Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 3: Chồng nuôi từ bé


"Hiện tại tôi là cấp trên của cậu!"


***


Bùi Hành Ngộ trầm mặc vài giây.


"Này!" Cận Nhiên không nhận được câu trả lời liền nóng nảy đến gần bàn làm việc, giơ tay túm cổ áo quân phục không một nếp nhăn của Bùi Hành Ngộ kéo anh đứng dậy, gằn giọng nói, "Tôi hỏi anh có đi ly hôn không?"


Bùi Hành Ngộ đáp bằng chất giọng lạnh nhạt quen thuộc, "Không ly hôn."


"Cận Thiệu Nguyên rốt cuộc cho anh thứ gì tốt mà bây giờ anh sống chết cũng không đồng ý?" Cận Nhiên giơ nắm đấm để ngay bên má anh, "Không ly hôn đúng không? Được, tôi sẽ đánh anh đến khi anh chịu ly hôn thì thôi."


Bùi Hành Ngộ nhìn hắn, không tính phản kháng, nhàn nhạt nói, "Muốn đánh thì nhanh lên, đánh xong ra ngoài."


Cận Nhiên siết chặt nắm đấm khiến các khớp ngón tay kêu lên răng rắc, bỗng nhiên bật cười, "Ai nha Bùi tư lệnh, chẳng nhẽ anh thích tôi à?"


Bùi Hành Ngộ vẫn rũ mắt nên nhìn không ra cảm xúc gì, dù vậy chẳng cần nhìn cũng biết anh chắc chắn không thích Cận Nhiên, cũng không bị ảnh hưởng bởi những lời khích tướng của hắn, quan hệ giữa hai người vốn dĩ không có chút cảm tình nào. Đã thế, vì sao Bùi Hành Ngộ lại cứ không chịu ly hôn? Cận Nhiên khó hiểu nghĩ.


"Hôn ước còn ba năm, cậu sẽ được tự do ngay khi thời hạn kết thúc." Bùi Hành Ngộ nhìn thẳng vào hắn, "Trừ phi cậu đánh chết tôi, bằng không thì tôi sẽ không ly hôn."


Cận Nhiên tức giận đến nỗi lồng ngực phập phồng, hung tợn nghiến răng, "Tôi xem anh có thể kiên trì bao lâu!" Nói rồi thả tay đẩy mạnh anh ra, Bùi Hành Ngộ nhanh chóng vịn tay lên ghế chống đỡ thân thể, yên lặng sửa cổ áo, cố gắng vuốt phẳng những chỗ bị nắm đến nhăn nhúm.


Cận Nhiên nhíu mày, "Ông ta cho anh cái gì, tôi sẽ cho anh gấp đôi chỗ ấy."


Bùi Hành Ngộ vẫn tiếp tục chỉnh lý.


Cận Nhiên đang muốn phát điên lần nữa vì sự thờ ơ của người trước mặt, đột nhiên nhìn thấy một bức ảnh trên bàn, tò mò cầm lên hỏi, "Em gái anh?"


Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu lên, chộp lấy bức ảnh đặt về chỗ cũ "Đây là việc giữa tôi và cậu, không cho phép cậu động vào con bé."



"Anh đã sợ như vậy thì đừng..."


Rầm!


Chiến hạm đột nhiên rung lắc dữ dội, như thể bị cái gì đó đâm vào.


Bùi Hành Ngộ nhất thời không phòng bị lảo đảo một bước, được Cận Nhiên đỡ lấy, năm ngón tay mang bao tay màu đen dán lên quân trang màu đen cơ hồ hòa hợp thành một thể.


Kỳ thật Bùi Hành Ngộ trông rất tuấn tú, so với vóc dáng cường tráng của Alpha bình thường thì hơi gầy một chút, làn da hơi nhợt, sắc môi cũng nhạt, vô duyên vô cớ mang lại một loại cảm giác lãnh đạm vô tình.


Trong không khí thoang thoảng mùi hoa lan hoàng thảo nhạt đến mức gần như không thể phát hiện, Cận Nhiên cúi đầu nhìn anh.


Bùi Hành Ngộ phản ứng cực nhanh đứng thẳng người lại, trầm giọng ra lệnh với người máy vẫn đang hì hục dọn dẹp, "Độc Uyên, báo cáo nguyên nhân dao động!"


