Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 110: Trêu ngược


"Bùi tư lệnh, ngài không phải là muốn quay về tàu để thử cái khoang mô phỏng đó chứ?"


***


Cận Nhiên im lặng hồi lâu, rồi giơ tay sờ lên trán Bùi Hành Ngộ, "Tổ tông của em, anh bị nổ cho ngu người rồi à?"


Bùi Hành Ngộ mở mắt, còn chưa kịp nói gì đã bị một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống môi, mềm mại như sợ làm kinh động điều gì, dịu dàng đến mức cứ như đang nâng niu một món thủy tinh quý giá.


Tính Cận Nhiên xưa nay mạnh mẽ, từ hành động đến tình cảm, chẳng lúc nào không mãnh liệt, yêu đến mức chỉ hận không thể nuốt người kia vào bụng. Lần đánh dấu triệt để duy nhất, hắn như muốn dùng pheromone ướp cả người anh, từng tấc da tấc thịt đều phải nhuộm đầy mùi của hắn mới cam lòng.


Vậy mà lần này nụ hôn lại nhẹ đến mức không thật, Bùi Hành Ngộ gần như lập tức nhận ra hắn đang sợ, liền nhắm mắt lại, chủ động quàng tay ra sau cổ hắn, há miệng để lưỡi hắn tiến vào, chủ động đáp lại.


Cận Nhiên chống hai tay hai bên người anh, chậm rãi l**m qua từng ngóc ngách trong khoang miệng, mùi lan hoàng thảo gần như đã biến mất, không còn ảnh hưởng bởi pheromone, hắn cảm nhận rõ ràng cơn đau đang siết lấy tim mình là vì Bùi Hành Ngộ, chứ chẳng liên quan gì đến pheromone cả, chỉ vì người này.


**


Cận Thiệu Nguyên đang ráo riết tìm kiếm Trịnh Đồng. Hắn như bốc hơi khỏi thế gian, chẳng để lại chút dấu vết nào, cả thiết bị liên lạc cũng không thể truy ra.


Khi quay lại, đập vào mắt lên đã thấy Cận Nhiên đang đè Bùi Hành Ngộ xuống giường hôn đến nghiêng trời lệch đất, ông liền ho một tiếng thật nặng, đang định mở miệng thì bị trợ lý kéo tay áo nhắc, "Bộ trưởng, đôi vợ chồng nhỏ này vừa qua nạn chết hụt, để người ta âu yếm chút đi, đừng phá hỏng bầu không khí."


"Giờ nào rồi mà còn hôn hít, lo giải quyết xong hết đi rồi muốn hôn bao nhiêu chẳng được?"


Trợ lý đảo mắt, "Ngài đừng tưởng ai cũng như ngài."


"Được rồi, cho hôn đủ đi." Cận Thiệu Nguyên quay đầu rời đi.


Rõ ràng Cận Nhiên cũng nghe thấy, cúi đầu cười khẽ, "Vợ ơi, sao anh không đẩy em ra? Hồi trước gặp cảnh thế này là anh đã ngượng đến đỏ mặt đòi em đứng dậy rồi."


Bùi Hành Ngộ ngoắc tay gọi hắn lại gần, chờ hắn ghé tai xuống mới thì thầm, "Bao giờ giải quyết xong hết chuyện này, anh muốn về chiến hạm."


Cận Nhiên suýt ngã lăn xuống đất, "Anh nói gì cơ?"



Bùi Hành Ngộ nhắm mắt lại như đang nghỉ, để mặc Cận Nhiên tự nghiền ngẫm hàm ý, càng nghĩ càng lệch hướng, "Bùi tư lệnh, không phải là anh muốn về chiến hạm để thử cảm giác trong khoang mô phỏng đấy chứ?"


Bùi Hành Ngộ khẽ dừng hơi thở, không trả lời.


"Chậc, em cũng muốn lắm. Tưởng đâu lần này làm xong kiểm tra giới tính, đối phó xong với Phương Chí Hành là được về, ai ngờ lại lắm chuyện vậy. Giờ chắc phải lâu lắm nữa mới được 'yêu thương' anh rồi."


