Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 99: Lấy lòng


"Vợ ơi tha lỗi cho em đi mà."


***


Bùi Hành Ngộ mỉa mai hắn, "Biết mình ý chí kém, đến khi giày vò anh thì sức bền lại tốt quá ha. Mau ăn đi, anh lên thay đồ."


"Đợi đã."


"Làm gì?" Bùi Hành Ngộ quay lại, vừa dứt lời đã bị hắn kéo lên ngồi hẳn lên đùi, bị kẹt giữa người hắn và mép bàn, giật mình vội nói, "Đừng có làm bậy, dì Trần sắp đi chợ về rồi."


"Mau ăn đi, lên thay đồ?" Cận Nhiên cố ý xuyên tạc câu đó, nhân lúc Bùi Hành Ngộ sững người liền khóa tay anh ra sau, cúi đầu hôn lên môi anh, say sưa m*t lấy hương lan hoàng thảo nhàn nhạt gần như không còn.


"Tiểu Bùi... ối giời!" Dì Trần đi chợ về, vừa mở cửa đã thấy Cận Nhiên đang ôm người ta hôn ngay giữa nhà, vội đưa tay che mắt lại, "Tội lỗi tội lỗi, dì không biết trong nhà có người."


Bùi Hành Ngộ nghe rõ mồn một câu đó, mặt đỏ đến tận mang tai, cắn mạnh một phát khiến môi Cận Nhiên bật máu mới khiến hắn buông ra, ai ngờ cái tên điên kia nếm được mùi máu chẳng những không buông mà còn hăng hơn.


"Cận Nhiên!"


"Đừng động, hôn thêm lát nữa."


Cận Nhiên nói trong lúc tay vẫn giữ lấy cằm anh, Bùi Hành Ngộ vùng ra, đấm nhẹ vào bụng hắn rồi thoát khỏi vòng tay hắn, tức giận xoay người bỏ đi.


Dì Trần ló đầu ra cẩn thận nhìn sắc mặt giận dữ của anh, lúc dọn chén bát còn nửa châm biếm nửa mỉa mai, "Bùi tư lệnh hiền lành vậy mà cậu cũng chọc giận được? Cậu chủ không biết đi dỗ à?"


Cận Nhiên uống nốt hớp canh cuối, "Xì" một tiếng, "Anh ấy mà dám giận tôi."


Dì Trần lườm hắn, "Thế nên?"


Cận Nhiên đứng dậy, cầm mũ đội lên, xách áo khoác quân phục, "Tôi bảo đi đông thì anh ấy không dám đi tây, dỗ gì mà dỗ, phải là anh ấy dỗ tôi mới đúng. Tôi lên lầu xem, đảm bảo anh ấy năn nỉ tôi cho coi."


Bùi Hành Ngộ quay lưng lại phía cửa, vừa cởi áo xong thì Cận Nhiên vào, vừa khéo thấy vết thương trên lưng anh, liền đi tới vòng tay ôm eo, cúi đầu hôn lên những vết sẹo ấy.


"Buông ra."



"Cả người anh đầy vết thương thế này, nếu không phải bọn kia chết cả rồi thì tôi thật sự muốn đào mộ chúng lên giết lại lần nữa." Cận Nhiên đưa ngón tay lướt qua những vết thương, hơi thở theo nụ hôn rơi xuống bờ vai.


"Buông ra!"


Cận Nhiên cắn nhẹ lên vai anh, "Giận rồi à?"


"Em nghĩ sao?"


Cận Nhiên bắt đầu lẻo mép, "Em nhớ anh quá mà, người ta nói tiểu biệt thắng tân hôn, đêm tân hôn em hôn anh một cái quá đáng lắm hả?"


Bùi Hành Ngộ lạnh giọng, "Tránh ra."


Cận Nhiên nói thế nào cũng không chịu, vừa cắn vai anh vừa làm nũng, "Tổ tông ơi em biết sai rồi, hồi nãy cũng không ngờ dì Trần quay về bất ngờ vậy, nếu biết—"


"Nếu biết thì không hôn nữa?"


Cận Nhiên "ừm" một tiếng, cười khẽ dụi vào gáy anh, "Vợ à, anh biết em ghét nói dối mà, cho dù biết dì Trần về em vẫn sẽ hôn anh, không ai cản nổi em đâu. Em còn muốn hôn em ngay trên bản tin thời sự Liên Bang, để cả ngân hà này biết em yêu anh đến mức nào—mẹ nó!"


