Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 70
Diệp Hạnh vừa định cầm chén trà lên thì nghe thấy một tiếng cười trầm đục từ ngoài cửa, Lâm Tuyết Lan lông mày lá liễu dựng ngược, giận dữ mắng ra ngoài cửa: “Ai ở bên ngoài vậy, dám lén nghe người khác nói chuyện!”
Thanh Trúc vội vàng chạy đi mở cửa phòng riêng, chỉ thấy Tăng Sở đang đứng bên ngoài, nụ cười trên mặt vẫn chưa tắt hẳn, phía sau Thẩm Thiệp đứng đó một cách ngượng ngùng, tay hắn hình như định kéo Tăng Sở lại.
“Ca ca?” Thẩm Tịch nhìn thấy Thẩm Thiệp đứng bên ngoài có chút bất ngờ gọi, Thẩm Thiệp nghe thấy cũng chỉ có thể ngượng nghịu gật đầu, tay đang kéo Tăng Sở cũng đành âm thầm thu về.
Lâm Tuyết Lan cũng cười lạnh một tiếng nói: “Ta còn tưởng là ai chứ, không ngờ Tăng lang quân và Thẩm lang quân hai vị thư sinh lại có thể làm ra chuyện lén nghe ngoài cửa, thật không biết bình thường học theo lời thầy giáo dạy như thế nào nữa.”
“Ê, muội muốn mắng thì cứ mắng ta, Thẩm Thiệp kéo ta không cho ta lén nghe nhưng ta không chịu đó thôi!” Tăng Sở cảm thấy nam tử hán đại trượng phu, một mình làm một mình chịu, hắn sẽ không để huynh đệ tốt cùng mình chịu mắng, “Nói đi thì nói lại, Lâm tiểu nương tử mới là kẻ tiểu nhân, dám lợi dụng điểm tâm của Diệp tiểu nương tử để lấy lòng tỷ tỷ ta. Ta phải nói cho muội biết, tỷ tỷ ta thật lòng coi muội như muội muội, muội...”
“Ta làm sao, ta cũng thật lòng coi Tăng tỷ tỷ là tỷ tỷ của ta, ta mà không làm vậy thì ai sẽ làm bạn với ta, ngươi cho rằng những lời đồn thổi về ta ở bên ngoài trước đây đều là thật sao?” Lâm Tuyết Lan cảm thấy Tăng Sở thật sự vô lễ, hắn chẳng hề giống tỷ tỷ hắn hiền lành thấu hiểu lòng người, lại còn dám nghi ngờ mình.
Tăng Sở trước đây luôn nghe các tỷ muội trong nhà nói chuyện bên ngoài, trong đó không thiếu những lời phê bình tiêu cực về tính cách kiêu căng của Lâm Tuyết Lan, thậm chí ngay cả cha mẹ hắn cũng không nói gì tốt về Lâm thông phán, vì vậy tuy hắn chưa từng gặp Lâm Tuyết Lan nhưng đã có ấn tượng xấu về nàng từ trước. Lần này vừa gặp mặt hai người đã vì không quen mà cãi nhau không ai chịu ai, Diệp Hạnh và Thẩm Tịch ở bên cạnh khuyên cũng vô dụng.
Thẩm Tịch sợ tính cách thẳng thắn của Lâm Tuyết Lan gặp phải sự ngông nghênh bất cần của Tăng Sở sẽ tạo ra mâu thuẫn không thể hòa giải, liền sốt ruột chạy đi tìm Thẩm Thiệp: “Ca ca, huynh mau kéo bọn họ ra đi, Lâm tỷ tỷ nàng không có ý đó, nàng thật lòng muốn kết giao với Tăng tỷ tỷ.”
“Được rồi, muội đừng lo, Tăng Sở dù không đáng tin thế nào cũng sẽ không thực sự làm khó Lâm nhị cô nương đâu.” Thẩm Thiệp an ủi Thẩm Tịch, sau đó hắn đưa ánh mắt ra hiệu cho Diệp Hạnh, “Cứ để hai người bọn họ tự từ từ giải quyết, chúng ta đi ra ngoài trước.”
Diệp Hạnh thấy Thẩm Thiệp vẻ mặt bình tĩnh liền biết Tăng Sở không thể thực sự cãi nhau với Lâm Tuyết Lan, vì vậy nàng cũng lén lút đi theo Thẩm Thiệp ra ngoài, chỉ còn Thẩm Tịch vẫn lo lắng nhìn Lâm Tuyết Lan và Tăng Sở. Khi ba người đi ra ngoài bỗng nhiên lại cảm thấy không có gì để nói, không khí tràn ngập vẻ ngượng ngùng.
“Cũng không hẳn vậy, làm món ngọt tốt cho sức khỏe là ý tưởng của ta từ rất lâu rồi, ta cũng đã nói chuyện với các tiểu nương tử, phu nhân của những gia đình quyền quý này không ít lần, tâm lý muốn so sánh của các nàng ta đều hiểu rất rõ.” Không biết có phải vì Thẩm Thiệp không khẳng định nét chữ của nàng và ý tưởng kinh doanh điểm tâm mới hay không, Diệp Hạnh cảm thấy có chút khó chịu, nàng không tự chủ mà nói: “Tình hình hiện tại chẳng phải vừa hay chứng minh ý tưởng của ta là đúng sao, nếu như cứ gửi thư qua lại với Thẩm lang quân vài lần thì cơ hội kinh doanh đó nói không chừng đã bị người khác giành mất rồi, hay là Thẩm lang quân không chấp nhận được một kẻ phận nữ nhi như ta lại có thể đúng hơn cả Thẩm lang quân tài cao bát đẩu đây.”
