Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 35: Đổi thưởng
"Bảo bối, chẳng lẽ đang sợ lão công đòi ly hôn anh sao?"
***
Cận Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, "Làm gì? Anh đánh đi."
Bùi Hành Ngộ vung tay nửa ngày, nhưng khi nhớ lại tình cảnh ph*t t*nh vừa rồi cũng không có liên quan đến Cận Nhiên, lại thấy trên tay hắn còn đang bưng bát mỳ, thế nào cũng không xuống tay nổi.
Cận Nhiên nhướn người nhìn vào phòng riêng xem xem, "Yo, Bộ trưởng quan thực sự không ra à?"
Bùi Hành Ngộ bị hắn chọc tức không nói nên lời, đập vào trán hắn một cái, "Bộ Ngu đi ngủ rồi, cậu cho rằng ai cũng như cậu nửa đêm nửa hôm chạy tới đây chắc."
Cận Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm, "Không ở đây thì tốt, đừng có đêm hôm khuya khoắt chạy qua phòng vợ người khác."
Bùi Hành Ngộ nghe không rõ lắm, "Cậu vừa nói gì?"
"Không có gì." Cận Nhiên đưa tay về phía anh, "Phụ tá của anh đến hầu hạ anh, thực sự không muốn ăn sao?"
Bùi Hành Ngộ muốn nói không ăn, nhưng nhìn ánh mắt tha thiết của Cận Nhiên, cuối cùng thở dài nhận lấy bát mỳ đặt xuống trên bàn, cầm đũa ăn một miếng.
Bị vón lại một chút, phỏng chừng là nấu lâu rồi, cũng không còn nóng nữa.
Cận Nhiên móc lấy chiếc ghế rồi ngồi xuống đối diện anh, chống cằm nói, "Ăn ngon không?" Lại không chờ anh trả lời, nói tiếp, "Chắc là không ngon rồi, đều dính thành một dạng như vậy, lần tới anh kêu Độc Uyên đừng có chặn tôi nữa, nhanh chóng mở cửa là được rồi."
Bùi Hành Ngộ ăn được hai miếng liền gác đũa, không phải vì ăn không ngon mà là anh không có khẩu vị muốn ăn uống.
Cận Nhiên không biết lấy đâu ra một chiếc hộp pha lê nhỏ đem đặt lên bàn, bên trong có hơn chục quả xanh nho nhỏ, nhướng mày nói, "Thử xem."
"Cận Nhiên."
"Hả?" Thấy anh không nhúc nhích, Cận Nhiên tự mình mở nắp, cầm một quả mơ đưa đến bên miệng anh, "Mở miệng."
Bùi Hành Ngộ không còn cách nào khác, đành phải duỗi tay cầm lấy, "Cận Nhiên, lần này tôi đặt an nguy của Tử Vi Viên lên vai cậu, tôi thay mặt toàn bộ bọn họ nói với cậu lời cảm ơn, vất vả cho cậu rồi."
Cận Nhiên rũ mắt, có chút không để ý xoay xoay chiếc hộp, "Đừng tự mình đa tình, không phải vì anh đâu."
"Tôi biết cậu không phải vì tôi." Ngón tay Bùi Hành Ngộ mân mê quả mơ xanh biếc, giọng nói vừa nhẹ vừa khàn, "Bất luận là vì ai, tôi đều muốn cảm ơn cậu giúp tôi giữ lại nó."
Cận Nhiên ngửi ra được hương lan hoàng thảo rất nhạt trong không khí, trong đầu toàn là đôi mắt Bùi Hành Ngộ sao lại hồng như thế, anh vừa mới truyền cho hắn không ít pheromone, có phải anh tự làm chính mình bị thương rồi không?
Hay là vì hắn hành động quá hung hãn khiến anh sợ hãi?
Trong lòng Cận Nhiên hiện lên một tia áy náy, Bùi Hành Ngộ rõ ràng là một Omega, vậy mà lại liều mạng, không sợ bị bại lộ đem pheromone chuyển qua trấn an hắn, hắn còn hung dữ với anh như vậy, thật là không đúng.
