Từ Địch Thành Yêu

3: Cố Ý Tiếp Cận

220@-


Triệu Lam đi loanh quanh trong quảng trường, không biết nên dừng ở chỗ nào.

Vốn dĩ cô không hề có ý định mua sắm gì cả, chỉ là nhất thời không muốn nhìn thấy mặt Thẩm Tư Đằng nên viện cái cớ đi ra ngoài.
Xung quanh có vài vị khách thỉnh thoảng nhìn về phía cô rồi xì xào bàn tán.

Mặc dù Triệu Lam đã thay một bộ quần áo thoải mái, đeo kính đen, khẩu trang và nón che gần hết khuôn mặt nhưng vẫn có không ít người nhận ra cô.

Sự xuất hiện của một ngôi sao giải trí khiến nhiều người tò mò, rất nhanh, quanh chỗ cô đứng đã vây kín người.
Triệu Lam càng cảm thấy buồn bực.

Hiện giờ cô chỉ muốn là cô, muốn được yên tĩnh ở một mình.

Nhưng cô lại không thể bảo họ đi chỗ khác, như vậy sẽ bị coi là mắc bệnh ngôi sao, là tỏ thái độ lồi lõm với công chúng.
Hết cách, Triệu Lam đành tạt đại vào một cửa hàng quần áo ngay đó.

Ít nhất có nhân viên bên ngoài thì mọi người cũng không thể tụ tập đông được.

Trong lúc chờ đợi nhóm người ngoài kia tản bớt, Triệu Lam cũng đi dạo một vòng quanh cửa tiệm.

Biết đâu lại tìm được món đồ ưng ý, mua xong sẽ giúp tâm tình cô trở nên tốt hơn.
Cố Thanh Hàn sau khi quét hết một vòng vẫn không tìm được bộ váy nào mà nàng thích.
Những thiết kế của hãng thời trang này rõ ràng rất đẹp nhưng sao không có lấy một mẫu nào phù hợp với phong cách của nàng.

Tất cả đều là kiểu trang phục quyến rũ và gợi cảm, ừm, giống như những bộ váy mà Triệu Lam thường hay mặc.

Cố Thanh Hàn trong lòng cười lạnh, này còn không phải như mấy ả hồ ly tinh thích khoe da khoe thịt cho đàn ông ngắm hay sao?
Nàng đang muốn tìm một chỗ nghỉ chân.

Đi muốn bở hơi tai mà số tiền Thẩm Tư Đằng vừa chuyển khoản cho nàng còn chưa tiêu được lấy một đồng.
Nhưng Cố Thanh Hàn vừa ngồi xuống chưa được bao lâu liền bắt gặp một thân ảnh quen thuộc.
Thân hình cao gầy, mái tóc đen dài tuỳ tiện xoã ra, kính, khẩu trang và nón đem khuôn mặt người kia ẩn đi nhưng nàng vẫn chắc chắn như đinh đóng cột, đó chính là Triệu Lam.
Người phụ nữ này có hoá thành tro nàng cũng sẽ nhận ra.
Cố Thanh Hàn nhoẻn miệng.

Đã lâu không gặp nha, Triệu ảnh hậu, ông trời quả nhiên là đang giúp nàng.
Cố Thanh Hàn lập tức đứng dậy đi qua bên đó.

Triệu Lam chỉ đứng có một mình.

Có vẻ như nhân viên ở đây khá tâm lý, biết cô là diễn viên nổi tiếng nên không hề tới quấy rầy.


Càng tốt, không có người khác nàng càng dễ hành động.


Nàng thừa biết bản thân mình đây là đang chọc vào ổ kiến lửa nhưng nàng thật sự không nhịn được muốn đi trêu chọc cô, chờ không được cái ngày cô biết được Thẩm Tư Đằng đang bao dưỡng nàng sẽ làm ra vẻ mặt gì.
Cố Thanh Hàn làm sao mà quên được, cái ngày Thẩm Tư Đằng vứt bỏ nàng để chạy theo Triệu Lam, nàng đã có bao nhiêu đau khổ, đã bất đắc dĩ trở thành trò cười cho cả trường.

