Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 65: Chinh phục


"Anh cho tôi một cơ hội để tôi được đi bên cạnh anh, được không?"


***


"Trịnh Đồng."


Trịnh Đồng vừa từ bên ngoài về, vừa vào đến cổng liền đụng mặt Chu Hoài Mậu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào anh, "Cậu vừa ở đâu về?"


"Bộ trưởng định ra ngoài sao? Hay cũng mới từ bên ngoài về?" Trịnh Đồng không trả lời mà hỏi ngược lại.


"Chuyện của Bùi Hành Ngộ, tôi không muốn bất kỳ ai nhúng tay vào, cậu cũng vậy." Chu Hoài Mậu không vòng vo, nói thẳng, "Nếu cậu vi phạm mệnh lệnh, thì đừng ở lại quân đoàn 17 nữa."


Trịnh Đồng làm việc với Chu Hoài Mậu nhiều năm, quá hiểu tính ông, liền nói, "Tôi không tới tổng bộ, nếu ngài không tin có thể kiểm tra hồ sơ ra vào, nếu có tên tôi, tôi không chỉ rời khỏi quân đoàn 17 mà còn giải ngũ khỏi Liên bang, như thế đã hài lòng chưa?"


Chu Hoài Mậu nhìn bóng lưng anh, khẽ nhíu mày.


**


Vị trí Cận Nhiên gửi đến cực kỳ khó tìm, tài xế lượn qua lượn lại mãi vẫn chưa thấy, mấy lần quay đầu hỏi, "Cậu chủ, có chắc bạn cậu không gửi sai địa chỉ không? Quẹo tới quẹo lui nãy giờ vẫn không thấy."


Lạc Tân Dương cũng thấy kỳ, nhắn lại muốn hỏi thì đã không liên lạc được nữa.


"Tôi cũng không biết, tìm thêm chút nữa đi." Tài xế lái chiếc xe lơ lửng vòng vòng khắp nơi, đến cả ngóc ngách cũng sắp mò hết.


Lạc Tân Dương ngó ra sau xe, bỗng thấy một trường đua bỏ hoang, lập tức hạ kính giơ tay che nắng nhìn kỹ lại, quả nhiên có một khối máy móc khổng lồ nằm yên ở đó.


"Chú Trương, nhanh lên, trường đua bỏ hoang kìa!"


Tài xế dạ một tiếng rồi lập tức chuyển hướng lao đến, xe vừa dừng lại là Lạc Tân Dương đã nhảy xuống, leo theo thang gõ mạnh vào cửa khoang, "Mở cửa!"


Hạ Tinh Lan đang chán đến mức trong đầu đếm sao, nghe tiếng liền tưởng Cận Nhiên quay lại, nhấn nút mở khoang, "Nhiên ca cậu... Ơ? Lạc ca?"



Lạc Tân Dương vẫy tay với cậu, "Đi thôi."


Hạ Tinh Lan ngơ ngác nhìn sau lưng cậu, "Nhiên ca đâu?"


Lạc Tân Dương tay đút túi, tay kia khoác cổ cậu kéo đi, "Cậu không biết Cận Nhiên bay đi đâu mất rồi à? Cậu ta bảo tôi đến đón cậu, mai mốt cùng nhau về Tử Vi Viên luôn."


"Hả? Nhiên ca gặp nguy hiểm à? Vậy Tư lệnh có sao không, tôi phải đi tìm họ!" Hạ Tinh Lan nói rồi định chạy ra ngoài, bị Lạc Tân Dương kéo cổ áo giật lại, "Chạy cái gì mà chạy, hai người họ ở chung một chỗ với nhau thì có chuyện gì được, cậu mà đến chẳng phải dâng mạng à, nghe lời anh, theo anh đi chơi."


Hạ Tinh Lan nghĩ cũng đúng.


"Cậu từng đi quẩy chưa?"


Hạ Tinh Lan ngớ người, "Hả? Là gì?"


