Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 119: Cạm bẫy
"Ba, Bùi Hành Ngộ đi một mình sẽ nguy hiểm, tôi phải đi cùng anh ấy."
***
Khoảnh khắc va chạm, cơ giáp đột ngột xoay hướng, vừa khéo tránh sượt qua vách khoang để lại một vệt cháy xém do lửa thiêu, tim của Bộ Ngu như bị xé toạc làm đôi trong chớp mắt, giọng run rẩy đến lợi hại.
"Thế nào! Tôi giỏi lắm đúng không?" Lạc Tân Dương chăm chú tính toán hướng bay của viên đạn lạc kia, nhớ lại phương án chỉ huy lần trước của Cận Nhiên, xoay người bắn một phát pháo pha lên cơ giáp địch, hoàn toàn không nghe thấy tiếng thét xé lòng của Bộ Ngu.
"Giỏi lắm, giỏi quá rồi đấy! Đến mức phát điên luôn rồi! Đồ khốn kiếp, chuyện gì em cũng dám chặn à, không cần mạng sống nữa hả!"
Lạc Tân Dương bị mắng đến ngu người, "...Em thao tác vậy chưa đạt à?"
Bộ Ngu suýt bị cậu làm cho tức chết, "Em đạt, em giỏi nhất, từ hôm nay tôi làm đệ tử em, em làm sư phụ tôi, cái đồ nhãi ranh không biết sống chết."
Lạc Tân Dương lúc này mới nhận ra có vẻ anh đang giận, nhỏ giọng hỏi: "Anh giận à?"
Bộ Ngu bực mình đáp: "Không có, đánh cho tử tế vào, đánh xong rồi tôi tính sổ với em!"
Lạc Tân Dương rụt cổ lại. Từ khi học chiến thuật tới giờ, dù có sai lầm, Bộ Ngu cũng chưa từng mắng cậu, lúc nào cũng kiên nhẫn chỉ dạy. Vậy mà lần này rõ ràng cậu thao tác cực đỉnh, lại bị mắng. Lẽ nào vẫn chưa đủ tốt?
Cậu âm thầm siết chặt nắm tay, nhất định phải làm tốt hơn nữa!
Người trong Tử Vi Viên ít nhiều đều biết quan hệ giữa Bộ Ngu và Lạc Tân Dương, ai nấy đều toát mồ hôi thay cho "tiểu thái dương", đánh xong trận này thể nào cũng nổi bão.
Mắng thì mắng vậy, nhưng ngay cả Bộ Ngu cũng phải thừa nhận, cú xử lý vừa rồi của "tiểu thái dương" thật sự có thiên phú, gan cũng lớn. "Con thỏ con này..."
Ôn Dư thấy Lạc Tân Dương không lên tiếng nữa, liền xoa dịu: "Thôi nào, mắng nữa là thằng nhỏ ngớ ra luôn đấy."
Bộ Ngu vẫn chưa hoàn hồn, bị tên nhãi ranh này dọa đến hồn vía bay mất hơn nửa, "Mạnh hạm trưởng, chiến thuật lần trước Bùi Tư lệnh dùng khi quay về vẫn còn hiệu quả. Vũ khí này tuy sát thương lớn nhưng không phải không thể đối phó, chỉ cần thao tác đủ nhanh là tránh được, hơn nữa giữa hai lần bắn có khoảng trống chừng năm mươi giây."
Mạnh Như Tiền cũng đã phát hiện điều đó, gật đầu chia sẻ dữ liệu tính toán được đến từng cơ giáp: "Chuyển sang chiến thuật hai đấu một, hai người phối hợp tấn công một cơ giáp địch. Lạc Tân Dương, Tống Tử Thâm, Hoắc Tử Minh, các cậu thao tác nhanh, đánh đúng theo nhóm tôi phân."
"Rõ!"
Lạc Tân Dương im lặng một lúc, nhỏ giọng đáp: "Rõ."
Bộ Ngu mềm lòng, thở dài nói: "Đánh cho tốt vào, đánh thắng mà không bị thương thì tôi không mắng em nữa."
Lạc Tân Dương dõng dạc đáp: "Rõ!"