“Ta đương nhiên không có ý đó, ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên. Người đọc sách cũng không thể nhất định thắng được thương nhân trong việc kinh doanh, ta, ta chỉ cảm thấy nàng không hồi âm cho ta có chút kỳ lạ.” Thẩm Thiệp không biết vì sao Diệp Hạnh đột nhiên trở nên sắc bén như vậy, hắn nhất thời cũng không nói được lời nào khác, chỉ có thể nuốt nước bọt giải thích, “Trước đây nàng bất kể chuyện gì cũng sẽ giải thích rõ ràng từng việc một, cho dù là thái độ khác biệt cũng sẽ từng điểm phản bác.”
Diệp Hạnh trước đây cảm thấy Thẩm Thiệp trầm ổn, bất kể chuyện gì hắn cũng có thể từ tốn giải thích rất tốt, nhưng lúc này nàng lại có chút phiền vì vẻ mặt nghiêm túc như vậy của hắn, “Dù sao ta có viết thư cho huynh thì huynh cũng sẽ không đọc nghiêm túc, ta mắc gì phải viết nữa.”
“Ta đọc rất nghiêm túc mà, từng điểm một ta đều nêu ví dụ cho nàng rồi.” Thẩm Thiệp cảm thấy thật sự là tai bay vạ gió, hắn làm việc gì cũng nghiêm túc cẩn thận, sao đến miệng Diệp Hạnh lại biến thành qua loa.
“Nếu huynh thực sự đã đọc nghiêm túc thì sao lại không phát hiện sự thay đổi trong nét chữ của ta trong thư!” Diệp Hạnh nhất thời kích động phản bác, nói xong nàng tự mình ý thức được chỉ đành nhỏ giọng nói, “Rõ ràng là huynh cố ý sai Tri Thư đưa thiếp chữ cho ta, ta dám chắc trước đây huynh chắc chắn đã cười nhạo chữ của ta xấu, ta mỗi ngày luyện chữ lâu như vậy mà huynh còn dám nói không có thay đổi sao?!”
Thẩm Thiệp ngây người, hắn không ngờ Diệp Hạnh lại tức giận vì chuyện này. Thế là hắn nghiêm túc giải thích: “Bởi vì khi đó sợ nàng sẽ đưa ra quyết định ngay lập tức nên mới viết thư cho nàng, lúc đó ta chỉ nghĩ đến chuyện làm ăn của nàng nên không nghĩ nhiều, nhưng ta thực sự đã đọc rất kỹ. Hay là, ta quay về tìm lá thư đó ra xem lại, rồi cho nàng vài lời khuyên về nét chữ nhé?”
“Hay là ta cũng đi trước, hai người các ngươi ở đây tự mình giải quyết vấn đề của mình nhé?” Thẩm Tịch đứng giữa hai người nói.
“Không cần!” Diệp Hạnh và Thẩm Thiệp đồng thanh ngăn lại. Thẩm Thiệp có chút hoảng loạn, vành tai hắn hơi ửng đỏ, Diệp Hạnh cũng cảm thấy khó hiểu, khi nhìn thấy tai Thẩm Thiệp càng ngày càng đỏ thậm chí có chút bối rối, nàng lại bất giác cảm thán một câu thật đáng yêu, đáng yêu hơn cả lúc hắn bệnh nằm trên giường không chịu uống thuốc đắng.
Diệp Hạnh nhìn chằm chằm Thẩm Thiệp, tim nàng đập nhanh hơn một chút, suy nghĩ này khiến nàng giật mình, nàng vội vàng lùi vài bước nói: “Ta, ta đột nhiên nhớ ra trong tiệm còn có vài việc, xin không ở lại cùng nữa, cáo từ!” Chỉ để lại Thẩm Thiệp đang ngượng ngùng và Thẩm Tịch đầy khó hiểu đứng tại chỗ nhìn bóng lưng nàng chạy trốn.
Mãi cho đến khi chạy ra một con phố, Diệp Hạnh mới thở hổn hển dừng lại, nàng sờ sờ má mình, vẫn còn hơi nóng bèn lẩm bẩm: “Sao lại đỏ mặt chứ, hắn dù có ngọc thụ lâm phong, lão thành ổn trọng đến mấy cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi thôi mà, ở thời hiện đại vẫn chỉ là trẻ vị thành niên. Ta là một người trưởng thành hai mươi lăm tuổi sao có thể có ý nghĩ không phận như vậy với hắn, thật sự là quá tội lỗi rồi!”
Diệp Hạnh hít sâu một hơi, bình ổn lại tâm trạng rồi thầm nhủ với mình rằng tuyệt đối không thể có ý nghĩ đó với Thẩm Thiệp nữa, sau này cứ coi hắn, coi hắn như đệ đệ mà thôi.
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 70
10.0/10 từ 40 lượt.