Cười nàng ngu ngốc, cười nàng ảo tưởng, cười nàng trèo cao để rồi phải nhục nhã.

Nói rằng Thẩm Tư Đằng tỏ tình với nàng chẳng qua muốn cho nàng chút mặt mũi, quẳng cho nàng chút sự thương hại mà bản thân nàng lại như một con chó dại không biết thân biết phận cạp lấy cạp để.
Ngay từ bộ phim đầu tay, nàng đã phải vào một cái vai quần chúng, trầy trật trong từng cảnh quay mà mức cát-xê chỉ đủ cho một bữa ăn.

Trong khi đó Triệu Lam may mắn được Thẩm Tư Đằng nâng đỡ trở thành đại nữ chủ.

Sau bộ phim đó cô còn được đề cử cho giải thưởng nữ diễn viên mới xuất sắc nhất.

Tuy nói Triệu Lam thành công là do tài năng thiên bẩm, nhưng nếu không nhờ có Thẩm Tư Đằng thì chưa chắc con đường sự nghiệp của cô đã nở hoa sớm như vậy và chưa chắc đã có thể thành công rực rỡ như vậy.
Cũng chính vì đóng cùng bộ phim đó mà một người ở trên cao còn một kẻ ở dưới đáy, nàng lại một lần nữa bị đám bạn cũ chê cười, lấy Triệu Lam ra làm thước đo của nàng.

Nói nàng cả đời cũng không thể với tới Triệu ảnh hậu, nói một trăm Cố Thanh Hàn cũng không bằng một Triệu Lam xứng đáng đứng bên cạnh Thẩm Tư Đằng.
Nỗi ê chề này, có hoá kiếp nàng cũng không dễ dàng bỏ qua.
Những gì Thẩm Tư Đằng và Triệu Lam đã gây ra cho mình nàng đều ghim đến tận xương tuỷ.

Nàng sẽ xé nát cái bộ mặt giả tạo của Thẩm Tư Đằng, sẽ không để yên cho hắn mãn nguyện với hạnh phúc gia đình cùng Triệu Lam, như vậy là quá lời cho hắn rồi.
Cố Thanh Hàn đi được vài bước rồi chợt như nghĩ ra cái gì đó, nàng lập tức chuyển hướng đi ra khỏi cửa hàng.
Triệu Lam đang mặc áo trắng a.
Cách đó một khoảng, Triệu Lam đang bị một chiếc đầm dạ hội thu hút, các thiết kế của Chanel luôn là lựa chọn hàng đầu của cô.

Nhân viên cửa hàng đều rất nhiệt tình muốn giúp Triệu Lam tư vấn nhưng đều bị cô từ chối.
Trong lúc Triệu Lam đang mải mê đánh giá thì bỗng dưng có một cái gì đó va vào người khiến cô mất thăng bằng loạng choạng vài bước, tiếp đó là cảm giác sức nóng tiếp xúc vào da thịt.

Đến khi đứng vững lại nhìn xuống thì vết cà phê đã loang lổ trên áo.
"Ấy xin lỗi, xin lỗi, thật sự xin lỗi, tôi không cố ý đâu"
Triệu Lam ngước đầu nhìn cái người vừa lên tiếng.

Là một cô gái khá nhỏ nhắn, ít nhất là với người cao 173 cm như cô thấy như vậy.

Khuôn mặt nàng toát lên vẻ thanh thuần, trong trẻo, ánh mắt như đang rất lo lắng nhìn cô.

Khiến cho Triệu Lam dù đang rất tức giận cũng không nỡ phát tiết.
Bỏ đi, coi như hôm nay xui xẻo.
"Tôi không sao, sau này cô nhớ cẩn thận"
Triệu Lam không muốn nhiều lời với người lạ, nhìn ra bên ngoài người đã không còn đông như lúc nãy nữa, cảm thấy là nên trở về.


Cảm giác dinh dính trên người khiến cô không còn tâm trạng mua đồ nữa, liền xoay người rời đi.
"A, khoan đã, chờ chút"
Cố Thanh Hàn níu tay Triệu Lam lại, đưa cho cô một bịch khăn giấy.