"Sau này cậu cũng đừng phân cao thấp với cha mình nữa, tôi biết cậu cũng muốn trở thành một người quân nhân, đúng không?"
"Tôi không muốn trở thành quân nhân."
Bùi Hành Ngộ khẽ thở dài, không muốn tiếp tục nhắc đến Cận Thiệu Nguyên, ngược lại nói, "Lâm Khai Tuế tới báo cáo với tôi cậu làm trái kỷ luật, muốn tôi trục xuất cậu khỏi Tử Vi Viên, chuyện này tôi sẽ coi như chưa từng xảy ra, việc cậu làm kỳ thực không sai."
Cận Nhiên trước sau không nhấc mắt, ngay lúc Bùi Hành Ngộ nghĩ rằng hắn mất kiên nhẫn đứng lên rời đi, hắn lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, "Bùi Hành Ngộ, tôi giúp anh giữ lại Tử Vi Viên, chúng ta có phải nên nói về chút chuyện phần thưởng hay không?"
"Cậu muốn cái gì? Bùi Hành Ngộ nhìn đôi đồng tử xám bạc của hắn, bồi thêm một câu, "Nếu là ly hôn thì không cần nói nữa, không ly."
Cận Nhiên chậc một tiếng, chống cằm nghiêng mặt nhìn anh, "Bảo bối, sợ chồng anh ly hôn với anh đến vậy sao?"
Bùi Hành Ngộ bị cái xưng hô này làm cho đau đầu, ánh mắt lạnh lùng, "Lại muốn bị nhốt? Tôi thấy cậu đến cả một chút đàng hoàng cũng không học được, có phải muốn tôi dành thời gian giáo huấn cậu một trận tử tế không hả?!"
Cận Nhiên cong khóe miệng, "Tức giận rồi à? Tôi nói không phải sự thật sao? Anh không muốn ly hôn với tôi, chẳng lẽ lại muốn cùng tôi nói chuyện yêu đương à? Tỉnh lại đi, tôi mới không có hứng thú với khuôn mặt này, ngài hiểu hay không?"
Bùi Hành Ngộ lần này thực sự bị hắn chọc cho tức không nói nên lời, đem chính viên mơ nhỏ trên tay mình nhét vào miệng hắn, ngón tay đột nhiên bị cắn một cái, đầu tim trong nháy mắt nhảy lên thình thịch.
"Yên tâm, không phải muốn ly hôn với anh." Cận Nhiên ngồi thẳng người dậy, thong thả ung dung cởi bỏ găng tay.
Tay Cận Nhiên vốn dĩ rất đẹp, khớp xương thon dài rõ ràng, thoạt nhìn tràn ngập lực đạo, mỗi khi cổ tay anh bị hắn nắm chặt đều sẽ có qua cảm giác như bị khống chế tuyệt đối.
Bùi Hành Ngộ không biết vì sao lại nhớ tới lần kia hắn bóp cổ anh, lòng bàn tay dán trên yết hầu, nhiệt độ vừa nóng vừa mang đến sự chế ngự rõ ràng.
Bùi Hành Ngộ cụp mắt, trong đầu lại thoáng qua dáng vẻ phóng túng của mình vừa rồi khi dùng áo của hắn, vành tai phút chốc đỏ bừng cả lên.
"Bùi Hành Ngộ, tai đỏ rồi kìa, trong lòng lại đang nghĩ đến Bộ Ngu rồi à?"
Bùi Hành Ngộ liếc xéo hắn, "Nói chuyện cho đoàng hoàng."
Cận Nhiên "ồ" một tiếng, cuối cùng tháo cả hai chiếc găng tay ra, đưa bàn tay bị thiếu mất một ngón út đến cho anh xem, "Tôi thiếu mất một ngón, đôi mắt không thể nhìn quá xa hoặc những vật quá nhỏ, pheromone thiếu hụt, vì tất cả những thứ này mà bọn họ đều nói tôi không thể trở thành quân nhân."
Bùi Hành Ngộ nhìn hắn, lẳng lặng đợi hắn nói tiếp.