Cận Nhiên càng nói càng hăng, còn chống cằm hỏi anh thích kiểu bối cảnh nào để hắn làm cho giống, càng nói càng bậy, "Ê hay làm kiểu bệnh viện đi, đang đi kiểm tra thì ph*t t*nh, bác sĩ không chịu nổi phải xin bệnh nhân đánh dấu mình."


Bùi Hành Ngộ mở mắt nhìn hắn, Cận Nhiên lập tức im bặt, "Em nói linh tinh thôi."


"Bệnh nhân cũng là loại chó điên chẳng biết chừng mực, cứ liều mạng đâm vào khoang sinh dục của bác sĩ à?"


Cận Nhiên há miệng, có chút chột dạ.


Bùi Hành Ngộ nói tiếp, "Bệnh nhân cũng sẽ hung hăng chọc mở khoang sinh dục, khăng khăng muốn để lại dấu vết trên người bác sĩ à?"


"Em sai rồi."


"Sai chỗ nào?"


Cận Nhiên suy nghĩ một chút, nghiêm túc đáp, "Sai ở chỗ không sớm cho nổ tung Liên bang, để anh còn có thắc mắc kiểu này. Sau này nghĩ đến mấy chuyện đó, em phải có câu trả lời rõ ràng mới đúng."


"......" Bùi Hành Ngộ cảm thấy mình lại một lần nữa đánh giá thấp mức độ vô sỉ của Cận Nhiên.


"À... xin lỗi làm phiền một chút?"


Bùi Hành Ngộ liếc mắt về phía cửa, thấy một người đàn ông lạ mặt đứng đó, tay còn đặt trên tay nắm cửa, có vẻ không ngờ trong phòng bệnh lại là cảnh tượng thế này, ngây ra tại chỗ không nhúc nhích.


Bùi Hành Ngộ khẽ đẩy Cận Nhiên ra, không hề tỏ vẻ ngại ngùng, chỉ ra hiệu bảo hắn đỡ mình ngồi dậy.


Cận Nhiên kê hai chiếc gối phía sau lưng anh, rồi lịch sự quay sang người đàn ông đứng ở cửa, "Mời vào."


"Con gái của ông?"



Cận Nhiên hơi ngẩn ra, sau đó phản ứng lại, "Chu Nguyệt?"


Người đàn ông gật đầu, nghiêng người một chút để lộ cô bé ngồi trên xe lăn. Sắc mặt Chu Nguyệt hơi tái, trên đùi đặt một bảng vẽ nhỏ và một chiếc bút chì.


"Nó nhất quyết muốn tới cảm ơn các cậu, nói là có chuyện muốn nói." Chu Khiêm đẩy con gái vào trong phòng bệnh, giúp con bé đặt bảng vẽ ngay ngắn rồi lui ra một bên.


"Cảm ơn các anh đã cứu em. Để các anh bị thương, em xin lỗi."


Chu Nguyệt cúi đầu đầy áy náy. Nếu cô cẩn thận hơn thì đã không bị bắt, cũng sẽ không kéo theo người khác vào vòng nguy hiểm. Nghĩ đến đây, cô lại thấy nản lòng.


Cận Nhiên chẳng buồn để ý đến cô. Nếu không phải con gái, hắn đã sớm cho nổ sọ rồi.


Bùi Hành Ngộ cũng không giỏi an ủi người khác, trầm ngâm một lát rồi hỏi, "Em nói đã từng thấy người tát Trịnh Đồng một cái. Lần này đến đây là định vẽ lại người đó cho bọn anh à?"


Chu Nguyệt lập tức gật đầu, "Đây là điều duy nhất em có thể giúp các anh. Ngoài ra em còn mơ hồ nghe thấy hai người đó nói gì đó về 'ngôi sao Ngân Hà' với cả 'Đại học' và 'Hoàng Tuyền' rất khó kiểm soát gì đó."


Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày. Người kia nói Hoàng Tuyền khó kiểm soát? Vậy tức là Hoàng Tuyền cũng chỉ là đối tác chứ không nằm trong tay họ?


Chu Nguyệt bắt đầu vẽ lên giấy, dựa theo trí nhớ từng chút phác họa lại gương mặt người đàn ông kia. Đeo kính, mặc áo dài, tay cầm một cuốn sách, hình dáng và thần thái đều rõ ràng.


"Ồ, đông người thế này cơ à?"


