Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 82
Thẩm Thiệp quả nhiên như Diệp Hạnh đã liệu, từ Tri Thư biết được những lời đồn đại bên ngoài. Hắn quả thực không ngờ Diệp Hạnh mỗi ngày đều kiên trì không đổi, mang điểm tâm đến cổng Thẩm phủ chờ hắn tha thứ. Kỳ thực hắn từng nghĩ, nếu Thẩm Tịch hoặc Lâm Tuyết Lan muốn đưa nàng vào phủ thì cũng không phải không được, cùng lắm thì để nàng đứng ngoài thư phòng của hắn, dù sao cũng ấm áp hơn ở cổng, cũng không đến nỗi để người ngoài nhìn nàng mà chê cười.
Đáng tiếc hắn không thể hạ cố mà chủ động đề nghị, chỉ đành hy vọng Diệp Hạnh tự mình tìm Thẩm Tịch mà đi đường tắt. Trước kia nàng có bao nhiêu quỷ kế, vậy mà trong chuyện này lại dùng cách ngốc nghếch. Tuy Thẩm Thiệp có cằn nhằn trong lòng, nhưng khi nhìn Diệp Hạnh đứng trong gió lạnh, hắn vẫn có chút đau lòng và cảm động, đôi khi hắn thậm chí còn nghĩ hay cứ để nàng vào đi cho rồi.
Thế nhưng Thẩm Thiệp đã biết thì đa số người trong Thẩm phủ cũng đều biết. Tống thị đặc biệt hỏi hai huynh muội trên bàn ăn: “Diệp tiểu nương tử đã đắc tội gì với hai con mà lại khiến người ta ngày nào cũng đứng trước cổng phủ chịu gió lạnh vậy?”
Thẩm Tịch sợ nói Diệp Hạnh và Thẩm Thiệp có liên quan sẽ khiến Vạn thị không vui, bèn lanh lợi nói: “Là do ta và Diệp tiểu nương tử trêu đùa nhau, nàng thua cược nên bị phạt đứng trước cổng phủ chúng ta một tháng. Nhưng nương đừng lo, ta đã đưa lò sưởi của ta cho nàng rồi, sẽ không bị lạnh đâu.”
“Hồ đồ! Con xem ngoài kia có bao nhiêu người đang chực chờ xem chuyện cười kìa, làm cho cổng nhà cứ như sân khấu kịch vậy, còn ra thể thống gì nữa!” Vạn thị thấy Thẩm Tịch còn cười cợt liền tức giận. Bà cũng không hiểu sao Thẩm Tịch bình thường nhìn có vẻ ngoan ngoãn, lại có thể làm ra chuyện không ra thể thống gì như vậy.
“Thôi được rồi, chuyện trẻ con đùa nghịch của mấy tiểu nương tử trẻ tuổi bọn ta cũng không hiểu nổi, có lẽ vài ngày nữa là ổn thôi. Tịch nhi, đừng giở thói trẻ con, Diệp tiểu nương tử dù sao cũng là con gái nhà người ta, trong phủ thành đồn đại lung tung sau này nàng còn phải làm ăn buôn bán nữa.” Tống thị vội vàng hòa giải, nhưng bà thật lòng mong muốn giải quyết nhanh chuyện này, nếu không Diệp Hạnh sau này sẽ luôn bị người ta chỉ trỏ.
Ngay cả Thẩm Đình vốn dĩ luôn trầm mặc cũng lên tiếng: “Tịch nhi, đừng giở thói trẻ con, đùa nghịch cũng phải biết chừng mực.”
Thẩm Thiệp không ngờ Thẩm Tịch lại thay hắn nhận tội mà còn bị trưởng bối quở trách, liền định nói mấy lời giúp Thẩm Tịch thì Thẩm Tịch lại nháy mắt ra hiệu cho hắn đừng lo lắng. Thẩm Tịch nghĩ rằng nàng đã gánh vác chuyện này thì không cần thiết phải để Thẩm Thiệp lên tiếng nữa, huống hồ có lời của trưởng bối, lần này ca ca có muốn không cho Diệp Hạnh vào phủ cũng khó.
Ăn xong cơm, Thẩm Thiệp liền cảm ơn Thẩm Tịch, Thẩm Tịch lại cười nói: “Dù sao thì tổ mẫu cứ cách vài ba bữa lại quở trách ta một lần, ta đã quen rồi. Chủ yếu là Diệp Hạnh cũng đã đứng ngoài cổng nhiều ngày rồi, dù nàng có phạm lỗi tày đình thì ca ca cũng nên nguôi giận rồi, hãy để nàng vào trong đích thân nói lời xin lỗi đi.”
“Ừm, ngày mai nàng đến, ta sẽ bảo Tri Thư đưa nàng vào.” Thẩm Thiệp tự nhủ là vì trưởng bối lên tiếng nên hắn mới cho Diệp Hạnh vào, nếu ngày mai nàng chịu nói rõ ràng với Nghiêm Cố thì hắn sẽ tha thứ cho nàng. Tiện thể còn giúp nàng nghĩ xem làm sao giải quyết vấn đề không có hoa quả, không biết trong trang viên có loại hoa quả nào nàng dùng được không, nếu được thì bán rẻ cho nàng luôn.
