Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 107: Giải cứu
"Hiện tại em là chỉ huy của anh!"
***
Bùi Hành Ngộ dặn Hoa Thiến về nhà trước, lên xe ra hiệu cho Cận Nhiên lái. Vừa đạp ga, dì Trần đã vội bịt tai Yên Yên lại, giậm chân mắng, "Thằng ranh kia lái xe cứ như điều khiển cơ giáp vậy, ồn chết được."
Yên Yên ngoan ngoãn để dì bịt tai, không nhúc nhích. Chờ anh trai đi xa rồi, cô bé mới cúi đầu, nước mắt lặng lẽ rơi.
Dì Trần đau lòng vô cùng, lau nước mắt cho cô bé, dịu giọng nói, "Ngoan, Yên Yên đừng khóc nữa, anh con sắp về rồi. Tối nay dì làm bánh bao, con từng gói bánh bao chưa?"
Yên Yên lắc đầu.
Dì Trần thuận miệng hỏi cô thường ăn gì, Yên Yên ngoan ngoãn đếm ra vài món. Dì nghe xong mặt liền sầm lại, "Anh con cho con ăn mấy thứ quái quỷ gì thế không biết! Không được, không thể để nó chăm con được, dì sẽ nấu cho con đồ ngon."
Yên Yên nghe dì mắng anh, không dám lên tiếng. Đến khi dì Trần nắm tay cô bé, Yên Yên mới tránh đi một chút, khẽ hỏi, "Dì Trần, có nước không ạ?"
"Có chứ, con khát hả?"
Yên Yên lắc đầu. Chờ dì rót nước quay lại, cô mới lấy trong túi nhỏ bên người ra một lọ thủy tinh, đổ ra một viên thuốc nhỏ như kẹo, ngoan ngoãn uống cùng nước.
"Con uống cái gì đấy?" dì Trần hỏi.
Yên Yên cẩn thận cất thuốc lại, "Dạ... anh nói chạm vào người sẽ chết, uống thuốc rồi thì sẽ không làm người khác bị thương nữa." Nói rồi cô bé chìa tay nắm lấy tay dì Trần, ngẩng mặt mỉm cười rụt rè.
Dì Trần nghe xong, tim như mềm ra. Hai anh em nhà này rốt cuộc đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ sở vậy...
**
Chu Nguyệt cố nén sợ hãi, hít sâu từng ngụm từng ngụm bằng miệng để ổn định hơi thở, ép mình phải bình tĩnh, không được để lộ điều gì bất thường.
Nếu là Bùi Hành Ngộ, nhất định anh sẽ hiểu được ám hiệu của cô. Bây giờ điều cô cần làm là kéo dài thời gian, đợi anh đến. Đừng sợ, đừng sợ...
Chu Nguyệt nhìn căn phòng tối om, đĩa cơm trên bàn đã nguội ngắt, nhưng nỗi sợ hãi vẫn đè ép lên tim khiến cô không ngừng run rẩy. Trước kia luôn có ông bảo vệ, chưa từng phải chịu khổ, giờ đây cái chết lơ lửng trước mặt khiến cô không thể khống chế mà rùng mình.
"Ông ơi..."
"Đoàng!"
Tiếng súng bất ngờ vang lên khiến Chu Nguyệt giật bắn người. Cô còn chưa kịp đứng lên đã thấy Trịnh Đồng bước vào, "Chu Nguyệt, muốn báo cho Bùi Hành Ngộ sao không nói với chú? Loại vô dụng này giúp được gì chứ?"
Một xác người bị ném vào, đập thẳng vào người cô. Cô hét lên, ôm đầu sợ hãi.
Trịnh Đồng khoái trá ngắm nhìn vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng của cô, từ trên cao lạnh lùng hỏi, "Trước lúc chết, ông nội cô đã nói gì? Giao thứ đó ra, tôi tha cho cô một mạng."
Chu Nguyệt chưa từng thấy ai chết ngay trước mặt. Một người còn sống sờ sờ vậy mà phút chốc đã nằm đó, mắt trợn trừng, không nhắm lại. Cô sợ hãi lùi về phía sau theo bản năng.
