Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Chương 142


 


Trong lòng Hội trưởng khẽ động, nghe vậy lập tức tinh thần phấn chấn, y nghiêng người về phía trước hỏi Thẩm Thiệp: “Dám hỏi Thẩm tiểu lang quân làm cách nào để tranh thủ tiên cơ tiến thêm một bước?”


“Hội trưởng sao không trực tiếp tố cáo Tri châu Phủ Châu lên Tri phủ và Tuần phủ đại nhân về việc lạm dụng quyền hạn, ép mua ép bán. Như vậy vừa có thể giữ được danh tiếng của ngài, vừa có thể triệt để giải quyết việc Tri châu Phủ Châu cưỡng ép mua theo định mức.”


“Cái này, cái này làm sao mà được, ta không những không tuân theo lại còn đi tố cáo với Tri phủ và Tuần phủ đại nhân, lời ngài nói đâu phải là mở cho ta một con đường khác, mà là muốn ta đánh đổi cả mạng già này chứ!” Hội trưởng liên tục xua tay lắc đầu nói, “Không được, bao nhiêu năm nay ta vất vả lắm mới duy trì được mối quan hệ tốt đẹp với các quan viên Tầm Dương, đạt được sự cân bằng, làm sao có thể vì một cửa tiệm điểm tâm nho nhỏ mà xé toạc mặt nạ, đến lúc đó đừng nói Tri châu Phủ Châu sẽ ghi hận ta, mà ngay cả các quan viên ở nơi khác cũng sẽ căm ghét ta!”



Thẩm Thiệp đối với phản ứng của Hội trưởng không hề bất ngờ, y biết Hội trưởng cả đời cẩn trọng, muốn thuyết phục y chủ động ra tay đối phó với Tri châu Phủ Châu chắc chắn sẽ bị y từ chối. Vì vậy, Thẩm Thiệp không vội vàng bắt y quyết định, mà chỉ ý tứ sâu xa nói: “Tri châu Phủ Châu quả thực mới nhậm chức hơn một năm, nhưng Tri phủ đại nhân thì sắp mãn nhiệm, đang chờ triều đình điều động. Nếu lúc này hắn ta có được một cơ hội lập công lớn, ngài nói xem hắn ta có cảm ơn người đã tạo cơ hội cho hắn ta thể hiện không. Lại có Thẩm Tuần phủ đứng ra bảo lãnh, nghĩ rằng Tri phủ đại nhân nhất định sẽ thuận lợi thăng quan.”


Hội trưởng nghe xong lời Thẩm Thiệp, kinh ngạc nhìn y, không ngờ y không chỉ muốn nói giúp cô nha đầu đó, mà còn muốn một mũi tên trúng hai đích, lợi dụng y để hạ bệ Tri châu Chu, sau đó tạo cơ hội lập công cho Tri phủ và Thẩm Tuần phủ. Ai cũng biết danh tiếng thanh liêm của Thẩm Tuần phủ từ lâu, vì vậy vừa nghe tin y sắp đến Tầm Dương, giới quan trường ai nấy đều thu liễm tác phong rất nhiều, đặc biệt là ở phủ thành ngay dưới mắt y lại càng tỏ ra một cảnh tượng yên bình, hòa thuận.


Còn các địa phương tuy vẫn còn nhiều vấn đề ở các mức độ khác nhau, nhưng dân không cáo thì quan không xét, chẳng mấy ai dám ra mặt tìm Thẩm Tuần phủ tố cáo, vì vậy một năm qua ngoài việc giúp đỡ cứu trợ thiên tai, khuyến khích nông nghiệp đều tiến triển thuận lợi, còn việc loại bỏ những ung nhọt trong quan trường vẫn gặp nhiều trở ngại. Từ lâu đã nghe nói vị Thẩm tiểu lang quân này không chỉ từ nhỏ đã tài hoa xuất chúng, thậm chí còn thường xuyên ở bên cạnh Thẩm đại nhân xem ông xử lý các việc, mười mấy năm tai nghe mắt thấy, thảo nào y lại có thể nghĩ ra cách mượn chuyện lần này để giúp Thẩm đại nhân giải quyết rắc rối.


“Chuyện này còn có gì phải do dự nữa, ngươi nghĩ Thẩm đại nhân đến Tầm Dương để làm gì. Bây giờ hắn ta vẫn chưa thực sự ra tay, nếu không thì sớm muộn gì cũng phải ép các ngươi nói ra sự thật để thanh lọc quan trường. Hiện giờ có sự ám chỉ của Thẩm tiểu lang quân, nếu ngươi chủ động ra tay còn có thể vớt vát được danh tiếng tốt, ấn tượng tốt.” Tăng Sở cũng không phải kẻ ngốc, thấy Hội trưởng vẫn còn chút do dự liền lập tức thêm lửa: “Theo ta được biết, Tri châu Phủ Châu nhậm chức hơn một năm đã chia sẻ rất nhiều nhiệm vụ cho hành hội, nếu bây giờ không hạ bệ hắn ta, đợi đến khi Thẩm Tuần phủ rời khỏi Tầm Dương thì hắn ta chẳng phải sẽ càng ngang ngược vô pháp hơn sao, đến lúc đó e rằng không phải là ngài có thể kiểm soát được nữa đâu.”