"Có một vật thể chưa xác định đang công kích tầng phòng ngự trên vỏ chiến hạm, máy quét đang kiểm tra đo lường."


Vật thể?


"Chụp lại hình ảnh phản chiếu trên tầng phòng ngự." Bùi Hành Ngộ đứng trước bàn thủy tinh bấm thao tác dữ liệu trên màn hình, vài giây sau hình ảnh đã được truyền tới.


"Vật thể chưa xác định" này không hẳn là vật thể, nó trông giống một đôi cánh phượng hoàng đang bốc cháy phừng phừng, bên trong ánh lửa lấp ló những tia sáng trắng, giống như một khối băng trong suốt bị chùm lửa cuồng nộ bao quanh, kéo theo một cái đuôi lửa cực dài.


Nó va chạm khắp nơi mà không có mục tiêu cụ thể, ý đồ phá vỡ một lỗ hổng trên tầng phòng ngự để chui vào, chuông báo không ngừng phát ra tiếng kêu báo động.


Giây tiếp theo, vật thể bùng lên dữ dội rồi đột nhiên biến mất.


Đồng tử của Bùi Hành Ngộ co rụt lại.


Anh thật sự không ngờ, rõ ràng Tử Vi Viên nằm giữa vùng trời phía bắc, được bao quanh bởi 17 tiểu hành tinh, ngoài cùng là 3 tàu bảo vệ. Thêm nữa, khoang tàu của anh cũng ở tận trung tâm của tàu mẹ nhưng vẫn cảm nhận được rung chuyển, chứng tỏ sức công phá của nó không hề đơn giản.


Thứ này có thể vượt qua mạng lưới phòng thủ và 9 trạm giám sát sóng âm, trực tiếp va chạm làm chấn động tàu mẹ, vậy nhất định phải là một vũ khí hạng nặng, năng lượng còn áp đảo những siêu chiến hạm được trang bị hệ thống vũ khí laser.



Cận Nhiên "chậc" một tiếng rồi nói, "Mạng lưới phòng thủ của các anh là mạng nhện à? Chưa gì đã bị phá vỡ, xem ra ngài tư lệnh vẫn nên sớm từ chức đi cho đỡ mất mặt."


Bùi Hành Ngộ giật mình, lúc này mới phát hiện Cận Nhiên vẫn đứng sau lưng.


"Sao cậu chưa đi?"


Cận Nhiên hừ lạnh, xoay người muốn rời đi, nhưng lại nghĩ gì đó mà tiến tới ngồi lên mép bàn thủy tinh, vươn ngón tay mang găng chạm vào một điểm trên màn ảnh giả lập, hình ảnh lập tức chuyển từ mạng lưới phòng thủ sang bản vẽ mặt phẳng không gian vũ trụ.


"Vị trí của Tử Vi Viên nhìn qua tưởng chừng như được bảo vệ rất chặt chẽ, thực tế thì ở chỗ này, chỗ này...còn cả chỗ này."


"Chỉ một giây đóng cửa trạm giám sát sóng âm, bốn bề Tử Vi Viên sẽ bị bao vây, thậm chí chưa kịp phóng ra tín hiệu cầu cứu với Liên Bang thì đã thất thủ rồi."


Bùi Hành Ngộ hơi trầm ngâm, anh hiểu những điều này hơn ai hết cũng từng nghĩ vô số biện pháp đối phó.


Vị trí hiện tại của Tử Vi Viên không phải do anh chọn, sau khi tiếp quản anh đã cố gắng di dời nhiều lần nhưng bộ trưởng trực thuộc Quân đoàn tác chiến số 17 - Chu Hoài Mậu đều năm lần bảy lượt từ chối đề nghị này, nên anh cũng không thể làm gì được.


Bùi Hành Ngộ vừa định giải thích, bỗng nhiên ngẩn ra, "Sao cậu biết nhiều về Tử Vi Viên thế?"


Cận Nhiên vốn định nói trong phòng vốn có bản đồ tuyến đường giữa các hành tinh, nhưng hắn nhìn đến sắc mặt Bùi Hành Ngộ thì lại duỗi tay véo lên eo anh, ""Chồng nuôi từ bé" của tôi ở nơi này, tôi quan tâm Tử Vi Viên của người đó một chút thì có làm sao?"


