Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Chương 78


 


Nghiêm Cố sau khi trở về đã suy nghĩ nát óc, cuối cùng vẫn để mắt đến mẫu thân mình là Ngô thị. Từ khi Nghiêm Cố làm ăn buôn bán kiếm được tiền, bà đã trở thành một cư sĩ trung thành. Thông thường, có việc hay không có việc, bà đều ba năm ngày lại đến đạo quán dâng hương, cầu nguyện cho huynh ấy ở bên ngoài bình an vô sự, huống chi là dịp lễ tết. Đương nhiên Nghiêm Cố mấy năm nay cũng thuận lợi làm ăn ngày càng lớn mạnh, vì thế huynh ấy cũng thường xuyên cùng Ngô thị đến đạo quán bái Thiên Tôn.


Đối với việc Nghiêm Cố lại muốn kéo bà đi bái Thiên Tôn, Ngô thị có chút không hiểu. Bà hỏi Nghiêm Cố: “Chẳng phải con vừa từ Lĩnh Nam trở về ngày hôm sau đã đi đạo quán rồi sao, mới mấy ngày mà sao lại muốn đi nữa?”


“Chuyện này, chẳng phải vì con còn muốn đi Lĩnh Nam một chuyến nữa sao, lần này là để đàm phán một mối làm ăn lớn. Nếu đàm phán thành công thì sau này chúng ta sẽ trở thành nhà cung cấp rau quả lớn nhất trên tuyến đường từ Tuần Dương phủ đến Lĩnh Nam, vì thế con muốn đi bái Thiên Tôn nhiều hơn, để ngài phù hộ con làm ăn phát đạt.” Nghiêm Cố đã nghĩ sẵn lý do này, vì vậy khi Ngô thị hỏi, huynh ấy liền dùng nó để qua loa.


“Con vừa đi Lĩnh Nam lâu như vậy, thân thể đã bị hao tổn sức lực rồi, chi bằng cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, ta thay con đi bái là được rồi.” Ngô thị nhìn Nghiêm Cố đen đi, gầy đi không ít thì có chút xót xa nói, tiện tay còn gắp cho huynh ấy mấy miếng thịt.



Nghiêm Mục đang ngoan ngoãn ăn cơm bên cạnh nghe thấy có thể đi đạo quán bái bái liền chưa kịp nuốt cơm đã la ầm lên: “Cho con đi, cho con đi! Con giúp ca ca bái Thiên Tôn, nhất định sẽ giúp ca ca làm ăn thuận lợi!”


Nghiêm Cố làm sao không biết ý nghĩ của Nghiêm Mục, đệ ấy sợ là muốn nhân cơ hội này ra ngoài chơi, vì thế huynh ấy vỗ một cái vào đầu Nghiêm Mục thẳng thừng từ chối: “Ngươi đừng tưởng tiên sinh khen ngươi một lần là có thể đắc ý quên mình rồi, làm học vấn thi khoa cử là phải mười năm đèn sách khổ đọc, ngươi còn sớm lắm.”


Nói xong Nghiêm Mục, Nghiêm Cố lại nói với Ngô thị: “Nương, bái Thiên Tôn nhất định phải tự mình đi, như vậy mới thể hiện lòng thành, nếu không chọc giận Thiên Tôn thì sao? Mai con sẽ cùng nương đi, Mục nhi vẫn đi học đường học hành cho tốt.”


Nghiêm Cố nói xong liền đứng dậy rời đi, Nghiêm Mục sờ sờ đầu mình bị Nghiêm Cố vỗ đau mà bĩu môi, tức giận mà không dám nói. Ngô thị ôm Nghiêm Mục an ủi, vừa nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mấy năm trước ta cũng không ít lần giúp nó đi đạo quán bái Thiên Tôn, cũng đâu thấy Thiên Tôn tức giận đâu, đúng là càng lớn càng nhiều chuyện.”


Tuy Ngô thị nói vậy nhưng ngày hôm sau vẫn cùng Nghiêm Cố đến Bạch Vân Quán, ban đầu Nghiêm Cố định đợi sau khi bái Thiên Tôn xong sẽ tìm cơ hội hỏi thăm riêng tiểu đạo sĩ trong quán về những thứ luyện đan. Nào ngờ hương khói ở Bạch Vân Quán thực sự quá vượng, dù đã qua Tết rồi nhưng vẫn có không ít bách tính đến hành lễ. Các đạo sĩ lớn nhỏ trong quán tự nhiên bận tối mắt tối mũi, nào có thời gian để Nghiêm Cố kéo sang một bên nói chuyện.


Nghiêm Cố trong lòng sốt ruột, huynh ấy muốn sớm lên đường đi Lĩnh Nam, bây giờ trời còn lạnh, nói không chừng còn có thể mang về nhiều xoài đông hơn. Huống chi đường từ Tuần Dương đến Lĩnh Nam xa xôi, Nghiêm Cố đến Lĩnh Nam còn phải không ngừng nghỉ tìm những người trồng quả đáng tin cậy ở địa phương để cung cấp hoa quả tươi, còn phải đàm phán giá thu mua, tất cả những điều này đều cần rất nhiều thời gian. Nếu đi muộn, sợ là chưa kịp lo liệu mọi việc chu toàn đã phải vội vàng quay về, về sau đó đều là những mối hiểm họa tiềm tàng.



