Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Chương 114


 


Hôm nay khi Nghiêm Cố ra ngoài, Nghiêm Mục đã nhìn thấy, đệ ấy cũng la hét đòi đi theo để chúc mừng Diệp Hạnh, còn đưa ra đủ thứ lý lẽ cùn: “Đệ đã dạy nàng ấy đọc sách một thời gian dài rồi, khoảng thời gian cửa tiệm sửa sang nàng ấy chẳng học gì cả, đệ phải đi kiểm tra xem nàng ấy có bị thụt lùi hay không.”


“Hôm nay người ta khai trương lại bận rộn vô cùng, đâu có thời gian để đệ kiểm tra. Ngoan, đệ cứ ở nhà đọc sách cho tốt, đợi mấy ngày nữa khi quay lại dạy nàng ấy thì kiểm tra cũng không khác gì.” Nghiêm Cố thấy Nghiêm Mục cứ một mực không chịu bỏ cuộc thì có chút đau đầu, đang định nghiêm mặt dùng uy thế của huynh trưởng để trấn áp đệ ấy thì thấy Ngô thị đi tới. Hắn sáng mắt lên, như vớ được cứu tinh mà nói ngay: “Nương, con ra ngoài có việc chính cần làm, nương hãy để Nghiêm Mục ở nhà đọc sách cho tốt, đợi con về sẽ mua đồ ăn ngon cho đệ ấy.”


“Sáng sớm đã có chuyện gì vậy, ca ca con phải ra ngoài xã giao, trước đây không phải con ghét nhất là cùng họ ăn cơm sao, sao hôm nay lại tranh giành đòi đi.” Ngô thị thấy Nghiêm Mục ôm chân Nghiêm Cố làm nũng thì có chút buồn cười, bà chỉ nghĩ là do Nghiêm Cố gần đây một năm nay vẫn luôn bôn ba bên ngoài nên Nghiêm Mục hiếm khi quấn quýt huynh trưởng như vậy, “Ca ca con không phải đã nói sao, trong thời gian ngắn sẽ không đi những nơi xa xôi nữa, con còn lo hắn sẽ lén chạy đi sao?”


Nghiêm Mục không vui khi nương và ca ca đều coi mình là đứa trẻ bám người, đệ bĩu môi bực bội kêu lên: “Hôm nay hắn đi cổ vũ cho Diệp Hạnh tỷ tỷ khai trương, Diệp Hạnh tỷ tỷ còn là đệ tử đắc ý của đệ, đệ phải đi cổ vũ cho học trò của mình!”



“Còn đệ tử đắc ý, người ta chỉ gọi đệ một tiếng tiểu tiên sinh mà đệ đã được nước lấn tới, đệ không thấy ngượng sao.” Nghiêm Cố dùng tay cù nhẹ má Nghiêm Mục trêu chọc nói, “Nương, ta và tiểu nương tử Diệp hiện là đối tác làm ăn, nàng ấy khai trương lại, ta dù thế nào cũng phải đi tặng một món quà.”


Ngô thị lúc này mới nhớ ra tiểu nương tử bán điểm tâm từng để Nghiêm Mục một đứa trẻ dạy nàng ấy đọc sách. Trước đây bà chỉ thấy nàng ấy có chút thú vị, vì Nghiêm Mục dù vụng về mà việc học lại tiến bộ hơn nên bà cũng mặc kệ. Không ngờ nàng ấy lại có thể cùng đại nhi tử của mình làm ăn, trong lòng Ngô thị, Nghiêm Cố đương nhiên là tốt nhất, người có thể trở thành đối tác của hắn chắc chắn cũng không kém.


Vì mối quan hệ với Nghiêm Mục, Ngô thị trước đây đã cho người đi dò hỏi chuyện của Diệp Hạnh, lúc đó Ngô thị chỉ nghĩ nàng ấy tuổi còn nhỏ phải chăm sóc nương và muội muội thật không dễ dàng. Ai ngờ tiệm nhỏ của nàng ấy bây giờ đã mở rộng gấp đôi, sau này thật sự không thể xem thường được. Nghĩ đến đây, Ngô thị cảm thấy Diệp Hạnh tuổi tác rất hợp với Nghiêm Cố. Mặc dù gia cảnh hiện tại của Diệp Hạnh vẫn là cao phàn so với nhà bà, nhưng may mắn thay nàng ấy lại là người tài giỏi, sau này cũng có thể giúp nhi tử bớt đi một phần lo lắng.


