Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 137
Trong phủ thành, tiệm mới mở buôn bán hồng phát nhất gần một năm nay, lại chưa từng tham gia khoa mãi của hành hội, thì chỉ có Diệp nương tử thực quán của Diệp Hạnh. Lời Vạn quản sự vừa dứt, các chưởng quầy khác đều nhao nhao nhìn về phía Diệp Hạnh. Hội trưởng thuận theo ánh mắt mọi người, cũng nhìn về phía Diệp Hạnh, từ tốn hỏi: “Nàng chính là chưởng quầy của tiệm ấy ư?”
Thấy mọi người đều nhìn nàng, Diệp Hạnh đành hướng hội trưởng hành lễ rồi mới đáp lời: “Tiệm của ta quả thật mới mở, chưa từng tiến hành khoa mãi.”
“Hội trưởng, tiệm của nha đầu này mới mở chưa đầy một năm, trước kia chỉ là một tiệm nhỏ, gần hai ba tháng nay mới mở rộng. Khoa mãi này lẽ ra vẫn chưa đến lượt một tiệm nhỏ như nàng ta gánh vác chứ.” Đồng quản sự thầm trừng mắt nhìn Vạn quản sự, chỉ vì y lắm lời mà cứ nhất định muốn tiệm nhỏ như Diệp Hạnh phải gánh vác khoa mãi. Hơn nữa, Diệp Hạnh năm xưa kết oán với Vạn quản sự cũng là vì ngõa xá của họ. Đồng quản sự cảm thấy xét cả tình lẫn lý, y đều không thể khoanh tay đứng nhìn.
Song, các chưởng quầy của những thương tiệm khác lại không nghĩ vậy. Nếu Diệp Hạnh không gánh vác khoa mãi, vậy thì trong số họ ắt phải có người gánh. Chẳng ai muốn vô cớ dâng tiền cho quan phủ. Thế là, vài chưởng quầy của những tiệm lớn hơn, vốn có khả năng phải gánh vác khoa mãi lần này, liền hừ một tiếng về phía Đồng quản sự. Họ chỉ vào Đồng quản sự và Diệp Hạnh nói: “Đồng quản sự, ngươi nói vậy chẳng phải quá bất công sao? Ở đây lớn nhỏ tiệm đều đã từng khoa mãi, dựa vào đâu mà nàng ta lại không được? Biết các ngươi quan hệ tốt, nhưng cũng không thể như vậy. Nếu không, Đồng gia ngõa xá các ngươi gia đại nghiệp đại, buôn bán cũng ngày càng phát đạt, ngươi hãy thay nàng ta gánh vác khoa mãi lần này đi!”
“Đúng vậy, đúng vậy! Nàng ta nếu ngay cả khoa mãi cũng không gánh vác thì chi bằng đừng mở tiệm nữa. Huống hồ, nhà họ toàn là nữ nhân, đến lúc đó đâu có ai đi phục dịch. Bỏ ra chút tiền thì đã sao? Một miếng điểm tâm bán hai ba mươi văn đó!” Có vài tiệm điểm tâm đã sớm bất mãn việc Diệp Hạnh cướp mất mối làm ăn của họ, đáng ghét hơn là điểm tâm của tiệm nàng ta còn bán đắt hơn họ.
Vạn quản sự chính là nắm được tâm lý này của họ, mới nghĩ ra cách này để chỉnh đốn Diệp Hạnh. Có nhiều chưởng quầy tiệm như vậy phụ họa, dù Đồng quản sự có phản đối nữa cũng chẳng ích gì. Còn về Nghiêm Cốt, y e rằng sẽ không vì Diệp Hạnh mà đứng ra gánh vác chuyện này.
“Hội trưởng, chi bằng hỏi ý kiến Diệp tiểu nương tử đi, biết đâu nàng ấy tự mình đồng ý thì sao?” Vạn quản sự cố ý cười khiêu khích Diệp Hạnh. “Diệp tiểu nương tử, ý nàng thế nào?”
Diệp Hạnh biết hôm nay không đồng ý thì không được, nếu không Vạn quản sự sẽ dùng chuyện này mà làm lớn chuyện. Vả lại nàng cũng không muốn ngay lần đầu tiên đã vì chuyện này mà đắc tội với hội trưởng cùng các đồng nghiệp khác. Thế là nàng liền trong ánh mắt lo lắng của Đồng quản sự và Nghiêm Cốt mà đáp: “Nếu đây là quy định của hành hội, vậy ta đã đến đây gần một năm rồi, xin nhận gánh vác khoa mãi lần này. Kính xin hội trưởng cho ta xem hàng.”
“Tốt! Nàng chịu chủ động gánh vác thì tốt nhất rồi, như vậy cũng có thể nhanh chóng hòa nhập vào hành hội Tầm Dương phủ thành chúng ta hơn. Kẻ đến, mang lô trà ấy ra cho Diệp tiểu nương tử xem.” Hội trưởng rất hài lòng với câu trả lời của Diệp Hạnh, y vuốt vuốt chòm râu rồi sai người mang số trà do quan phủ Phủ Châu đưa tới cho Diệp Hạnh kiểm tra.
Trà vừa được dỡ túi, mọi người đều “a” một tiếng. Đợi đến khi hỏa kế mở hết tất cả các túi, họ bắt đầu nhìn Diệp Hạnh bằng ánh mắt đồng cảm. Trà trong túi, dù là bạch trà hay lục trà, đều tàn khuyết không đồng đều, chẳng tìm được lấy một phiến lá nguyên vẹn. Nhưng nếu nói là trà bột thì còn kém xa, nói chung là chẳng ra thể thống gì. Thế này thì làm sao bán cho người ta đây.