Bộ Ngu thở phào, lắc đầu. Ôn Dư nhân cơ hội trêu chọc: "Ôi chà, ngoan ghê ha, Bộ Ngu lão sư dạy cũng mát tay ghê, lúc nào rảnh chỉ tôi với?"
Mạnh Như Tiền phát cáu: "Nói nhảm nữa thì cút ra ngoài hết đi."
Bộ Ngu lại thở dài, cười khổ: "Bùi Hành Ngộ mà không kịp về, e là chúng ta thật sự bỏ xác ở đây mất. Anh không cho người ta nói vài câu à?"
"Xàm chó, trận này Tử Vi Viên không ai được thiếu một người!" Mạnh Như Tiền cúi đầu tiếp tục tính toán dữ liệu, rất lâu sau mới lẩm bẩm: "Tôi không muốn phải tự tay mang chip xuống dưới."
Bùi Hành Ngộ chưa kịp về nhà nói với Bùi Yên, đã mượn một cơ giáp từ Cận Thiệu Nguyên rồi lập tức quay về Tử Vi Viên. Lúc này thiết bị liên lạc cũng đã kết nối xong, mọi người vừa nghe thấy giọng hắn liền như tìm được trụ cột tinh thần, đặc biệt là Mạnh Như Tiền, suýt nữa rơi nước mắt.
"Con mẹ nó sao giờ anh mới gọi liên lạc vậy hả, lão tử sắp phải bỏ mạng ở đây rồi đấy!"
Bộ Ngu báo cáo sơ lược tình hình chiến sự, "Đám người này nhắm thẳng vào Tử Vi Viên, tôi thấy tám phần là cũng nhằm vào cậu và Cận Nhiên. Bọn tôi sẽ cố cầm cự, hai người cũng phải cẩn thận."
Bùi Hành Ngộ nghe xong, mở cổng truyền dữ liệu của cơ giáp, "Tôi đã đến điểm chuyển tiếp ở Hoắc Nhĩ, chia sẻ dữ liệu cho tôi. Nếu không chắc phản kích được thì cứ áp dụng chiến thuật phòng thủ ổn định, chờ tôi về."
Bộ Ngu: "Cậu quay lại rồi? Một mình?"
"Ừ, Cận Nhiên còn ở Liên bang lo việc khác, đợi giải quyết xong chiến sự rồi nói sau." Bùi Hành Ngộ dứt khoát cắt đứt chủ đề, nhìn số liệu chiến đấu truyền đến, phát hiện lối đánh của đối phương hoàn toàn chưa từng thấy qua!
Từ khi lên "Thiên Kỷ" đến giờ anh đã trải qua biết bao trận chiến lớn nhỏ, truy bắt, tiêu diệt không biết bao nhiêu hải tặc vũ trụ, nhưng kiểu đánh kỳ quái thế này thì đúng là xưa nay chưa từng gặp!
Dữ liệu Mạnh Như Tiền truyền tới hoàn toàn rời rạc, nếu buộc phải so sánh thì giống hệt kiểu đánh bừa đầy ngẫu hứng của Cận Nhiên!
"Tăng cường tần suất thiết bị gây nhiễu. Kế hoạch tác chiến hai đánh một mà Mạnh Như Tiền đề ra lúc nãy rất tốt, cứ tiếp tục thực hiện theo chỉ huy của tôi, đừng hoảng, có thể thắng."
Một câu "có thể thắng" của Bùi Hành Ngộ không khác gì liều thuốc k*ch th*ch mạnh, với người của Tử Vi Viên, lời anh nói chẳng khác gì thánh chỉ. Cho dù Tử Vi Viên chỉ còn lại một người, chỉ cần anh nói "thắng được", thì nhất định sẽ thắng.
"Lạc Tân Dương, cậu đã rời đội quá xa, động tác phản công lúc nãy rất tốt nhưng đừng lấy mạng ra đánh cược, trên chiến trường lấy mạng một đổi một là ngu xuẩn nhất."
Lạc Tân Dương vừa bị Bộ Ngu mắng xong, cúi đầu rầu rĩ "vâng" một tiếng, ngoan ngoãn di chuyển đến tọa độ Bùi Hành Ngộ cung cấp, còn len lén liếc về hướng giám sát giáp cơ động, sau đó lại cúi đầu xuống.
