Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Chương 127


 


Vương thị đã đoán trước Ngô thị sẽ tức giận, nhưng nàng không ngờ Ngô thị lại kiên quyết muốn Diệp Hạnh làm con dâu. Nàng vụng về ăn nói, nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể cố gắng gượng cười gật đầu nói: “Vậy, vậy ta sẽ suy nghĩ lại.”


Ngoài cửa, một đôi tay siết chặt thành nắm đấm, cho đến khi tiểu nhị dẫn đường vội hoàn hồn, cúi người xin lỗi: “Thứ lỗi, thứ lỗi, ta dẫn sai đường rồi, xin mời ngài đi lối này.” Thẩm Thiệp lúc này mới tỉnh táo lại, chàng nhìn chằm chằm vào phòng riêng đó rồi mới xoay người cùng tiểu nhị rời đi.


Cuối cùng Thẩm Thiệp cũng được tiểu nhị dẫn vào đúng phòng riêng, bên trong một đám bạn học đã sớm bắt đầu ngâm thơ đối đối và thảo luận chuyện khoa cử. Thẩm Thiệp ngồi đó mà liên tục thất thần, các bạn học khác đã quen với sự trầm mặc ít nói của chàng nên không phát hiện ra điều gì bất thường, chỉ có Tăng Sở biết tâm tư chàng không ở đây.


“Ngươi sao vậy, vừa vào đã lơ đãng rồi, trước đây ngươi dù không nói chuyện cũng sẽ lắng nghe người khác nói gì, hôm nay sao lại thành ra thế này?” Tăng Sở ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thiệp, chàng dùng lòng bàn tay vẫy vẫy vài cái trước mắt Thẩm Thiệp: “Ê ê ê, ta nói chuyện với ngươi, ngươi sẽ không nghe sao. Có chuyện phiền lòng gì có thể nói với ta.”



Tăng Sở cũng rất quen với Diệp Hạnh và biết tâm ý của Thẩm Thiệp, Thẩm Thiệp chỉ do dự một lát liền ghé vào tai Tăng Sở nói nhỏ những chuyện vừa nghe được. Nhưng Thẩm Thiệp chỉ nghe được nửa sau lời Ngô thị nói và lời Vương thị nói sẽ suy nghĩ, liền cho rằng hai nhà lớn đều có ý định kết thân, do đó, khi truyền đến tai Tăng Sở cũng là như vậy.


“Không phải chứ, mẹ Diệp Hạnh sao lại ưng ý Nghiêm Cố, sẽ không thật sự muốn gả nàng cho y chứ.” Tăng Sở đại kinh thất sắc, trong lòng y, Diệp Hạnh sớm muộn gì cũng sẽ ở bên Thẩm Thiệp, sao nửa đường lại xuất hiện một Nghiêm Cố chứ. Tăng Sở vội uống một ngụm trà để trấn an rồi hỏi Thẩm Thiệp: “Vậy giờ ngươi tính sao, hôn nhân đại sự là do cha mẹ định đoạt, lời mai mối se duyên. Chỉ sợ Diệp Hạnh hiếu thuận, nhất thời nóng nảy mà đồng ý, đến lúc đó ngươi sẽ không thể cứu vãn được nữa rồi.”


“Ta cũng không biết, nhưng Diệp Hạnh không phải là loại người hiếu thảo mù quáng, chỉ là, chỉ là ta không biết nàng ấy vốn có cái nhìn gì về Nghiêm Cố. Trước đây nàng ấy từng nói khá nhiều lời hay về y trước mặt ta.” Thẩm Thiệp cũng có chút buồn bực, chàng coi trà như rượu, ngẩng đầu uống cạn chén trà đó một hơi.


Tăng Sở nghĩ đến chuyện của mình và Lâm Tuyết Lan liền đề nghị: “Ngươi hẹn Diệp Hạnh ra ngoài đi, chi bằng nói thẳng ra tâm ý của ngươi, xem rốt cuộc nàng nghĩ thế nào. Nếu không thành thì ngươi hoàn toàn từ bỏ ý định, tùy nàng gả cho ai. Khoảng thời gian trước ta đã hẹn Tuyết Lan ra và nói thẳng với nàng, nếu không thì đâu có cái vẻ ngọt ngào như bây giờ.”


“Giờ cũng không còn cách nào khác, chuyện này cũng không cho phép ta chậm rãi thể hiện trước mặt nàng nữa rồi.” Thẩm Thiệp thấy Tăng Sở vừa nhắc đến Lâm Tuyết Lan là lại lộ vẻ mặt như ăn phải mật thì lấy làm ngưỡng mộ, nói về sự dũng cảm trong tình cảm thì vẫn là Tăng Sở hơn hẳn chàng, mình cũng nên học hỏi sự thẳng thắn của y.


Tăng Sở bị ánh mắt của Thẩm Thiệp nhìn đến trong lòng hoảng sợ, y chỉ có thể rót thêm một chén trà cho Thẩm Thiệp rồi nói: “Theo quan sát của ta, Diệp Hạnh không thể không có cảm tình với ngươi, nếu không làm sao có thể lúc ngươi tức giận lại tốn nhiều công sức như vậy để cầu xin ngươi tha thứ. Nào, chúng ta cạn một ly, chúc hai người sớm ngày tỏ bày tâm ý!”



Mặc dù trong lòng Thẩm Thiệp không còn chút tự tin nào, nhưng chuyện đã gấp gáp chàng cũng chỉ có thể nhờ Tri Thư giúp đưa thư hẹn Diệp Hạnh ra ngoài gặp mặt. Diệp Hạnh nhìn thấy thư thì lẩm bẩm tự nói: “Sao ai cũng muốn hẹn ta ra ngoài gặp mặt, chẳng lẽ tiệm nhỏ của ta đã không thể thỏa mãn họ nữa rồi sao?”