"Có người nói với tôi, tương lai tôi nhất định sẽ trở thành một quân nhân ưu tú nhất, cấp trên của anh ấy là một người cũng có khiếm khuyết, người đó không thể cầm chắc súng nhưng mỗi ngày đều từ từ luyện tập bằng cách treo vật nặng lên cổ tay, cuối cùng, người đó trở thành nữ tướng quân duy nhất của đất nước này."
Trái tim của Bùi Hành Ngộ run lên, hắn nhớ lại rồi sao?
Cận Nhìn xuống tay mình, nói, "Người đàn ông đó đã dạy tôi đấu kiếm, dạy tôi sử dụng súng, anh ấy nói với tôi rằng, đôi khi vận mệnh sẽ không phải một đường bằng phẳng, sẽ có rất nhiều gập ghềnh bấp bênh, nhưng đó không phải là chướng ngại mà là biểu thị của nhân sinh đầy màu sắc, cho dù thân hãm bùn lầy nhưng trong tâm vẫn sẽ có ánh dương."
Tâm trí Bùi Hành Ngộ sắp không xong, cẩn thận đánh giá biểu tình của Cận Nhiên, lúc đó anh vừa mới "gả" cho Cận Nhiên, ở cạnh giúp hắn giúp hắn vượt qua kỳ nhạy cảm, hắn ở trước mặt người khác giống hệt như một đứa trẻ điên nhưng trước mặt anh sẽ ngoan ngoãn hơn một chút.
Chính anh là người dạy Cận Nhiên đấu kiếm và dùng súng.
Anh còn nói với Cận Nhiên rằng, "Pheromone không thể xác định một người có mạnh hay không. Đôi mắt và tay của hắn không phải là chướng ngại, mà là một biểu hiện của nhân sinh đầy màu sắc, cho dù thân hãm bùn lầy nhưng trong tâm vẫn sẽ có ánh dương, hắn nhất định sẽ trở thành người quân nhân mạnh nhất."
Bùi Hành Ngộ điều chỉnh hô hấp, trong lòng thấp thỏm, cẩn thận mà thăm dò hắn, "Cậu cảm thấy lời anh ta nói là đúng sao?"
"Câu nào? Tôi là người quân nhân mạnh nhất sao?" Cận Nhiên mỉm cười với anh, "Cái này thì lại phải hỏi ngài mới đúng, tôi tự mình nói không phải là khoe khoang à? Tư lệnh, ngài nói xem tôi có mạnh hay không?"
Cận Nhiên trong kỳ ph*t t*nh cái gì cũng không nhớ, vậy mà lại nhớ rõ những lời này?
Bùi Hành Ngộ khẽ thở dài, nói, "Nếu cậu cảm thấy lời anh ta nói là đúng, vậy thì ngoan ngoãn nghe lời chút, đừng có hồ nháo."
"Cho nên, tôi tới Tử Vi Viên không phải vì anh." Cận Nhiên đem găng tay ném lên bàn, tháo chiếc nhẫn trên ngón tay rồi đưa cho Bùi Hành Ngộ, "Cái này là chị gái để lại cho tôi, chị ấy tên Cận Nhàn, từng là cấp trên của anh."
Bùi Hành Ngộ cầm lấy chiếc nhẫn xanh ngọc bích, trên nhẫn còn mang theo nhiệt độ cơ thể cũng mùi Bạch xạ hương của hắn, vừa chạm đã cảm thấy nóng.
"Tôi muốn biết chân tướng về vụ nổ "Thiên Kỷ", chị ấy trước khi mất...có còn tâm nguyện nào chưa hoàn thành hay không? Ai hại chết chị ấy, tôi phải biết ai là hung thủ." Cận Nhiên nhẹ nhàng nhắm mắt rồi từ từ mở ra, rơi xuống trên mặt Bùi Hành Ngộ, "Anh và những lời đồn đại kia không giống nhau, tôi không thích anh, nhưng cũng sẽ không nghĩ oan cho anh."