Dì Trần vừa gói xong bánh bao, cho Bùi Yên ăn no mà ba cha con nhà này còn chưa chịu về, gọi mãi không được, cuối cùng là trợ lý của Cận Thiệu Nguyên nói họ gặp nguy hiểm. Bùi Yên vừa nghe anh trai bị thương thì khóc nức nở, nài nỉ dì đưa đi tìm.


Không còn cách nào khác, dì Trần đành phải đưa cô bé đến.


Vừa thấy Bùi Hành Ngộ nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, vành mắt Bùi Yên đỏ hoe, mím môi gọi "Anh ơi" mà chẳng dám lại gần.


Bùi Hành Ngộ đưa tay ra gọi, "Yên Yên, lại đây."


Bùi Yên rón rén bước đến bên giường, dè dặt hỏi, "Anh có đau không?"


Cận Nhiên bế cô bé đặt nằm cạnh Bùi Hành Ngộ, giúp cô tháo giày rồi để cô chui vào chăn chơi. Phòng bệnh do Cận Thiệu Nguyên sắp xếp là loại cao cấp nhất, trang bị không thua gì tiêu chuẩn thống soái.



Bùi Hành Ngộ xoa đầu cô bé, "Ừ, Yên Yên giỏi quá, đúng là không đau nữa rồi."


Chu Nguyệt gần như đã vẽ xong, gỡ tranh ra đưa cho Chu Khiêm, ông lại chuyển qua cho Bùi Hành Ngộ xem. Bùi Yên nghiêng đầu nhìn, bỗng hét to một tiếng, giật lấy bức tranh rồi xé rách, vò nát ném xuống đất.


Bùi Hành Ngộ hoảng hốt, không màng vết thương mà ôm cô bé vào lòng nhẹ nhàng dỗ dành, "Được rồi, đừng sợ, nói cho anh nghe nào, sao thế?"


Bùi Yên vừa khóc vừa run, chưa bao giờ sợ hãi như vậy, cảm giác như nỗi sợ thấm ra từ tận xương tuỷ.


"Được rồi, anh ở đây, ngoan, không sợ."


Tờ giấy bị ném xuống chân dì Trần. Bà đặt hộp cơm giữ nhiệt xuống, nhặt lên bức tranh bị xé làm đôi, cau mày trầm ngâm, "Người này..."


Cận Nhiên còn chưa kịp nhìn rõ đã bị Bùi Yên giật mất, bèn bước tới xem qua hai mắt rồi quay sang nhìn dì Trần nghi hoặc, "Dì quen à?"


"Không quen."


Cận Nhiên: "......Dì nhìn lâu thế lại còn cái vẻ mặt này, tôi tưởng dì quen chứ. Nín thở nghẹn cả tiếng."


Dì Trần không thèm để ý hắn, vẫn cau mày suy nghĩ, cứ thấy người này trông quen quen, đã từng gặp ở đâu rồi thì phải...


Bùi Hành Ngộ dỗ mãi mới nín, Bùi Yên nấc lên nói đứt quãng, "Hắn... hắn đánh A Lạc bị thương, anh ơi, anh đi đánh hắn đi..."


Bùi Hành Ngộ chợt quay đầu nhìn Cận Nhiên, hai người đối mắt gật đầu đồng thời.


Bùi Yên tưởng A Lạc còn sống nên mới nói là bị thương. Nhưng thực ra "bị thương" này rất có thể là đã bị giết. Kẻ đó giết A Lạc, là để cảnh cáo bọn họ, mà Trịnh Đồng bắt Chu Nguyệt, vốn có thể quét sạch toàn bộ, vậy mà hắn lại đưa Trịnh Đồng đi, chẳng khác nào vô tình để lộ sơ hở cho họ phản công.


Bùi Hành Ngộ nhất thời cũng chưa nghĩ ra thân phận của người kia, nhưng có thể chắc chắn một điều: hắn tuyệt đối không phải bạn bè. Việc đưa Trịnh Đống đi và để lại cơ hội cho họ, rất có thể chỉ là bất đắc dĩ.


"Tôi nhớ ra rồi!"


Dì Trần đột nhiên thốt lên khiến Cận Nhiên giật nảy mình, "Dì nhớ gì mà hét toáng lên thế, muốn dọa chết tôi à?"


