Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 66
Thẩm Thiệp sau khi nhận được thư của Diệp Hạnh không hiểu sao trong lòng lại nhẹ nhõm. Thì ra Diệp Hạnh nói chấp nhận lời xin lỗi thì thật sự đã chấp nhận rồi, chứ không hề giận hắn vì chuyện trước đây. Thẩm Thiệp ngẩng đầu lên nhìn Tri Thư vẫn đang ngây ngốc bưng đĩa bánh kem cuộn miên quả đứng đó, liền trừng mắt nhìn y nói: "Còn không mau mang đĩa bánh kem cuộn đó lại đây."
"À, ừ." Tri Thư vội vàng hoàn hồn đưa bánh kem cuộn cho Thẩm Thiệp. Vừa rồi y thấy Thẩm Thiệp đọc thư của Diệp Hạnh xong sắc mặt dần trở nên tươi tỉnh, y đang suy đoán rốt cuộc Diệp Hạnh đã viết gì trong thư mà lại khiến lang quân vui vẻ như vậy.
Thẩm Thiệp nhìn chiếc bánh kem cuộn đỏ tươi này không khỏi bật cười, quả nhiên chỉ có người không theo lẽ thường như Diệp Hạnh mới có thể nghĩ ra cách làm như vậy, cũng không sợ người ta nói nàng quá phô trương. Thẩm Thiệp gắp một miếng ăn vài ngụm, vốn dĩ hắn cũng chỉ đi theo phụ thân ra ngoài tuần tra mới ăn vài lần, nhưng vì không đủ ngọt nên lúc đó hắn không thích lắm. Không ngờ Diệp Hạnh lại có thể biến loại quả bình thường này thành ra thanh ngọt như vậy, hơn nữa còn cảm thấy hương thơm của nó nồng hơn cả khi vừa hái từ trên cành xuống. Nhắm mắt nhai miên quả cứ như đang đi trên tuyết vậy, vừa kêu lạo xạo lại vừa đưa người ta từ tuyết trắng về vườn quả bội thu.
Cũng có thể vì Thẩm Thiệp sau khi đọc thư tâm trạng trở nên tốt hơn, nên hắn cảm thấy món bánh kem cuộn miên quả này đặc biệt ngon, thậm chí còn hơn cả Mê hương cao. Thẩm Thiệp ăn xong một chiếc bánh kem cuộn liền vỗ tay liên tục khen mấy tiếng 'hay', khóe miệng nở nụ cười không sao ngừng lại được.
Tri Thư nhìn thấy cảm xúc bộc lộ ra ngoài như vậy của Thẩm Thiệp mà mắt y muốn lồi ra. Trong lòng y thắc mắc, món bánh kem cuộn miên quả này thật sự ngon đến vậy sao? Trước đây Diệp tiểu nương tử gửi đồ ăn đến bao nhiêu lần cũng chưa từng thấy lang quân vui vẻ như thế, hôm nay sao lại bất thường như vậy. Phản ứng của Thẩm Thiệp khiến Tri Thư vô cùng hứng thú với bánh kem cuộn, vốn dĩ y không thích đồ ngọt lắm, chỉ có Diệp Hạnh gửi thì y mới ăn, nhưng bây giờ y không cần giúp Thẩm Thiệp chuyển tin tức nữa nên đành phải cắn răng bỏ tiền ra xếp hàng mua ở Diệp Nương Tử Thực Tứ.
Khi gặp lại Diệp Hạnh, Tri Thư vẫn còn hơi ngượng ngùng, y có chút bẽn lẽn cười với Diệp Hạnh, ngược lại Diệp Hạnh thấy y thì hỏi một cách thoải mái: "Tri Thư tiểu ca đến xếp hàng mua giúp Thẩm lang quân sao?"
"À, không phải, ta, ta mua cho mình ăn." Tri Thư gãi đầu trả lời, "Ta thấy gần đây mọi người đều nói bánh kem cuộn nhà ngươi ngon, ta cũng muốn mua về nếm thử."
"Thì ra là vậy, ngươi muốn ăn thì cứ nói với ta một tiếng, lẽ ra ta phải gửi tặng ngươi mới phải, dù sao trước đây ngươi cũng đã giúp ta không ít." Diệp Hạnh vội vàng gói một hộp bánh kem cuộn cho Tri Thư. Nàng nghĩ những món điểm tâm trước đây đều do một mình Thẩm Thiệp ăn hết, nên lần này không chuẩn bị riêng cho Tri Thư một phần.
Tri Thư nào dám nhận món điểm tâm này, y đỏ bừng mặt nhét tiền vào tay Diệp Hạnh nói: "Sao có thể được, ta, ta vốn dĩ không nên nhận không đồ ăn của ngươi."
Diệp Hạnh sợ nhất cảnh mua bán mà cứ đẩy qua đẩy lại như vậy, nàng không muốn mọi người cứ nhìn chằm chằm vào mình nên đành phải nhận tiền của Tri Thư. Đợi khi Tri Thư chuẩn bị quay người rời đi, Diệp Hạnh nghĩ nghĩ rồi lại gọi y lại: "Khoan đã."
"Tri Thư tiểu ca, cái đó, những thứ ta gửi đến Thẩm phủ đã nhận được chưa?" Diệp Hạnh lại không tiện hỏi thẳng, nên chỉ có thể hàm hồ thăm dò Tri Thư.