"Ngay cả ông cô còn không chống lại nổi tôi, cô nghĩ một con nhóc như cô thì làm được gì? Lôi đi."
**
Bùi Hành Ngộ và Cận Nhiên phóng xe như bay tới nơi. Theo địa chỉ Hoa Thiến đưa, cả hai cẩn trọng kiểm tra nhưng chỉ thấy một khoảng đất trống, không có ai.
"Con bé kia lừa chúng ta à?" Cận Nhiên hỏi.
Bùi Hành Ngộ lắc đầu, cúi người quệt ngón tay vào vệt chất lỏng đỏ sẫm đã gần khô, "Không, Trịnh Đồng chắc đã phát hiện Chu Nguyệt báo tin, nên vội vàng chuyển chỗ."
Cận Nhiên kinh hãi, "Vậy chẳng phải càng nguy hiểm sao?"
Bùi Hành Ngộ đứng dậy, tiện tay lau vết máu ở đầu ngón tay, "Ừ, bây giờ phải tranh thủ thời gian với Trịnh Đồng, tìm được Chu Nguyệt trước khi hắn ra tay."
"Bùi tư lệnh, bọn họ ở ngoài sáng mình ở trong tối, còn kịp không?"
"Còn. Trên tay Chu Nguyệt chắc chắn có thứ hắn muốn. Nếu không, hắn đã sớm thủ tiêu rồi đổ tội cho người khác, đâu cần tự mình ra tay mạo hiểm. Thứ đó hẳn rất quan trọng, quan trọng đến mức khiến hắn phải lộ mặt sớm, không dám giao cho kẻ khác."
Cận Nhiên gật đầu, "Có lý. Anh gọi cho Phương Chí Hành, em thì nói với ba em nhờ ông ấy cử người tiếp ứng."
Bùi Hành Ngộ hơi gật đầu. Phương Chí Hành vừa tỉnh lại sau cấp cứu, thấy cuộc gọi từ anh thì theo phản xạ không muốn nghe, nhưng Bùi Hành Ngộ không phải Cận Nhiên, không phải gọi chỉ để mắng chửi. Vẫn phải bắt máy.
"Trịnh Đồng có khả năng là phản đồ trong Liên bang. Tôi muốn quyền truy cập vào thiết bị liên lạc của hắn."
Giọng anh gọn gàng dứt khoát, như tiếng sét đánh giữa trời quang. Phương Chí Hành lập tức bật dậy rồi đau quá lại ngả người xuống, th* d*c, "Cậu nói cái gì?"
Bùi Hành Ngộ tóm tắt lại ngắn gọn, cuối cùng không cho thương lượng, "Cháu gái của lão Chu bị hắn bắt rồi. Nếu ông không tin thì khỏi cứu." Nói xong cúp luôn máy, chẳng để Phương Chí Hành có cơ hội nói gì.
Cận Nhiên cũng đã nói xong với Tống Tử Thâm. Hai người nhìn nhau khẽ gật đầu, cùng quay lại xe. Bùi Hành Ngộ gọi cho Bộ Ngu vừa kết nối đã nghe giọng Lạc Tân Dương th* d*c vang lên "Sư phụ."
Bùi Hành Ngộ thoáng sững người, Cận Nhiên cũng sững người, "Giữa ban ngày ban mặt mà... ghê thật."
Bùi Hành Ngộ mặt mày lạnh như sương, "Về nhớ dạy lại cậu ta cho tốt."
Cận Nhiên bật cười, "Nhất trí."
Bộ Ngu lồm cồm từ người Lạc Tân Dương ngồi dậy, khẽ ho một tiếng, "Có chuyện gì?"
Bùi Hành Ngộ chuyển toàn bộ quyền truy cập thiết bị liên lạc của Trịnh Đồng mà Phương Chí Hành vừa gửi sang, nói nhanh, "Có thể định vị được không?"
