Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 79: Trao quyền
"Cậu là chồng của tôi, hiện tại tôi chỉ có thể dựa vào cậu thôi."
***
Liên Kính Phong cầm lấy mệnh thư từ tay Cao Duệ, vung ra trước mặt Cận Nhiên, "Nguyên soái đã hạ lệnh."
Cận Nhiên liếc qua mệnh thư, "Ông nghĩ tôi để tâm đến ông ta à?"
Liên Kính Phong ném mệnh thư lại cho Cao Duệ, cười nhạt, "Tôi biết cậu không để tâm, nhưng cậu dám chống lệnh thì toàn bộ Tử Vi Viên đều phải chôn cùng với Bùi Hành Ngộ đấy, muốn thử không?"
Lạc Tân Dương nhận ra có gì đó không ổn, nhỏ giọng hỏi Tống Tư Thâm, "Tiểu Tống, sao bọn họ lại biết nhanh như vậy chuyện có omega ở đây? Có phải có nội gián không?"
Tống Tư Thâm khẽ gật đầu.
Liên Kính Phong tiến lên một bước, đắc ý nhìn Bùi Hành Ngộ, hạ giọng đến mức chỉ hai người có thể nghe thấy, "Cậu vẫn đang điều tra vụ nổ của chiến hạm Thiên Kỷ đúng không? Tôi biết toàn bộ sự thật, muốn biết thì đi với tôi."
Ánh mắt Bùi Hành Ngộ lướt qua hắn, lạnh nhạt nói, "Tôi lấy gì tin lời anh là thật? Anh là thứ gì mọi người đều rõ, không cần tôi phải nhắc."
Liên Kính Phong không để tâm đến lời mỉa mai, khẽ cười, "Cậu bây giờ đã là tù nhân rồi, có vài sự thật nói cho cậu biết cũng chẳng sao cả. Nhưng nếu cậu không đi theo chúng tôi, những omega đang phát bệnh ở đây, và cả Tử Vi Viên của cậu... sẽ chôn cùng cậu. Cậu không luôn nói mình xem trọng họ nhất à? So với mạng mình thì còn đáng gì?"
Bùi Hành Ngộ biết rõ Liên Kính Phong và Cao Duệ đến lần này đã mang đủ binh lực, căn bản không để lại đường lui cho anh. Đúng lúc ấy, chiến hạm chấn động mạnh một cái, mọi người loạng choạng suýt ngã.
Một binh sĩ vội vã chạy vào, sắc mặt trắng bệch, chỉ ra bên ngoài, "Tư tư tư lệnh! Có chuyện rồi! Vinh Long dẫn người đến đánh úp!"
Vinh Long?!
Lạc Tân Dương và Tống Tư Thâm không biết người này là ai, nhưng Bùi Hành Ngộ và Cận Nhiên từng đối đầu với hắn, chính là tên hải tặc từng đụng độ ở trạm trung chuyển lần trước. Không ngờ hắn lại dám quay lại!
"Chúng mang theo ba đơn vị giáp trụ hạng nặng, mười mấy giáp trụ hạng trung... Chúng ta hoàn toàn không thể chống đỡ! Vũ khí của bọn chúng rất khủng khiếp! Chưa từng thấy qua... Thiên Nguyệt đã bị phá hủy rồi... chỉ sợ không trụ nổi nữa, sắp đánh tới chiến hạm chính rồi..." Binh sĩ thở hổn hển báo cáo. Sắc mặt Bùi Hành Ngộ thay đổi, ra hiệu cho cậu ta ra ngoài, mình sẽ đến ngay.
Liên Kính Phong lại giơ tay chặn anh, " Bùi Tư lệnh, đi thôi."
Bùi Hành Ngộ từ trước đến nay luôn giữ bình tĩnh, nhưng giờ phút này lại không thể kìm nén được lửa giận, trầm giọng nói, "Liên Kính Phong, bây giờ bọn hải tặc đang đánh tới tận cửa, nếu anh muốn áp giải tôi về xét xử, tôi không ý kiến. Nhưng hiện tại Tử Vi Viên đang đứng giữa sống chết, tránh ra!"
Cao Duệ lập tức rút súng, dí thẳng vào thái dương của Bùi Hành Ngộ. Gần như cùng lúc, Lạc Tân Dương, Tống Tư Thâm và binh sĩ hai bên đều rút súng chĩa vào nhau, không khí tức thì căng như dây đàn.
