Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 30: Xuất trận
Bùi Hành Ngộ vươn tay, chỉnh lại mũ trên đầu hắn ngay ngắn, "Chiến thắng trở về."
***
Cận Thiệu Nguyên biết rõ con trai mình là cái loại tính khí gì, cục diện rối rắm của Tử Vi Viên lúc này dù giao cho ai cũng phải dè chừng, muốn tránh còn không kịp, mà Cận Nhiên lại một mực muốn tiếp nhận, nếu không phải vì thích Bùi Hành Ngộ thì còn có thể vì cái gì được nữa?
"Cận Nhiên, mi và Bùi Hành Ngộ..."
"Không thích." Cận Nhiên đánh gãy lời ông, trào phúng nói, "Ngài nghĩ tôi có hứng thú với người ngài sắp xếp, rồi bị kiểm soát cả đời sao? Tôi giúp anh ta lần này, sau khi kết thúc sẽ lập tức ly hôn."
Cận Thiệu Nguyên bị hắn làm cho tức giận không nói nên lời, nếu hắn hiện tại ở trước mặt có lẽ ông sẽ cầm gậy đánh cho đồ nghịch tử này một trận, "Mi hồ nháo cũng nên biết chừng mực, mi muốn ly hôn liền có thể tùy tiện ly hôn sao? Nếu mi nhất quyết thì để ta tìm Bùi Hành Ngộ..."
"Không cần." Ngón tay Cận Nhiên đã rơi xuống nút tắt, cuối cùng buông ra một câu, "Tôi tự mình làm, ngài không được phép xen vào chuyện của tôi."
Liên lạc bị cắt đứt, Cận Nhiên thở dài xoay người rời đi, vừa quay đầu lại đã thấy Bùi Hành Ngộ đứng ở cửa, trong nháy mắt có phần lúng túng.
Biểu cảm của Cận Nhiên vẫn giữ nguyên như lúc mỉa mai châm biếm nói chuyện cùng Cận Thiệu Nguyên, hai giây sau liền "shh" một tiếng, "Nghe trộm tôi nói chuyện?"
Bùi Hành Ngộ im lặng trong giây lát mới nói, "Cận Nhiên, nếu cậu tiếp quản chỉ huy diễn tập lần này chỉ vì muốn cùng tôi ly hôn thì tôi không thể giao quyền cho cậu nữa, tôi tưởng cậu..."
"Giao cũng giao rồi." Cận Nhiên bước tới đặt tay lên cổ anh, lòng bàn tay dán sát vào yết hầu sau đó nhẹ nhàng nắm chặt, "Về chuyện ly hôn, anh chưa từng hỏi qua ý kiến của tôi lúc kết hôn, vậy nên lần này hãy để tôi quyết định đi."
Bùi Hành Ngộ hô hấp khó khăn trong nháy mắt, nhưng anh không lo lắng Cận Nhiên sẽ làm hại anh, chỉ nhướng mày nhìn vào mắt hắn, "Tôi không giúp Cận bộ trưởng giám sát cậu, cậu không cần lo lắng. Tôi kết hôn với cậu, những thứ tôi muốn đều đã đạt được rồi."
Cận Nhiên dùng ngón tay xoa xoa một bên cổ, bởi vì đeo găng tay mà hắn không thể cảm nhận được làn da mỏng manh chỗ đó, nhưng đôi găng tay màu đen cùng với làn da trắng nõn tạo nên một sự tương phản vô cùng chói mắt.
"Anh đến tìm tôi chỉ để nói những lời này?"
Bùi Hành Ngộ nói, "Không phải, cậu chưa từng trải qua chiến trường chân chính, tôi sợ cậu ứng phó không kịp cho nên..."
Cận Nhiên không chờ anh nói xong, hỏi trước, "Anh tin tưởng tôi không?"
Bùi Hành Ngộ nhích cổ, vươn tay đẩy tay hắn ra, rũ mắt chỉnh cổ áo, "Nếu không tin cậu tôi sẽ không giao quyền chỉ huy đâu."
"Bùi Hành Ngộ."
"Ừ?"
"Tôi sẽ không để anh thua."
Cận Nhiên nhấc chân rời đi, Bùi Hành Ngộ ngoái lại nhìn theo bóng lưng xa xăm của hắn, thật ra anh cũng không hoàn toàn tin tưởng Cận Nhiên sẽ thắng.