Bùi Hành Ngộ túm lấy cổ tay hắn, bẻ ngoặt rồi ném hắn lên giường, còn chưa kịp nói gì thì hắn đã lật người nằm nghiêng chống tay r*n r*, "Ái da, tay gãy rồi, mới mấy ngày không gặp mà giết chồng luôn rồi, đau quá, vợ ơi mau xem tay em có gãy thật không, tiêu rồi tiêu rồi, sau này không ôm anh được phải làm sao."


Bùi Hành Ngộ thấy hắn sắc mặt không ổn, cau mày tưởng thật, buông áo bước lại gần, "Nằm im, đưa tay ra để tôi xem—!"


Cận Nhiên liền kéo anh ngã xuống, thuận thế đè lên người anh, cười hì hì l**m răng nanh, "Bùi tư lệnh, sao anh ăn một lần mà không khôn ra thế? Người ta bảo anh mẫn cảm cẩn trọng, em sao lại thấy anh ngốc nghếch kiểu nào cũng lừa được."


Cơn giận dồn nén dưới nhà còn chưa nguôi, lại bị hắn lừa thêm lần nữa, Bùi Hành Ngộ giận đến uất, tung một cú đá thẳng vào chỗ hiểm, Cận Nhiên vội tránh, mồ hôi lạnh túa ra, "Mẹ kiếp anh điên à, đá gãy rồi thì nửa đời sau anh tính ở góa chắc?"


Bùi Hành Ngộ giận dữ, "Ở góa thì ở góa, cút!"


Cận Nhiên lúc này mới nhận ra anh thật sự nổi giận, vội vã chữa cháy, "Không cút không cút, em đâu có chửi anh, em chửi chính em mà."


Bùi Hành Ngộ vốn là người lạnh tính, sau lưng có chơi đùa thế nào cũng được, cũng luôn chiều theo hắn, gọi video mà hắn làm bậy anh cũng không cản, nhưng không có nghĩa là sẽ để hắn làm xằng làm bậy với mình trước mặt người khác.


"Thật sự giận rồi à?" Cận Nhiên mặt dày níu lấy tay anh, dỗ dành đủ kiểu, "Em biết sai rồi, lần này thật sự biết sai rồi, em thề lần sau không hôn anh trước mặt người khác nữa, em thề đấy."


Bùi Hành Ngộ thay đồ xong, mặt không chút cảm xúc, đến nhìn cũng chẳng nhìn hắn một cái, dường như trong khoảnh khắc đã quay lại dáng vẻ lạnh nhạt lúc hắn mới lên tàu.



Bùi Hành Ngộ đi phía trước, phía sau là Cận Nhiên đang lẩm bẩm, "Trong tiểu thuyết không phải đều viết vậy sao? Thề độc là phải bị bịt miệng lại, sau đó nói là 'Anh tin em', anh sao chẳng theo kịch bản gì hết vậy Bùi Hành Ngộ, đợi em với."


Bùi Hành Ngộ cố nhịn cười, dừng chân quay đầu lại lạnh giọng, "Em đi chết đi, khỏi cần ai khác giết em, anh đã muốn giết em từ lâu rồi, tránh xa anh ra."


Dì Trần đi phía sau không nhịn được cười, trêu chọc Cận Nhiên đang lẽo đẽo theo sau, "Ai nha, Bùi tư lệnh không dỗ nổi cậu? Cậu bảo đi đông cậu ấy không dám đi tây nữa cơ à?"


Cận Nhiên vội xua tay, "Đừng nói nữa đừng nói nữa!"


Bùi Hành Ngộ quay đầu lại, "Gì?"


Cận Nhiên bước lên trước che chắn cho dì Trần, "Dì Trần đang chửi em hỗn xược giúp anh đấy."


Bùi Hành Ngộ rõ ràng không tin, nhưng cũng không hỏi thêm, xoay người đi về phía xe trong sân, Cận Nhiên vội vàng đuổi theo mở cửa xe cho anh, vừa làm vừa nói, "Em chở anh, làm tài xế cho anh nha."


Bùi Hành Ngộ cài dây an toàn, nghiêng đầu quay mặt sang một bên không nói gì.


Cận Nhiên cài dây xong lái xe đi, một tay rảnh thì đi gãi lòng bàn tay anh, bị tránh né liền gõ nhẹ cổ tay anh, "Đừng giận nữa mà, em thật sự biết sai rồi, lần sau..."


