Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 53
“Cho nên cũng là y bảo Tri Thư giúp ta đưa ra đề xuất, tìm Lê Mông Tử, ngay cả mấy cuốn tập viết của Nhan Chân Khanh cũng là y sao.” Diệp Hạnh bây giờ nghĩ đến những chuyện trước đây liền cảm thấy ngượng ngùng, nàng còn ngốc nghếch nhiều lần chân thành cảm ơn Tri Thư trước mặt Thẩm Thiệp, chắc y trong lòng đã cười nhạo nàng ngu ngốc, ngay cả một chút nghi ngờ cũng không có.
“Tìm Lê Mông Tử và tặng tập viết ư?” Thẩm Tịch chỉ biết chuyện Tri Thư giúp chuyển lời đề nghị, hai chuyện sau nàng hoàn toàn chưa từng nghe nói đến. Đề nghị thì có thể nói là để được ăn món ngọt Diệp Hạnh làm, nhưng gộp các chuyện khác lại, trong lòng nàng mơ hồ cảm thấy Thẩm Thiệp dường như đã quá tốt với Diệp Hạnh.
Diệp Hạnh thấy Thẩm Tịch cũng không rõ tất cả mọi chuyện, quả nhiên những chuyện này phần lớn đều do Thẩm Thiệp tự mình chủ ý, nàng liền tha thứ cho Thẩm Tịch lần này: “Thôi được rồi, ngươi cũng không cố ý, nhưng sau này không được lừa dối ta nữa.” “Ai da! Ngươi yên tâm, sau này ta sẽ không bao giờ nói dối ngươi nữa, ngươi không biết đâu, khoảng thời gian này ta cũng sợ bị vạch trần.” Thẩm Tịch thấy Diệp Hạnh không tức giận với mình, cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng.
Lúc này Thẩm Thiệp cuối cùng cũng được dọn dẹp sạch sẽ, y được Tống thị đỡ ngồi dậy tựa vào gối để uống thuốc. Bởi vì Thẩm Thiệp bây giờ đã hoàn toàn tỉnh táo, y lại trở về dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày, không cần Tống thị dỗ dành y cũng tự mình uống từng ngụm, chỉ có đôi lông mày hơi nhíu lại mới để lộ cảm xúc thật của y.
Khi đại phu nói Thẩm Thiệp cần uống thuốc thêm một lần nữa, Diệp Hạnh liền tự giác đi vào bếp chuẩn bị món ngọt để tráng miệng. Khi Tống thị gọi Diệp Hạnh vào, Thẩm Thiệp nghe thấy Diệp Hạnh cũng ở đây, hàng mi của y khẽ run lên. Đến khi thấy Thẩm Tịch chậm rãi bước vào, cười ngượng với y, y liền biết chuyện đã bị Diệp Hạnh biết rồi, nhất thời miếng thuốc trong miệng cũng quên nuốt xuống.
“Đây là kẹo lê mềm ta làm, bên trong chỉ dùng lê và bột củ sen, thanh nhiệt trấn tĩnh lại còn có thể tăng cường khẩu vị, mong Thẩm lang quân sớm ngày bình phục.” Diệp Hạnh bưng một đĩa kẹo lê mềm đến bên giường Thẩm Thiệp nói, nàng thấy Thẩm Thiệp ngây người nhìn mình, nghĩ đến việc y đã lừa mình lâu như vậy liền cố ý giả vờ chờ chỉ thị của y mà nhìn thẳng vào y.
Thẩm Thiệp sợ hãi nhất chuyện đã xảy ra, y còn chưa chuẩn bị tâm lý thì chuyện đã bị Diệp Hạnh biết rồi, y nhất thời không biết làm sao đối mặt với nàng. Thẩm Thiệp chỉ có thể tiếp tục cố tỏ ra bình tĩnh, một hơi uống hết nửa chén thuốc còn lại, rũ mắt xuống khẽ nói: “Diệp tiểu nương tử đã phí tâm rồi.”
Diệp Hạnh thấy dáng vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ của Thẩm Thiệp liền cảm thấy hơi buồn cười, loại thuốc đó nàng vừa bước vào đã ngửi thấy rồi, quả thật khó nuốt. Dáng vẻ này của y ngược lại khiến nàng cảm thấy Thẩm Thiệp là một thiếu niên bình thường.
Hai thỏi bạc mập mạp cầm trên tay khá nặng, cái trọng lượng nặng trịch khiến chút không vui trong lòng Diệp Hạnh đều tan biến. Dù sao thì lời nói dối của Thẩm Thiệp không hề có ác ý, ngược lại còn luôn giúp đỡ nàng, nói ra thì vẫn là nàng chiếm được tiện nghi.
Diệp Hạnh không phải là người kiểu cách, nàng nghĩ thông suốt xong liền bỏ chuyện này ra sau đầu, cũng bởi vì nàng bận rộn với việc kinh doanh cuối cùng trước Tết nên hoàn toàn không có thời gian để nghĩ thêm. Chẳng mấy chốc đã đến ngày hai mươi tám tháng Chạp, Diệp Hạnh, Vương thị cùng hai mẹ con Lâm thị đều làm thêm giờ tại tiệm để chuẩn bị những món ăn phiên bản giới hạn mừng năm Hổ mà khách đã đặt trước, còn phải làm thêm một ít cho Đồng Gia Ngõa Xá và bán tại tiệm vào ngày mai. Buổi tối thì hai mẹ con Lâm thị cũng chen chúc ở tiệm cùng các nàng một đêm.
