Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 72: Kết cục của Lâm Khai Tuế
"Về Tử Vi Viên rồi là không được hôn nữa đâu, vợ ơi, cho tôi hôn một cái cuối cùng thôi."
***
Lời Lâm Khai Tuế vừa dứt, hắn lập tức chỉ huy Triệu Liên và mấy người khác tổng tấn công về phía Bùi Hành Ngộ, tên lửa b*n r* dồn dập đến mức không có lấy một phút hở để thở.
Cận Nhiên điều khiển cơ giáp bay nhanh về phía điểm dịch chuyển, Lâm Khai Tuế lập tức phát hiện động tác của hắn, cười khẩy, "Muốn chạy, muộn rồi!"
Cơ giáp xoay người né tránh một quả tên lửa, Bùi Hành Ngộ liếc mắt nhìn một lượt, "Giảm công suất đẩy, đừng dùng chùm ion, đổi sang pháo laser."
Cận Nhiên không hỏi vì sao, động tác tay cực kỳ thuần thục đổi sang pháo laser rồi bắn thẳng về phía Lâm Khai Tuế, bên trong khoang lái, hệ thống báo động bị khóa mục tiêu vang lên liên tục.
Lâm Khai Tuế cười nhạt châm chọc, "Chạy loạn như chuột? Còn không biết ai mới là con chuột nữa. Không ngờ Bùi Hành Ngộ anh cũng có ngày rơi vào tay tôi, đừng giãy giụa nữa, các người không thắng được đâu."
Bùi Hành Ngộ hoàn toàn không đáp lại, Lâm Khai Tuế mải mê chế nhạo, hoàn toàn không nhận ra anh đã âm thầm phóng ra thiết bị gây nhiễu tín hiệu. Đến khi hắn nhận ra thì hệ thống cơ giáp đã loạn tín hiệu cả lên.
"Gây nhiễu tín hiệu à, anh đừng tưởng chỉ bằng thứ này là có thể lật ngược tình thế." Lâm Khai Tuế vẫn tỏ ra đầy tự tin, cười nhạt, "Đạn dược bên tôi nhiều đến mức muốn bắn bao nhiêu cũng được, chôn sống các người chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ có cái cơ giáp tàn của các người, có thể mang được bao nhiêu vũ khí cơ chứ?"
Cận Nhiên vẫn tiếp tục điều khiển cơ giáp né trái tránh phải, Lâm Khai Tuế đã hết kiên nhẫn, hạ lệnh lạnh tanh, "Đừng chơi trò trốn tìm nữa, giết chúng cho tôi!"
Bùi Hành Ngộ cúi đầu, ngón tay lướt như bay trên bàn điều khiển của la bàn liên sao, Cận Nhiên không rảnh nhìn, toàn tâm toàn ý điều khiển cơ giáp tránh né đòn đánh, thoạt nhìn vô cùng chật vật.
Trong không gian vũ trụ tối đen như mực, bọn họ như mèo vờn chuột rượt đuổi không ngừng, tim Cận Nhiên đập càng lúc càng nhanh, lúc này Bùi Hành Ngộ vẫn không ngẩng đầu, trầm giọng nói, "Chùm hạt, pháo ion, lùi Đông 486, Bắc 486."
Cận Nhiên phản ứng cực nhanh, vừa b*n r* đạn pháo đã lập tức điều khiển cơ giáp quay đầu bay về phía tọa độ Bùi Hành Ngộ nói — ở đó, rõ ràng là một điểm dịch chuyển mới được phát hiện!
Cơ giáp lập tức lẩn vào sâu trong tinh vân.
Cận Nhiên sửng sốt, "Sao anh biết ở đây có điểm dịch chuyển vậy?"
Bùi Hành Ngộ không ngẩng đầu, "Tôi đối đầu với Liên bang và hải tặc nhiều năm như vậy, cũng phải biết nghĩ cách giữ mạng. Đây không phải là điểm dịch chuyển thật, chỉ là lợi dụng năng lượng tinh vân tạo ra điểm giả, tạm thời tránh né thôi."
Cận Nhiên gật đầu lia lịa.
Lâm Khai Tuế bố trí người canh giữ tất cả điểm dịch chuyển, đột nhiên người biến mất khiến tim hắn như rơi lộp bộp, "Người đâu rồi! Bùi Hành Ngộ đâu rồi!"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, "Không... không biết ạ."
Tay Lâm Khai Tuế run lên, nếu để Bùi Hành Ngộ chạy thoát thì hắn xong đời thật rồi!
"Tìm mau!"