Lạc Tân Dương nhìn cậu, trái nhìn phải ngó "chậc chậc" hai tiếng, "Cậu không phải người ngoài hành tinh đấy chứ, sao cái gì cũng không biết vậy, đi theo anh mở mang tầm mắt đi nào! Tìm cô gái xinh đẹp chơi với cậu, có muốn cô gái xinh đẹp đút đồ ăn rồi thơm cậu một cái không?"


Hạ Tinh Lan tuy ngốc nhưng không đần, hiểu ngay, mặt đỏ bừng lên, "Tôi, tôi không đi!"


"Không muốn gái xinh thật hả?" Lạc Tân Dương sinh ra trong gia đình phong lưu ở Hoặc Nhĩ, bạn bè ăn chơi đủ kiểu, mấy chỗ này quá quen rồi, cố tình trêu Hạ Tinh Lan, "Cậu đừng nói chưa từng thấy gái nhá."


Hạ Tinh Lan đỏ bừng cả tai, "Tôi không đi nữa đâu!"


Lạc Tân Dương nhìn thấy đối phương bị mình trêu chọc mà thẹn quá hóa giận, tâm trạng cực kỳ vui vẻ, đang cười cười bỗng ngẩn ra – chẳng trách Bộ Ngu cứ thích trêu chọc mình, thì ra nhìn người khác đỏ mặt lại vui đến vậy.


Khoan đã!


Tự dưng sao lại nhớ tới cái lão già háo sắc Bộ Ngu kia chứ! Khó khăn lắm mới được nghỉ phép thoát khỏi hắn, nghĩ gì không nghĩ lại nghĩ đến hắn, không thèm!


**


Chợ quỷ còn phồn hoa hơn cả các con phố ở Hoặc Nhĩ, nhưng toàn bộ kiến trúc ở đây đều xây dựng theo phong cách cổ xưa, giống hệt một phiên bản đèn lồng cổ đại kéo dài bất tận, sáng rực như ban ngày. Hai bên đường là dãy nhà treo biển hiệu san sát, còn có không ít sạp hàng nhỏ.


Hai người sánh vai đi giữa đường, thỉnh thoảng tránh né mấy đứa trẻ đang rượt đuổi, lúc thì nghiêng người tránh đám đông chen lấn.



"Bùi ca ca."


Bùi Hành Ngộ vừa quay đầu, liền có một vật chạm ngay lên môi, cúi mắt nhìn xuống thì thấy là một xiên hồ lô, Cận Nhiên nhướn mắt cười, trong tay cầm cây kẹo hồ lô không biết lấy từ đâu ra.


Bùi Hành Ngộ đưa tay nhận lấy, "Cậu mua cái này ở đâu vậy?"


Cận Nhiên chỉ tay về phía sau, nơi một cô bé buộc tóc hai bên đang đứng trước một bia cỏ, trên đó cắm đầy hồ lô ngào đường, giọng lanh lảnh rao to, "Lại xem thử đi nào, chỉ cần bắn trúng quả bóng có chuông là được tặng một cây hồ lô nha!"


Bùi Hành Ngộ cúi đầu nhìn tay hắn, "Cậu bắn trúng à?"


Cận Nhiên hừ khẽ một tiếng, "Trình độ bắn của tôi đi bắn bóng còn không thắng chắc sao, với lại tôi muốn thắng một cây hồ lô để cho anh ăn, sao tôi lại thua được."


"Cậu coi tôi là con nít hả." Bùi Hành Ngộ nắm chặt cây hồ lô, thấy hơi bất lực. Từ hồi Cận Nhiên còn muốn ly hôn, khi ấy hắn đã biết đưa bánh rồi còn phải thổi nguội, sau này uống thuốc thì lại dúi cho anh một viên mơ muối ngọt, bây giờ lại còn cho anh kẹo hồ lô.


Trong mắt Cận Nhiên, anh có lẽ không phải vị Tư lệnh oai phong lẫm liệt, mà chỉ là một người cần được nuông chiều như một đứa con nít thôi.


Bùi Hành Ngộ định thở dài, lại thấy buồn cười. Thôi bỏ đi, để hắn thích làm gì thì làm.