Bùi Hành Ngộ lạnh lùng liếc Cao Duệ, "Anh là cái thá gì? Cút."
Cao Duệ tuy còn trẻ nhưng địa vị ngang hàng với Bùi Hành Ngộ, bị mắng thẳng mặt như thế, lửa giận trong lòng bùng lên, ngón tay đặt trên cò súng khẽ động.
Bùi Hành Ngộ không thèm để mắt đến hắn, quay sang nói với Liên Kính Phong: "Tôi không yêu cầu các anh chi viện, đánh lui địch xong tôi sẽ theo các anh rời đi. Nghe rõ thì tránh ra."
Liên Kính Phong cầm lấy khẩu súng từ tay Cao Duệ, chĩa vào ba omega đang nằm trong khoang, thấy tình thế nghiêng về phía mình, liền cười khẽ, "Không, tôi không đợi được nữa. Tôi đã cho cậu sống thêm ba năm rồi, đủ rồi."
Lông mày Bùi Hành Ngộ nhíu lại, lúc vừa rời khỏi Thiên Kỷ, Liên Kính Phong đã từng muốn giết anh. Chẳng lẽ...
"Vụ nổ Thiên Kỷ là do..."
Đoàng đoàng đoàng!
Không để anh nói hết câu, ba tiếng súng vang lên, ba omega mà Liên Kính Phong chĩa súng vào lập tức gục đầu xuống, máu từ thái dương trào ra ồ ạt, đã bị bắn chết ngay tại chỗ.
Hai mắt Bùi Hành Ngộ đỏ bừng, "Liên Kính Phong!!"
Cận Nhiên lập tức kéo Bùi Hành Ngộ ra sau che chắn, động tác cực nhanh giật lấy khẩu súng trong tay Lạc Tân Dương chĩa thẳng vào thái dương của Liên Kính Phong, "Ông thử nổ thêm một phát xem"
Liên Kính Phong thoáng nhếch ngón tay thu súng về, nhưng đúng lúc đó còi báo động trên chiến hạm vang lên rền rĩ, cho thấy tình hình chiến sự bên ngoài đã nguy cấp đến cực độ! Chỉ cần chậm một giây, Tử Vi Viên sẽ thêm một phần nguy hiểm.
Lúc này Vinh Long đánh tới, Tử Vi Viên trước sau đều gặp địch, nếu không đi tất sẽ có một trận ác chiến, nhưng nếu đi, Tử Vi Viên mất chỉ huy cũng sẽ rơi vào tuyệt cảnh. Sau đó lại mượn tay mình giết Vinh Long, đúng là một chiêu trúng hai đích.
Bùi Hành Ngộ hỏi, "Anh thông đồng với Vinh Long?"
Liên Kính Phong nhướng mày, "Không phải tôi, là chúng tôi. Cậu tưởng lần trước ở trạm trung chuyển Vinh Long chỉ đến quấy nhiễu cho vui à? Cậu cũng mạng lớn đấy, gặp ngay thằng điên như Cận Nhiên cho nổ tung cả trạm không gian, ép Liên bang phải điều quân."
"Cả đám người thay đổi tính trạng sinh học lần này cũng là do anh sắp xếp? Chỉ để hại tôi mà anh không cần cả nhân tính như vậy? Mỗi người bọn họ đều là một mạng sống!"
Liên Kính Phong "ồ" một tiếng nhàn nhạt, "Vì đại cục, hi sinh một chút có gì mà giận dữ, Bùi Tư lệnh cậu có nhân tính quá nên mới bước nào cũng khó."
Không thèm dài dòng nữa, Liên Kính Phong lại giơ súng nhắm vào những omega trong khoang, nghiêng đầu hỏi Bùi Hành Ngộ, "Bùi Tư lệnh, còn cần bao lâu để suy nghĩ? Hay để tôi tiễn hết đám omega này trước?"
Phía trước là sự uy h**p của Liên Kính Phong, phía sau là Vinh Long, không thể để bọn chúng tiêu diệt Tử Vi Viên!
Bùi Hành Ngộ quay đầu nhìn Cận Nhiên, còn chưa kịp mở miệng thì đã bị hắn bịt miệng lại phản bác, "Không thể, nếu ông ta muốn đưa anh đi thì phải bước qua xác tôi trước."
Cận Nhiên toàn thân toát ra sát khí gần như muốn bạo phát, bộ dạng như thể chỉ cần Liên Kính Phong dám động là sẽ lập tức liều chết với hắn, sống chết cùng lắm cũng chỉ là một câu, hắn làm mà không cần chớp mắt.
