Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 135
“Diệp tiểu nương tử, hành hội sáng mai sẽ mở họp. Đó là lần đầu tiên ngươi tham gia hành hội, nhất định phải nhớ đừng đến muộn, đến đó thì ít nói nhiều làm.” Đồng quản sự vừa nghe nói hành hội có việc liền cảm thấy mí mắt cứ giật liên tục, gần đây phủ thành cũng không nghe nói có chính sách mới gì mà lại triệu tập mọi người họp chắc chắn không phải chuyện tốt, hắn ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn tự mình đến nói cho Diệp Hạnh biết, tránh cho nàng ta tuổi trẻ bồng bột đến đó lại cãi nhau với người khác.
Diệp Hạnh cảm thấy ngữ khí của Đồng quản sự như thể cuộc họp hành hội này không phải chuyện tốt, bởi vậy nàng trịnh trọng hứa với Đồng quản sự: “Đa tạ Đồng quản sự đã báo cho ta biết, ngày mai ta nhất định sẽ đi thật sớm, hơn nữa tuyệt đối sẽ không nói lung tung!”
“Hạnh nhi, con nói xem ngày mai họp là để làm gì, sao Đồng quản sự lại mang vẻ mặt nặng nề như vậy?” Lâm thị nhìn Đồng quản sự rời đi liền vội vàng bàn bạc với Diệp Hạnh, trong lòng nàng có chút hoảng loạn, không biết phải làm sao cho phải, “Hay là, con giả vờ bệnh ngày mai đừng đi nữa, trong lòng ta đột nhiên cảm thấy bất an.”
“Nương đừng quá lo lắng, cùng lắm là để mọi người đóng thêm chút tiền lo lót, vả lại cũng không phải một mình ta như vậy. Nếu lần này ta giả bệnh, nhưng sau này còn nhiều lần nữa, chẳng lẽ không thể mỗi lần đều giả bệnh sao, như vậy mới khiến người ta nắm được nhược điểm mà bàn tán.” Diệp Hạnh khoác tay Lâm thị đi vào phòng, “Ngày mai còn không biết họp bao lâu, tiệm sẽ giao lại cho nương. Tiểu Đào Tử, ngày mai tỷ tỷ không có ở đây, con phải ngoan ngoãn nghe lời nương, tự mình mặc quần áo, tự mình ăn cơm.”
Diệp Đào ngồi trên giường ngoan ngoãn gật đầu, Lâm thị thấy Diệp Hạnh vẻ mặt thoải mái, để không làm rối loạn tâm trí nàng thì liền nuốt hết những lời muốn nói, chỉ mong ngày mai chỉ là một số chuyện nhỏ.
Diệp Hạnh vốn dĩ không cần dậy quá sớm vì tiệm thường ngày không còn làm bánh nướng, bánh màn thầu nữa, nhưng nàng một đêm đều nhớ lời Đồng quản sự dặn dò, vậy mà khi trời vừa hửng sáng đã tự nhiên tỉnh giấc. Diệp Hạnh ra sân múc nước rửa mặt, phát hiện Lâm thị vậy mà cũng đã dậy, nàng thấy Diệp Hạnh đi ra thì thở phào nhẹ nhõm.
“Nương, người cũng thức dậy sớm thế.” Diệp Hạnh nhìn quầng thâm dưới mắt Lâm thị mà bất lực nói, “Hành hội họp là chuyện bình thường, sao nương lại làm như gặp phải đại địch vậy. Lát nữa Đại Nữu và các nàng đến, nương hãy nhân cơ hội quay lại ngủ một giấc trọn vẹn, nếu không cả ngày sẽ không có tinh thần, khách nhìn thấy cũng sẽ giật mình.”
