Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Chương 109


 


Tri Thư không hiểu tại sao Thẩm Thiệp lại ra ngoài một lúc rồi cưỡi ngựa nhanh trở về, hơn nữa bước chân vội vã, hoàn toàn không còn vẻ điềm đạm mà người ngoài vẫn thường khen ngợi như ngày thường. “Lang quân, sắc mặt của người sao lại khó coi đến vậy, người bệnh rồi sao?” Tri Thư đang định đuổi theo hỏi, nào ngờ Thẩm Thiệp ‘rầm’ một tiếng đóng sập cửa thư phòng, khiến y bị hụt hẫng.


Thẩm Thiệp sợ rằng mình sẽ xông lên hỏi Diệp Hạnh và Nghiêm Cố rốt cuộc đang nói gì mà lại vui vẻ đến thế, may mà y vẫn luôn lý trí nên đã nhanh chóng quay về phủ. Suốt đường đi, y đã suy nghĩ rất nhiều, những tình cảm vốn dĩ bị y vô thức lãng quên giờ đây lại vì họ mà tuôn trào, khiến y không thể không thừa nhận. Y đã yêu Diệp Hạnh, không chỉ vì sự thông minh và kiên cường của nàng, ngay cả tính cách có thù tất báo của nàng y cũng thích.


Thẩm Thiệp đóng cửa lại, nhìn thấy trên bàn chất đầy những bức thư pháp và tranh vẽ y đã viết và vẽ cho cửa tiệm của Diệp Hạnh. Sau khi tâm trạng dần bình tĩnh lại, trong lòng y dâng lên một ý nghĩ táo bạo. Nếu đã yêu, vậy hãy dũng cảm đối mặt, rụt rè không tiến lên thì chẳng giống nam nhân chút nào. Nếu người nhà không đồng ý, y sẽ nói với họ rằng y không cần dùng hôn sự để giúp sự nghiệp mình thành công. Nhưng nếu Diệp Hạnh không có ý với y, thì, thì chỉ cần nàng chưa có ý trung nhân, y sẽ mãi đợi nàng, đợi nàng yêu y.



Sau khi đã đưa ra quyết định, Thẩm Thiệp cảm thấy đầu óc một mảnh trong sáng, y không còn những tạp niệm do dự nữa, chợt cảm thấy có thể viết tốt những bức thư pháp và tranh vẽ cho Diệp Hạnh rồi. “Tri Thư, vào đây mài mực cho ta!” Thẩm Thiệp lập tức nhân lúc mình có cảm hứng mà lớn tiếng gọi Tri Thư vào, y có dự cảm lần này mình nhất định sẽ viết ra được những thứ khiến y hài lòng.


“Vâng!” Tri Thư còn chưa kịp suy luận ra tại sao Thẩm Thiệp lại có sắc mặt khó coi thì đã bị Thẩm Thiệp gọi vào mài mực. Nhưng y nghe giọng Thẩm Thiệp không giống đang tức giận, vào trong nhìn thì thấy y đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cúi đầu chuẩn bị viết chữ rồi. Tri Thư trong lòng khâm phục, không hổ là lang quân từ nhỏ đã có chí hướng cao xa, nghiêm khắc với bản thân, vừa nãy còn lòng dạ bất an, giờ đã có thể bình tâm tĩnh khí mà viết chữ.


Thẩm Thiệp vung bút viết nhanh, càng viết trong lòng y càng bình tĩnh. Mất hai ba ngày thời gian cuối cùng y cũng hoàn thành tất cả những bức thư pháp và tranh vẽ muốn tặng Diệp Hạnh. Thẩm Thiệp đã đóng khung cẩn thận các bức thư pháp, vốn định trực tiếp mang đến cho Diệp Hạnh, Tri Thư nhìn dáng vẻ của Thẩm Thiệp rồi muốn nói lại thôi.


“Có chuyện gì sao, có lời nào không thể nói thẳng ư?”


“Lang quân, người hãy đi tắm rửa chải chuốt một lượt đi. Bằng không, Diệp tiểu nương tử sẽ còn tưởng người gắng gượng thân thể bệnh tật mà giúp nàng viết thư pháp, vẽ tranh đấy.”



Mãi đến chiều ngày thứ ba, Thẩm Thiệp mới nghỉ ngơi xong, đến mức bề ngoài không còn thấy vẻ mệt mỏi. Y cố ý mặc một bộ trường bào màu trắng ánh trăng, đội mũ ngọc hoa sen đi gặp Diệp Hạnh. Bởi vì y nhận ra lần trước y mặc trường bào trắng ánh trăng ở nha môn cũng bị Diệp Hạnh nhìn thêm mấy lần, nghĩ bụng nàng chắc cũng thấy y mặc như vậy trông tinh thần hơn.


“Thẩm lang quân, đã lâu không thấy người ra ngoài, có phải gần đây học nghiệp quá nặng nề không?” Diệp Hạnh nhìn thấy Thẩm Thiệp liền cảm thấy mắt sáng bừng, cảm giác y hôm nay dung mạo bừng sáng, không hổ là tài tử số một Tầm Dương, áp lực học tập nặng nề đến vậy mà vẫn có thể giữ được vẻ điềm đạm như thế.


