Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 67: Sụp đổ
"Đừng bỏ tôi lại."
***
Cú sốc mà Cận Nhiên phải chịu còn lớn hơn cả Bùi Hành Ngộ.
Từ trước đến nay, cậu luôn cho rằng mình chỉ là bẩm sinh khiếm khuyết mà thôi. Lúc nhỏ hắn từng oán trách, từng bất bình — vì sao người khác đều lành lặn, còn mình thì phải gánh chịu những thiệt thòi đó?
Về sau trưởng thành rồi, hiểu chuyện rồi, trong lòng lại sinh ra một loại ý chí không cam chịu — không có pheromone thì sao chứ, hắn vẫn có thể mạnh hơn người khác. Mắt không tốt thì dùng tai để nghe, thiếu một ngón tay cầm súng không vững thì hắn sẽ liều mạng để luyện.
Người ta mất một ngày, một tháng, hắn mất một năm, năm năm, mười năm.
Sinh ra đã ở trong bùn lầy, hắn không sợ bất kỳ bóng tối nào, cũng không sợ gập ghềnh, chỉ biết nắm chặt từng tia sáng, dùng hết sức mình mà bò lên khỏi vực sâu!
Vậy mà bây giờ, khi cuối cùng đã bò lên được, lại phát hiện ra mình vốn không nên gánh chịu những điều đó, là có kẻ nào đó đã vẽ một nhát dao tàn nhẫn lên đời hắn, ngay từ khi nó còn chưa bắt đầu.
Cận Nhiên không có chút ấn tượng gì về mẹ mình, Cận Thiệu Nguyên xưa nay chưa từng nhắc tới, tính hắn lại ương bướng không chịu hỏi chị mình, thành ra thân phận người mẹ ấy đến giờ vẫn là một dấu hỏi to đùng. Nếu đúng như lời người đàn ông kia, vậy thì bà ấy năm xưa cũng từng tham gia kế hoạch này.
Bàn tay Cận Nhiên đang đặt trên vai Bùi Hành Ngộ siết chặt đến mức khiến anh hơi đau, nhưng Bùi Hành Ngộ không hề né tránh, chỉ lặng lẽ chịu đựng, cũng nhờ đó mà kéo được tâm trí mình trở về.
Anh nuốt tất cả những gì vừa nghe được vào đáy lòng, rồi đột nhiên nhớ đến lần ra trận trước từng gặp Phương Thái Bạch — khi ấy đối phương có nhắc đến "Kế hoạch Vọng Thiên", bèn cất tiếng hỏi, "Ngài có biết kế hoạch 'Vọng Thiên' không?"
Người đàn ông đáp, "Biết, nhưng những gì các cậu có thể đem ra trao đổi chỉ đủ để đổi lấy câu trả lời phía trên thôi, thêm nữa e là không trả nổi."
Bùi Hành Ngộ nói, "Ngài làm sao biết chúng tôi có thể lấy ra thứ gì? E là khi chúng tôi vừa đặt chân đến đây ngài đã biết hết rồi, rốt cuộc ngài là ai?"
Người đàn ông bật cười khẽ, "Thân phận của tôi về sau các cậu sẽ biết. Còn về thứ gọi là 'cược'... chính là cậu đấy."
Bùi Hành Ngộ hơi sững người, chưa hiểu được hàm ý — chẳng lẽ hắn muốn lấy mạng cậu?
Cận Nhiên cũng lập tức lấy lại phản ứng, nhíu mày hỏi ngay, "Ý ông là gì?"
Giọng người đàn ông vẫn nhẹ nhàng như gió lướt qua mặt nước, "Đừng căng thẳng, tôi không cần mạng của cậu ta. Tôi nói là trí tuệ của Bùi Hành Ngộ, và trách nhiệm của cậu ấy với gia đình. Cậu ấy chắc chắn sẽ tiếp tục điều tra 'Kế hoạch Tinh Quan', mà tôi thì không phải người của Hoắc Nhĩ, muốn tra gì cũng khó lắm, dù có thông tin cũng không tạo nổi sóng gió. Tôi cần một người giúp tôi thực hiện điều đó."