Cận Nhiên cười khẽ, "Đúng là Tư lệnh nhà chúng ta, giỏi thật."
Bùi Hành Ngộ không có thời gian chỉnh cách gọi của hắn, "Đạn dược của chúng ta không trụ được bao lâu, Lâm Khai Tuế là người do tôi đào tạo, không cần bao lâu nữa hắn sẽ tìm ra được chỗ này, lúc đó vẫn không tránh khỏi xung đột trực diện."
Cận Nhiên hiểu ý.
"Lâm Khai Tuế không định để chúng ta sống, từng quả tên lửa đều là loại hạt nhân mang tính hủy diệt tuyệt đối, tuy uy lực rất mạnh, trúng là chết, nhưng cũng chính vì vậy mà tích đủ năng lượng hình thành đám mây tinh thể, cho chúng ta một cơ hội."
Cận Nhiên không nói gì, thầm nghĩ chắc Bùi Hành Ngộ phải tự tay xử lý người do chính mình đào tạo ra thì trong lòng chắc chắn cũng khó chịu lắm.
Bùi Hành Ngộ lại nói, "Hắn quá nôn nóng, theo như thường lệ thì sẽ chọn chùm hạt – loại vũ khí đánh chính xác cao hơn, trên chiến trường cấm kỵ nhất là nôn nóng, rối loạn đội hình."
Cận Nhiên ngẩn người một lúc, bấy giờ mới hiểu ra – Bùi Hành Ngộ không phải đang phân tích tâm lý của Lâm Khai Tuế, mà là đang dạy hắn.
Trong mắt anh, Lâm Khai Tuế chính là một ví dụ điển hình tiêu cực.
Cận Nhiên im lặng hai giây, thầm nghĩ vị Tư lệnh này đúng là quá lạnh lùng, ra tay quyết đoán chẳng hề nương tình, bản thân còn sống đến giờ đúng là do anh thực sự dung túng hắn mà thôi.
"Cậu ta hiểu tôi, nhưng tôi còn hiểu cậu ta hơn." Bùi Hành Ngộ liếc qua hành lang vũ trụ tối đen, thấy một đèn báo đỏ thẫm đang tiến lại gần, dứt khoát ra lệnh, "Pháo laser, lùi về phía Tây 573, Nam 865."
Cận Nhiên tuy vẫn đang nghe anh nói nhưng hoàn toàn không hề lơ là, ngay khi lệnh vừa dứt đã lập tức phản ứng, may mà cơ giáp này có hệ thống đẩy cực kỳ linh hoạt, hoàn toàn khác loại cơ giáp cồng kềnh của Tử Vi Viên.
Lưng Lâm Khai Tuế đã ướt đẫm mồ hôi, Mạnh Như Tiền rút lui đã được một lúc, nếu để anh ta quay về mang theo tiếp viện thì hắn thật sự xong đời, phải giết bằng được Bùi Hành Ngộ trước khi chuyện đó xảy ra.
Hắn không đuổi theo nữa, căn xong đường đạn, điều khiển cơ giáp xoay tròn như ngựa gỗ quay vòng, hắn không tin bắn kiểu đó mà vẫn không trúng!
Quả nhiên, Cận Nhiên bị ép lộ diện, luống cuống né trái tránh phải, trông vô cùng chật vật, đến cả cơ giáp cũng như đang run rẩy. Lâm Khai Tuế cười nham hiểm rượt theo, liên tiếp phóng từng quả tên lửa về phía hắn.
Cận Nhiên vừa chạy vừa r*n r*, "Này này chơi thật hả, đánh cũng phải nương tay chút chứ? Bùi Hành Ngộ là cấp trên của anh đấy, anh nỡ lòng nào thế hả, ê Triệu Liên đúng không, cậu không sợ Lâm Khai Tuế giết người diệt khẩu hả? Chính mắt cậu thấy hắn giết Bùi Hành Ngộ mà."
Tay Triệu Liên khựng lại, khẩu pháo định vị bắn chệch ra ngoài.
Lâm Khai Tuế không rảnh giải thích gì nữa, giờ quan trọng là phải giết Bùi Hành Ngộ diệt trừ hậu họa, còn Triệu Liên bọn họ, đương nhiên cũng không định để sống!
Cận Nhiên lảo đảo trốn tránh, không còn hơi sức nói nữa, Lâm Khai Tuế chế nhạo, "Mất mặt."
Cận Nhiên bật cười khẽ, rồi lại né sang bên, mất tăm.