Diệp Hạnh ăn một bát bún nước ở ven đường rồi đi đến nơi nghị sự, may mắn nàng đến sớm nên ở đó chỉ có lác đác vài vị chưởng quỹ trẻ tuổi đang chờ. Diệp Hạnh thầm đánh giá một chút, mấy tiệm của mấy vị này đều không lớn, thời gian mở tiệm cũng chỉ dài hơn nàng một chút, thảo nào lại đến sớm như nàng.
Mặc dù mọi người đều mở tiệm ở phủ thành, nhưng hầu như không có giao thiệp qua lại, mọi người chỉ đơn giản chào hỏi nhau rồi đứng lúng túng cách xa nhau hai cánh tay. Hơn nữa ở phủ thành rất ít khi có nữ chưởng quỹ, những vị chưởng quỹ nam không quen Diệp Hạnh ít nhiều đều có chút coi thường nàng, hiếm khi gặp mặt bọn họ liền tụ lại xì xào bàn tán. Diệp Hạnh cũng không muốn tự chuốc lấy sự vô vị nên không lại gần đó, chỉ bắt đầu quan sát cách trang trí trong phòng để g.i.ế.c thời gian.
Lại đợi thêm hơn một khắc đồng hồ, các chưởng quỹ khác của phủ thành mới chậm rãi đến. Nhưng mỗi người vào đều cẩn thận giữ khoảng cách với Diệp Hạnh. Cuối cùng, khi Diệp Hạnh sắp buồn ngủ đến mức ngáp, Đồng quản sự và Nghiêm Cố đã đến, Diệp Hạnh vội vàng nghênh đón.
Từ khi Nghiêm Cố biết Ngô thị lại tìm đến Lâm thị nhưng vẫn không có tin tức gì thì hắn đã hiểu ý của Diệp Hạnh. Khoảng thời gian này hắn hầu như không đến tiệm của Diệp Hạnh tìm nàng, ngay cả chuyện làm ăn cũng sai hạ nhân thay mặt truyền lời. Hôm nay bất chợt gặp lại Nghiêm Cố có chút lúng túng, nhưng trước mặt mọi người hắn chỉ có thể gật đầu chào hỏi Diệp Hạnh.
Diệp Hạnh cũng biết Nghiêm Cố vì Ngô thị tùy tiện se duyên mà có chút không tự nhiên, nàng liền tập trung kéo Đồng quản sự nói chuyện, chỉ thỉnh thoảng cũng hỏi thăm Nghiêm Cố đang đứng một bên, dù sao trong mắt mọi người bọn họ vẫn là đối tác.
“Được rồi, mọi người đều đã đến đông đủ, chúng ta bây giờ bắt đầu họp thôi.” Một lão nhân trông có vẻ đức cao vọng trọng chính là hội trưởng hành hội Tầm Dương thành, ông ta tuy đã già nhưng giọng nói vẫn còn vang dội, lời vừa dứt cả căn phòng liền trở nên yên tĩnh, tất cả các chưởng quỹ đều nhìn về phía ông ta.
“Chắc hẳn mọi người đều đã cảm nhận được sự bất thường của thời tiết năm nay, nay còn chưa đến tháng Bảy mà đã nóng không chịu nổi rồi, thậm chí ở thôn quê còn có người vì thế mà ngã gục trên ruộng đồng.” Hội trưởng nhìn xuống dưới, thấy vẻ mặt mọi người đều như đã biết trước thì tiếp tục nói, “Cho nên quan phủ muốn chúng ta năm nay tăng hai thành tiền hành hội, dùng để mua thuốc men và trà nước cho bách tính trong mùa hè. Đây cũng coi như là một việc công đức, mọi người cứ coi như là làm việc thiện tích đức đi.”
“Trước đó vừa mới tăng tiền hành hội một lần, cũng vì Thẩm đại nhân đến mới không tiếp tục tăng nữa, ai ngờ bây giờ lại muốn tăng hai thành, còn không biết qua năm nay có giảm xuống không nữa.” Dưới trướng nhiều chưởng quỹ đang xì xào phàn nàn, đặc biệt là một số tiệm vốn không lớn, dựa vào lời ít bán nhiều, tiền hành hội vừa tăng lên bọn họ như bị cắt thịt vậy.