"Ăn thử xem có ngọt không."


"Tôi hai mươi tám tuổi rồi, cậu biết không?"


"Biết chứ."


"Tôi vừa đi trên đường vừa ăn kẹo hồ lô, cậu thấy còn ra thể thống gì không?" Bùi Hành Ngộ quay đầu nhìn Cận Nhiên, giơ cây hồ lô trong tay, "Tôi đâu phải đứa trẻ lên ba."


Cận Nhiên cúi đầu cắn trước một miếng, rồi cầm tay anh đưa cây hồ lô trở lại, "Tôi ba tuổi, anh tám tuổi, tôi trẻ con, thế được chưa?"


Bùi Hành Ngộ ngẩn người, nhìn Cận Nhiên đang nhai nhồm nhoàm lớp đường cứng bên ngoài cây hồ lô, giọng nói lúng búng, "Ở đây chẳng có ai quen biết anh, hai ta cũng không mặc quân phục, bây giờ ở chợ quỷ tất cả chỉ là người bình thường, anh hãy quên hết mấy cái trách nhiệm gì đó đi, chỉ làm chính mình thôi, một ngày cũng được."


Buông bỏ gánh nặng, chỉ làm chính mình.


Bùi Hành Ngộ không nhớ nổi, anh đã bao lâu chưa từng sống là chính mình.



Từ khoảnh khắc Yên Yên xuất hiện trước cửa nhà, anh đã bắt đầu gánh lấy trách nhiệm. Không còn là Bùi Hành Ngộ, mà là anh trai của Bùi Yên, là chỗ dựa duy nhất của cô bé.


Về sau, anh lại trở thành người đứng đầu của Tử Vi Viên, là chỗ dựa cho hàng trăm người.


Trong lòng Bùi Hành Ngộ dâng một dòng nước ấm áp, anh cúi đầu cắn một miếng hồ lô mà Cận Nhiên vừa cắn dở, lớp đường bên ngoài mang theo mùi hoa quả, trái sơn tra đã chín mềm, chẳng còn chút vị chua nào, ngọt đến mức ê răng.


"Ngon không?"


Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn Cận Nhiên, khẽ gật đầu, "Ngọt lắm."


Cận Nhiên đưa tay lau nhẹ khóe môi anh, lau đi chút vụn đường dính lại, "Anh lúc nào cũng muốn che chở cho mọi người, một mình thì chịu hết gió mưa để người phía sau có cây mà nương, không phải chịu trôi dạt giữa giông bão. Nhưng anh đã từng nghĩ chưa – nếu bọn họ không muốn chỉ được che chở thì sao? Họ cũng muốn được cùng anh kề vai chiến đấu, cùng nhau gánh vách khổ sở vất vả."


Bùi Hành Ngộ im lặng không nói.


"Bùi Hành Ngộ."


"Ừ?"


"Tôi biết mình chưa đủ mạnh, cũng chưa khiến anh thật sự tin tưởng. Nhưng tôi không cần anh phải thích tôi ngay, càng không đòi anh đáp lại điều gì. Anh cứ tiếp tục làm vị Tư lệnh cao cao tại thượng trên đỉnh núi ấy đi, tôi không cần anh bước xuống, chỉ xin anh cho tôi một cơ hội để tôi được đi bên cạnh anh, được không?"


Giọng Cận Nhiên vốn đã hơi trầm, giờ còn cố ý hạ thấp để không ai nghe thấy, từng từ từng chữ như gõ thẳng vào tim Bùi Hành Ngộ, khiến anh bất giác thấy tim đập lệch một nhịp.


"Cho tôi được cùng anh đối mặt với tương lai chưa biết trước, được không?"


Bùi Hành Ngộ khẽ hít một hơi, cười nhẹ, "Nếm thử xem hồ lô cậu thắng được đi."


Cận Nhiên nhìn cây hồ lô bị nhét lại vào tay mình, còn chưa kịp phản ứng thì Bùi Hành Ngộ đã quay lưng đi tiếp. Cận Nhiên cúi đầu, lặng lẽ siết chặt tay, đột nhiên có người kéo tay hắn.