Lâm Khai Tuế cau mày, nghiến răng nghiến lợi, "Không ngờ một Tư lệnh đường đường chính chính mà cũng co đầu rút cổ như phế vật, không thấy nhục sao? Có gan thì ra đây đánh trực diện với tôi!"
Cận Nhiên cười, "Tôi đến đây, cẩn thận đấy."
"Tôi ở sau lưng anh đây." Cận Nhiên nhắc một câu, Lâm Khai Tuế biết hắn chẳng bao giờ nói thật, đã bảo ở sau thì chắc chắn là đang ở phía trước, cười nhạt, "Lại muốn lừa tôi."
Hắn nhắm phía trước phóng một quả tên lửa hạt nhân, thong dong chờ Cận Nhiên và Bùi Hành Ngộ hóa thành tro trong khói lửa, ba giây sau, nụ cười của hắn đột nhiên cứng lại, "Chuyện quái gì vậy!"
Tên lửa bị chặn lại, đồng thời một quả tên lửa hạt nhân uy lực tương đương từ phía đối diện lao thẳng vào đầu hắn.
"Cận Nhiên cậu chết chưa đấy!"
Một giọng nói trầm đục vang lên, khiến da đầu Lâm Khai Tuế dựng đứng — Mai Phổ tới rồi!
Lâm Khai Tuế hoảng loạn, lập tức muốn rút lui, nhưng không kịp nữa, một bên cánh máy bị phá hỏng, cơ giáp nghiêng hẳn như thuyền đụng đá ngầm.
Hắn không biết Mai Phổ đến làm gì, cũng không biết chuyện lần trước Cận Nhiên gài Mai Phổ ra sao, hắn chỉ nghĩ gã đến để giúp Cận Nhiên, lập tức xoay pháo nhắm về hướng Mai Phổ mà bắn.
Mai Phổ chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai, vừa ra khỏi điểm dịch chuyển đã bị hỏa lực như mưa dội xuống mặt, cứ tưởng là hải tặc không gian, bèn phản pháo lại với hỏa lực còn mạnh hơn. Lại thêm Triệu Liên mấy người bị Cận Nhiên vừa nhắc tới vẫn không dám động tay, Lâm Khai Tuế lập tức mất hết lá chắn, bắt đầu không đỡ nổi nữa.
Mai Phổ dẫn theo một tiểu đội tinh nhuệ, đạn dược dồi dào, người thì tinh anh, dưới áp lực hỏa lực nặng nề, mạng lưới phòng ngự bên Lâm Khai Tuế sáng đèn cảnh báo đỏ, bộ đẩy hỏng 97%, kho đạn chỉ còn 2%.
Lâm Khai Tuế ngồi thụp trong khoang lái, biết mình hết đường xoay sở, đấm mạnh một cú vào bảng điều khiển, nghiến răng nói, "Thằng làm vua thua làm giặc, nhưng Bùi Hành Ngộ, anh thắng chẳng vẻ vang gì đâu! Anh không có gan đánh với tôi, còn phải đi gọi cả quân đoàn 11 đến thì tính là cái thá gì!"
Cận Nhiên bật cười khẽ, "Gào gì mà Thằng làm vua thua làm giặc'', anh nhiều lắm cũng chỉ là ví dụ tiêu biểu cho một kẻ phản nghịch thất bại."
Bùi Hành Ngộ đưa tay cản Cận Nhiên lại, thản nhiên nói, "Ngày đầu tiên cậu lên tàu, tôi từng nói, chiến hữu là chỗ dựa duy nhất mà cậu có thể tin trên chiến trường, cậu quên rồi."
Lâm Khai Tuế vừa khóc vừa cười, nghẹn ngào chất vấn, "Anh từng nói tôi là học trò ưu tú nhất của anh! Từng ám chỉ sẽ giao Tử Vi Viên cho tôi, anh cũng quên rồi! Chỉ vì thấy Cận Nhiên, cái thằng pheromone còn không ra gì anh liền quên sạch!"
Bùi Hành Ngộ thất vọng cực độ, "Quyền chỉ huy Tử Vi Viên không phải là thứ duy nhất, năng lực của cậu không nên bị giới hạn ở Tử Vi Viên, cậu xứng đáng với một bầu trời rộng lớn hơn."
Lâm Khai Tuế ngơ ngác, "Ý anh là gì?"
Bùi Hành Ngộ khẽ thở ra một hơi, cuối cùng vẫn không nói ra, cơ giáp của Lâm Khai Tuế lúc này đã bắt đầu phát tín hiệu cảnh báo cuối cùng, sắp nổ tung. Hắn cuống cuồng túm lấy bộ đàm, khàn giọng gào lên, "Bùi Hành Ngộ, anh nói vậy là có ý gì! Anh nói đi! Bùi Hành—"
Một luồng lửa cháy khổng lồ bùng lên ngút trời, Bùi Hành Ngộ khẽ nhắm mắt lại, hàng mi khẽ rung, ngón tay siết chặt.
