đứng dưới bóng râm của cửa hàng tiện lợi, tay cầm ô. Tô Nhứ không rõ cảm giác trong lòng mình lúc đó là gì.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, mắt Tinh Úy lập tức sáng rực. Cô bé giơ tay lên cao, hơi nhún người, vẫy vẫy về phía Tô Nhứ.
Không đợi Tô Nhứ hỏi, Tinh Úy đã nói một mạch: "Em vốn rủ bạn cùng lớp đi công viên trò chơi, nhưng vừa nãy bạn em nói chiều bận, không đi được. Em thì đã ra đến nơi rồi..."
Miệng Đàm Tinh Úy lúc đóng lúc mở. Cô bé dường như muốn nắm lấy cổ tay Tô Nhứ, nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay Tô Nhứ, tiếp tục nói: "Nghĩ đến chị cũng ở Ba Nghi, lần trước Đàm Ngân Thanh có nhắc đến khu nhà của chị, em xem bản đồ thấy tiện đường, em liền dừng ở đây."
Tô Nhứ nâng tay lên một chút, để Đàm Tinh Úy đặt tay thoải mái hơn.
Đàm Tinh Úy: "Giống như có chút đột ngột, nhưng mà cũng không biết đi đâu."
Cô bé nói rồi dịch nửa bước về phía Tô Nhứ, cô bé chớp mắt nhìn người đối diện, giống chú thỏ con đáng yêu trong biểu cảm WeChat của Tô Nhứ.
Thỏ con nói: "Chị A Nhứ có thu nhận em không?"
Dưới không khí 37 độ, Tô Nhứ cảm thấy rất nóng, nhưng cổ tay bị Đàm Tinh Úy nắm lấy kia, lại lành lạnh.
Cái "muội muội" này lần thứ ba xin WeChat của Tô Nhứ, rồi tiếp theo, xuất hiện ở cổng khu nhà, nhìn Tô Nhứ như vậy.
Muội muội à, tỷ tỷ thích con gái đấy.
Tùy Ý Làm Bậy - Mễ Nháo Nháo
Tô Nhứ không nhớ rõ lần đầu tiên nghe tới cái tên Đàm Tinh Úy là khi nào.
Giống như là bất tri bất giác, Tô Nhứ đã biết đến cô bé này.
Nàng chính là "muội muội" mà Đàm Ngân Thanh thường nhắc tới, là người thỉnh thoảng được chị gái gửi giọng nói trên WeChat kèm đủ loại câu từ quen thuộc:
"Em giỏi thật đấy Đàm Tinh Úy, thi được cao điểm thế cơ à."
"Gần đây lại bị cảm, Đàm Tinh Úy, mọi người ở nhà chú ý chút nhé."
"Đàm Tinh Úy lại chạy đi đâu chơi thế, mẹ gọi về ăn cơm kìa."
"Đàm Tinh Úy muốn ăn gì, lát nữa về chị mua cho."
"Đàm Tinh Úy thi đại học cố lên, đừng căng thẳng."
Cái "muội muội" này thành tích xuất sắc, đầu óc linh hoạt, năng lực học tập chẳng ai sánh bằng.
Cái "muội muội" này miệng lưỡi cũng lợi hại chẳng kém, đặc biệt giỏi tranh luận, chỉ cần một câu chọc tới là sẵn sàng cãi nhau tay đôi với Đàm Ngân Thanh.
Vào một buổi chiều trông rất đỗi bình thường, Đàm Ngân Thanh bất chợt hỏi trong nhóm:
"Hôm nay sinh nhật em gái tớ, các cậu rảnh thì đến ăn cơm nhé?"
Đàm Ngân Thanh còn nói thêm: "Vừa đậu A Đại, ba mẹ kêu thật nhiều bạn bè tới."
Vừa khéo hôm đó Tô Nhứ rảnh, lại vừa khéo Tô Nhứ đang ở gần đó.
Chỉ là... hơi muộn một chút. Khi Tô Nhứ tới nơi, bữa tiệc đã đến đoạn ước nguyện.
Phòng khách tối om, ánh nhìn mọi người đều hướng về chiếc bánh sinh nhật hai tầng cực lớn. Trên tầng cao nhất của bánh kem có hai cây nến số "18", ngọn nến lay động cháy trong không khí.
Sau làn lửa ấy, một tiểu cô nương xinh đẹp mặc váy dây xanh nhạt, đội vương miện nhỏ, mái tóc buông nhẹ. Nàng khẽ mỉm cười, hai tay đan vào nhau, đang nghiêm túc ước nguyện.
Đàm Ngân Thanh lặng lẽ ra hiệu cho Tô Nhứ qua, kéo bạn mình ngồi xuống.
Ngồi trước mặt Đàm Tinh Úy.
Không biết đã ước điều gì, Đàm Tinh Úy bỗng khẽ mỉm cười. Tiếp đó, nàng mở mắt, cúi người thổi tắt ngọn nến.