Dù các nàng đã cố gắng chuẩn bị lượng hàng gấp mấy lần ngày thường, nhưng vẫn bị các khách hàng tìm đến mua hết sạch. Khách hàng cũng đã tính toán thời gian, mua hôm nay là tươi ngon nhất, có thể để đến Tết mà đãi khách. Mấy tháng gần đây quán ăn Diệp Nương Tử nổi tiếng khắp phủ thành, nếu trong dịp Tết bày ra những món ăn đẹp mắt của nhà nàng thì cũng là một chuyện rất có thể diện.
Chưa đến giờ trưa thì hàng hóa trong tiệm đã bán hết sạch, đợi dọn dẹp tiệm xong Diệp Hạnh liền bảo Lâm thị và Đại Nữu về sớm. Vì hai mẹ con nàng ta cũng đã làm thêm giờ cùng nhau suốt thời gian này, Diệp Hạnh không chỉ tính tiền công một ngày hôm nay cho các nàng, mà còn lì xì cho mỗi người một phong, tiền của Đại Trụ thì nhờ các nàng mang về giúp.
“Lâm thẩm tử, mau cùng Đại Nữu cầm tiền công về đi, qua năm mới thì phải lấy may mắn, không nên từ chối qua lại.” Diệp Hạnh lát nữa còn nhiều việc phải xử lý, nàng không muốn cùng Lâm thị ở đây diễn màn kịch từ chối.
Lâm thị nghĩ đến quần áo mà nàng ấy may cho họ sắp xong rồi, liền không từ chối nữa, nhận lấy lì xì rồi cùng Đại Nữu vui vẻ về nhà. Diệp Hạnh thì bí ẩn dẫn Vương thị và Diệp Đào ra ngoài đi về phía chợ.
“Hạnh nhi, chúng ta ra chợ làm gì, đồ Tết trước đó chẳng phải đã mua gần hết rồi sao?” Vương thị vốn muốn tranh thủ trời còn sớm cùng Diệp Hạnh vác đồ về làng, nếu không đợi trời tối thì sẽ quá lạnh.
Diệp Hạnh cứ dẫn các nàng đến trước một con lừa mới nói: “Nương, con đã mua con lừa này rồi, còn làm cho nó một cái xe, chúng ta có thể điều khiển xe lừa về nhà, không còn phải mệt nhọc vác một đống đồ đi bộ về nữa.” Vương thị mắt tròn xoe nhìn con lừa đang lắc lư đầu bên cạnh Diệp Hạnh và cái xe rõ ràng là mới đóng phía sau: “Cái này không rẻ đâu nhỉ, chúng ta mua xe lừa làm gì, bình thường cũng có dùng đến đâu.” “Sao lại không dùng chứ, lát nữa chỉ dựa vào nhà ta mà vác đống đồ kia về ta đã thấy đau vai rồi, đã kiếm được tiền rồi chẳng lẽ không tự cho mình thư thái một chút sao? Hơn nữa sau này con lừa này còn có thể kéo cối xay ở nhà, chúng ta có thể rảnh tay làm thêm nhiều điểm tâm hơn.” Diệp Hạnh bẻ ngón tay đếm từng lợi ích của việc mua lừa cho Vương thị: “Huống hồ con lừa này còn rẻ hơn la và ngựa rất nhiều, cả lừa lẫn xe ta chỉ tốn bốn mươi lăm lạng. Khoảng thời gian trước Thẩm lang quân phủ mới thưởng cho ta hai mươi lạng bạc làm thù lao, đó là tiền không công, có nghĩa là chúng ta chỉ cần bỏ ra hai mươi lăm lạng là có thể mua được!”
Diệp Hạnh có cả một đống lý lẽ cùn, Vương thị tự thấy mình không nói lại nàng, nhưng nàng ta nghĩ đi nghĩ lại thấy mua xe lừa quả thật tiện lợi hơn rất nhiều, liền gật đầu đồng ý: “Mua thì mua đi, ngươi đó! Ngươi đã nghĩ kỹ rồi còn hỏi ta làm gì, e là ngươi đã đưa tiền cho người ta rồi ấy chứ.” Diệp Hạnh vội vàng ôm Diệp Đào lên chắn trước mặt mình, cười hì hì nói: “Nương quả thật càng ngày càng thông minh rồi, con đã đặt cọc hai mươi lạng, còn hai mươi lăm lạng còn lại chẳng phải hôm nay con đang bàn với nương sao, nương đồng ý rồi con mới móc tiền ra.”
Dù khi chi tiền có xót ruột đến mấy, cuối cùng Diệp Hạnh cẩn thận cùng Vương thị và Diệp Đào lái xe về nhà vẫn rất vui vẻ. Xe lừa của các nàng không rộng rãi thoải mái bằng xe ngựa của Thẩm phủ, Lâm phủ, nhưng cũng có thể chất được kha khá đồ đạc, người ngồi bên trong cũng không còn phải đi bộ trong gió lạnh nữa. Nếu không phải thật sự cần có người điều khiển lừa, Diệp Hạnh đã muốn ngồi vào trong xe rồi, nhưng Diệp Đào ngồi trong xe ấm áp lại tò mò không chịu ngồi yên. Nàng khi thì bò ra cửa sổ nhìn cảnh vật bên ngoài, khi thì lại muốn bò ra ngoài xe cùng Diệp Hạnh điều khiển lừa, bận rộn đến toát cả mồ hôi. Vương thị đành ôm nàng vào lòng không cho nhúc nhích, sợ xe lừa lắc lư làm nàng bị ngã.
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 53
10.0/10 từ 40 lượt.