“Mục nhi, con lại đây.” Ngô thị vẫy tay gọi Nghiêm Mục lại nói chuyện với bà, “Nương có lời muốn nói với con.”


“Nương, hôm nay con nhất định phải đi cổ vũ cho Diệp Hạnh tỷ tỷ, nương có nói lời hay cũng vô ích!” Nghiêm Mục tưởng Ngô thị lại muốn dỗ dành mình như dỗ trẻ con, đệ lập tức ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Nghiêm Cố.


“Con cái này nói gì vậy, ta thấy con gần đây không làm tiểu tiên sinh mà càng ngày càng nghịch ngợm.” Ngô thị bất lực gõ nhẹ đầu Nghiêm Mục, kéo đệ ấy lại gần rồi ghé sát tai đệ ấy nói, “Lát nữa con đi theo ca ca con đến tiệm ăn của Diệp nương tử, nhớ chú ý xem hai người họ nói chuyện thế nào, đã nói gì, đợi về con kể lại cho nương.”



Nghiêm Mục vừa nghe nói không những được đi, mà còn có thể lén lút quan sát ca ca, đệ ấy mừng rỡ định nhảy lên thì liếc mắt thấy Nghiêm Cố đang khó hiểu nhìn hai người, đành phải dùng hai tay bịt miệng phấn khích gật đầu. Nghiêm Cố thấy ánh mắt hưng phấn của Nghiêm Mục liền biết Ngô thị chắc chắn đã đồng ý cho đệ ấy đi cùng, hắn đỡ trán bất lực nói: “Nương, sao nương lại đồng ý chứ! Thôi vậy, dù sao cũng là người quen, lát nữa đệ đi theo ta thì đừng gây rối, hôm nay tiệm của nàng ấy chắc chắn bận rộn đến mức không kịp thở.”


“Biết rồi biết rồi, Mục nhi của chúng ta chắc chắn là ngoan nhất. Chỉ là không ngờ con cuối cùng cũng biết thương hoa tiếc ngọc rồi.” Một câu nói không đầu không cuối của Ngô thị khiến Nghiêm Cố không hiểu ra sao, nhưng thời gian đã không còn kịp, hắn chỉ có thể dẫn Nghiêm Mục lập tức ra ngoài. Đáng tiếc là trước đó đã bị trì hoãn mất thời gian, khi hắn đến nơi thì đã muộn hơn cả Thẩm Thiệp và những người khác.


“Diệp Hạnh tỷ tỷ, đệ và ca ca đến tặng quà cho tỷ, chúc tỷ khai trương đại cát, buôn bán phát đạt.” Nghiêm Mục vừa nhìn thấy Diệp Hạnh liền hô to lời chúc đã nghĩ sẵn, khiến Diệp Hạnh bật cười khanh khách.


“Một thời gian không gặp đệ vẫn lanh lợi như vậy, đợi cửa tiệm mới của ta ổn định kinh doanh rồi đệ hãy qua dạy chúng ta đọc sách viết chữ. Hôm nay cứ theo ca ca đệ vào tiệm ngồi một lát, ăn chút điểm tâm đi, vừa hay ta mới ra ba món điểm tâm mới.”


“Được, đệ muốn ăn điểm tâm mới mà tỷ làm, nghe nói quả dùng trong đó đều là do ca ca đệ từ Lĩnh Nam mang về.” Nghiêm Mục không đợi Nghiêm Cố trả lời liền quen đường kéo hắn vào trong, Xuân Ni thấy Nghiêm Mục là bạn học của đệ đệ Xuân Sinh liền cảm thấy thân thiết, bèn chủ động chỉ cho họ lên lầu.