Tử Vi Viên tạm thời thay đổi chỉ huy nhưng Mai Phổ vậy mà không hề có ý kiến, lão một bên vừa yêu vừa ghét Cận Nhiên, một bên lại hận vì hắn liên lụy mà lão bị mắng chửi thậm tệ, có điều ở phương diện nào đó lão thật sự ngưỡng mộ người này, đổi lại là lão có cho ăn mười gan hùm mật gấu cũng không dám làm như vậy.
Lão rất muốn một lần được chiến đấu với Cận Nhiên.
Cao Duệ thì phản ứng lớn hơn, liền lập tức báo cáo lên bộ trưởng tác chiến quân đoàn 13, "Trưởng quan chỉ huy nói đổi liền đổi được sao? Thằng nhóc đó quân hàm gì? Này có khác gì vượt cấp tiền nhiệm, thật không hợp quy củ!"
Tiêu Thư chậm rãi bưng tách trà bằng nẹp tre, không có ý muốn nói.
Ông ta nổi tiếng là người chậm chạp ở Hoắc Nhĩ, suốt ngày chỉ biết pha trà, người khác gấp chết ông ta cũng không vội, trận có thể không đánh, nhưng trà một giọt cũng không thể không thưởng, thật không biết ông ta làm cách nào có thể leo lên cái ghế bộ trưởng của quân đoàn 13 nữa!
Cao Duệ nhẫn nại đợi vài giây, nhìn ông ta rốt cuộc xách nước sôi đổ vào bình trà, đành nhắm mắt chịu đựng đợi thêm một lát nữa.
Tiêu Thư pha xong hai tách trà, cầm lên mũi ngửi qua, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói, "Không cần gấp, nếu Bùi Hành Ngộ muốn đổi người chỉ huy anh cứ để cậu ta đổi, một tên tân binh có thể xoay chuyển được gì, có thể thay Bùi Hành Ngộ giải quyết tình hình không, cậu ta đã đổi người anh còn không vui?"
Cao Duệ cau mày, "Chung quy đều phải dựa trên nguyên tắc, Tử Vi Viên trên dưới không tuân thủ quy củ của Hoắc Nhĩ, chẳng lẽ không nên quản hắn sao?"
"Quản?" Tiêu Thư đặt tách trà xuống, mỉm cười khiến nếp nhăn trên khóe mắt gấp lại, "Anh nghĩ Hoắc Nhĩ không muốn quản cậu ta sao? Anh nghĩ có thể quản được Bùi Hành Ngộ sao? Hoắc Nhĩ theo dõi uy h**p, anh cho rằng trong tay cậu ta không có thứ gì phản kháng lại hay sao?"
Cao Duệ đương nhiên biết, bản thân Bùi Hành Ngộ chính là một người giữ cân bằng nguy hiểm.
"Vậy thì cứ mặc cho hắn đổi quyền như thế? Cận Nhiên chỉ là một tên phụ tá không có quân hàm lại được ngang hàng với chúng tôi chiến đấu trên chiến trường?"
Tiêu Thư giữ chặt chiếc cốc, sau đó cười nói, "Kẻ thù thì không phân biệt đắt rẻ sang hèn, chỉ cần cậu ta là kẻ thù của anh thì dĩ nhiên cũng nên có được sự tôn trọng, không được khinh địch, người mà Bùi Hành Ngộ lựa chọn sẽ không yếu, nói không chừng anh sẽ bại dưới tay người ta."
Cao Duệ hừ lạnh một tiếng, "Thiếu hụt pheromone, hai mắt gần như bị mù cũng muốn thắng sao? Chỉ có Bùi Hành Ngộ mới biết được quyết định của mình sai lầm như thế nào!"
Tiêu Thư nhìn lại liên lạc bị cắt đứt , xoay cái chén trong tay, trầm ngâm ngân một vở kịch vô nghĩa, "Một mạch chiếm ba thành là may mắn, tham lam vô độ ta đoạt mất Tây Thành..."
**
Trước khi buổi diễn tập bắt đầu, Cận Nhiên chuẩn bị điểm quân, cửa phòng bỗng nhiên mở ra, Hạ Tinh Lan đứng cạnh cửa, mọi người đợi hai giây sau mới thấy Bùi Hành Ngộ xuất hiện.