Bùi Hành Ngộ nhíu mày tránh thoát ngón tay hắn, "Giờ tôi đã là cấp trên của cậu, yêu cầu cậu cư xử cho đúng mực!"


Cận Nhiên câu khóe miệng, cười nhạo, "Ly hôn đi, tôi lập tức đúng mực với anh, bằng không đừng đòi hỏi tôi phải thế này thế kia. Cùng cấp trên có mối quan hệ hôn nhân, nghe cũng tình thú phết chứ nhỉ?"


Bùi Hành Ngộ đứng thẳng lưng, biểu tình trên mặt không chút thay đổi.


Cách gần đó, Cận Nhiên chợt ngửi được được mùi lan hoàng thảo nhàn nhạt, liền tiến lại gần, cúi đầu ghé vào sau gáy anh khẽ ngửi, hô hấp nóng bỏng xuyên thấu qua làn da vỗ về mạch máu, "Trưởng quan, một Alpha như anh thật sự cam tâm để một Alpha khác..."


"Cận Nhiên!" Bùi Hành Ngộ đẩy mạnh Cận Nhiên ra xa, đôi mắt khẽ run lên vì tức giận.


Cận Nhiên mở to mắt, cười cười, "Sao?"



Ngón tay Cận Nhiên lướt nhẹ trên màn hình, "Giết hết những người canh gác ở trạm giám sát rồi thay thế bằng người bên mình, không gì thích hợp bằng những người máy đáng tin cậy."


Bùi Hành Ngộ khẽ nhướng lông mày.


Cận Nhiên di chuyển ngón tay, không cảm thấy câu nói của mình có bao nhiêu điên rồ, thản nhiên nhún vai, lại nói, "Nếu anh không muốn giết người thì hãy bố trí một tầng phòng ngự bao phủ bên ngoài trạm giám sát, lắp mạng lưới kiểm soát tinh thần liên kết với tàu tuần tra, và một lưới bảo vệ ở tháp đếm bước nhảy alpha. Chỉ cần như thế, Tử Vi Viên của các người sẽ an toàn."


Bùi Hành Ngộ nghe đến câu "Tử Vi Viên của các người" liền hiểu mục đích cậu ta tới đây chỉ có ly hôn, căn bản không tính ở lại lâu. Trách nhiệm, văn minh nhân loại gì đó trong mắt hắn có khi còn không bằng chiếc xe chạy ven đường bên tinh hệ Hoắc Nhĩ.


"Những việc này là vì lợi ích của các người. Nếu làm được, pháo đài phòng thủ sẽ được điều động linh hoạt, lại có thể dự phòng năng lượng, kể cả không loại trừ được tận gốc thì Tử Vi Viên cũng không đến nỗi bị coi như cái nôi đẩy qua đẩy lại, tự mình nắm bắt mọi thông tin làm chủ cục diện."


Độc Uyên phát ra cảnh báo, "Tích! Tự tiện sửa chữa mạng lưới tinh thần và tháp đếm bước nhảy là vi phạm pháp luật."


Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn "công nhân quét rác", duỗi chân gác lên vai nó cọ cọ hai cái, không để Bùi Hành Ngộ nhìn thấy đã thu chân lại.


Trên người Độc Uyên lập tức phát ra một tiếng "Rắc" rất nhỏ lẫn trong tiếng chuông nhắc nhở, "Tàu của đội trưởng Lâm Khai Tuế thỉnh cầu trò chuyện."


Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu nhìn Cận Nhiên, "Cậu về trước đi, lần sau không có việc quan trọng thì đừng tới phòng chỉ huy."


Cận Nhiên xoay người rời đi, chưa ra đến cửa đã bị Bùi Hành Ngộ gọi lại, "Quan hệ của chúng ta đừng cho người khác biết, nếu không sẽ bị xử lý theo quân pháp."


Cận Nhiên cười lạnh, "Anh tưởng tôi muốn mọi người biết anh là vợ của tôi lắm chắc?"


"Không muốn thì tốt." Bùi Hành Ngộ xoay người, "Độc Uyên, kết nối liên lạc."


Lâm Khai Tuế đang điều khiển tàu khu trục loại nhỏ, ánh mắt xuyên thấu qua mũ phòng hộ nhìn thẳng vào hình ảnh giả lập của người chỉ huy, "Bùi tư lệnh, chưa phát hiện được vật thể lạ nào trong không gian."