Khi đi ngang qua phòng riêng của Thẩm Thiệp và những người khác, Nghiêm Mục nhìn thấy Thu Cúc đi ra, đệ ấy lập tức nhận ra đó là nha hoàn bên cạnh đại cô nương nhà họ Thẩm thường xuyên đến tiệm tìm Diệp Hạnh nói chuyện. “Ca ca, đây là nha hoàn nhà họ Thẩm, Thẩm tỷ tỷ chắc chắn cũng đến cổ vũ cho Diệp Hạnh tỷ tỷ rồi.” Nghiêm Mục kéo tay Nghiêm Cố khẽ nói.



Thực ra khi xuống xe ngựa, Nghiêm Cố đã nhìn thấy ba chiếc xe ngựa sang trọng có đánh dấu đỗ ở một bên, hắn đã biết hai tiểu nương tử nhà họ Thẩm và Lâm chắc chắn đã đến, xem chừng hôm đó Thẩm tiểu lang quân cũng đã có mặt. Chẳng qua hôm đó hắn chỉ thăm dò thái độ của Diệp Hạnh, liền biết Diệp Hạnh không thích hắn thông qua nàng ấy để tìm cách móc nối với hai nhà họ Thẩm, họ Lâm. Hắn thực sự muốn kết giao với hai nhà này để tìm chỗ dựa, mong mở rộng việc làm ăn, nhưng hắn thấy không cần thiết phải làm Diệp Hạnh phật ý.


Thế là hắn cúi đầu nói với Nghiêm Mục: “Thôi được rồi, mấy hôm nữa đệ đến tiệm chắc chắn sẽ gặp họ, hôm nay chúng ta cứ coi mình là khách, đừng gây thêm chuyện.”


Diệp Hạnh nghe thấy cuộc đối thoại của huynh đệ Nghiêm Cố thì trong lòng nhẹ nhõm như trút được tảng đá, may mà Nghiêm Cố là người biết thời thế, nếu không hắn cứ khăng khăng muốn tiếp cận Thẩm Thiệp thì thật khiến nàng đau đầu. Chỉ dựa vào biểu hiện hôm nay của Nghiêm Cố, Diệp Hạnh càng thêm thân thiện với hai huynh đệ, không những cho họ rất nhiều điểm tâm, thậm chí khi nghe Nghiêm Mục nói nương của đệ ấy cũng thích đồ ngọt thì còn dặn Vương thị gói gém một ít để họ mang về nhà.


Hôm đó Nghiêm Mục về nhà với cái bụng căng tròn, Ngô thị sờ bụng đệ ấy phình to mà bật cười: “Điểm tâm nhà họ ngon đến vậy sao, sao điểm tâm do đầu bếp nhà làm lại không chịu ăn chứ. Đúng rồi, hôm nay ca ca con và tiểu nương tử Diệp đã nói gì vậy?”


“Còn có thể nói gì nữa, toàn là chuyện làm ăn thôi. Nhưng Diệp Hạnh tỷ tỷ đối với đệ tốt lắm, không những đặc biệt sắp xếp cho chúng đệ một phòng riêng, trong đó còn đặt rất nhiều điểm tâm, còn đặc biệt gói ghém mang về cho nương ăn nữa.” Nghiêm Mục một mạch từ bên cạnh Ngô thị bò dậy, vội vàng sai người mang điểm tâm mà Diệp Hạnh gói ghém đưa cho Ngô thị xem, “Nương xem này, đây là bánh chuối nướng caramen mà Diệp Hạnh tỷ tỷ đặc biệt tặng khi nghe nói nương thích điểm tâm mềm, dễ tiêu.”


Ngô thị tuy lần này không thể biết được từ Nghiêm Mục về những tương tác ngoài chuyện làm ăn giữa Nghiêm Cố và Diệp Hạnh, nhưng nhìn thấy những món điểm tâm ngọt ngào, thơm ngon mà Diệp Hạnh làm thì ấn tượng của bà về nàng ấy lại tốt hơn vài phần, càng cảm thấy Diệp Hạnh là một lựa chọn tốt để làm con dâu.


 



Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Story Chương 114
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...