Sắc mặt tuy vẫn tái nhợt nhưng dáng người thẳng tắp khiến người khác không nhìn ra anh đang trọng thương, anh hơi gật đầu, khí chất thanh lãnh đứng cách không xa ra hiệu cho Cận Nhiên xuất phát.
Cận Nhiên gật đầu với anh, hắn bước lên đài nhìn những sĩ quan có quân hàm bên dưới, thẳng lưng chào lễ.
"Tất cả binh sĩ Tử Vi Viên, có mặt!"
Cabin yên lặng trong một giây, Bùi Hành Ngộ đứng phía sau không phát ra tiếng động, anh cũng muốn xem Cận Nhiên sẽ làm gì, nhưng Hạ Tinh Lan có chút lo lắng, nếu những người này không chịu nhận Cận Nhiên là tư lệnh thì sao? Cậu cẩn thận quay lại liếc nhìn Bùi tư lệnh một cái.
"Có!" Lạc Tân Dương là người đầu tiên lên tiếng.
"Có!" Tống Tư Thâm.
Chung Quản không giống hai người bọn họ tự tin như vậy, vừa cẩn thận vừa thấp thỏm mà nói, "Có."
Mạnh Như Tiền trầm mặc một lát, cũng giương giọng, "Có!"
Bốn người vừa nói xong cabin lại lần nữa lâm vào im lặng, ngay sau đó là đồng loạt chỉnh tề mà hô to vang dội, "Có!"
Khóe mày Bùi Hành Ngộ giãn ra, bên môi khẽ nhếch lên nhưng kiềm chế lại, trong vừa lãnh đạm vừa vô tình.
Cận Nhiên cũng lười nói những lời nhiệt huyết cứng ngắc, chỉ gọn gàng dứt khoát, "Ai cảm thấy không phục, bước ra khỏi hàng."
Người không phục đương nhiên có, nhưng Bùi Hành Ngộ đứng ở phía sau nên không ai dám thực sự bước ra. Cận Nhiên quét qua một vòng, "Nếu không có, vậy trên chiến trường tôi hi vọng tất cả có thể giống như hiện tại phục tùng mệnh lệnh chỉ huy."
Trầm mặc hai giây.
Cận Nhiên lại nói, "Tôi không phải Bùi tư lệnh, chỉ cần để tôi phát hiện có người trong ngoài cấu kết hoặc bằng mặt không bằng lòng mà gây trở ngại, tôi sẽ xử người đó trước, xong việc muốn cáo trạng Bùi tư lệnh tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Bùi Hành Ngộ bỗng chốc nhìn về phía hắn, nhưng Cận Nhiên không nhìn anh, khuôn mặt sắc lạnh bén nhọn như thanh đao, "Tử Vi Viên, vào sinh ra tử, một lòng đồng tâm, chết không lùi bước!"
Mọi người đều đồng thanh, "Tử Vi Viên, vào sinh ra tử, một lòng đồng tâm, chết không lùi bước!"
Từng lời nói tựa như nhát búa nóng rực đỏ tươi rơi vào trái tim khiến lồng ngực cháy xém, Bùi Hành Ngộ cảm thấy trái tim như mình bị Cận Nhiên làm bỏng rồi.
Lần trước hắn còn nói câu khẩu hiệu này xui xẻo, nhưng bây giờ từ trong miệng hắn thốt ra lại mang khí thế ngoan cường bi tráng như vậy.
Bùi Hành Ngộ nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay, chờ mọi người lần lượt ra khỏi cửa, thời điểm Cận Nhiên bước qua anh liền hô lên, "Cận Nhiên."
Cận Nhiên quay lại.
Bùi Hành Ngộ vươn tay, chỉnh lại chiếc mũ ngay ngắn trên đầu hắn, "Chiến thắng trở về."
Cận Nhiên dừng một chút, "Được."
Mạnh Như Tiền cùng Cận Nhiên trước sau bước vào phòng mô phỏng, y đứng một bên cầm tấm bảng pha lê rồi liếc nhìn hắn, "Tư lệnh tin cậu nhưng tôi vẫn không tin đâu. Tôi hi vọng cậu sẽ không làm ngài ấy thất vọng."
Cận Nhiên cũng liếc nhìn y, không trả lời. Hắn kích hoạt thiết bị liên lạc và la bàn tinh vân.
"Tôi tới tính sổ từng người một."
Mạnh Như Tiền sửng sốt, hắn đang nói chuyện với ai vậy?