Bùi Hành Ngộ lạnh nhạt cắt lời, "Lần sau lại tái phạm."


Cận Nhiên ho khan một tiếng, chột dạ, "Thì cũng phải để anh hả giận trước đã chứ, anh đánh em hay mắng em cũng được, miễn anh vui là được, hoặc anh phạt em cũng được, em chấp nhận."


Bùi Hành Ngộ không muốn để ý đến hắn, nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi.


Cận Nhiên thu tay về, hừ lạnh, "Cái tính này của anh, mềm không ăn cứng cũng không ăn, may mà em thương anh, không thì em đánh anh từ lâu rồi. Anh đúng là có phúc mà không biết hưởng, em nói cho anh biết, anh chọc em nổi điên lên là em..."


Bùi Hành Ngộ quay đầu lại, "Là em làm sao?"


"Em sẽ gọi anh là tổ tông, quỳ gối chà ván giặt đồ trước mặt anh, vừa khóc vừa làm loạn vừa dọa tự tử. Vợ ơi tha lỗi cho em đi, Bùi tư lệnh đẹp trai nhất thế giới, tính tình cũng tốt nhất thế giới, cười cái nào."


Bùi Hành Ngộ bị hắn chọc bật cười, ánh mắt dịu xuống, xóa tan hết vẻ lạnh lùng ban nãy. Cận Nhiên thở phào, đưa tay ra móc ngón tay anh đan vào nhau siết chặt, "Hết giận chưa?"


"Chưa." Bùi Hành Ngộ rút tay ra.


Cận Nhiên siết chặt hơn, không cho rút, "Đúng rồi, chuyện lần trước định nói với anh nhưng quên mất, giờ nhớ ra rồi, kể cho anh nghe."



"Anh phải hứa hết giận đã em mới kể."


"Em muốn ăn đòn?"


Cận Nhiên khẽ gãi lòng bàn tay anh, dù đeo găng tay nhưng vẫn không cảm nhận được sự mềm mại như hôm nào, bỗng nhớ đến hôm đánh dấu kia — mười đầu ngón tay đan chặt, da kề da, đến cả đường chỉ tay cũng trùng khớp, hắn lại vô thức l**m đầu răng nanh.


"Chuyên tâm lái xe đi."


Cận Nhiên hoàn hồn, không dám kể những suy nghĩ vừa rồi, ho khan một tiếng rồi nói, "Dì Trần ở nhà em cũng lâu rồi, từ khi tôi sinh ra là đã có dì ấy. Thật ra dì ấy không phải người giúp việc gì cả, nghe chị em kể thì dì là bạn thân của mẹ em, sau khi mẹ mất thì dì tới chăm em vài hôm, không ngờ lại ở lại luôn đến bây giờ."


Bùi Hành Ngộ gật đầu nhẹ, quả thật dì Trần không giống người giúp việc bình thường, bà dám chỉ vào mũi mắng cả Cận Thiệu Nguyên, mà hai cha con này gặp bà còn phải kiêng dè một chút.


"Dì Trần với ba em...?"


Cận Nhiên gật đầu, "Anh cũng biết ba em là lão ngoan cố rồi đó, trong đầu ngoài đánh giặc ra thì chỉ có quyền lực. Cả đời ông ấy, tình cảm còn sót lại chẳng được bao nhiêu, mẹ em đã chiếm trọn rồi, lấy đâu ra chỗ cho dì Trần."


Bùi Hành Ngộ nhớ đến chuyện dì Trần từng nói, nếu không phải sợ hai cha con họ đói chết thì đã chẳng quay lại, liền nghe Cận Nhiên nói tiếp, "Lão ngoan cố đầu óc có vấn đề, bảo dì ấy có sự nghiệp riêng, ở nhà mình là không làm ăn gì nên đuổi đi. Kết quả đuổi đi xong thì chỗ nào cũng không ổn, thuê giúp việc mới thì đuổi hết người này tới người khác, ngày nào cũng nổi điên, ăn uống thất thường, cuối cùng vẫn là chị em gọi dì ấy về."


"Bộ trưởng không biết tấm lòng của dì sao?"


Cận Nhiên im lặng một lúc rồi mỉm cười, "Biết chứ, nhưng ông ấy là người rất coi trọng lời hứa. Ông nghĩ đời này chỉ cần mẹ em là đủ, không thể phụ bà được. Thật ra cũng đúng... Giả sử một ngày nào đó một trong hai đứa mình không còn nữa, em tin đối phương cũng sẽ không tìm người khác."