Cách chỉ huy của Bùi Hành Ngộ điềm tĩnh, dứt khoát, so với kiểu chỉ đạo rườm rà vòng vo của Mạnh Như Tiền thì đúng là nghe như thiên âm, khiến mọi người vừa đánh vừa cảm thấy như được tăng thêm sức mạnh.
"Điểm chuyển tiếp cuối cùng, tôi sẽ mất liên lạc trong hai mươi giây, mọi người cẩn thận một chút."
Bùi Hành Ngộ vừa dứt lời thì lập tức ngắt liên lạc, điều chỉnh công suất đẩy của giáp cơ động đến giới hạn mà con người có thể chịu đựng. Trên người anh vốn đã có thương tích, vừa nén lại đã thấy khóe miệng rỉ máu, nhưng anh chẳng buồn lau đi, điều khiển cơ giáp xuyên qua tinh vân lao thẳng vào điểm chuyển tiếp.
Chỉ trong hai mươi giây mất liên lạc, cục diện đã hoàn toàn đảo lộn. Phía Tử Vi Viên ngoại trừ Hoắc Tử Minh và Tống Tử Thâm, tất cả đều đã bị vây hãm. Lạc Tân Dương vốn định rút lui theo bản năng, nhưng vì quay lại che chắn cho đồng đội mà ngược lại rơi vào tình thế nguy hiểm.
Lối đánh bất quy tắc của đối phương khiến người ta không tài nào nắm bắt được sơ hở, chỉ cần sơ suất một chút là rơi vào bẫy ngay lập tức.
Cơ giáp mà Bùi Hành Ngộ đang điều khiển được trang bị đầy đủ năng lượng và vũ khí, lập tức phóng ba quả tên lửa cỡ lớn về phía cơ giáp to nhất bên địch, rồi lao thẳng vào chiến trường, tự mình phơi bày trước mạng lưới hỏa lực như thể đang khiêu khích.
"Bùi Hành Ngộ, cậu muốn chết à?!" Mạnh Như Tiền bị anh dọa đến choáng váng, hét ầm lên trong thiết bị liên lạc, quên luôn cả kính ngữ.
Thân thể Bùi Hành Ngộ vốn không khỏe, từ lần bị thương trong buổi diễn tập đến nay vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, cộng thêm vết đạn lần này, anh gần như là một con bù nhìn chắp vá, chỉ dựa vào ý chí kiên cường để gồng gánh lấy danh xưng "Bùi Tư lệnh" toàn năng như bây giờ.
Anh dốc cạn tâm lực để bảo vệ Tử Vi Viên, mức độ hao tổn tinh thần không ai có thể hình dung được. Cận Nhiên hiểu điều đó rõ hơn ai hết, nên mới nhiều lần muốn anh học cách san bớt gánh nặng cho người khác.
Cơ giáp của địch mạnh hơn hẳn so với đám cướp vũ trụ tầm thường ngày trước. Cơ giáp hạng nặng nghiền nát cả tinh vân, cơ giáp hạng nhẹ như lũ ruồi muỗi từ khoang giáp lớn ào ra, tràn về bốn phía.
Ngay từ đầu Bùi Hành Ngộ đã nhận ra những bộ giáp hạng nặng này to hơn hẳn các mẫu tương đương của Liên bang, vì thế cũng kềnh càng và kém linh hoạt. Cũng nhờ vậy mà Lạc Tân Dương mới thoát nạn, ai ngờ bên trong lại giấu giếm thứ gì đó.
Như bầy châu chấu đen đặc kéo tới, tên lửa từ mỗi bộ giáp phóng ra, như một tấm lưới nhện khổng lồ từ trên trời trùm xuống bao phủ lấy Bùi Hành Ngộ. Chỉ cần trúng một phát thôi, chắc chắn không còn cơ hội sống sót!
**
Cận Nhiên tiễn Bùi Hành Ngộ đi xong, cầm quyền truy cập từ Cận Thiệu Nguyên liền lập tức quay đầu đến phòng giam trọng phạm của Liên bang, kết quả phát hiện không thấy người đâu. Diệp Lan Trúc hoàn toàn không có ở đó, trên mặt đất chỉ còn lại một vũng chất lỏng khó phân biệt.