Những người trốn tránh xem náo nhiệt bên ngoài thấy Diệp Hạnh được người ta cúi mình mời vào đều trợn tròn mắt. Cứ ngỡ hôm nay tiểu nương tử làm điểm tâm Diệp Hạnh này làm náo loạn Thẩm gia sẽ không có kết cục tốt đẹp, không ngờ mới mấy ngày đã lại có thể nghênh ngang vào Thẩm phủ, xem ra sau này lại chẳng có gì để xem nữa rồi. Có người không nhịn được nói: “Diệp tiểu nương tử này đúng là mệnh tốt, gặp phải người nhà họ Thẩm dễ tính, có tu dưỡng. Nếu đổi thành bất kỳ gia đình quyền quý nào trong phủ thành, nàng ta cũng sẽ không dễ chịu như vậy đâu.”
Hôm nay Diệp Hạnh vì tiệm có chút việc bận nên đến hơi muộn, bởi vậy Thẩm Thiệp trong lúc chờ Diệp Hạnh vào trong lòng có chút lo lắng, theo thời gian trước thì Diệp Hạnh giờ này đáng lẽ đã đến rồi, sao vẫn chưa thấy đâu. Vạn nhất nàng mặt mỏng chịu không nổi lời đồn đại bên ngoài, lại nghĩ mình nhất định không để ý tới nàng rồi thì nàng sẽ không đến nữa thì phải làm sao.
Thẩm Thiệp trong thư phòng chờ đợi không tài nào đọc sách vào được chữ nào, bèn đi đi lại lại, cho đến khi cửa thư phòng mở ra, hắn lập tức dừng bước, vội vàng tùy tay cầm lấy một cuốn sách giả vờ đọc.
“Lang quân, Diệp tiểu nương tử đã đến.” Tri Thư đẩy cửa vào thấy Thẩm Thiệp đầu không ngẩng mà đọc sách, hắn nói xong Thẩm Thiệp mới hờ hững đáp một tiếng, rõ ràng là lang quân nói muốn cho Diệp tiểu nương tử vào, người đã đưa đến rồi lại không để ý không biết có ý gì.
Đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt sau khi cãi vã, hôm đó Thẩm Thiệp đã nói lời nặng với Diệp Hạnh, giờ đây nhất thời không biết nói gì, chỉ đành nén giận chờ Diệp Hạnh xin lỗi và giải thích. Diệp Hạnh lại cảm thấy phản ứng của Thẩm Thiệp trong dự liệu, bởi vậy nàng cũng không sợ để Tri Thư xem trò cười, chủ động mở lời.
“Ta biết Thẩm lang quân hôm đó tức giận như vậy là vì muốn tốt cho ta, chỉ là ta hôm đó không bày tỏ muốn nói rõ với Nghiêm Cố là có nguyên nhân.” Diệp Hạnh thấy Thẩm Thiệp không hề lật sách biết hắn đang nghe mình nói, bèn tiếp tục nói, “Bởi vì người muốn tìm tiêu thạch không phải Nghiêm Cố, mà là ta.”
“Ngươi đang nói cái gì?!” Thẩm Thiệp không ngờ Diệp Hạnh vừa mở miệng đã nhận hết trách nhiệm về mình, tức đến mức hắn mạnh mẽ ngẩng đầu mắng: “Hôm đó ta đã nói với ngươi, tàng trữ tiêu thạch là đại tội, ngươi vậy mà còn vì hắn mà nhận chuyện này về mình, nếu để người khác biết được, ta cũng không cứu nổi ngươi đâu. Chẳng lẽ hắn thật sự quan trọng đến vậy sao?!”
Diệp Hạnh lại thấy hắn tức giận, để tránh hắn như lần trước không để nàng nói hết lời đã bỏ đi, lập tức giải thích: “Không phải như lang quân nghĩ, quả thực là ta muốn tìm tiêu thạch. Lang quân xem viên đan dược trên tay ta đây, đây là ta đã bỏ ra cái giá rất cao mua được từ một lão đạo sĩ, bên trong có tiêu thạch.”
Thẩm Thiệp cầm lấy viên đan dược trong tay nàng cẩn thận xem xét, nhìn từ bên ngoài hộp thì quả thực là loại được chế tác đúng quy cách, nhưng hắn có chút nghi hoặc: “Làm sao ngươi biết trong viên đan dược này có tiêu thạch, điều này liên quan gì đến việc ngươi tìm tiêu thạch, chẳng lẽ ngươi còn muốn dùng tiêu thạch làm điểm tâm sao?”
“Phì phì phì, làm sao ta có thể dùng tiêu thạch làm điểm tâm được, nó lại không phải đồ ăn. Chẳng qua là ta năm mới đi Bạch Vân Quán bái Thiên Tôn tình cờ nghe các đạo sĩ nói đến tiêu thạch, nhưng nếu nó có thể được đạo sĩ luyện thành đan dược thì chắc chắn còn có công dụng khác.” Diệp Hạnh thầm nghĩ may mà hôm nay ra ngoài trước khi rời khỏi nhà đã linh quang chợt lóe đem viên đan dược này đặc biệt mang theo bên mình, nếu không theo mức độ tức giận của Thẩm Thiệp về chuyện này, dù nàng có nói khan cả cổ họng hắn cũng sẽ không nghe.
“Nếu lang quân không tin, hãy tìm đại phu hoặc người tài giỏi nào đó xem xét viên đan dược này bên trong có gì, chắc chắn có tiêu thạch!”
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 82
10.0/10 từ 40 lượt.