"Cô đem cà phê trên người lau bớt đi"
Triệu Lam nhìn khăn giấy trên tay nàng một lúc, miễn cưỡng cầm lấy, "Cảm ơn"
"Ừm, xin lỗi vì đã làm bẩn quần áo của cô.

Lúc nãy tôi thấy cô có vẻ khá thích chiếc váy này, tôi mua nó để tạ lỗi với cô nhé?"
Triệu Lam nghe xong khẽ lắc đầu.
"Chỉ là một chiếc áo bình thường mà thôi, so với cái này không đáng giá.

Cô không cần làm vậy"
"Vậy sao được? Dù gì cũng là lỗi của tôi, nếu cô không nhận, tôi sẽ vô cùng áy náy.

Cô không phải lo về giá cả, tôi không ngại"
Ha, dù sao cũng là tiền của chồng cô.
"Nhưng..."
"Ai, không nhưng nhị nữa", Cố Thanh Hàn nhanh tay lấy chiếc váy xuống, "Cô mau vào phòng thử đồ đi, tôi bảo đảm cô mặc nó vào sẽ rất đẹp"
Triệu Lam "..."
Dù sao mới gặp lần đầu, cô gái này cũng quá mức nhiệt tình rồi đi?
Cảm thấy bản thân khuyên không nổi cô gái trước mặt, Triệu Lam đành miễn cưỡng cầm chiếc váy đi vào phòng thử đồ.

Cô cởi ra chiếc áo thun trên người, khẽ nhíu mày.

Vết cà phê này chắc chắn giặt không sạch, chiếc áo đành vứt đi vậy.
Triệu Lam đột nhiên chần chừ.

Tuy giá trị của nó không nhiều nhưng nó là chiếc áo đôi đầu tiên Thẩm Tư Đằng tặng cho cô.
Hai người quen biết nhau từ năm nhất đại học, nói đúng hơn là từ lúc Thẩm Tư Đằng tỏ tình với cô.

Triệu Lam cũng có nghe vài người bạn nói qua hắn đã thầm thích cô khi còn học cấp 3, lúc đó cô cũng chỉ gật đầu cười vài cái.

Bởi cô đối với hắn không có tình cảm gì đặc biệt cả, trước đây như vậy và bây giờ cũng vẫn như thế.

Sở dĩ cô đồng ý kết hôn với hắn đều bởi vì hắn đã giúp đỡ cô rất nhiều trong công việc, giao tình giữa Thẩm gia và Triệu gia cũng không hề tệ.

Hơn nữa lúc ông nội cô ngã bệnh nếu không nhờ có chú của Thẩm Tư Đằng thì chưa chắc ông đã qua khỏi.

Triệu Lam nợ hắn quá nhiều, lại cảm thấy con người của Thẩm Tư Đằng quang minh chính trực, có tài năng, có học thức, có gia giáo.

Hắn gần như hoàn hảo về mọi mặt, Triệu Lam cũng từng nghĩ như thế.
Vậy nhưng hôm nay, cô như khám phá được một bộ mặt khác của người đàn ông này.

Luôn cảm thấy hắn không thật sự tốt như cô đã nghĩ.

Triệu Lam đặt tay lên gương, nhìn vẻ mặt suy tư của mình trong đó.


Cô có phải là quá đa nghi hay không? Có phải vì bản thân là diễn viên đã tiếp xúc với quá nhiều kiểu người mà trở nên nhạy cảm đến như vậy? Dù sao Thẩm Tư Đằng và cô gái kia cũng chỉ mới trò chuyện, ăn trưa cùng nhau, hoàn toàn không thể nói lên được điều gì.

Có thể họ chỉ là bạn bè? Nhưng nếu là bạn bè bình thường thì hắn việc gì phải nói dối cô là đang đi gặp đối tác?
Triệu Lam không muốn tin bản thân mình bị phản bội.

Cô ghét nhất chính là sự phản bội.

Nhưng sự việc đã rành rành ra đấy, muốn trốn tránh cũng không được.
Mà cô gái kia...hay là nên đi gặp cô ấy? Nhưng cô còn không biết được người ta là ai, ngay cả khuôn mặt cô ta tròn méo thế nào cũng nhìn không rõ.