Tiếng vỗ tay và tiếng reo hò náo nhiệt lập tức vang lên. Có người bật đèn, có người chỉnh nhạc nền "Chúc mừng sinh nhật" nhỏ lại, căn phòng lập tức sáng lên.
Đàm Tinh Úy cũng thấy Tô Nhứ.
"Sinh nhật vui vẻ, Tinh Tinh muội muội." Tô Nhứ lấy ra món quà đã chuẩn bị.
Sự xuất hiện bất ngờ này khiến Đàm Tinh Úy thoáng ngẩn người, ngơ ra vài giây mới hỏi:i: "Chị là ai?"
Đàm Ngân Thanh đứng bên cạnh liền giới thiệu: "Đây là bạn cùng phòng của chị, Tô Nhứ. Bọn chị đều gọi là A Nhứ."
"Chị...A Nhứ," Đàm Tinh Úy lúc này mới nhận lấy món quà trong tay Tô Nhứ, lễ phép nói:: "Cảm ơn."
Đàm Tinh Úy là nhân vật chính của ngày hôm đó. Buổi tối có rất nhiều họ hàng, vài người giáo viên, và còn rất nhiều bạn học và bạn bè của cô bé. Cô bé nói rất nhiều, đáp lại rất nhiều. Từ khi Tô Nhứ đến, đến khi phải đi, Đàm Tinh Úy gần như không có lúc nào rảnh rỗi.
Tính thời gian cũng gần đủ, Tô Nhứ nói vào tai Đàm Ngân Thanh một câu nên về rồi, liền đứng dậy. Và khi mới dịch ghế ra, bên tai đột nhiên xuất hiện một giọng nói.
"Chị A Nhứ phải đi rồi sao?" Đàm Tinh Úy không biết đã xuất hiện từ khi nào ở phía sau, tay đặt trên ghế của Tô Nhứ.
Đàm Ngân Thanh liền giúp giải thích: "Đúng vậy, nhà A Nhứ ở Ba Nghi, còn phải về công ty một chuyến nên không ở lại lâu được."
Tô Nhứ nói thêm một câu: "Em gái sinh nhật vui vẻ, chúc mừng em đã đỗ vào trường mình mong muốn."
Đàm Tinh Úy nói: "Cảm ơn chị."
Cửa phòng ngăn cách sự náo nhiệt, hành lang yên tĩnh. Tô Nhứ đi ngang qua cửa sổ có gió nhẹ thổi vào.
Tô Nhứ cầm điện thoại, gửi cho Đàm Ngân Thanh một tin nhắn: "Sao cậu không nói em gái cậu xinh đẹp như vậy."
Đàm Ngân Thanh trả lời: "Đúng không! Em gái tớ là hoa khôi của trường đấy!"
Ngày hôm sau, Tô Nhứ lại gặp "em gái xinh đẹp" ấy.
Thật ra, hôm đó Tô Nhứ chỉ cần ngồi trong xe chờ Đàm Ngân Thanh là được. Đàm Ngân Thanh đã nói sẽ xuống ngay, nhưng Tô Nhứ vẫn bước lên lầu.
Kết quả, nàng lại được gặp một "giáo hoa" tóc tai rối tung nhưng vẫn xinh đẹp y như cũ, kèm theo gương mặt bày tỏ sự "không phục" kiểu trợn mắt nhe răng, đáng yêu đến mức không nỡ quên.
Giờ khắc này, những lời mà Đàm Ngân Thanh đã nói trước đây: "Em gái tớ cũng rất biết âm dương quái khí", "Em gái tớ cứng đầu lắm", "Nó chính là một đứa trẻ được nuông chiều hư hỏng", tất cả bỗng hóa thành hình ảnh sống động trước mắt Tô Nhứ.
Cô "em gái không phục" kia làm xong một cái mặt quỷ, vậy mà vẫn ngoan ngoãn nói với Tô Nhứ: "Tạm biệt chị A Nhứ."
Tạm biệt.
Mà cũng chỉ mới mấy ngày thôi.
Vì mừng Đàm Ngân Thanh chính thức nhận việc, mọi người hẹn nhau đi ăn. Đây là lần thứ ba Tô Nhứ gặp lại Đàm Tinh Úy.
Lần này, Tinh Úy đội một chiếc mũ lưỡi trai, mặc váy yếm jean. Khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn dưới vành mũ khẽ nở nụ cười khi nhìn thấy Tô Nhứ. Có chút ngượng ngùng, nhưng giọng lại ngọt ngào, rành rọt gọi: "A Nhứ tỷ tỷ."
Tô Nhứ cũng đáp: "Tinh Tinh muội muội."
Mọi người vừa trò chuyện vừa bước vào phòng riêng. Trong tầm mắt Tô Nhứ, Đàm Tinh Úy ngồi xuống ngay bên cạnh mình.