Cận Nhiên giơ tay nắm lấy tay anh, nắm rất chặt.
Bùi Hành Ngộ mở mắt ra, "Đi thôi, về Tử Vi Viên."
Mai Phổ ngẩn ra mất một lúc mới kịp phản ứng, mơ hồ cảm thấy mình lại bị Cận Nhiên chơi một vố, "Cận Nhiên cái đồ khốn nạn, lại lừa tôi! Không phải cậu sắp chết rồi à!"
Cận Nhiên cười híp mắt, "Ông mà không đến là tôi chết thật đó, cảm ơn ơn cứu mạng của Mai Tư lệnh nha, lần này 'không chắc' mà thành 'rất chắc' rồi, Tư lệnh nhà tôi khen ông dữ lắm."
Mai Phổ nghẹn một hơi trong cổ họng, trước đó nghe Mạc Lỗ báo rằng Cận Nhiên và Bùi Hành Ngộ gặp phải bão không gian, cứ tưởng hai người chết chắc rồi, còn tiếc mãi không kịp trả thù.
Ai ngờ chưa tiếc xong thì nhận được một tin nhắn nhảy thẳng vào máy liên lạc cá nhân, nói Cận Nhiên còn sống, chỉ là đang bị bao vây, trốn chạy trong tình trạng thê thảm sắp chết đến nơi.
Lần trước gã bị Cận Nhiên gài cho một trận nhục nhã, bị Liên bộ trưởng mắng té tát còn bị phạt nặng vẫn đang ôm hận trong lòng, liền lập tức dẫn người đến xem Cận Nhiên chết thế nào.
Vừa đến nơi thì ăn ngay một quả tên lửa hạt nhân tưởng trời giáng xuống, vốn cứ nghĩa là hải tặc không gian nên lập tức nổ pháo đáp trả, đánh xong mới phát hiện là người của Tử Vi Viên – Lâm Khai Tuế!
"Mẹ nó Cận Nhiên cậu lại lừa tôi!"
Cận Nhiên cười toe toét, "Cái tin nhắn đó là tôi liều mạng giữa muôn trùng vây khốn gửi cho ông đấy, sao lại gọi là lừa, ông đến lúc đó tôi có bị bao vây không?"
"Phải chi lúc đó tôi cho cậu thành tổ ong cho rồi!"
Cận Nhiên híp mắt cười, "Câu này ngượng quá nha, Mai Tư lệnh vạn dặm xa xôi đến cứu tôi với Tư lệnh nhà tôi, cảm động lắm luôn, hay vầy đi, ông về Tử Vi Viên với tôi, tôi mời ông uống rượu."
Bùi Hành Ngộ liếc hắn một cái.
Cận Nhiên cúi đầu, áp sát tai anh, "Không uống với người ta, uống với anh."
Bùi Hành Ngộ đẩy hắn ra, Cận Nhiên ngồi thẳng lại, nói tiếp, "Mai Tư lệnh, lần trước thật sự không phải cố ý bẫy ông đâu, tôi cũng hết cách rồi, ông cũng thấy cách Liên bang đối xử với Tử Vi Viên tôi rồi đó, Tư lệnh nhà tôi không tin được ai, chỉ nói Mai Tư lệnh cậu là người nhiệt huyết, trung hậu thiện chiến, ngoài ông ra thì không ai giúp được."
Mai Phổ nửa tin nửa ngờ, "Thật ư?"
Bùi Hành Ngộ quay đầu nhìn Cận Nhiên, dùng ánh mắt hỏi hắn là chuyện này lúc nào xảy ra, Mai Phổ khi nào giúp mình? Cận Nhiên sợ bị lộ, vỗ nhẹ tay anh rồi nháy mắt ra hiệu.
Bùi Hành Ngộ khẽ nói, "Ừ."
Cận Nhiên nói, "Thấy chưa, Tư lệnh nhà tôi cũng xác nhận rồi. Tôi biết chắc sau đó Liên bộ trưởng nhất định sẽ trách phạt ông, nhưng mà chuyện cứu người thì không sai đúng không, đều là quân nhân mà, sao có thể trơ mắt nhìn đồng đội chết chứ?"
Mai Phổ nghĩ cũng đúng, "Cậu nói thẳng ra không được à, lại còn dùng tên của Liên bộ trưởng, cậu mẹ nó là cố tình hại tôi."