Hắn cúi xuống nhìn, là một nhóc con dán mắt vào tay hắn, "ực" một tiếng nuốt nước bọt.


Cận Nhiên nhìn theo ánh mắt nhóc rồi bật cười, xoa đầu nó rồi đưa cây hồ lô ăn mới một miếng cho nó, "Đi chơi đi."


"Cảm ơn anh!" Nhóc con ôm cây hồ lô chạy biến.



Bùi Hành Ngộ đi phía trước, trong lòng khẽ thở dài. Thời gian ph*t t*nh của Cận Nhiên đã qua lâu rồi, dù có gặp nguy hiểm khi đó, thì với tâm trí tỉnh táo như vậy, hắn cũng không thể hành xử bốc đồng.


Anh chưa từng nghi ngờ về việc Cận Nhiên thật lòng với mình. Chính vì thật lòng, nên lại càng không thể chấp nhận.


Giờ đây anh đã trở mặt với Liên bang, đường đi sau này sẽ càng gian nan. Cận Nhiên cứ ở bên anh chỉ càng thêm nguy hiểm.


Hắn không để tâm, nhưng chính bản thân anh lại để tâm. Cận Nhiên muốn bảo vệ anh, còn anh thì sao, anh nỡ để Cận Nhiên vướng vào hiểm nguy sao?


Tuổi trẻ phong hoa rực rỡ như vậy, đáng lẽ phải sống lâu trăm tuổi, con cháu đầy nhà, có một Omega tốt bụng cùng sinh con dưỡng cái, có một cuộc sống yêu đương viên mãn. Chứ không phải bị kéo vào những cuộc chiến chỉ có súng đạn cùng anh.


Năm đó Cận Nhàn thi vào quân trường cũng vì không nỡ để em trai mình phải chịu vất vả – cô đối với anh ơn nặng như núi. Vậy thì làm sao anh có thể tổn thương người em trai duy nhất này của cô được?


Anh có thể cho Cận Nhiên được quá ít, vô cùng ít. Một đoạn tình cảm bất công như thế là không công bằng với Cận Nhiên.


Bùi Hành Ngộ cảm thấy bức tường băng nơi đáy lòng mình đang từ từ sụp đổ. Nếu Cận Nhiên cứ ở bên anh như vậy, anh không chắc bức tường ấy còn trụ được bao lâu nữa.


Điều duy nhất anh chắc chắn là – dù không liên quan gì đến pheromone, thì anh vẫn không cưỡng lại được Cận Nhiên.


"Đi nhanh vậy làm gì, tôi đã nói rồi mà, anh không cần phải đáp lại tôi, cũng không cần gánh áp lực gì cả. Tôi muốn bảo vệ anh là chuyện của tôi, không phải chiêu trò lấy lòng theo đuổi." Cận Nhiên đuổi kịp, lững thững nói thêm, "Này, anh không ăn, hồ lô bị người ta giật mất rồi kìa."


Bùi Hành Ngộ nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy một nhóc con giơ cây hồ lô chạy về phía mẹ, những đứa trẻ ở chợ quỷ đều không đeo mặt nạ, xem ra là dân bản địa.


"Đã ăn rồi mà còn đưa người ta? Lỡ mẹ nhóc con đó thấy lại bảo cậu mất vệ sinh."


Cận Nhiên da mặt dày quen rồi, cười cười, "Có dính nước miếng đâu, con nít mà đòi tôi cũng không nỡ từ chối. À mà Yên Yên có thích ăn hồ lô không? Tôi học làm rồi làm cho em ấy ăn nhé."


Bùi Hành Ngộ cúi mắt xuống, "Nó chưa từng ăn."


Cận Nhiên "Hả?" một tiếng, "Anh nuôi con bé ăn gì thế? Đừng nói là toàn mấy món chay nén dinh dưỡng nhé."


"Ừ."


Cận Nhiên nghẹn lời, "Anh mà cũng gọi là biết chăm con nít đấy à."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 65: Chinh phục
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...