“Có chuyện gì vậy?” Vương thị thấy Diệp Hạnh tự lẩm bẩm, nàng sợ rằng Ngô thị sai người đến tìm Diệp Hạnh ra ngoài nói chuyện nên có chút căng thẳng. Vương thị tự cảm thấy mình vẫn khá hiểu Diệp Hạnh, một khi nàng đã quyết định thì rất khó thay đổi, vậy thì chuyện của nàng với Nghiêm Cố cũng thế, nên hôm qua nàng về đã không nói lời của Ngô thị cho Diệp Hạnh, chỉ chờ một thời cơ thích hợp để khéo léo từ chối.


“Không có gì, Thẩm lang quân có chút chuyện muốn tìm ta, lát nữa ta ra ngoài một lát.” Diệp Hạnh giơ lá thư trên tay lên cho Vương thị xem. Vương thị lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nàng nghĩ Thẩm Thiệp lại rủ Diệp Hạnh đi du ngoạn cùng họ nên dặn dò: “Đi đi, nhớ về sớm một chút, đừng để bị thương như lần trước nữa.”


Diệp Hạnh gật đầu rồi đi giao phó công việc cho Đại Nữu và những người khác, nàng tính toán thời gian thấy Ái ngọc quả gần như đã chín hết, nàng định gần đây sẽ chuẩn bị làm một ít thạch lạnh để bán. Diệp Hạnh cứ thế trong đầu tính toán về giá cả, hương vị và kiểu dáng của thạch lạnh cho đến khi đến nơi hẹn với Thẩm Thiệp, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt chàng đen sì thì giật mình hoảng hốt.


“Sao quầng thâm mắt lại nghiêm trọng thế này, tối qua không ngủ ngon hay gần đây lại thức trắng đêm đọc sách vậy?”


Thẩm Thiệp sờ sờ dưới mắt mình, có chút ngượng ngùng, tối qua chàng cứ trằn trọc mãi không ngủ được, sáng ra nhìn mình trong gương cũng giật mình. Nhưng trong lòng chàng cũng âm thầm có chút vui mừng, Diệp Hạnh vẫn khá quan tâm đến chàng, vừa đến đã hỏi han sức khỏe chàng, chẳng lẽ nàng ấy cũng có tình ý với ta sao?



“Không có gì, chỉ là tối qua ta thức trắng đêm.” Thẩm Thiệp nghĩ đã đến nước này thì chi bằng dứt khoát một chút, chàng nghiêm túc nhìn Diệp Hạnh nói: “Thật ra ta, ta đối với nàng không chỉ là giúp đỡ kẻ yếu, mà là vì ta thích nàng, là thứ tình cảm nam nữ đó. Nàng, nàng có hiểu ý ta không?”


Diệp Hạnh khi thấy Thẩm Thiệp đột nhiên nghiêm túc nhìn nàng thì đã cảm thấy có lẽ sẽ có chuyện gì đó xảy ra, lòng nàng cũng lập tức căng thẳng. Lời nói của Thẩm Thiệp như một hòn đá giáng mạnh vào đầu nàng, khiến nàng choáng váng, nàng dường như không thể suy nghĩ được nữa: “Ngươi nói gì? Ngươi thích ta sao?”


“Phải, ta yêu nàng, ta không muốn nàng gả cho Nghiêm Cố hay bất kỳ ai khác.” Bức màn đã được vén lên, Thẩm Thiệp sau đó nói trôi chảy hơn nhiều: “Kể từ khi ta ở phủ thành lại gặp được nàng bán điểm tâm thì ta đã để tâm đến nàng, ta phát hiện nàng không chỉ thông minh tháo vát, mà còn rất lương thiện, sau khi nàng trở thành bạn của Tịch Nhi thì chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng ta để việc làm ăn của nàng thêm thuận lợi. Ta thích ăn điểm tâm, nhưng ta đã ăn qua bao nhiêu món điểm tâm chỉ có điểm tâm của nàng mới khiến ta ngon đến nỗi bộc lộ bản thân, khiến ta không thể kiềm chế được tình yêu dành cho chúng, dành cho nàng. Nàng, nàng đối với ta thì sao?”


Nghe lời tỏ tình thẳng thắn và nồng nhiệt của Thẩm Thiệp, Diệp Hạnh nhìn gương mặt nghiêm túc của chàng có chút rung động, nàng suýt chút nữa thốt ra lời đáp lại chàng. Nhưng Diệp Hạnh biết mình không phải là thiếu nữ mười mấy tuổi thật sự, nàng đã hai mươi lăm tuổi rồi, đối mặt với một thiếu niên mười bảy tuổi chưa thành niên mà nói, trong lòng nàng vẫn không thể vượt qua được rào cản này. Hơn nữa, nàng biết sự khác biệt về thân thế giữa nàng và Thẩm Thiệp quá lớn, nếu muốn ở bên nhau chắc chắn sẽ gây ra sự phản đối dữ dội.


Diệp Hạnh cũng không cho phép mình vì muốn ở bên Thẩm Thiệp mà cam chịu sa đọa làm thiếp, cũng tuyệt đối sẽ không cùng hầu hạ một chồng, đây là giới hạn cuối cùng của nàng, là điểm mấu chốt tuyệt đối sẽ không dung nhập vào thế giới này.


 


 



Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Story Chương 127
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...