Ngày hôm đó, Tinh Úy yên tĩnh hơn buổi sinh nhật nhiều. Phần lớn thời gian, cô bé cúi đầu ăn, thỉnh thoảng mới ngẩng lên nghe mọi người nói chuyện phiếm.
Còn Tô Nhứ hôm ấy lại khá "hiền", lời nói ít hẳn, thậm chí còn che miệng cười trước mặt bạn cùng phòng.
Khi bữa tiệc gần kết thúc, Tinh Úy bất ngờ chủ động mở lời:
"Em thêm WeChat của các chị được không ạ?"
Có lẽ có chút không bình thường, Đàm Ngân Thanh dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô bé.
Nhưng cũng như chẳng có gì, Đàm Ngân Thanh mau chóng thu lại ánh mắt.
Tinh Úy mở mã QR rất nhanh, nhưng dường như không để ý rằng Tô Nhứ cũng đồng thời mở phần quét mã. Không buồn nhìn lấy một cái, đưa thẳng điện thoại về phía đối diện.
"Píp" một tiếng, Trần Tịnh đã quét xong. Tiếp đó là Dao Dao. Cuối cùng, Tinh Úy mới đặt điện thoại trước mặt Tô Nhứ.
"A Nhứ tỷ tỷ." Cô mở to đôi mắt nhìn Tô Nhứ, nhưng chỉ nửa giây sau đã nhanh chóng quay đi.
Lại một tiếng "píp", Tô Nhứ và Tinh Úy chính thức kết bạn.
"Em sẽ thêm chị vào nhóm bạn thân của em," Tinh Úy nói.
Cô bé cũng nói: "Chị A Nhứ, chị biết tên em viết thế nào không? Em gửi cho chị."
Cô bé lại nói: "Nhưng mà chị có thể không cần lấy tên thật của em làm ghi chú, viết là Tinh Tinh, hoặc là 'Tinh Tinh muội muội' đều được."
Cô bé lại nói: "Chị A Nhứ, Vòng bạn bè của chị có chia nhóm không ạ? Cũng cho em xem nhé."
Tô Nhứ nói: "Được."
Ngoài công việc, Tô Nhứ cũng đang bận rộn chuẩn bị cho kế hoạch xuất ngoại.
Lần sau Tinh Úy liên lạc là chỉ mấy ngày sau. Gần giờ nghỉ trưa, Tô Nhứ nhận được tin nhắn của Đàm Tinh Uý, cô bé nói mình hiện đang ở cổng khu nhà của Tô Nhứ, nóng quá.
Ngay sau đó, một định vị được gửi tới.
Giữa trưa hè nắng gắt, Tô Nhứ vừa xuống xe đã thấy Tinh Úy. Cô bé đang ăn kem, đứng dưới bóng râm của cửa hàng tiện lợi, tay cầm ô. Tô Nhứ không rõ cảm giác trong lòng mình lúc đó là gì.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, mắt Tinh Úy lập tức sáng rực. Cô bé giơ tay lên cao, hơi nhún người, vẫy vẫy về phía Tô Nhứ.
Không đợi Tô Nhứ hỏi, Tinh Úy đã nói một mạch: "Em vốn rủ bạn cùng lớp đi công viên trò chơi, nhưng vừa nãy bạn em nói chiều bận, không đi được. Em thì đã ra đến nơi rồi..."
Miệng Đàm Tinh Úy lúc đóng lúc mở. Cô bé dường như muốn nắm lấy cổ tay Tô Nhứ, nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay Tô Nhứ, tiếp tục nói: "Nghĩ đến chị cũng ở Ba Nghi, lần trước Đàm Ngân Thanh có nhắc đến khu nhà của chị, em xem bản đồ thấy tiện đường, em liền dừng ở đây."
Tô Nhứ nâng tay lên một chút, để Đàm Tinh Úy đặt tay thoải mái hơn.
Đàm Tinh Úy: "Giống như có chút đột ngột, nhưng mà cũng không biết đi đâu."
Cô bé nói rồi dịch nửa bước về phía Tô Nhứ, cô bé chớp mắt nhìn người đối diện, giống chú thỏ con đáng yêu trong biểu cảm WeChat của Tô Nhứ.
Thỏ con nói: "Chị A Nhứ có thu nhận em không?"
Dưới không khí 37 độ, Tô Nhứ cảm thấy rất nóng, nhưng cổ tay bị Đàm Tinh Úy nắm lấy kia, lại lành lạnh.
Cái "muội muội" này lần thứ ba xin WeChat của Tô Nhứ, rồi tiếp theo, xuất hiện ở cổng khu nhà, nhìn Tô Nhứ như vậy.
Muội muội à, tỷ tỷ thích con gái đấy.
Tùy Ý Làm Bậy - Mễ Nháo Nháo
Đánh giá:
Truyện Tùy Ý Làm Bậy - Mễ Nháo Nháo
Story
Chương 38: Cùng Tinh Tinh (1)
10.0/10 từ 33 lượt.