Cận Nhiên thở dài, "Hại gì đâu, Tư lệnh nhà tôi sợ làm khó ông thôi."
Mai Phổ chửi, "Cậu lừa tôi chẳng phải cũng làm khó tôi sao! Cậu biết tôi bị phạt thế nào không! Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe, tôi đi đây!"
Cận Nhiên vội nói, "Này đừng đi."
"Lại gì nữa!" Mai Phổ bực bội, "Lần sau đừng hòng gạt được tôi nữa, chờ cậu chết rồi tôi tới nhìn xác cậu!"
"Tư lệnh nhà tôi gọi ông đó."
Bùi Hành Ngộ lớn giọng nói với Mai Phổ, "Mai Tư lệnh, Lâm Khai Tuế đã chết, nhưng còn vài người khác phiền anh mang về Hoặc Nhĩ giao cho Thống soái, để ông ấy tự phán xử."
Mai Phổ ngừng một lúc, "Nhưng tôi nhúng tay vào chuyện của Tử Vi Viên thì không ổn cho lắm."
Bùi Hành Ngộ nói, "Ông giao họ cho Cận Bộ trưởng là được."
Mai Phổ nhớ đến Cận Thiệu Nguyên – cha của Cận Nhiên, người thuộc Quân đoàn số 7, mà mình là người của Quân đoàn 11, vậy thì không tính là vượt quyền, chỉ là trung chuyển thôi.
"Được."
Triệu Liên mấy người nghe Mai Phổ đồng ý liền hoảng loạn, "Tư lệnh! Chúng tôi biết sai rồi, là đội trưởng Lâm ép chúng tôi, hắn là cấp trên, chúng tôi không dám không nghe!"
"Tư lệnh, đừng giao bọn tôi cho Thống soái! Phạt thế nào chúng tôi cũng nhận, cầu xin Tư lệnh!"
Bùi Hành Ngộ không còn nhìn vào làn khói mờ dần tan đi, tắt bộ đàm, nói, "Về Tử Vi Viên."
Cận Nhiên cụp mắt khẽ cười, Bùi Hành Ngộ là người nguyên tắc rất mạnh, với những ai trung thành với Tử Vi Viên thì luôn mềm lòng, nhưng với loại người phản bội, giết chiến hữu thì tuyệt không nhân nhượng.
Anh đưa những kẻ này giao cho Phương Chí Hành, một là không muốn tự mình xử lý, hai là để răn đe Liên bang ám chỉ phản đòn lại, tát cho bọn họ một cú đau điếng.
Chiến trường đã bị bỏ lại rất xa phía sau, Mai Phổ cũng dẫn mấy kẻ cầu xin tha thứ rời khỏi điểm dịch chuyển, không còn nhìn thấy nữa, lúc này Cận Nhiên mới thu ánh mắt lại, khẽ thở ra.
"Vợ à, anh lạnh lùng ghê."
Bùi Hành Ngộ nhàn nhạt nói, "Sợ thì tránh xa tôi ra."
"Không sợ, thích."
Đoạn sau chắc sẽ không còn nguy hiểm gì nữa, Cận Nhiên thiết lập cơ giáp hỏng nặng thành chế độ bay tự động, hai tay chống sau đầu ngồi thư giãn không biết đang nghĩ gì, đến gần điểm chuyển tiếp thì bất ngờ gọi, "Vợ ơi."
"Làm gì?" Bùi Hành Ngộ không ngẩng đầu, lười đáp.
"Nhìn tôi một cái đi."
Bùi Hành Ngộ bị hắn làm phiền phát bực, quay đầu nhìn sang, vừa ngẩng đầu liền hứng trọn một nụ hôn rơi xuống, anh liền sững sờ.
Cận Nhiên ngậm lấy môi anh, vừa cười vừa l**m một cái, thì thầm, "Bùi ca ca, chuyển tiếp xong rồi."
"Chuyển tiếp thì sao, tôi bây giờ không rảnh đánh cậu, đừng có làm trò." Bùi Hành Ngộ nhíu mày đẩy hắn ra, vành tai lại âm thầm đỏ lên.
Cận Nhiên tinh mắt phát hiện, đưa tay véo vành tai anh, tay còn lại siết cổ sau của anh kéo về phía mình hôn tiếp.
"Về Tử Vi Viên rồi là không được hôn nữa đâu, vợ ơi, cho tôi hôn một cái cuối cùng thôi."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 72: Kết cục của Lâm Khai Tuế
10.0/10 từ 44 lượt.
