Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 98
Khi đến tiệm ăn Diệp nương tử, trong tiệm đang có rất nhiều người xếp hàng mua hộp bánh hoa tô, một số người còn cầm trên tay trà sữa mà uống, hương vị ngọt ngào khiến Dương thị và những người khác đều không nhịn được nuốt nước bọt. Mặc dù họ đã rút kinh nghiệm lần trước, ăn sáng trước khi đến, nhưng trong lòng lại vô cùng tự tin vào kế hoạch lần này, lát nữa trước mặt mọi người Diệp Hạnh dù thế nào cũng sẽ phải chia điểm tâm trong tiệm cho họ nếm thử. Đại Đầu và Nhị Đầu thậm chí còn nhìn chằm chằm vào những món điểm tâm trong tiệm, thầm ghi nhớ lát nữa phải ăn những món nào.
Người dẫn đường thấy bên ngoài tiệm chỉ có Đại Nữu và Xuân Ni đang bán hàng, liền lớn tiếng gọi về phía sau:
“Diệp tiểu nương tử, ngoại tổ mẫu, cữu phụ cữu mẫu cùng chư vị biểu huynh biểu tỷ của nàng đến thăm rồi!”
Đại Nữu và Xuân Ni đứng ở cửa nhìn nhau, Đại Nữu lắc đầu khó hiểu lẩm bẩm: “Ta chưa từng thấy người nhà ngoại của Diệp Hạnh tỷ tỷ, Tết năm nay thì có nghe nói họ đến một chuyến, người trong làng đều nói là đến để kiếm chác.”
Xuân Ni vừa nghe liền biết họ không mời mà đến nhất định chẳng có chuyện gì tốt, thế là gật đầu với Đại Nữu rồi chạy vào trong tìm Diệp Hạnh và Vương thị. Diệp Hạnh vừa nãy đã nghe thấy có người ở phía trước gọi mình, đợi đến khi Xuân Ni vào miêu tả hình dáng và số lượng người đến, Diệp Hạnh cuối cùng cũng xác định là Dương thị và Vương Quý cùng những người khác. Nàng không ngờ họ lại nhanh chóng hồi thần mà đến bám víu người thân nữa, đúng là cao dán da chó bám dai như đỉa, không gỡ ra được.
“Thế này thì làm sao đây, người trong làng biết hai nhà chúng ta mười mấy năm nay không qua lại, nhưng người ở phủ thành thì không biết. Giờ bên ngoài có nhiều khách hàng như vậy, Trương thị lại giỏi giả bộ, e là bên ngoài giờ đều nghĩ mối quan hệ của chúng ta tốt đẹp đến nhường nào.” Vương thị cau mày nói, nàng thực sự không chịu nổi cái vẻ làm bộ làm tịch của người nhà họ Vương.
Nhưng không đợi Diệp Hạnh nghĩ ra đối sách, nàng đã nghe thấy tiếng Vương Quý bên ngoài, “Cô nương, chúng ta mang đồ đến thăm họ, mau cho chúng ta vào đi.” Diệp Hạnh biết lúc này bên ngoài đông khách, phủ thành mỗi ngày cứ qua lại những chuyện đó, nếu nàng không ra ngoài bịt miệng họ thì sau này dù nàng có muôn miệng cũng khó mà nói rõ mọi chuyện. Liền vội vàng cầm lấy món điểm tâm đã làm sẵn, bảo Vương thị cũng dẫn Diệp Đào ra ngoài, đã vậy họ muốn diễn kịch, thì họ cũng phải diễn cho tốt trước, chuyện sau này còn cần tính toán lâu dài.
Đợi Diệp Hạnh bưng điểm tâm đi đến cửa, trên mặt đã nở nụ cười, vừa thấy Vương Quý và Trương thị liền nói: " Cữu phụ , cữu mẫu sao các vị lại đến đây, đáng lẽ ta là bậc tiểu bối phải đến thăm các vị chứ, đợi lần sau Nương ta rảnh rỗi sẽ để nàng dẫn ta đi, chứ không ta không biết đường. Đúng rồi, đây chẳng lẽ là…”
“Đây là Ngoại tổ mẫu của con đó, lần này bà ấy vì muốn gặp con mà đã đi một chặng đường dài.” Trương thị phản ứng nhanh nhất, vội vàng giúp Diệp Hạnh giao đĩa điểm tâm cho Đại Nữu, rồi kéo nàng chuẩn bị hàn huyên chuyện nhà.
Lúc này, khách hàng trong tiệm đều xì xào bàn tán, sao Diệp tiểu nương tử lại không nhận ra cả Ngoại tổ mẫu, còn nói không biết đường đến nhà cậu. Diệp Đào đi theo phía sau thấy mấy người họ trông cũng rất xa lạ, xem ra đó là sự thật không lừa được người, Diệp tiểu nương tử với nhà ngoại của nàng ta lại xa lạ đến thế. Vậy thì hôm nay cả gia đình họ cùng đến cửa e là cũng để bám víu quan hệ thôi.