Bùi Hành Ngộ đã hiểu.
Hắn muốn lật đổ Hoắc Nhĩ!
Người này e là đã sớm điều tra rõ ràng về cả anh và Cận Nhiên, muốn tìm một con dao sắc bén đâm xuyên tầng tầng vỏ bọc của Liên bang, mà người được chọn chính là... anh và Cận Nhiên.
Bùi Hành Ngộ đứng dậy, "Cảm ơn ngài đã giải đáp. Về 'Kế hoạch Tinh Quan', tôi sẽ điều tra tới cùng. Kẻ đề xuất và những người tham gia năm đó phải có lời giải thích rõ ràng với các nạn nhân, cũng sẽ phải nhận lấy hình phạt xứng đáng. Nhưng còn chuyện lật đổ Hoắc Nhĩ — xin lỗi."
Nói rồi, Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu với Cận Nhiên, "Chúng ta đi."
Cận Nhiên không nói gì, lặng lẽ đi theo anh ra khỏi lối hành lang dài, quay lại cửa ra vào. Theo lời Lý Tam Bạch dặn, anh gõ lên đầu thú đồng ba lần, cửa nhanh chóng mở ra.
Lý Tam Bạch đã chờ sẵn ngoài đó, đưa tay làm động tác mời, "Hai vị, mời."
Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu cảm tạ, ra khỏi sòng bạc nhưng trái tim vẫn siết chặt không buông. Anh quay sang nhìn Cận Nhiên, người vẫn như thể còn chưa tỉnh lại khỏi cơn chấn động kia, ánh mắt lạc lõng ngây dại, bèn chủ động đưa tay nắm lấy cổ tay hắn, "Không sao chứ?"
Cận Nhiên nhìn anh một cái, rồi đột nhiên kéo mạnh anh vào lòng, ghì chặt đến mức chôn mặt mình trong hõm cổ Bùi Hành Ngộ, như muốn hút lấy hương lan hoàng thảo khiến hắn được xoa dịu an thần.
Bùi Hành Ngộ toàn thân cứng đờ, hai tay lơ lửng giữa không trung một lúc, rốt cuộc cũng không đẩy ra, mà chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn — đem câu nói ban nãy Cận Nhiên từng nói với mình... trả lại nguyên vẹn cho hắn.
"Đừng sợ, tôi ở đây."
Cận Nhiên vẫn vùi mặt trong hõm cổ của Bùi Hành Ngộ, giọng khẽ run không thể nhận ra, chỉ lặp đi lặp lại vô nghĩa một câu gọi tên cậu, "Bùi Hành Ngộ."
"Ừm."
"Bùi Hành Ngộ."
"Tôi đây."
"Bùi Hành Ngộ."
Bùi Hành Ngộ cứ như thế mà kiên nhẫn đáp lời hắn từng câu một, từng tiếng một, như đang dỗ dành một đứa trẻ vừa trải qua cơn ác mộng, muốn cho hắn biết, tôi vẫn ở đây, tôi luôn ở đây.
Hơi thở của Cận Nhiên lướt qua làn da nơi cổ anh, mang theo hơi ấm và cơn ngứa nhè nhẹ.
"Anh đừng bỏ rơi tôi."
Bàn tay Bùi Hành Ngộ khựng lại trong không trung.
Anh từng nghe vô số lần lời tỏ tình của Cận Nhiên, ngang ngược, điên cuồng, dịu dàng, thậm chí cố ý làm nũng giả vờ đáng thương. Anh đều có thể lạnh nhạt như nước, ngăn hắn đứng ở bên ngoài trái tim. Nhưng lần này thì khác. Lời nói thẳng thừng, chẳng chút ngụy trang, chẳng chút phòng bị ấy... khiến anh dường như nhìn thấy một Cận Nhiên nhỏ bé không nơi nương tựa, từng oán giận vì bị sinh ra khiếm khuyết, từng bất mãn vì bị đối xử bất công.