Bùi Hành Ngộ kéo tay hắn xuống, chăm chú nhìn thẳng vào mắt hắn, gần như nhấn từng chữ, "Cận Nhiên, Tử Vi Viên không thể mất. Bọn họ muốn giết tôi không dễ đâu, dù có phải xét xử quân sự cũng cần thời gian".
Cận Nhiên nói, "Tử Vi Viên sống chết tôi mặc xác, để Vinh Long đánh cũng được, không biết trên tàu còn có bao nhiêu gián điệp phế vật, bảo vệ họ có ích gì."
"Cậu phải bảo vệ!" Bùi Hành Ngộ nghiêm giọng, lớn tiếng, "Tôi dùng thân phận Tổng chỉ huy cao nhất của Tử Vi Viên ra lệnh cho cậu, giữ vững Tử Vi Viên! Những gì chúng ta điều tra được nếu Tử Vi Viên mất, sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi, cậu nỡ để tôi mang tiếng oan cả đời sao?"
Bùi Hành Ngộ biết mình đang dùng lời nói để trói buộc Cận Nhiên, nhưng anh không còn cách nào khác, chỉ có thể chọn hạ sách.
Cận Nhiên ngực phập phồng, bàn tay siết chặt đến kêu răng rắc, hắn không nỡ để Bùi Hành Ngộ sống cả đời mang nỗi oan, thậm chí đến khi chết vẫn bị người đời phỉ nhổ, nhưng hắn cũng không thể để anh bị bắt đi.
"Tôi biết trách nhiệm này nặng nề, tôi không thể để người khác gánh thay." Bùi Hành Ngộ nói xong, khẽ nghiêng người sát tai Cận Nhiên, hạ giọng chỉ hai người nghe thấy, "Cậu là chồng của tôi, tôi chỉ có thể dựa vào cậu thôi."
Cận Nhiên đột ngột quay đầu nhìn anh.
"Tôi mệt rồi, coi như để tôi nghỉ một thời gian, giúp tôi gánh lấy trách nhiệm này, được không?" Bùi Hành Ngộ giơ tay chạm nhẹ vào mặt hắn, rõ ràng hai người đều biết đây là lời nói dối, nhưng anh vẫn nói.
Cận Nhiên ngoan cố, "Anh ở đây, tôi cũng có thể gánh giúp anh."
Bùi Hành Ngộ khẽ lắc đầu, tháo mũ của Cận Nhiên xuống đặt vào tay Lạc Tân Dương đang ngây người đứng bên cạnh, rồi lại gỡ mũ của mình đội lên đầu Cận Nhiên, trịnh trọng nói, "Từ giờ phút này trở đi, Tổng chỉ huy cao nhất của Tử Vi Viên là cậu. Vận mệnh của Tử Vi Viên và tất cả những người ở đây giao cho cậu, hứa với tôi, giữ lấy nó."
Cao Duệ cười lạnh chen vào, "Bùi Tư lệnh, anh tưởng Tử Vi Viên là cái tổ chức vỉa hè à? Cái chức chỉ huy mà nói cho là cho sao?"
Bùi Hành Ngộ xoay lưng lại, giọng lạnh băng, "Tôi có toàn quyền ở Tử Vi Viên, tôi đã có thể để Mạnh Như Tiền làm hạm trưởng thì cũng có thể để Cận Nhiên làm tư lệnh, nếu có ý kiến thì đi tìm Phương Chí Hành đi."
Cao Duệ bị làm cho mất mặt, hừ lạnh một tiếng bổ sung, "Ai thèm!"
Liên Kính Phong vốn chẳng quan tâm những chuyện đó, chỉ cần có thể mang Bùi Hành Ngộ đi thì mọi thứ đều trong lòng bàn tay. Từ sau khi Bùi Hành Ngộ sống sót rời khỏi "Thiên Kỷ" số, anh đã trở thành cái gai đâm vào lưng hắn, may mà anh đã mất đoạn ký ức đó, không nhớ rõ chân tướng vụ nổ.
Nhưng mất ký ức thì rồi cũng sẽ nhớ lại, chỉ cần Bùi Hành Ngộ chưa chết, hắn sẽ mãi không được yên thân.
Nói xong, Bùi Hành Ngộ quay sang làm nghi thức chào quân với Cận Nhiên, rồi chỉnh lại cổ áo cho hắn, nói, "Lần sau tôi về muốn ăn bánh đậu xanh cậu làm, lần này không được lấy dao dí vào tôi nữa đấy."