Diệp Hạnh để không cho Trương thị tiếp tục nói những lời nước đôi để mê hoặc người ngoài, liền thuận miệng đáp: “Chắc là ta đã gặp khi còn rất nhỏ, chỉ là trí nhớ của ta không được tốt lắm, có chút không nhớ ra. Nhưng cậu, mợ và các biểu huynh biểu tỷ thì Tết năm ngoái mới gặp, nên ta nhớ rất rõ, nhìn vậy thì ra cữu cữu trông giống Ngoại tổ mẫu, trách gì không giống Nương ta lắm.”
Người nhà họ Vương nghe Diệp Hạnh và khách hàng bàn tán, có chút ngượng nghịu, Trương thị mấy lần muốn chen lời nói gì đó đều bị Diệp Hạnh cắt ngang, thấy mối quan hệ đã được làm rõ gần như đủ rồi liền vỗ đầu một cái nói: “Con xem cái đầu óc ta này, nghĩ đến Ngoại tổ mẫu đã đi đường xa mệt rồi, mau vào sân sau ngồi nghỉ đi, tuy nhỏ nhưng nhìn có vẻ được các con dọn dẹp tươm tất, ta cuối cùng cũng tận mắt thấy được, trong lòng cũng yên tâm rồi.” Nói xong Diệp Hạnh liền bảo Xuân Ni dẫn người nhà họ Vương vào sân nhỏ phía sau, Diệp Hạnh còn không quên cảm ơn người dẫn đường, và dặn Đại Nữu đưa cho y mấy phần điểm tâm, vẻ chu đáo ân cần của nàng lại giành được không ít lời khen ngợi từ khách hàng. Tuổi nhỏ mồ côi cha theo mẹ đến tiệm sinh sống, giờ đây cuộc sống khấm khá lại còn rộng lượng đón người thân vào nhà, thật không tồi.
Điều này không giống với những gì Vương Quý và họ tưởng tượng ở nhà, họ còn chưa kịp phô bày những món đồ mang đến trước mặt mọi người ở phủ thành, thậm chí còn chưa kịp giải thích với khách hàng vì sao hai nhà lâu nay không liên lạc, Diệp Hạnh làm vậy kéo họ vào trong e là để tạo ấn tượng cho người ngoài rằng hai nhà không thân thiết. Vương Quý có chút sốt ruột, muốn tiếp tục dây dưa trong tiệm trước mặt mọi người, nhưng Dương thị vội vàng kéo áo Vương Quý nói: “Ngày tháng còn dài, sau này nàng ta cũng không thể lần nào cũng không cho chúng ta nói chuyện, trước tiên đừng làm cho mối quan hệ quá căng thẳng.”
Khi vừa đặt một chân vào sân, Dương thị liền cố ý ra vẻ hiền từ nói: “Đây chính là cái sân nhỏ của các con, tuy nhỏ nhưng nhìn có vẻ được các con chăm sóc rất tươm tất, ta cuối cùng cũng tận mắt thấy được, trong lòng cũng yên tâm rồi.”
Vương thị ôm Diệp Đào vừa quay người lại thì mặt đã sa sầm, nàng nhìn người mẹ đã mặc kệ mình chịu đủ giày vò sau khi xuất giá, giờ lại giả vờ quan tâm mình mà không nói gì. Nàng đặt Diệp Đào xuống bảo con bé tự vào phòng đọc sách, nhưng Dương thị lại tiến lên kéo Diệp Đào nói: “Lần này về ta đặc biệt bảo chị dâu con làm cho Diệp Đào một bộ y phục mới, biết con và Diệp Hạnh hai mẹ con mang theo đứa nhỏ như vậy đến tiệm không dễ dàng. Thế nên ngoài việc mang thịt mang rau đến cho các con, sau này chỉ cần tiệm có việc thì cữu phụ cữu mẫu con có thể đến giúp đỡ không nói, các biểu huynh biểu tỷ cũng có thể tùy lúc đến đây. Sau này tiệm này cũng không cần tốn tiền thuê giúp việc gì cả, người trong nhà là đủ rồi.”
Vương thị vừa nghe mặt liền lạnh thêm hai phần, quả nhiên lại là chuyện này, họ đúng là quyết tâm muốn nhúng tay vào việc kinh doanh tiệm điểm tâm. Nàng tưởng rằng sau bao nhiêu chuyện đã trải qua, nàng đã thất vọng đến cùng cực với nhà ngoại gia, không ngờ giờ đây nghe những lời giả tạo của Dương thị vẫn bị tổn thương. Thế là nàng dùng sức kéo bàn tay nhỏ bé của Diệp Đào ra khỏi tay Dương thị, mặt không cảm xúc nói: “Cái tiệm nhỏ bé này của ta đâu dám làm phiền ca ca và tẩu tẩu đến tiệm làm giúp việc. Huống hồ những người kia cũng đã quen việc rồi, giờ lại bắt họ rời đi chẳng phải là phí hoài thời gian sao.”
Trương thị lập tức thuận nước đẩy thuyền nói: “Chuyện đó cũng không sao, họ vẫn có thể tiếp tục giúp việc, nhưng dù sao họ cũng là người ngoài. Ta và ca ca chàng cùng ba đứa trẻ đều có thể luân phiên đến tiệm để giúp các con giám sát, đảm bảo họ không dám lười biếng gian lận.”
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 98
10.0/10 từ 40 lượt.