Vì vậy, Nghiêm Cố thấy Bạch Vân Quán không được, liền lại tìm vài cớ để dỗ dành Ngô thị cùng huynh ấy đi các đạo quán lớn nhỏ quanh Tuần Dương phủ thành, gần như muốn bái hết tất cả mọi điều ước của nhà mình. Chỉ tiếc là những đạo quán nhỏ đa số không nghiêm chỉnh, Nghiêm Cố giả vờ muốn mua đan dược để dò hỏi các đạo sĩ, bọn họ phần lớn đều ấp a ấp úng nói không rõ ràng, e rằng ngay cả việc có diêm tiêu bên trong họ cũng không biết. Còn những đạo quán lớn thì cũng giống Bạch Vân Quán, không chỉ bận rộn, mà còn có vài đạo sĩ coi thường người khác. Liên tiếp mấy đạo quán đều đi công cốc, Nghiêm Cố không khỏi có chút nản lòng.


Ngô thị lại cảm thấy Nghiêm Cố ngày càng kỳ lạ, huynh ấy trước đây khi đến đạo quán bái Thiên Tôn dâng hương đều vô cùng thành kính, dù sao cũng liên quan đến công việc làm ăn và sức khỏe của gia đình. Nhưng mấy lần này Nghiêm Cố luôn tìm đủ mọi lý do để kéo bà đi khắp các đạo quán, có những nơi gia đình họ chưa từng đến, nhưng đến rồi Nghiêm Cố lại luôn nhìn đông ngó tây, tâm bất tại yên, như thể đang tìm kiếm ai đó.


Chẳng lẽ Nghiêm Cố muốn tìm ai đó ở đạo quán ư? Hơn nữa còn nhất định phải đưa bà đi cùng, e rằng người đó phải để bà gặp trước mới được, chẳng lẽ đứa con trai ngốc nghếch chỉ biết kiếm tiền lo cho gia đình này cuối cùng cũng thông suốt rồi, tìm được ý trung nhân muốn để nương giúp huynh ấy nhìn xem sao?


Ngô thị càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy, cuối cùng vào một lần khác Nghiêm Cố lấy bà làm lá chắn đưa đến một đạo quán không tên bái Thiên Tôn về nhà, bà không nhịn được hỏi Nghiêm Cố: “Cố nhi, con có phải có chuyện gì giấu nương không?”


Nghiêm Cố tưởng Ngô thị đã nhìn ra điều gì, nhưng huynh ấy sợ chuyện diêm tiêu làm bà sợ hãi nên cố gắng giữ bình tĩnh phủ nhận: “Đâu có, nương sao tự nhiên lại hỏi vậy?”


“Ta thấy con gần đây rất bất thường, không ở nhà tịnh dưỡng thân thể cho tốt lại cứ muốn đến đạo quán cũng đành, nhưng con kéo ta chạy bao nhiêu đạo quán như thế này đâu phải thật sự muốn bái Thiên Tôn, e rằng muốn lấy chuyện khác làm bình phong chứ gì!” Ngô thị muốn Nghiêm Cố tự chủ động khai ra, vì thế không nói thẳng ra, “Biết con không ai bằng mẹ, tuy ta đã nhiều năm không lo việc nhà, nhưng con có chuyện trong lòng ta vẫn nhìn ra được!”



Nghiêm Cố cảm thấy lòng bàn tay mình sắp đổ mồ hôi rồi, nhưng chuyện diêm tiêu không phải chuyện nhỏ, nếu nương nói không phải chuyện này thì chẳng phải làm bà lo lắng vô ích một trận sao, với tính cách của mẹ huynh ấy e rằng sẽ không để huynh ấy tiếp xúc với thứ nguy hiểm như vậy nữa. Dù sao Ngô thị cũng chưa nói thẳng ra, Nghiêm Cố đành gượng cười nói: “Nương nói đâu đâu, con có chuyện gì mà giấu được người, bấy nhiêu năm nay chuyện lớn nhỏ trong nhà chúng ta đều trực tiếp đặt trên mặt bàn cả.”


“Con dám còn giấu ta, thật là càng lớn càng không hiểu chuyện.” Ngô thị thấy Nghiêm Cố đến nước này mà còn cứng miệng, với tính cách của huynh ấy thì bao giờ mới cưới được cô nương về nhà đây, Ngô thị quả thực lo muốn chết, “Chẳng phải là muốn nương giúp nhìn xem cô nương kia thế nào sao, có gì mà không nói ra được. Lại còn ngày nào cũng kéo ta, cái lão cốt đầu này đi khắp nơi, các đạo quán quanh Tuần Dương phủ mười dặm đã được mẹ con ta bái hết rồi, dù ta không mệt thì cũng phải xem người ta cô nương có đồng ý không chứ!”


“Nương, người đang nói cô nương nào vậy?” Nghiêm Cố cảm thấy Ngô thị có phải đã hiểu lầm điều gì rồi không, huynh ấy không ngờ Ngô thị lại có thể tự mình suy diễn ra nhiều chuyện phong hoa tuyết nguyệt như vậy, không khỏi đỡ trán khuyên nhủ: “Không có những chuyện này đâu, thật sự chỉ là bái Thiên Tôn thôi, con sợ đi Lĩnh Nam lần nữa không biết có đàm phán thành công việc làm ăn không nên mới tâm bất tại yên. Thật đấy!”


Nghiêm Cố vừa nói xong liền thấy Ngô thị nhìn huynh ấy với vẻ không tin tưởng, huynh ấy thực sự không còn cách nào khác đành nhanh chóng rời đi, hy vọng Ngô thị nhanh chóng quên đi chủ đề này. Thế nhưng bà chỉ cho rằng huynh ấy mặt mũi mỏng không tiện nói, đi phía sau vẫn tiếp tục nói: “Ai da, cho dù, cho dù không phải vì muốn nương xem mắt cô nương đó, nhưng con cũng phải để tâm đến chuyện đại sự cả đời của mình chứ. Con nói con tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa rồi, trước đây vì phải trả nợ cho gia đình nên không có cách nào, bây giờ nhà chúng ta có thể đường đường chính chính cưới con dâu về rồi…”


 


 



Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Story Chương 78
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...