Cận Nhiên bịt mũi, thầm nghĩ: Ai lại tiểu bậy trong này thế?
"Người bị giam ở đây đâu rồi?" Hắn hỏi lính canh.
Cận Nhiên thấy có điều không ổn. Lúc đó Phương Chí Hành đang đối đầu trực tiếp với bọn họ, không thể nào sai người đến dẫn Diệp Lan Trúc đi. Người đến vào lúc hoàng hôn thì có khả năng đúng là người của Phương Chí Hành.
"Người tới dẫn anh ta đi trông thế nào?"
Lính canh suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Đeo kính, trông rất nhã nhặn, không giống quân nhân cho lắm, nhưng mặc quân phục của Liên bang, còn mang theo thủ dụ của Nguyên soái."
Trong đầu Cận Nhiên liền hiện lên một cái tên.
Bùi Hành Ngộ có thể suy luận ra rằng Diệp Lan Trúc là mắt xích then chốt để lật đổ Phương Chí Hành, thì tự nhiên người kia cũng có thể nghĩ tới. Hiện tại, dù chưa chết thì cũng đã bị tra tấn đến mức sống không bằng chết, người đến cứu ông, chưa biết là thật sự muốn giải cứu hay chỉ là kẻ khác muốn moi bí mật từ miệng ông.
Phương Chí Hành giờ đã khó giữ nổi bản thân, vì để thoát tội chắc chắn đang xoay như chong chóng, muốn ra tay với bọn họ cũng lực bất tòng tâm. Vậy thì... tim Cận Nhiên chợt thót lại.
Chúng tấn công Tử Vi Viên không phải để đối phó Phương Chí Hành. Trong mắt chúng, Phương Chí Hành đã là kẻ cùng đường mạt lộ, chẳng còn đáng để lo. Việc xử lý y dễ như trở bàn tay. Mục tiêu của chúng vốn là Bùi Hành Ngộ.
Chúng biết anh coi Tử Vi Viên còn quan trọng hơn cả bản thân, một khi nơi đó gặp chuyện, anh nhất định sẽ quay về. Đợi anh trở về là có thể làm ngư ông đắc lợi, một mẻ bắt gọn cả anh lẫn Tử Vi Viên.
Cận Nhiên toàn thân run rẩy, rối loạn đến cực điểm. Cái gì mà chia sẻ gánh nặng, cái gì mà những chuyện nặng nhọc phiền hà để hắn gánh thay, đều là vớ vẩn cả! Hắn không nên để Bùi Hành Ngộ quay về một mình!
"Chờ tôi." Cận Nhiên không biết nói với ai, nhưng chân đã đạp ga như thể đang lái cơ giáp. Đến văn phòng Cận Thiệu Nguyên, hắn chẳng buồn gõ cửa mà trực tiếp đá văng ra, bước vào, đưa thẳng hai con chip và một bức vẽ cho ông.
"Đây là ký ức cuối cùng của Bùi Hành Ngộ trên 'Thiên Kỷ'. Cái này là di ngôn của Chu Hoài Mậu. Còn đây là bức tranh Chu Nguyệt vẽ tên đã bắt cóc cô bé cùng Trịnh Đồng." Cận Nhiên dốc hết mọi đầu mối mình biết ra, kể lại từng điều mà Bùi Hành Ngộ giao phó cho hắn, "Phương Chí Hành phải chết. Mối thù của chị tôi không thể do tôi tự tay báo được. Ba, tôi xin lỗi."
Cận Thiệu Nguyên lập tức cảm thấy có gì đó sai sai, "Mi định làm gì?"
Tim Cận Nhiên như bị vặn lại từng cơn, nỗi sợ mơ hồ bao trùm lấy hắn. Dù hắn không muốn nghĩ nhiều, nhưng trong đầu chỉ toàn hiện lên hình ảnh Bùi Hành Ngộ với gương mặt trắng bệch không chút sinh khí. Lần trước suýt nữa thì hắn mất đi người đó, cái vẻ uể oải như đã cạn hết sinh mệnh ấy khiến hắn không dám nghĩ tiếp.
"Ba, một mình Bùi Hành Ngộ sẽ rất nguy hiểm. Tôi phải đến bên cạnh anh ấy."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 119: Cạm bẫy
10.0/10 từ 44 lượt.