Diệp Hạnh thấy Đồng quản sự và Nghiêm Cố cũng nhíu chặt mày, e rằng tiền hành hội quả thật là tăng mãi không ngừng, chỉ sợ đến lúc đó bên này vừa đóng xong tiền hành hội thì bên kia lại tăng giá, khổ vẫn là lão bách tính. Nhưng mọi người cũng chỉ là miệng kêu than, ai cũng biết triều đình quy định thì không thể thay đổi, cho nên không ai dám đứng ra làm chim đầu đàn để đặt câu hỏi về chuyện này.
Hội trưởng nhắm mắt lại như thể không nghe thấy những lời đó, đợi đến khi tiếng phàn nàn xì xào nhỏ dần ông ta mới chậm rãi mở mắt nói: “Còn một chuyện nữa, quan phủ Phủ Châu đã nhập về một lô trà, vốn định coi như thể tuất mà phát cho sai dịch bên dưới, ai ngờ tên gian thương đó lại dùng đồ kém chất lượng để độn hàng, bên trong toàn là trà vụn. Bây giờ lô trà đó chỉ có thể đem cho các tiệm trong phủ thành chúng ta tiêu thụ thôi.”
Mọi người vừa nghe còn phải chịu "khoa mãi" thì vẻ mặt càng thêm khổ sở. Nếu là trà bình thường thì thôi đi, nhưng trà vụn hư hỏng đó mang về bán cho ai. Gian thương sao dám dùng thủ đoạn quá đáng như vậy để lừa gạt quan phủ, nhắm mắt lại cũng biết là người trong quan phủ ăn tiền lót tay, rồi lại để cho những thương nhân như chúng ta phải trả giá.
“Sớm đã nghe nói Tri châu Phủ Châu mới nhậm chức làm quan chẳng ra sao, nhưng vơ vét tiền của thì rất giỏi, chẳng trách chức quan của hắn ngày càng tốt, không chịu nổi người ta trong tay có tiền có thể lo lót!” Rất nhiều người lập tức nghĩ đến Tri châu Phủ Châu mới nhậm chức. Ban đầu Lâm Thông Phán và những người khác ở Phủ Tầm Dương cũng bóc lột như vậy, nhưng sau khi Thẩm Tuần Phủ đến, Lâm Thông Phán lập tức thay đổi tính nết, kéo theo những người khác cũng cùng làm quan thanh liêm.
Chẳng qua phủ thành Tầm Dương cách Phủ Châu còn một khoảng cách, Chu Tri châu ỷ vào Thẩm đại nhân không thể lúc nào cũng giám sát nên mới dám làm càn.
Mọi người đều hằn học nguyền rủa Chu Tri châu đáng ghét, nhưng không một ai đứng ra đảm nhận lần "khoa mãi" này. Hội trưởng liếc nhìn đám thương nhân đang ồn ào bên dưới, gõ gõ cây gậy rồi lại hỏi: “Lần "khoa mãi" này ai sẽ đảm nhận, số lượng cũng không nhiều lắm, trong phủ thành có không ít tiệm lớn làm ăn phát đạt, tiêu thụ hết chắc hẳn không khó.”
Hạ nhân nghe xong vẫn trầm mặc không nói. Lúc này Vạn quản sự bỗng nhiên đứng ra, cứ ngỡ y cũng đổi tính, chuẩn bị gánh vác khoa mãi, ai ngờ y lại nói: “Không hay hội trưởng có biết trong phủ thành chúng ta gần đây một năm nay có một tiệm mới mở, buôn bán vô cùng hồng phát, nhưng trước nay chưa từng tham gia khoa mãi. Chi bằng, hãy để lần này là nó đi.”
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 135
10.0/10 từ 40 lượt.