"Những thứ đó hả, ngươi yên tâm đều đã nhận được rồi." Tri Thư tưởng Diệp Hạnh lo đồ không đến tay Thẩm Thiệp liền vội vàng trả lời.
Thấy Tri Thư chỉ nói có một câu rồi không chịu nói thêm, Diệp Hạnh cắn răng đành hỏi: “Vậy, vậy hắn đối với thứ ta gửi đi có phản ứng gì không, có bảo ngươi truyền lời gì chăng?”
“Ai da, Diệp tiểu nương tử tài nghệ của nàng còn phải lo người ăn qua không thích sao?” Tri Thư chỉ nghĩ Diệp Hạnh cũng như trước kia muốn nghe lời đánh giá, y lập tức vừa nói vừa khoa tay múa chân: “Hắn ăn một miếng liền liên tục khen ngon, còn vỗ tay nữa. Dù sao ta chưa từng thấy hắn khi ăn lại vui vẻ đến nhường ấy. Vốn dĩ hôm đó tâm trạng hắn không tốt lắm, ăn xong ngược lại lại vui vẻ hơn nhiều, nói ra ta còn phải cám ơn nàng đấy, chủ nhà tâm trạng tốt thì hạ nhân chúng ta mới dễ làm việc chứ?”
Tri Thư khen Diệp Hạnh hết lời, nhưng lại chẳng hề nhắc đến phản ứng của Thẩm Thiệp khi đọc thư nàng. Diệp Hạnh nhìn Tri Thư đang nói say sưa, nàng có chút đau đầu, nhưng cũng chỉ có thể tự trách mình không nói rõ ràng. Thế là Diệp Hạnh đành tiếc nuối tiễn Tri Thư đi, nàng đang nghĩ xem còn cách nào để hỏi được Thẩm Thiệp thì Lâm Tuyết Lan cùng Thanh Trúc đã đến tiệm của nàng.
“Mau mau mau, ta cần nàng giúp một tay.” Lâm Tuyết Lan vừa thấy Diệp Hạnh liền kéo tay nàng đi về hậu viện, thấy Diệp Đào bé nhỏ ngồi dưới mái hiên đọc sách thì không nhịn được xoa nhẹ lên cái đầu nhỏ của muội ấy.
Khi Diệp Đào đang định tủi thân vì mái tóc bị rối bời, Lâm Tuyết Lan lập tức lấy từ túi tiền ra một nắm tiền đưa cho Diệp Đào, Diệp Đào ngây người đứng tại chỗ nhất thời không biết phải làm sao.
“Ai da, chẳng qua chỉ là một nắm đồng tiền thôi mà, mau cất đi.” Lâm Tuyết Lan không để ý đến sự ngăn cản của Diệp Hạnh mà trực tiếp nhét tiền vào túi áo Diệp Đào, sau đó tiếp tục kéo Diệp Hạnh nói: “Những chuyện nhỏ nhặt này đừng để tâm, ta có chuyện muốn nhờ nàng giúp.”
Hóa ra trước đây Lâm Tuyết Lan vì sự buông thả của kế mẫu Tô thị và sự xúi giục của những nha hoàn như Thanh Mai, nên danh tiếng của nàng ở Tầm Dương phủ vẫn luôn không tốt. Lâm Tuyết Lan cũng không có mẫu thân dạy nàng cách quản lý hạ nhân, nên những người hầu bên dưới khi ra ngoài hoặc là mượn danh Lâm Thông Phán, hoặc là mượn danh nàng để ức h.i.ế.p bá tánh, bên ngoài đều đồn rằng nàng là người có tính cách cực tệ, không có giáo dưỡng, ngay cả trong số các tiểu thư quản gia nàng cũng chẳng có ai thân thiết. Nhưng từ sau buổi tiệc thưởng hoa năm ngoái, nhờ Diệp Hạnh giúp đỡ mà nàng đã gây được tiếng vang, mọi người đều biết Lâm gia nhị cô nương cũng là người có tâm, Diệp Hạnh khi đến giúp mỗi nhà cũng sẽ nói đôi lời tốt đẹp, dần dần mọi người cũng thay đổi cái nhìn về nàng rất nhiều.
“Nhưng nàng cũng biết các loại yến tiệc của chúng ta nhiều vô kể, ta dù có ngày ngày suy nghĩ thì làm sao nghĩ ra nhiều ý tưởng như vậy được, huống hồ ta vốn không thông thạo thi từ, chỉ có thể cố gắng ở những phương diện khác thôi.” Lâm Tuyết Lan trước kia rất không kiên nhẫn khi tham gia các loại yến tiệc, nàng cảm thấy những tiểu thư ngâm thơ đối đáp kia rất giả tạo, nhưng sau vài lần tiếp xúc thì phát hiện trong số họ cũng có người không giống Lâm Tuyết Nhu, hơn nữa nàng năng ra ngoài giao thiệp thì danh tiếng cũng tốt lên rất nhiều.
“Tiệm của nàng bây giờ món bánh cuộn kem táo bông là nổi tiếng nhất, chi bằng nàng làm cho ta một món mà người khác chưa từng có, như vậy ta mang ra nhất định có thể khiến họ phải nhìn bằng ánh mắt khác xưa.” Ý nghĩ của Lâm Tuyết Lan rất đơn giản, nàng tự mình không nghĩ ra cách thì Diệp Hạnh luôn có thể.
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 66
10.0/10 từ 40 lượt.