Cúi đầu nhìn liền suýt chút tắc thở, Cận Nhiên vừa mở không phải là hệ thống liên lạc với Tử Vi Viên mà là với toàn bộ không gian mô phỏng, hắn đang nói với tất cả người có mặt ở đây.
"Lợi dụng diễn tập hại người, đúng là cái thứ kém cỏi đáng khinh."
Có một giọng nói ồn ào từ người truyền tin, đoán chừng là người của ba hạm đội nghe những lời ngạo mạn của hắn mà bàn tán, Cận Nhiên phớt lờ, nói, "Cao Duệ, Mai Phổ, còn giấu bao nhiêu vũ khí sát thương cứ việc tới, lão tử đợi các người."
Cận Nhiên nói xong liền cắt đứt thông tin liên lạc.
Cao Duệ vừa định mở miệng thì "Ong—" một tiếng, tín hiệu biến mất, anh tức tới mức đập bàn vỡ ra một khe nứt.
"Tư lệnh?"
Cao Duệ nén nộ khí, nghiến răng nghiến lợi nói, "Không sao, chiến hạm của Tử Vi Viên một cái cùng không được giữ lại, để Cận Nhiên biết "Lộc Tồn" chúng ta có bao nhiêu lợi hại! Muốn điên, tôi cho các người điên!"
Mai Phổ ngược lại cười ngửa tới ngửa lui, nửa điểm cũng không bị Cận Nhiên chọc giận, "Đây mới chính là tên mất trí điên cuồng, chính là cái bộ dạng này."
Mạc Lỗ ở một bên hừ lạnh, "Chó điên gấp lên sẽ cắn người, ai làm thương tư lệnh của bọn họ chứ." Ngừng một chút, Mạc Lỗ nhìn Mai Phổ rồi thận trọng nói, "Tư lệnh, ngài nói xem, thực sự là tư lệnh Cao ra tay sao?"
Mai Phổ xua tay, "Ai thèm quan tâm, có lẽ là nội gián trong Tử Vi Viên, cậu cho rằng Hoắc Nhĩ có thể can tâm tình nguyện dâng Tử Vi Viên cho Bùi Hành Ngộ hay sao?"
Mạc Lỗ gật đầu, "Vậy chúng ta ở đây áng binh bất động xem bọn họ đánh nhau?"
Mai Phổ kỳ quái nhìn anh, "Đương nhiên không phải, đánh trận phải xông lên tiền tuyến, hiểu không?"
Mạc Lỗ, "..."
**
Bùi Hành Ngộ mấy ngày trước còn mới chỉnh đốn Cận Nhiên một phen, anh theo dõi màn hình giám sát, nghe Cận Nhiên nói xong liền cau mày.
Hạ Tinh Lan xoa hai tay vào nhau, "Nhiên ca ngầu quá đi."
Bùi Hành Ngộ bất lực lắc đầu, tính khí nóng nảy của Cận Nhiên anh sửa cũng không sửa thành bộ dạng nghiêm túc quy củ được, anh chỉ có thể đem hắn trong trạng thái cuồng vọng mà vững vàng nắm chặt trong tay, không để hắn bị lạc mất phương hướng.
Cận Nhiên biết rõ vị trí màn hình theo dõi, liếc một cái rồi bật hệ thống liên lạc nội bộ, "Tống Tư Thâm, kiểm tra xem bên kia có tất cả bao nhiêu cơ giáp, cẩn thận tiến hành đừng để bị lộ."
Âm thanh của Tống Tư Thâm qua máy truyền tin có chút căng thẳng, "Được."
Theo vị trí cơ giáp mà Tống Tư Thâm báo cáo, Mạnh Như Tiền nhanh chóng đánh dấu lại một lượt trên tấm bảng pha lê sau đó đồng bộ hóa lên la bàn tinh vân, "Trận này bọn họ đổi chiến thuật, cậu không có kinh nghiệm, khả năng sẽ bị nghiền ép trong hỏa lực pháo đạn."
Cận Nhiên nhếch khóe miệng, "Vừa khéo."
Mạnh Như Tiền trước sau treo một hơi thở dài, tuy miệng nói tin tưởng Bùi Hành Ngộ nhưng cũng hoài nghi Cận Nhiên, nhịn không được lẩm bẩm, "Nhất định không sao nhất định không sao, nhất định sẽ thắng nhất định sẽ thắng."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 30: Xuất trận
10.0/10 từ 44 lượt.