Bộ Ngu đầu óc vẫn mơ hồ, trong não chỉ nghĩ đến chuyện chưa được thỏa mãn, nghe xong vẫn chưa tiêu hóa kịp, "Định vị ai cơ? Con chó điên nhà cậu lại trèo tường trốn à?"
"Trịnh Đồng có khả năng là phản đồ, hắn bắt cháu gái lão Chu rồi. Không kịp nói nhiều, nhanh!"
Nghe giọng anh nghiêm trọng, Bộ Ngu cũng không dám lề mề, vội khoác áo mở hệ thống, vừa nhập lệnh vừa nói, "Truy dấu thì được, nhưng thiết bị của chúng ta khác loại dân thường, đều có hệ thống chống truy vết. Mạnh tay kết nối sẽ bị phát hiện."
"Nói luôn cách giải quyết."
Bộ Ngu đáp, "Tôi chỉ có thể khoanh vùng đại khái vị trí, cần các cậu đến tìm. Nhưng phạm vi không lớn, chỉ mất chút thời gian, vẫn hơn là bị hắn phát giác."
Bùi Hành Ngộ "ừ" một tiếng, "Xong thì gửi tôi."
Bộ Ngu nhíu mày, mười ngón bay nhanh trên bàn phím. Lạc Tân Dương mặc xong quần áo đi ra, thấy anh nghiêm túc nhìn chằm chằm màn hình liền gọi một tiếng, Bộ Ngu không ngoảnh đầu, chỉ đáp, "Gọi Mạnh Như Tiền tới."
Trong lúc chờ, Cận Nhiên hỏi, "Phương Chí Hành sao lại dễ dàng đưa quyền truy cập thế? Có khi nào đây là âm mưu không? Biết đâu hôm nay là hắn với Trịnh Đồng diễn kịch, định tóm gọn cả hai chúng ta."
Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu, "Có khả năng."
"...Có khả năng?" Cận Nhiên cười phá lên, "Bùi tư lệnh, anh nói kiểu này làm em nghi ngờ anh cũng là người phe bọn họ luôn rồi đó."
Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu nhìn hắn, "Em sợ à?"
Cận Nhiên bật cười khẽ, "Chỉ cần anh nói một tiếng, bảo em chết ngay bây giờ cũng được, còn phải vòng vo làm gì."
Bùi Hành Ngộ khẽ lắc đầu, rốt cuộc không nói gì thêm. Đúng lúc đó, tin nhắn của Bộ Ngu gửi tới, kèm theo một yêu cầu liên lạc từ Mạnh Như Tiền, "Má hai người các người lại dám lao đầu vào nguy hiểm! Cẩn thận một chút cho tôi, đứa nào mà xảy ra chuyện là tôi lột da hết!"
Bùi Hành Ngộ cười bất lực, "Cái túi tiền này..."
Cận Nhiên khụ nhẹ, "Mạnh hạm trưởng, chửi tôi thì được, đừng chửi vợ tôi, nếu không thì chờ tôi về tàu rồi anh xong đời đấy."
Mạnh Như Tiền gằn giọng: "Hai đứa các cậu tốt nhất là bò nguyên vẹn về tàu cho tôi nện một trận! Không ai được phép xảy ra chuyện, nếu không tôi đuổi đến tận Hoắc Nhĩ cũng phải đánh cho ra bã!"
Bùi Hành Ngộ nhìn tín hiệu vị trí chia sẻ từ thiết bị liên lạc, đèn đỏ nhấp nháy. Khoảng cách không xa, nhưng phạm vi vẫn lên đến cả trăm mét, rất khó xác định chính xác chỗ nào.
Anh quan sát xung quanh, cao ốc san sát, hẻm nhỏ chằng chịt, rất dễ ẩn nấp hoặc tấn công phục kích.
Bùi Hành Ngộ hỏi, "Mạnh Như Tiền, không định vị chính xác hơn được à?"
"Không được, trừ khi kết nối trực tiếp vào thiết bị của Trịnh Đồng và gọi cho hắn, nhưng như vậy thì hệ thống truy vết sẽ lập tức bị phát hiện, Chu Nguyệt sẽ gặp nguy hiểm."