Cận Nhiên không nói nên lời, trừng mắt nhìn anh, vành mắt đỏ ửng run nhẹ, gần như không đè nén nổi sát khí trong người. Đến khi anh chuẩn bị rời đi, hắn mới vươn tay siết lấy tay anh.
Bùi Hành Ngộ nói, "Bảo vệ cậu và Tử Vi Viên, tôi sẽ đợi cậu tới đón tôi về."
Bên ngoài tiếng nổ và còi báo động vang dội không ngừng, giọng gào của Vinh Long truyền vào qua bộ truyền tin chiến hạm, trước mặt lại là uy h**p rình rập của Liên Kính Phong.
Mạng sống của những người đã biến thành omega, mạng sống của Bùi Hành Ngộ, thậm chí là cả Tử Vi Viên, giờ đều nằm trong tay Cận Nhiên.
Cận Nhiên từ từ buông tay, nhìn bóng lưng Bùi Hành Ngộ rời đi, hơi thở phả ra cũng gập ghềnh đầy run rẩy, đầu ngón tay gần như không còn cảm giác, nhưng hắn không bước tới, chỉ đứng yên giơ tay lên chào quân lễ, "Tử Vi Viên, vào sinh ra tử, một lòng đồng tâm, chết không lùi bước!"
Tống Tư Thâm nhìn theo bóng lưng anh, nắm chặt tay lại như đang hạ quyết tâm lớn lao.
Cận Nhiên xoay người, "Lạc Tân Dương! Tống Tư Thâm!"
Hai người đồng thanh, "Có mặt!"
"Thông báo toàn quân chuẩn bị chiến đấu! Theo tôi giữ lấy Tử Vi Viên!"
"Rõ!"
Cận Nhiên vừa đi về phía trung tâm điều khiển vừa mở bộ truyền tin, lần đầu tiên chủ động kết nối tín hiệu với Cận Thiệu Nguyên, "Ba, Bùi Hành Ngộ bị Liên Kính Phong đưa về Hoặc Nhĩ rồi, giúp tôi bảo vệ anh ấy, đợi tôi quay lại."
Cận Thiệu Nguyên không biết đã bao lâu chưa nghe hắn gọi một tiếng "ba", lần này nghe xong suýt chút nữa đơ luôn, mơ màng hỏi, "Liên Kính Phong? Hắn đưa Bùi Hành Ngộ về Hoặc Nhĩ làm gì?"
Cận Nhiên nghe tiếng nổ ngày càng gần, chẳng còn thời gian mà giải thích, "Nói vài câu không rõ được, nói chung ba giúp tôi bảo vệ anh ấy là được, tôi xử lý xong chuyện Tử Vi Viên sẽ quay lại giải thích."
"Được, cứ yên tâm."
Cận Nhiên khẽ thở phào nhẹ nhõm, tuy hắn với cha ruột không hòa thuận gì, nhưng ít nhất ông sẽ không đâm sau lưng hắn và Bùi Hành Ngộ. Lúc này người duy nhất hắn có thể tin được, chính là ông.
"Cảm ơn ba."
Cận Thiệu Nguyên vừa định ngắt kết nối, bỗng nhớ lại chuyện Cận Nhiên vừa nói "xử lý xong chiến sự", liền hỏi ngay, "Mi nói chiến sự gì cơ? Ở Tử Vi Viên mi không phải chỉ là phó quan à? Sao lại đến lượt mi rồi?"
Cận Nhiên nói, "Trước khi đi, anh ấy đã giao quyền chỉ huy Tử Vi Viên lại cho tôi rồi."
Tính khí của Cận Thiệu Nguyên vốn nóng, nghe vậy lập tức nổi đóa, "Cái gì cơ? Bùi Hành Ngộ dám giao Tử Vi Viên cho mi vào lúc này? Cậu ta không biết bản thân có mấy phần thực lực à, mi cũng không biết mình là ai sao? Mớ bòng bong này mà mi dám nhận? Trận này không được đánh!"
Cận Nhiên ngẩng đầu nhìn trung tâm điều khiển trước mắt, nói, "Trận này, đánh là vì Tư lệnh Bùi Hành Ngộ của Hạm đội Tử Vi Viên. Và vì anh ấy là bạn đời của tôi."
"Tôi nhất định phải đánh, vì anh ấy còn đang đợi tôi tới đón về."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 79: Trao quyền
10.0/10 từ 44 lượt.