Bùi Hành Ngộ vô thức siết chặt nắm tay, vật thể kia công kích Tử Vi Viên, mặc dù là tự bốc cháy thì đúng ra phải lưu lại "tàn tích", kể cả có cơn bão quét qua thì cũng không thể thổi bay hết tất cả nhanh đến thế.


Chẳng lẽ thật sự là băng?


Bùi Hành Ngộ sửng sốt trước những suy đoán ngông cuồng của mình, anh quay đầu lại nói, "Độc Uyên, liên hệ tháp đếm bước nhảy kiểm tra xem có phát hiện được cú nhảy nào không."



Đèn xanh lam trên thân máy Độc Uyên sáng lên, Bùi Hành Ngộ kiên nhẫn đợi một hồi, Độc Uyên báo cáo, "Tháp đếm bước nhảy không có ghi chép."


Đầu ngón tay Bùi Hành Ngộ gõ gõ lên bản đồ tuyến đường vũ trụ, anh chợt nhớ tới câu nói của Cận Nhiên bị Độc Uyên gọi là phạm pháp.


17 tiểu hành tinh không có cách nào cho anh thấy các báo cáo sóng âm.


Tuy nói Tử Vi Viên được mười bảy tiểu hành tinh vây quanh "bảo vệ", kỳ thật cũng là giám sát chặt chẽ. Tinh tế Liên Bang sợ anh làm phản mà đào tẩu đến tinh hệ khác, cho nên ngay cả việc thay đổi vị trí của đơn vị tác chiến cũng bị xem xét từ chối.


Độc Uyên tổng hợp dữ liệu thu từ tháp giám sát Tử Vi Viên rồi chiếu lên màn hình, giây tiếp theo chip thông minh nhận diện vang lên tiếng nhắc nhở, "Đội trưởng hạm đội Mạnh Như Tiền thỉnh cầu tiến vào khoang, thông qua hay không?"


Bùi Hành Ngộ tầm mắt không đổi, thuận miệng đáp, "Thông qua."


Mạnh Như Tiền chạy ào vào như con quay lăn tới, không đợi Bùi Hành Ngộ mở miệng đã thấy anh nhấn hai lần vào mặt đồng hồ trên tay, truyền dữ liệu mới lên màn hình.


"Tư lệnh, vừa rồi tàu mẹ dao động khi cơ giáp của quân đoàn 11 tiến tới sản sinh cộng hưởng, đây là số liệu thu được trong khoảnh khắc đó." Mạnh Như Tiền bịt lỗ tai đến giờ còn kêu ong ong, nhe răng nhếch miệng nói, "Quỷ khóc sói gào, đầu tôi sắp nổ rồi, đây thứ quái quỷ gì không biết."


Bùi Hành Ngộ nhìn số liệu.


Mạnh Như Tiền hỏi, "Quân đoàn 11 kiếm đâu ra một chiếc cơ giáp cổ như vậy? Cũng hàng trăm năm tuổi rồi mà vẫn sinh ra cộng hưởng mạnh đến thế."


Bùi Hành Ngộ trầm ngâm, cơ giáp này không phải do Bộ trưởng Liên Kính Phong tự mình đưa tới đây, mà là do anh đề nghị với Tinh tế Liên Bang kiểm tra xong xuôi mới phái người chuyển giao.


"Cái lão rảnh rỗi ấy, đang yên đang lành bắt người ta phân tích dữ kiện cơ giáp!" Mạnh Như Tiền xoa lỗ tai, nghiến răng nghiến lợi, thấy Bùi Hành Ngộ không tiếp lời lại hỏi, "Tư lệnh, làm thế nào bây giờ? Gửi lại cho họ nhé?"


"Trước giữ lại đã." Bùi Hành Ngộ thoát màn hình, dặn dò, "Tôi sẽ gọi Liên Bang xin số liệu sóng âm, cậu tiếp tục bẻ khóa mật mã cơ giáp kia đi, chú ý an toàn."


Mạnh Như Tiền gật đầu, xoa lỗ tai đi vài bước, chợt nhớ ra cái gì lại quay đầu.


"Tư lệnh."


"Chuyện gì?"


"Tôi vừa thấy Cận Nhiên đi ra từ đây."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 3: Chồng nuôi từ bé
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...