Bùi Hành Ngộ cau mày suy nghĩ giây lát, "Không kịp rồi. Tôi sẽ thu hút sự chú ý của Trịnh Đồng, mấy người tùy cơ ứng biến." Nói xong liền cắt liên lạc, trực tiếp gửi yêu cầu kết nối đến thiết bị của Trịnh Đồng.
Vừa kết nối được, anh mở lời, "Trịnh Bộ trưởng, tôi có chuyện muốn hỏi ông."
Trịnh Đồng lạnh nhạt đáp, "Nói đi."
"Lần trước tôi bị nhốt trong một phòng giam đặc biệt của Liên bang, gặp một người tên là Diệp Lan Trúc, ông có biết không?"
Thiết bị truyền thông im lặng một lúc.
Bùi Hành Ngộ nhanh chóng suy luận, "Đó là phạm nhân quan trọng dưới trướng Phương Chí Hành, ông ta không thể bất cẩn để tôi và Diệp Lan Trúc bị giam cùng, nhưng tôi lại không thể phân tích nổi là ai có khả năng sắp xếp chuyện này. Ông thấy sao?"
Trịnh Đồng cũng không quanh co, bật cười hỏi, "Vậy cậu nghi là lão Chu, hay là tôi?"
Bùi Hành Ngộ khẽ "ừ" một tiếng, "Hôm đó ở bệnh viện, tôi nghe ông nói rất nhiều. Khi đó vì lo cho bố mẹ và vì Yên Yên, tôi không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ ngẫm lại thì thấy không ổn."
"Chỗ nào không ổn?"
Bùi Hành Ngộ liếc nhìn thiết bị liên lạc của Cận Nhiên, tín hiệu càng lúc càng ổn định, chứng tỏ khoảng cách với Trịnh Đồng đang rút ngắn. Anh tiếp tục nói, "Tôi không rõ ông dùng cách gì có được cái khuy áo đó, nhưng có một điều tôi dám chắc, tôi chưa từng đưa nó cho ông."
Trịnh Đồng cũng "ừ" một tiếng, "Cậu chắc vậy à? Không lẽ thấy mặt tôi?"
"Chính vì không thấy mặt nên tôi mới chắc không phải ông." Bùi Hành Ngộ hồi tưởng, nói tiếp, "Người đó khi lái xe và nhận đồ đều nghiêng về dùng tay phải, còn ông thuận tay trái. Tuy không quá rõ ràng nhưng phản xạ vô thức vẫn là tay trái trước, ví dụ như khi bắt tay. Tôi nói đúng chứ?"
"Chỉ dựa vào chuyện đó?"
"Không chỉ có vậy."
"Còn gì nữa?"
Bùi Hành Ngộ thấy tín hiệu đã gần như định vị xong, lo hắn phát giác liền ra hiệu cho Cận Nhiên bảo Mạnh Như Tiền cắt theo dõi, rồi nói, "Tôi tin 'Kế hoạch Tinh Quan' có thể là do lão Chu đề xuất, nhưng người thật sự muốn tạo ra đội quân bất tử lại là ông."
Trịnh Đồng cũng không giả vờ nữa, giọng nói cười cợt lộ rõ sự độc ác, "Không hổ là Bùi Hành Ngộ, chỉ dựa vào vài mẩu thông tin mà suy luận ra được từng ấy. Khó trách Phương Chí Hành coi cậu như cái gai trong mắt. Thật sự tôi cũng muốn giết cậu lắm."
"Tiếc là, ông phải chết trước."
Bùi Hành Ngộ cắt luôn liên lạc, bật mở cửa xe lao ra ngoài, ra hiệu cho Cận Nhiên. Hai người chia nhau chọn vị trí ẩn nấp, dùng khẩu hình nói, "Anh đi đánh lạc hướng, em tranh thủ cứu Chu Nguyệt."
Cận Nhiên cau mày, "Không được."
"Anh thề..."
Cận Nhiên chặn lại: "Hiện tại em là chỉ huy của anh, anh bắt buộc phải nghe lệnh em!"
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 107: Giải cứu
10.0/10 từ 44 lượt.