Lúc đó Triệu Lam không thể tới gần hai người bọn họ, như vậy sẽ rất dễ thu hút sự chú ý từ người khác nên cô chỉ có thể đứng ở ngoài cửa, xui xẻo thay cô ta lại ngồi quay lưng về phía cô.
Trong lúc Triệu Lam còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình thì trong gương lại xuất hiện thêm một bóng người đi vào.
"Cô ở trong này lâu như vậy, cần tôi giúp gì không?"
Thì ra là cô gái lúc nãy làm đổ cà phê vào người cô, Triệu Lam thở ra một hơi, doạ cô sợ hết hồn.

"Không cần, cảm ơn"
Cố Thanh Hàn giả điếc, "Tôi giúp cô kéo dây kéo phía sau lên nhé?"
Vốn là một câu hỏi nhưng không đợi Triệu Lam trả lời, Cố Thanh Hàn đã nắm lấy khoá kéo.

Lúc kéo lên ngón tay không biết là vô tình hay cố ý chạm vào dàn da căng mịn, trơn bóng của Triệu Lam, lướt một đường từ xương cùng lên tận cổ.

Cô bỗng có một mạt cảm giác người này như đang vẽ lại xương sống của mình vậy.
Triệu Lam khẽ rùng mình, tâm lại một trận ngứa ngáy.

Cô cố gắng điều chỉnh tâm tình kì lạ của mình để thoát khỏi bầu không khí ngượng ngùng này.

Cố Thanh Hàn đem phản ứng của cô thu hết vào tầm mắt, cúi đầu lén nhếch miệng, cảm thấy bản thân mình như đạt được thành tựu lớn.
Trò này coi bộ vui à nha.
"Xong rồi, đúng là rất đẹp phải không?", Cố Thanh Hàn bấm thật mạnh vào tay ép bản thân mình không được nổi da gà khi khen người phụ nữ này xinh đẹp, cố gắng nặn ra một nụ cười hoàn mỹ.
Nàng cười đến phi thường xán lạn nhưng sao Triệu Lam lại cứ có cảm giác rợn người khó hiểu, đành trả lời cho qua chuyện, "Cảm ơn đã khen"
"Tôi đã trả tiền cho bộ này rồi, cô có thể mặc nó ra về luôn cũng được"
Giờ này có lẽ Tiểu Mạc cũng đã ở nhà rồi đi, không biết có còn giận nàng không? Nàng phải nhanh chóng trở về nấu cơm cho con bé.

Nghĩ đến đây, Cố Thanh Hàn bỗng có một ý định khác.
"À đúng rồi, cô là Triệu Lam có đúng không?"
"Cô biết tôi sao?"
Cố Thanh Hàn cười cười, "Cô là minh tinh hạng A, làm sao mà tôi không biết cô được", tôi biết rất rõ nữa là đằng khác.
Triệu Lam cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ gật đầu.


Dù sao lúc thay đồ cô đã tháo hết nón, khẩu trang và mắt kính ra nên người này nhận ra cô cũng không có gì khó hiểu.
Nụ cười của Cố Thanh Hàn càng tươi hơn nữa, nàng vui mừng cảm thán, "Thật không ngờ được gặp cô ở ngoài đời nha, tôi thấy cô trên mạng xã hội suốt, em gái tôi là fan hâm mộ của cô đó"
Triệu Lam khẽ gật đầu, "Cảm ơn vì đã yêu thích tôi"
Cố Thanh Hàn gãi mặt, "Ừm...vậy tôi có thể giúp em tôi xin chữ ký của cô được không?", nếu nàng mang chữ ký của Triệu Lam về, Tiểu Mạc có lẽ sẽ hết giận nàng đi.


Coi như vì em gái, phá lệ mất mặt chỉ một lần này thôi.
Triệu Lam bị lời đề nghị của nàng làm cho bất ngờ.