Bùi Hành Ngộ gập tay giữ chiếc nhẫn, một lúc sau mới nói, "Xin lỗi, tôi không thể cho cậu một bằng chứng rõ ràng, nếu cậu cảm thấy việc tôi là hung thủ có thể làm cậu dễ chịu hơn một chút thì cậu cứ tin tưởng như vậy đi."
"Anh đây là cam chịu nhận mình chính là hung thủ sao?"
Bùi Hành Ngộ rũ mắt, anh không nhớ gì cả, bất luận anh có phải là hung thủ hay không, anh đều không thể cho Cận Nhiên một lời giải thích.
Cận Nhiên đột ngột đứng dậy giật lấy chiếc nhẫn trong tay anh, "Anh không sợ tôi giết anh!"
"Cậu sẽ không." Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn con ngươi xám bạc của hắn, nhẹ nhàng nói, "Nếu cậu muốn giết tôi, cậu sẽ không đợi đến ngày hôm nay mới làm."
Lần đầu tiên Cận Nhiên có chút lúng túng, "Tôi...tôi chỉ là không muốn nghĩ oan cho anh, đừng có tự mình đa tình."
Bùi Hành Ngộ cũng đứng lên, tầm mắt cùng hắn song song nhau, chậm rãi mở miệng, "Cậu và câu nói của người kia giống nhau, thân hãm trong vũng lầy nhưng trong tâm luôn hướng về dương quang, Cận Nhiên..."
"Dừng lại."
"Trong lòng cậu có một tinh hà tỏa sáng nhất, cũng có một đóa hỏa liên rực rỡ nhất." Bùi Hành Ngộ nâng bát lên trước mặt hắn, ánh mắt từ trên mặt hắn chuyển tới trong bát rồi lại ngẩng đầu nhìn hắn.
"Đậu vàng, bánh đường trắng, cháo thập cẩm, mứt mơ xanh."
Trái tim Cận Nhiên loạn nhịp, miệng lưỡi khô khốc không dám nhìn vào đôi mắt ẩm ướt của anh thêm một giây nào nữa, "Khen tôi cũng vô dụng, chờ tôi tìm được chứng cứ anh chính là hung thủ vụ nổ Thiên Kỷ, tôi sẽ tới giết anh."
Bùi Hành Ngộ nói, "Được, tôi đợi cậu."
**
Nguy cơ của Tử Vi Viên đã được giải quyết, Hoắc Nhĩ không nghĩ đến Cận Nhiên có thể giành chiến thắng như thế, cho nên trước đó để thể hiện rằng Tinh tế Liên Bang rất "rộng lượng", việc đổi chỉ huy cũng được tính qua.
Nếu bọn họ thua, thì càng có lý do để giải tán Tử Vi Viên.
Chỉ là không ngờ bọn họ lại thắng, Cận Thiệu Nguyên ngồi trong phòng hội nghị chế nhạo Liên Kính Phong, "Quân đoàn 11 sao lại cử một đám như thế đi diễn tập làm chi, để Cận Nhiên may mắn thắng được, tên nhóc chíp hôi kia thế nào cũng vểnh đuôi đến tận trời xanh cho xem."
Liên Kính Phong ăn khổ mà không thể nói, cười lạnh, "Đừng vội đắc ý, rồi sẽ có lúc anh hối hận cũng không kịp, với cái tính tình nóng nảy của cậu ta sớm muộn gì cũng đem Tinh tế Liên Bang khuấy cho long trời lở đất, đến khi đó các người đều là tội nhân thiên cổ của Hoắc Nhĩ."
"Đang cay lắm chứ gì?"
Liên Kinh Phong mỉa mai, "Cứ đợi lúc Cận Nhiên gặp rắc rối đi, tôi nhất định sẽ cho hai cha con các anh biết thế nào là hảo hảo chua cay."
Lão nguyên soái Phương Chí Hành ho nhẹ một tiếng, "Được rồi, đừng cãi nữa, hai người các anh không thể ngừng một lúc à, còn cả Cận Thiệu Nguyên anh cũng thật là, có con trai không đi dạy dỗ cho tốt lại đi giao đến cho Bùi Hành Ngộ để làm cái gì?"