Đồng quản sự đầy mặt thầm mắng: “Đã biết đồ khoa mãi là đồ nát rồi, không ngờ bây giờ lại nát đến thế này! Trong quan phủ quả nhiên ẩn chứa quá nhiều thứ ô uế!” Nhưng Diệp Hạnh đã nói ra rồi, lúc này có hối hận cũng chẳng ích gì, trái lại còn khiến hội trưởng có ý kiến với nàng.
May mắn thay, Diệp Hạnh đã sớm chuẩn bị tâm lý, nếu không sắc mặt nàng bây giờ chắc chắn sẽ vô cùng khó coi. Nhưng nàng không muốn bị Vạn quản sự cùng những người khác xem thường, bèn lặng lẽ đặt những phiến trà tàn khuyết vào lòng bàn tay, suy nghĩ xem có cách nào dùng hết số này không.
“Diệp tiểu nương tử xem xong rồi ư? Nếu đã ưng thuận thì cứ cân trọng rồi giao tiền đi.” Hội trưởng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng của loại trà này, nhưng y lăn lộn phong ba bão táp bao năm nay, đối với chuyện quan phủ cường mua cường bán đã sớm thành thói quen. Trái lại còn muốn xem rốt cuộc Diệp Hạnh sẽ xử lý số trà này thế nào.
Chờ khi cân trọng xong, hội trưởng đưa ra cái giá mà Phủ Châu đưa ra, ba mươi văn một cân. Cái giá này lại khiến mọi người hít vào một hơi khí lạnh. Loại trà vụn còn chưa đạt cấp thấp nhất này vậy mà có thể bán tới ba mươi văn một cân, không biết còn tưởng là trà phiến bình thường nữa chứ. May mắn lần này không phải họ khoa mãi, nếu không chắc phải đau lòng mấy tháng không nuốt trôi cơm. Về sau gặp phải khoa mãi do Phủ Châu phân bổ xuống thì tránh được chừng nào hay chừng đó thôi. Ngay cả Vạn quản sự cũng không khỏi thầm bội phục Vạn thị trong lòng. Nàng ta ngay cả loại trà phẩm chất thế này cũng dám ra giá như vậy, quả thật vì tiền mà chẳng cần sĩ diện nữa rồi.
Diệp Hạnh hít sâu một hơi, đợi tâm trạng ổn định lại mới mở lời. Nhưng cổ họng nàng vẫn thắt lại: “Được, chốc nữa ta sẽ về lấy tiền.”
Vừa ra khỏi đại môn, Nghiêm Cốt không màng đến chuyện bất tiện giữa hai người mà lo lắng hỏi Diệp Hạnh: “Nàng vẫn ổn chứ? Có cần chia sẻ một ít trà cho chúng ta giúp nàng gánh vác phần nào không?”
Đồng quản sự cũng gật đầu phụ họa bên cạnh. Diệp Hạnh mỉm cười với hai người nói: “Thôi vậy. Lần này trà cũng không quá nhiều, số tiền này ta cũng có thể lấy ra được. Huống hồ, số trà này các ngươi mang về cũng vô dụng. Chi bằng ta nghĩ cách, xem xem có thể dùng chúng thế nào. Thật sự không được thì làm hết thành trà sữa vậy.”
Song, Diệp Hạnh vừa dứt lời thì thấy Vạn quản sự từ phía sau chậm rãi đi tới. Y nhìn Diệp Hạnh nói đầy thâm ý: “Diệp tiểu nương tử vẫn thật có khí phách. Loại trà thế này mà ba mươi văn một cân cũng nói mua là mua. Không biết nàng phải bán bao nhiêu ly trà sữa mới dùng hết được đây. Tuy nhiên ta quả thật bội phục nàng hào sảng như vậy, qua hôm nay nàng chắc chắn lại có thể làm vang danh Tầm Dương phủ một phen rồi.”
“Họ Vạn kia, ngươi chiêu mộ không được nhân tài thì muốn hủy hoại nàng ta sao? Hôm nay nếu không phải do ngươi đề nghị thì làm sao đến lượt Diệp Hạnh phải khoa mãi. Tầm Dương phủ chúng ta từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ một tiệm nhỏ mới mở chưa đầy một năm mà phải gánh vác nhiều khoa mãi đến thế. Bắt nạt một đứa trẻ, ngươi đúng là có bản lĩnh!” Đồng quản sự thấy bộ dạng âm dương quái khí của Vạn quản sự thì tức đến không chịu nổi, ngay trên phố đã chỉ thẳng vào mũi y mà mắng xối xả.
Mục đích của Vạn quản sự đã đạt được, y lười đôi co với Đồng quản sự nữa. Y phẩy quạt, lòng vui vẻ, chuẩn bị đi uống chút tiểu tửu để ăn mừng. Diệp Hạnh nhìn bóng lưng thong dong tự tại của y mà trong lòng cảm thấy bất an. Nếu Vạn quản sự thật sự muốn trả thù nàng, sẽ không chỉ đơn giản như vậy. Nàng luôn cảm thấy y còn có âm mưu lớn hơn đang chờ đợi nàng.
“Sao vậy? Có phải lời y nói khiến nàng khó chịu không? Nàng yên tâm đi, y chỉ là một kẻ tiểu nhân đê tiện thích xem trò cười thôi. Chờ chuyện trà này qua đi xem y còn cười cái gì.” Đồng quản sự vội vàng an ủi Diệp Hạnh. Bởi vì suy đoán của Diệp Hạnh không có căn cứ, nên nàng không nói cho Đồng quản sự và Nghiêm Cốt. Nàng chỉ trên đường về nhà liên tục nghĩ cách xử lý số trà đó.
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 137
10.0/10 từ 40 lượt.