Dì Trần nghiêm mặt, cầm bức tranh run run, "Người này là Vi Nghênh Hàn."



Cả phòng bệnh tức khắc rơi vào im lặng, ba giọng nói đồng thanh vang lên, "Không thể nào!"


Cận Nhiên nói, "Tôi cũng từng xem qua ảnh Vi Nghênh Hàn, mặt mũi đâu giống thế này. Dì đừng thấy ai cũng nói bừa."


Dì Trần trừng hắn một cái, "Tôi lừa cậu làm gì? Hồi đó cha tôi là thư ký bên cạnh Vi Nghênh Hàn, tôi cũng hay đến đơn vị chơi, rất thân với ông ấy. Dù bây giờ diện mạo thay đổi nhưng thần thái và thói quen thì chỉ liếc qua là nhận ra ngay."


Dì Trần giơ bức tranh lên, chỉ từng chỗ một, "Nhìn tay hắn này, cầm sách nhưng ngón cái co lại, vì ngón cái từng bị thương, bị dị tật, nên hắn luôn vô thức che giấu. Rồi cái nốt ruồi ở dưới cằm, còn chỗ này nữa..."


Bà chỉ ra từng điểm một, quả quyết khẳng định người này chính là Vi Nghênh Hàn.


"Vậy nghĩa là... ông ta thật sự chưa chết? Nếu chưa chết thì mục đích của ông ta..."


Bùi Hành Ngộ đang nói thì chợt khựng lại, bỗng nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn Cận Nhiên, "Em còn nhớ Quán rượu Vong Xuyên không?"


Cận Nhiên gật đầu.


"Chính vị đại phu ở đó đã dẫn dắt chúng ta đi tìm tin tức. Anh cũng từ miệng ông ta mà biết Chu Hoài Mậu là người khởi xướng 'Kế hoạch Tinh Quan', rồi lần ra nguyên nhân nổ tàu Thiên Kỷ năm đó và cả mục tiêu của chuyến xuất chinh."


Cận Nhiên lập tức hiểu ra, "Hắn muốn mượn tay chúng ta để trừ khử những kẻ trong Liên bang gây uy h**p đến hắn!"


Bùi Hành Ngộ gật đầu, "Nếu tôi đoán không sai, thì Vong Xuyên Hoàng Tuyền — vị đại phu ấy chính là Hoàng Tuyền."


Cận Nhiên tiếp lời ngay, "Nếu hắn là Hoàng Tuyền, vậy người thần bí mà hắn dẫn chúng ta đi gặp kia, hoặc là chính hắn, hoặc là đồng bọn của hắn. Người đó từng hé lộ là muốn lật đổ Hoắc Nhĩ. Nếu Hoàng Tuyền cùng phe với Trịnh Đồng, giờ lại thêm Vi Nghênh Hàn, mục tiêu đã quá rõ ràng rồi."


"Hắn muốn trả thù."


Mọi người trong phòng lặng lẽ nhìn hai người họ nói chuyện như chẳng ai xung quanh. Bùi Yên nhìn bên này lại quay sang bên kia, rụt rè lên tiếng: "Em đói rồi..." mà chẳng ai để tâm, dì Trần bèn múc cho cô bé một bát bánh chẻo.


Bùi Hành Ngộ lúc này mới sực nhớ, vỗ đầu em gái, "Ngoan, tự ăn đi." Nói xong quay sang nhìn Cận Nhiên, "Nếu vậy thì, Phương Chí Hành đang gặp nguy hiểm."


Cận Nhiên lần này không trả lời, mà xoa đầu Bùi Yên rồi cười hỏi, "Bảo bối ngoan, bánh ngon không?"


Bùi Yên gật đầu, "Ngon lắm." Do dự một lát, cô bé cẩn thận gắp một cái bánh đưa cho Cận Nhiên, "Cho anh Nhiên một cái."


Cận Nhiên khen cô bé ngoan, há miệng đớp lấy, nhai qua loa rồi nuốt xuống, vỗ đầu cô bé, "Ăn từ từ nhé." Nói xong mới quay lại bảo Bùi Hành Ngộ, "Phương Chí Hành sống chết mặc kệ."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 110: Trêu ngược
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...