Cận Thiệu Nguyên không hề muốn cho Cận Nhiên đi nhưng hiện tại người cũng đã chạy rồi, ông không thể ở trước mặt nhiều người đi mắng con mình, tuy rằng mỗi lần nhắc đến lại khiến ông nghiến răng nghiến lợi, nhưng đó là con ông.
Cận Thiệu Nguyên nói, "Cứ giữ khư khư nó bên cạnh, người khác chẳng phải lại nói tôi dùng quyền lực tư lợi cho cá nhân hay sao? Bùi Hành Ngộ là người công tư rõ ràng, đưa nó đến chỗ đó tôi cảm thấy khá tốt."
Liên Kính Phong thầm trợn trắng mắt, lúc này phó quan bên cạnh cúi người nói gì đó vào tai ông ta, mọi người đều thấy sắc mặt ông ta nháy mắt thay đổi, liên tục hỏi người phụ tá chuyện gì xảy ra.
Sắc mặt Liên Kính Phong ngưng trọng, yêu cầu phụ tá đem tin tức chiếu lên màn hình giả lập.
Giây tiếp theo, một hình ảnh ba chiều màu xanh nhạt xuất hiện trước mặt mọi người.
Trong lòng ai nấy đều phát lạnh.
Một khi để bọn hải tặc không gian trốn khỏi nhà tù Tinh tế, đối với Hoắc Nhĩ sẽ là một thảm họa vô cùng lớn, phải nhanh chóng bắt chúng lại rồi tiêu diệt toàn bộ!
"Phái người tiêu diệt!" Phương Chí Hành nói.
Mọi người đều im lặng, phái ai đi bây giờ, lần này thứ bọn họ đối mặt chính là những hải tặc cường hãn tuyệt đối, bất luận ai đảm nhiệm chuyện này, toàn bộ quân đoàn đều không kham nổi.
Bọn họ đều ngồi ở chức cao vọng trọng, ai dám chấp nhận rủi ro.
Lão nguyên soái vỗ bàn, "Ngày thường không phải mở miệng nói rất nhiều sao, vừa động tới một chút tin xấu liền không ai muốn nhận nhiệm vụ xuất chinh?"
Liên Kính Phong trầm ngâm, quét qua sắc mặt từng người, nhẹ giọng đề nghị với Phương Chí Hành, "Bọn chúng hơn phân nửa đều là do Bùi Hành Ngộ bắt về, tôi cảm thấy cậu ta là người có kinh nghiệm thích hợp nhất để chiến đấu, chi bằng cử cậu ta đi đi?"
Chu Hoài Mậu nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng, "Tôi không đồng ý."
"Tại sao không đồng ý? Anh không để quân đoàn 17 xuất lực thì để Tử Vi Viên giải quyết." Liên Kính Phong liếc một cái châm chọc, "Chu tướng quân đây là đang sợ Bùi Hành Ngộ lập đại công?"
"Vớ vẩn!" Chu Hoài Mậu trừng mắt với Liên Kính Phong, bản mặt vẫn rất lạnh nhạt, "Bùi Hành Ngộ mới vừa bị trọng thương, bây giờ phái cậu ta đi thì có ích lợi gì? Tôi sợ cậu ta lập công? Không nhìn lại các người có phải đang sợ không gánh nổi trách nhiệm hay không?"
Liên Kính Phong nói, "Không phải anh cũng đang sợ nếu cậu ta xuất chinh thất bại anh cũng bị ảnh hưởng sao? Đừng giả vờ giả vịt nữa, ở đây có ai không biết anh chèn ép cậu ta như thế nào, cậu ta đưa ra đề nghị gì anh đều phủ quyết hết đấy thôi. Anh còn dám nói anh không sơ?"
"Từ khi nào chuyện của quân đoàn 17 tôi lại đến lượt anh xen vào vậy? Tôi phủ quyết đề nghị của anh là có tính toán của tôi, đừng có khoa chân múa tay."
PhươngChí Hành trầm giọng, "Đừng cãi nữa! Để Bùi Hành Ngộ dẫn người đi truy bắthải tặc không gian!"
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 35: Đổi thưởng
10.0/10 từ 44 lượt.