Hắn từng cố gắng như thế, chẳng qua là quá sợ mất đi tất cả.
Chỉ có mạnh lên, thì mới có thể nắm lấy được mọi thứ.
Ngực Bùi Hành Ngộ bỗng đau nhói, cái tên "Cận Nhiên" giờ như một mũi kim nung đỏ, đâm vào chỗ mềm nhất trong tim anh, chảy ra thứ chất lỏng mặn chát khiến mắt anh cay xè.
Bùi Hành Ngộ khẽ thở ra một hơi, vừa định nói gì đó thì bất chợt ngẩng đầu lên, sững người, rồi vỗ nhẹ vai Cận Nhiên, "Cậu nhìn người kia xem, có phải Phương Thái Bạch không?"
Cận Nhiên hít sâu một hơi cuối cùng rời khỏi cổ anh, quay đầu nhìn sang, quả nhiên thấy một người đàn ông đeo mặt nạ hình mèo ôm một con mèo lớn, bước đi lả lướt uốn éo, phía sau còn có hai cô bé con cũng đội mặt nạ mèo tung tăng nhảy nhót.
"Nhìn cái dáng kia thì ngoài nó ra còn ai vào đây nữa."
Bùi Hành Ngộ dõi theo bóng dáng Phương Thái Bạch đến tận khi y rẽ vào sòng bạc rồi biến mất mới thu lại ánh mắt, "Hắn đến đây làm gì?"
Cận Nhiên lắc đầu, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, ánh mắt sáng lên, "Phương Thái Bạch biết rất nhiều bí mật của cấp cao Liên bang. Ngay cả vụ anh giả vờ ra trận tiêu diệt hải tặc nhưng thực chất là tìm 'ngôi sao Ngân Hà' cũng bị hắn nắm được. Hắn còn nói con tàu 'Thiên Kỷ' năm đó lấy danh nghĩa tiêu diệt hải tặc để thực hiện kế hoạch 'Vọng Thiên'. Vậy nguồn tin của hắn có khi nào chính là người đàn ông lúc nãy không?"
Bùi Hành Ngộ trầm ngâm một lát, "Cũng có thể họ là một phe. Chúng ta bị hắn kéo vào không gian giả lập đó rất có khả năng là một cái bẫy. Bề ngoài là bị cậu uy h**p, phải khai ra 'kế hoạch Vọng Thiên', nhưng trên thực tế — đó là thứ hắn cố tình để chúng ta biết, là đang lợi dụng chúng ta."
Cận Nhiên gật đầu, "Vậy anh nghĩ chuyện hắn nói Chu Hoài Mậu là người khởi xướng kế hoạch 'Tinh Quan' có đáng tin không?"
"Không chắc." Bùi Hành Ngộ hơi rũ mắt. Trước đó anh đã từng điều tra một số tư liệu, nếu nói là Chu Hoài Mậu thì cũng có lý, nhưng không có chứng cứ trực tiếp thì cũng không thể lật đổ ông ta được.
Sao Thái Âm vẫn là đầu mối quan trọng.
"Chúng ta phải nghĩ cách quay lại Tử Vi Viện trước đã." Bùi Hành Ngộ nhìn về phía xa, trong vũ trụ mênh mông vô tận, phi thuyền bị rơi, thiết bị liên lạc cũng hỏng, không rõ tình hình của Mạnh Như Tiền thế nào.
Nếu Phương Chí Hành thật sự muốn giết người diệt khẩu, thì chắc chắn không tha cho Tử Vi Viện. Giờ này anh không ở đó, chỉ còn Mạnh Như Tiền ở lại, liệu có ứng phó nổi không.