Chẳng lẽ cô ấy cố ý tiếp cận mình chỉ vì chuyện này? Vậy không phải cứ trực tiếp đến nói với cô một tiếng là được rồi sao? Đâu cần phải nhọc tâm, tốn của mua cho cô chiếc váy đắt tiền như vậy?
"Tất nhiên là được", Triệu Lam đối với người hâm mộ của mình cực kỳ tôn trọng, "Nhưng tôi không mang theo giấy bút"
"Không sao, tôi có", Cố Thanh Hàn chạy đi tìm nhân viên hỏi mượn một cây bút lông, sau đó quay trở lại móc từ trong bóp ra một tấm ảnh nhỏ của Triệu Lam.

Không phải nàng yêu thích gì cô đâu mà do Cố Tiểu Mạc nhân lúc nàng không để ý lén bỏ vào với mục đích muốn "thuần hoá" nàng từ anti trở thành fan.

Cố Thanh Hàn sớm đã phát hiện nhưng không tiện vứt ra, sợ con bé biết sẽ lại nổi cáu.

Không ngờ bây giờ nó lại hữu dụng.
"Cô ký vào đây đi", nàng đưa nó cho Triệu Lam
Triệu Lam cầm tấm ảnh ký tên mình lên, sau đó lật sang mặt sau và hỏi, "Có muốn tôi để lại lời nhắn gì cho em gái cô không?"
Cố Thanh Hàn không khỏi sửng sốt.

Không nghĩ tới Triệu Lam đối với người yêu thích mình lại nhiệt tình như vậy.

Nàng nghĩ ngợi một lát rồi nói, "Viết là: "Đừng có giận chị gái em nữa nha, chị em thương em lắm", sau đó vẽ thêm hai trái tim nữa"
"Phốc..." Triệu Lam bỗng bật cười.

Hai chị em nhà này đúng là quá dễ thương rồi đi? Cãi nhau bị em gái giận liền chạy đi xin chữ ký của thần tượng để dỗ dành con bé.

Ở đâu có thể order một chiếc chị gái xịn xò như vậy? Cô cũng muốn có.
Cười cái gì mà cười? Cố Thanh Hàn thầm mắng.

Có gì đáng cười lắm sao? Nếu không phải vì Tiểu Mạc thích cô thì cô sẽ phải xếp hàng dài dài để bà đây xin chữ ký nhá.
"Của cô đây", Triệu Lam trả lại tấm ảnh cho nàng,"Có thể cho tôi số điện thoại không?"
"Để làm gì vậy?", bản thân nàng không xin thì thôi mắc gì người nổi tiếng như cô phải xin? Hay là cô đã phát hiện chuyện của nàng và Thẩm Tư Đằng, có số điện thoại để tiện dụ dỗ nàng đến chỗ vắng vẻ nào đó đánh ghen, tạt axit?
Cố Thanh Hàn đột nhiên bày ra vẻ mặt đề phòng khiến Triệu Lam lại muốn bật cười.

Người bình thường muốn có phương thức liên lạc của người nổi tiếng còn không được đằng này mình chủ động muốn cho nàng thì nàng lại cảnh giác như thể cô là một stalker đang bám đuôi thần tượng vậy.
"Cô không cần khoảng sợ, tôi không có ý định gì xấu xa đâu.

Chỉ là muốn mời cô một bữa cơm thôi, Bộ váy này quá đắt, tôi không thể nhận không như vậy được"
"À à, vậy hả", Cố Thanh Hàn thở phào nhẹ nhõm, không có tạt axit, may quá.
Nhưng Cố Thanh Hàn vẫn chần chừ, có nên cho Triệu Lam hay không đây? Nàng không muốn dính líu bất cứ thứ gì với cô cả, nghĩ đến tên cô nằm trong danh sách liên lạc của mình nàng đã sởn gai ốc, liền đọc đại số của Tiểu Mạc.
"0900xxxxxx, tôi không mang theo điện thoại, khỏi gọi, tôi đi trước đây, bye bye", vừa dứt lời Cố Thanh Hàn đã phi khỏi cửa hàng trong một nốt nhạc, để lại Triệu Lam còn ngơ ngác đứng nhìn.

Cổ là tuyển thủ quốc gia sao? Chạy nhanh như vậy..



Từ Địch Thành Yêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Từ Địch Thành Yêu Truyện Từ Địch Thành Yêu Story 3: Cố Ý Tiếp Cận
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...