“Cũng tạm thôi, hôm nay ta đến là để mang thư pháp và tranh vẽ cho nàng.” Ánh mắt kinh ngạc của Diệp Hạnh không thoát khỏi tầm nhìn của Thẩm Thiệp, y thầm vui sướng, quả nhiên hôm nay mặc thế này là đúng rồi. Thấy Diệp Hạnh nhìn mình, y vội vàng lấy thư pháp và tranh vẽ từ tay Tri Thư đưa cho Diệp Hạnh: “Đây đều là những bức ta đã đóng khung cẩn thận, ta thấy rất hợp với phong cách của tiệm nàng, nàng mở ra xem thử đi.”


Mặc dù Diệp Hạnh tin tưởng tài năng thư pháp và hội họa của Thẩm Thiệp, nhưng sau khi nàng sốt ruột mở ra xem, vẫn bị khả năng của y làm cho kinh ngạc. “Thư pháp hành thảo của lang quân khí phách hùng dũng, thâm đắc phong thái của tiền nhân.” Diệp Hạnh lại mở một bức tranh, nàng dùng tay chạm vào con mèo trắng vồ bướm trên đó mà cảm thán: “Trước đây ta cứ nghĩ tranh vẽ cổ đại của chúng ta chủ yếu là tả ý, nào ngờ là do ta kiến thức nông cạn. Bức tranh này quá sống động, tiểu miêu dáng vẻ ngây thơ đáng yêu, còn phía dưới khóm hải đường hoa thanh lệ nhã nhặn. Nếu treo trong tiệm, chắc chắn sẽ khiến khách nhân ngồi đây cảm thấy rất nhiều thú vị.”


“Trước đây ta sao không phát hiện nàng lại khéo ăn nói đến vậy, ngày nào cũng khen người ta mà chẳng tốn tiền lời.” Thẩm Thiệp nghe Diệp Hạnh xem một bức lại khen một bức, quả thực sắp khen y thành danh gia đại nho của triều Đại Đức rồi, y thật sự ngại ngùng lắm mới mặt hơi đỏ mà nói ra câu này.



Thẩm Thiệp không ngờ mình lại nói ra lời trong lòng, vội vàng chữa lời: “Không có gì, ta nói nàng khen quá lời rồi, thư họa của ta còn phải luyện tập nhiều. Tuy nhiên, nếu nàng thích, và cũng thấy thích hợp để đặt trong tiệm là được.”


Nói xong, Thẩm Thiệp đột nhiên cảm thấy không còn lời nào để nói. Diệp Hạnh ôm cuộn thư pháp cũng cảm thấy không khí đột nhiên lạnh lẽo một cách khó hiểu, nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải. Tri Thư thấy hai người mắt to trừng mắt nhỏ, nhưng trong lòng y rõ ràng Thẩm Thiệp đã bỏ ra bao nhiêu thời gian và công sức cho những bức thư pháp này, liền chen lời: “Diệp tiểu nương tử người phải giữ gìn và trân quý những bức thư pháp này thật tốt đó, người không biết lang quân đã tốn bao nhiêu thời gian và công sức để hoàn thành chúng đâu, trong thư phòng giờ còn cả đống giấy viết hỏng nữa kìa.”


“Tri Thư, lui xuống!” Thẩm Thiệp không ngờ Tri Thư lại nhảy ra nói những lời này, y có cảm giác tâm tư của mình bị người khác vạch trần ra ngay lập tức, sợ Diệp Hạnh suy nghĩ nhiều liền nói: “Thật ra, thật ra cũng không tốn bao nhiêu công sức, chỉ là tự ta cảm thấy viết chưa được tốt nên mới vẽ thêm một ít thôi.”


Diệp Hạnh lúc này mới chú ý đến quầng mắt Thẩm Thiệp vẫn còn chút thâm quầng, không ngờ một người ưu tú như y lại nghiêm túc đến thế chỉ vì trang trí cho cửa tiệm nhỏ của nàng. Cảm giác được coi trọng thật sự rất tốt, Diệp Hạnh có chút cảm động. Suốt chặng đường qua, Thẩm Thiệp đã giúp nàng rất nhiều lần, có thể nói nếu không có Thẩm Thiệp, dù nàng có xuyên không đến đây với tài nấu ăn mà người khác không có, cũng không thể có được thành quả như hiện tại, huống hồ Thẩm Thiệp chưa bao giờ đòi hỏi bất kỳ hồi báo nào.


“Ta, nhất thời ta cũng không biết nên nói gì cho phải. Thẩm lang quân đã giúp ta từ khi ta chỉ là một nha đầu thôn quê, ngoài những món điểm tâm kia ra ta chẳng có gì có thể tặng người. Thẩm lang quân, sau này người nhất định sẽ trở thành một quan tốt vì nước vì dân giống như Thẩm đại nhân. Có lẽ người không cần, nhưng đợi đến khi người đi tham gia khoa cử, ta nhất định sẽ đến đạo quán cầu phúc cho người, chúc người có thể đỗ Trạng nguyên, quan lộ hanh thông.” Diệp Hạnh cẩn thận đặt hết những cuộn thư pháp xuống, sau đó đoan trang hành lễ với Thẩm Thiệp. Trước đây nàng từng cho rằng Thẩm Thiệp vẫn chỉ là một cậu bé mười mấy tuổi, nhưng giờ nàng cảm thấy mình đã suy nghĩ quá hẹp hòi rồi.


 



Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Story Chương 109
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...