Những lời dụ dỗ của Tăng Sở cùng với vẻ ung dung, tự tin của Thẩm Thiệp khi ngồi uống trà đã thúc đẩy Hội trưởng. Y gõ gậy rồi hạ quyết tâm: “Được, lần này ta sẽ mạo hiểm một phen. Đến khi Diệp tiểu nương tử bị nhắm tới lần nữa, ta sẽ ám chỉ nàng tỏ ra yếu thế và từ chối mua theo định mức, đến lúc đó Vạn quản sự và Vạn phu nhân chắc chắn sẽ gây áp lực cho hành hội và Diệp tiểu nương tử, khi ấy ta sẽ làm lớn chuyện, trực tiếp tố cáo lên Tri phủ và Tuần phủ đại nhân.”



“Tốt, vậy mọi việc sau này xin giao cả cho Hội trưởng, ta chờ tin tốt của ngài.” Thẩm Thiệp khép quạt lại, định dẫn Tăng Sở rời đi. Khi đi, y nhìn thoáng qua Hội trưởng với vầng trán lấm tấm mồ hôi và nói: “Sau khi mọi chuyện thành công, ngài có thể ghé qua Diệp nương tử thực quán. Nàng ấy có băng để hạ nhiệt và các loại đồ uống lạnh như chè hạt sen, ngài sẽ không hối hận khi giữ lại cửa tiệm của nàng đâu.”


“Ê, ngươi vừa nãy tại sao lại đồng ý không nói trước cho Diệp Hạnh, nhỡ đâu cô nha đầu đó cứ bướng bỉnh không chịu nhận thua thì sao?” Tăng Sở vừa ra khỏi cửa đã vội vã đuổi theo hỏi Thẩm Thiệp. Theo suy nghĩ của y, đương nhiên là phải nói cho Diệp Hạnh thì mọi chuyện mới thuận lợi, nếu không Diệp Hạnh không chịu thua thì chẳng phải kế hoạch của bọn họ sẽ bị chậm trễ ư.


“Chúng ta không thể để lộ chuyện ra ngoài là lời đảm bảo với Hội trưởng, nếu không ông ấy sẽ không yên tâm chuẩn bị tố cáo Tri châu Phủ Châu.” Thẩm Thiệp lúc đó đáp lời dứt khoát còn có một nguyên nhân khác, “Ta tin với sự thông minh của Diệp Hạnh, nàng nhất định sẽ hiểu được ám chỉ của Hội trưởng, hơn nữa ta cũng tin nàng sẽ không để Vạn quản sự dắt mũi nữa, nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện này.”


Tăng Sở từ khi biết Thẩm Thiệp thích Diệp Hạnh thì mỗi lần nghe Thẩm Thiệp khen Diệp Hạnh lại thấy ê cả răng, y đùa cợt nói: “Không ngờ ngươi lại tin tưởng Diệp tiểu nương tử đến vậy, nhỡ đâu lần này nàng ấy bị chọc tức mà cứ nhất quyết đối đầu với Vạn quản sự thì sao. Ta còn nghe nói lần trước nàng ấy mua thịt heo về làm thịt heo khô ngay trong đêm, còn đặc biệt sai khách đến Đồng Gia Ngõa Xá để ăn đó.”


Thẩm Thiệp liếc nhìn Tăng Sở, lạnh nhạt nói: “Ta chính là tin nàng, nàng ấy không phải Lâm nhị cô nương của ngươi.”



“Ngươi, ngươi cứ khen nàng đi, sao đột nhiên lại nói đến Tuyết Lan, ngươi đúng là lòng dạ độc ác!” Tăng Sở định đuổi theo Thẩm Thiệp để tranh cãi một phen, nhưng Thẩm Thiệp đã đi trước một bước, nhảy lên ngựa rồi phóng đi mất. Trên đường phố phủ thành y cũng không thể phóng nhanh đuổi theo, đành tiu nghỉu quay ngựa về nhà.


Vạn quản sự từ ngày đó bắt đầu thu thập tất cả các bằng chứng về việc hành hội bị phân bổ nhiệm vụ mua theo định mức, hắn ta làm thành hai bản, một bản chỉ có bằng chứng về việc Tri châu Phủ Châu ép mua ép bán, còn một bản là tất cả các bằng chứng về việc hành hội những năm qua đã nhận nhiệm vụ của tất cả các quan lớn nhỏ. Hắn ta quyết định đợi đến khi tình hình phát triển rồi mới quyết định lấy bản nào ra, nếu Thẩm Tuần phủ thực sự có quyết tâm thanh lọc quan trường Tầm Dương, thì hắn ta sẽ giao nộp tất cả, đợi chuyện kết thúc ít nhất thì khi hắn ta còn làm Hội trưởng, hành hội có lẽ sẽ không gặp chuyện gì.


Nghĩ đến đây, Hội trưởng kinh ngạc nhìn Diệp Hạnh, không ngờ y còn chưa ám chỉ mà Diệp Hạnh đã chủ động ra tay, tuy không phải là yếu thế, nhưng cũng thuận thế có xu hướng làm lớn chuyện này. Nếu không phải hạ nhân nói Thẩm Thiệp và Tăng Sở sau ngày hôm đó không còn liên lạc gì với Diệp Hạnh, y thậm chí còn nghi ngờ Thẩm Thiệp và Tăng Sở đã tiết lộ mọi chuyện cho nàng.


“Hội trưởng, Diệp tiểu nương tử dựa vào việc mua theo định mức mà kiếm được tiền, nay lại lớn tiếng nói không giúp hành hội gánh vác, ngài nói xem nàng ta có phải từ tận đáy lòng không muốn hòa nhập vào hành hội, loại người như vậy chúng ta làm sao có thể giữ lại trong hành hội Tầm Dương phủ?!” Vạn quản sự thấy Hội trưởng tức giận vì hai người họ tranh cãi liền lập tức bóp méo sự thật, xuyên tạc lời Diệp Hạnh.


 


 



Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Story Chương 142
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...