Bùi Hành Ngộ sững người, gật đầu, không hỏi thêm.


Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn anh một lúc, rút tay ra khẽ vuốt đuôi mắt anh, "Trong mắt dì Trần, hai đứa mình chẳng khác gì con ruột. Anh không cần thấy ngại hay cảm thấy bị xúc phạm. Nếu anh không thích, lần sau em sẽ kiềm chế, chỉ hôn khi không có ai, đừng giận em nữa."


Bùi Hành Ngộ gạt tay hắn ra, "Không giận cũng được, nhưng có điều kiện."


Cận Nhiên lập tức có dự cảm chẳng lành, nhưng đến nước này thì đành chịu, "Nói đi, để em nghe thử."


"Sau khi quay lại chiến hạm, không được tùy tiện đụng vào anh."


Cận Nhiên hơi cứng đờ ngay tại chỗ. Cái "không được tùy tiện" này mà chuyển ngữ ra là, từ hôm nay trở đi, em ở một mình mà chịu lạnh đi nhé. Xong đời.


"Hay là... chỉ lần này thôi?"



"Không không không! Đồng ý chứ. Miễn là anh hết giận thì cái gì cũng được."


Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày, cảm thấy hơi lạ vì hắn đồng ý dễ quá, không giống tính cách thường ngày. Trong khi đó Cận Nhiên đang nghĩ thầm: Bây giờ em mới là Tổng chỉ huy, gọi anh lên phòng chỉ huy thì anh dám không đến sao?


Không được "tùy tiện" chạm vào anh à? Vậy thì hắn sẽ nghiêm túc mà yêu thương, không chừa chỗ mà lơi tay.


"Em cười gì đấy?"


Cận Nhiên ho khẽ rồi nghiêm túc nói, "Có cười đâu. Anh đang giận, em đâu dám cười. Chẳng qua là..."


"Ầm!"


Tiếng nổ lớn đột ngột vang lên, thân xe rung lắc dữ dội, Cận Nhiên suýt nữa cầm không vững tay lái, lập tức đạp phanh. Hai người bị quán tính đẩy mạnh về phía trước.


Cận Nhiên vội vã dừng xe rồi quay sang kiểm tra Bùi Hành Ngộ, "Anh sao rồi? Có bị va vào đâu không? Đau chỗ nào?"


Hai người đều thắt dây an toàn nên cũng không bị thương nặng, chỉ là bị dây kéo siết hơi đau.


"Không sao, em đừng hoảng. Chuyện gì xảy ra vậy?"


Cận Nhiên kéo cổ áo anh kiểm tra thấy không có gì nghiêm trọng, tháo dây an toàn nói, "Hình như là nổ, chấn động lan đến đây thì chắc không xa lắm. Anh đợi em xuống xem sao."


Bùi Hành Ngộ chỉnh lại cổ áo rồi cùng xuống theo: "Anh đi với em."


Cận Nhiên gật đầu, nhìn quanh rồi xác định phương hướng có khói lửa bốc lên, vừa bước đi thì nghe thấy tiếng súng vang vọng, xen lẫn là âm thanh đặc trưng của vũ khí photon.


"Cứu mạng!"


Một nhóm người đang vừa đánh vừa rút, phía sau là vài vệ binh đang liều mạng yểm hộ cho một người đàn ông bị thương đẫm máu. Người đó được dìu đi, miệng hét lên, "Đừng lo cho tôi, các cậu mau chạy trước!"


"Trịnh bộ trưởng! Chúng tôi yểm hộ ngài, mau rút đi!"


Vệ binh vừa dứt lời thì vung súng bắn trả, nhưng vẫn chậm một nhịp. Tia photon bắn trúng thùng thép bên cạnh, anh ta lập tức đẩy mạnh Trịnh Đồng ra xa rồi lao mình đỡ đạn. Ánh sáng lan ra từ tứ chi, chỉ trong khoảnh khắc đã cắt anh ta thành hàng trăm mảnh!


Người đàn ông lảo đảo ngã văng ra xa, còn bị sóng xung kích đập vào cột đèn, phun ra một ngụm máu lớn.


Bùi Hành Ngộ nhận ra người máu me be bét kia, kinh ngạc nói, "Trịnh Đồng?"


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 99: Lấy lòng
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...