Còn bên chỗ Bộ Ngu cũng chưa rõ tình hình. Đám người được anh cho nghỉ phép, không biết có an toàn quay về được hay không. Nếu Phương Chí Hành hoặc Chu Hoài Mậu hoặc ai đó khác đã cử người truy sát, thì...
Cận Nhiên thấy anh lo lắng, khẽ trấn an, "Đừng lo."
"Ừ." Bùi Hành Ngộ rút ánh nhìn về, vừa xoay người lại thì bất ngờ đưa tay che mắt Cận Nhiên, giọng nói mang theo sự dịu dàng hiếm thấy, mát lạnh như lòng bàn tay đang áp lên mí mắt kia.
Cận Nhiên không nhúc nhích, để mặc anh che mắt mình.
"Cận Nhiên."
"Ừm?"
"Cậu và Yên Yên, từ lúc sinh ra đã mất đi rất nhiều thứ. Ông trời thật sự không công bằng với hai người, nhưng hai người đều đã trưởng thành rất tốt. Những vết sứt mẻ đó lại khiến hai người trở nên kiên cường và đẹp đẽ hơn."
Bùi Hành Ngộ trước giờ luôn điềm đạm kín đáo, chưa từng nói ra những lời khiến người ta rung động. Nhưng từng câu từng chữ anh vừa nói, lại như đập thẳng vào tim Cận Nhiên, nặng nề không gì sánh được.
"Cậu không thua kém bất kỳ ai cả. Ít nhất trong mắt tôi, cậu vẫn luôn rất xuất sắc, như lửa đỏ rực rỡ, đốt cháy mọi bóng tối, mang đến ánh sáng rực rỡ nhất."
Cận Nhiên giơ tay nắm lấy cổ tay anh kéo xuống, cúi đầu hôn nhẹ lên lòng bàn tay ấy.
Bùi Hành Ngộ khẽ vùng vẫy nhưng không rút ra được, sau đó liền nghe Cận Nhiên nhẹ nhàng nói, "Chỉ cần anh ở bên tôi, thì tôi chẳng sợ gì cả, ngay cả cái chết... tôi cũng có dũng khí đối mặt."
Bùi Hành Ngộ há miệng định nói, nhưng cổ họng lại nghẹn lại, khô rát đến mức không phát ra được âm thanh nào.
Cận Nhiên nhìn thẳng vào mắt cậu, nói, "Bùi Hành Ngộ, hãy để tôi vì anh mà chết."
**
Tử Vi Viện.
Mạnh Như Tiền đang ngậm bút nằm bò trên thân cơ giáp tính toán dữ liệu, lúc thì cau mày, lúc lại lầm bầm, chìm đắm trong đống công thức đến quên trời đất. Đúng lúc đang nhập tâm thì máy truyền tin bất ngờ vang lên, y tiện tay nhấn nút nhận, không thèm ngẩng đầu, "Ai đấy, có gì nói lẹ đi." Nói xong lại cúi đầu tiếp tục tính toán.
"Tôi là Bộ Ngu."
Mạnh Như Tiền ngẩng đầu ngẫm nghĩ một chút, tay vẫn lạch cạch ghi số trên giấy nháp, miệng lơ đễnh "Ừm" một tiếng, "Có gì thì nói, tôi đang bận giải mã dữ liệu cơ giáp mã hóa đây."
Giọng Bộ Ngu có phần gấp gáp, trong giọng điệu thường ngày hay mang vẻ cợt nhả như có như không kia lại bất thường vắng bóng nụ cười, lộ rõ sự nghiêm trọng hiếm thấy, "Bùi Hành Ngộ về Tử Vi Viện chưa?"
Mạnh Như Tiền đang ngậm bút, lầm bầm không rõ, "Không phải xuống gặp Thống soái bàn chuyện chuyển Tử Vi Viện đến Thái Âm rồi à? Có vẻ bàn không suôn sẻ lắm, mới một ngày rưỡi thôi mà, sao mà về kịp, chắc cũng gần rồi. Mà có chuyện gì vậy?"
Bộ Ngu cau mày, giọng nghiêm lại, "Tôi nghi là cậu ấy gặp chuyện rồi."
Mạnh Như Tiền khựng lại, giật mình ngẩng phắt đầu lên, vớ lấy máy truyền tin, nhìn hình ảnh ảo của Bộ Ngu trên màn hình mà gấp rút hỏi, "Gặp chuyện là sao? Anh nói rõ đi!"
"Chiều hôm qua cậu ấy bảo có việc đột xuất nên về Tử Vi Viện trước," Bộ Ngu bỏ qua chuyện thân phận omega của Bùi Hành Ngộ vì vốn không rõ Mạnh Như Tiền có biết hay không, nên chỉ nói lướt, "Tôi bận chút chuyện nên về muộn, sáng nay định tìm cậu ấy xin nghỉ phép thì không tài nào liên lạc được. Tôi lại nghe nói hôm qua cậu ấy với Cận Nhiên làm loạn một trận trong văn phòng Thống soái, còn nổ súng, làm hai người bị thương, chính cậu ấy cũng bị thương rồi bị ai đó đưa đi."
Mạnh Như Tiền làm rơi bút, giọng run hẳn, "Khoan khoan khoan, anh nói lại lần nữa coi, nổ súng? Bùi Hành Ngộ nổ súng bắn người?! Không thể nào! Cậu ấy đâu phải loại người mất kiểm soát như vậy!"
Bộ Ngu nói, "Nếu vụ bị thương là thật, rất có thể là cậu ấy bị thương trước, Cận Nhiên nhìn thấy rồi nổi điên, cướp súng bắn lại họ rồi đưa cậu ấy bỏ trốn."
Mạnh Như Tiền ngẫm một chút, cảm thấy rất hợp lý — đúng là kiểu mà Cận Nhiên làm ra được.
Lần trước diễn tập, chỉ vì thấy Bùi Hành Ngộ bị thương qua camera mà hắn đã dám đạp cửa xông vào, đơn phương hủy cả cuộc diễn tập để bế người đi. Lần này nếu thấy người mình thích bị thương trước mặt thì... bắn thẳng cũng không có gì lạ.
"Vậy giờ họ ở đâu?"
Bộ Ngu đáp, "Tôi không biết nên mới hỏi cậu. Họ không liên lạc với cậu à? Cậu có tra được tín hiệu cuối cùng của máy truyền tin bên Bùi Hành Ngộ không?"
"Tra được, đợi tôi chút!" Mạnh Như Tiền lật đật chạy đi, tay run run mở kho dữ liệu.
Bộ Ngu nghiêm giọng nói, "Tôi nghe nói Liên bang đang truy dấu một cơ giáp chưa đăng ký, trên đường chạy đã gặp phải bão không gian ở gần điểm nhảy số 38, bị cuốn vào không gian hỗn loạn, nếu đúng là họ... thì nguy hiểm lắm."
Mạnh Như Tiền mở xong dữ liệu, môi khô khốc không nói thành lời, tín hiệu cuối cùng của máy liên lạc xuất hiện ngay gần điểm nhảy kia.
Đúng lúc đó, bản tin khẩn từ Hệ thống truyền thông không gian hiện lên trước mắt.
"Cách khu vực Hoắc Nhĩ không xa, tại điểm nhảy số 38 vừa xảy ra một trận bão không gian dữ dội, hàng loạt thiết bị không gian bị phá hủy, đồng thời..."
Mạnh Như Tiền hoàn toàn chết lặng, thì thào, "Bộ Ngu... có khi nào, tư lệnh thật sự gặp chuyện rồi không..."
Đầu dây bên kia đột ngột im lặng.
Chưa kịp ai phản ứng, máy truyền tin của Mạnh Như Tiền lại vang lên lần nữa.
"Liên lạc khẩn từ Tổng bộ Liên bang. Yêu cầu lập tức tiếp nhận."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 67: Sụp đổ
10.0/10 từ 44 lượt.
