Trọng Sinh Liên Hôn Với Đỉnh Cấp Hào Môn

Chương 146: Canh một

Nói đi là đi, chương trình tổng nghệ Tiệm Bánh Ngọt Vui Vẻ rất nhanh đã khởi quay. Cả nhà thu xếp hành lý đâu vào đấy rồi cùng nhau lên đường tới địa điểm ghi hình.

Đoàn chương trình thuê một dãy cửa hàng mặt phố có kèm chung cư trên một tinh cầu du lịch. Tuy không nằm ở khu du lịch sầm uất nhất, nhưng thắng ở cảnh sắc tuyệt đẹp, khách ghé qua cũng đều đều, không đến mức quá vắng.

Vì các khách mời được phép mang theo người thân nên Thẩm Tu Yến được phân cho một căn hộ hai phòng ngủ. Sau đó đạo diễn thấy cậu dẫn theo hơi... đông người, bèn định sắp xếp thêm vài phòng nữa. Kết quả bị Thẩm Tu Yến khéo léo từ chối.

Trong tiệm bánh, dù Từ Yến đã từ chối ưu đãi, bên cạnh vẫn vang lên tiếng cười nhạt của Lăng Tử Minh:

"Có 'chống lưng' nên khí thế ghê gớm ha?"

Doãn Chu vội chọc khuỷu tay vào eo hắn:
"Thẩm Tu Yến đâu có nhận, thôi bớt nói đi."

"Ta chỉ nói vậy thôi mà... Hắn còn làm gì được ta chắc..."

Lần này đoàn chương trình Tiệm Bánh Ngọt Vui Vẻ mời tới đa số là diễn viên xuất thân từ Nhạc Lan tinh. Đám người này phần lớn đã hợp tác với nhau nhiều lần rồi: cùng thời với Thẩm Tu Yến có Lăng Tử Minh, Doãn Chu, Cố Thanh Chanh, còn có hai bạn cùng phòng cũ là Thiệu Tuấn Triết và Mạnh Tùng Duy; thêm vào đó là mấy vị đại thần như An Hi Nhiên, Âu Thần Dật...

Chỉ cần quen thuộc giới phim ảnh Nhạc Lan tinh một chút là không thể không biết tới họ. Huống chi Nhạc Lan tinh còn là "cường quốc" giải trí của cả Liên minh Tinh tế, ước chừng hơn 80% người xem đều từng xem qua tác phẩm của họ.

Bởi vậy, Tiệm Bánh Ngọt Vui Vẻ còn chưa lên sóng đã bị bàn tán rầm rộ, số người "ngồi chờ" chỉ tăng chứ không giảm.

"Đi thôi, anh ra khách sạn gần đây thuê phòng dài hạn ba tháng."
Thẩm Tu Yến vỗ vai Lâm Cảnh Hàng, "Ngày thường anh ở đó trông bọn nhỏ là được."

"Anh đặt xong rồi, ở 'Bên Sông Nghe Hải'."
Lâm Cảnh Hàng bình thản đáp.

"Bên Sông Nghe Hải" là khách sạn năm sao đắt đỏ nhất khu vực này, nghe nói một đêm giá thấp nhất cũng phải trăm vạn. Vừa nghe tới cái tên đó, sắc mặt Lăng Tử Minh lập tức biến xanh.

Doãn Chu liếc nhìn Thẩm Tu Yến, cúi đầu không nói.

Từ lần trước ở trường, hắn định tố cáo Thẩm Tu Yến trước mặt mọi người, kết quả lại bị tát ngược một trận tơi bời, scandal đen bay khắp giới giải trí, suýt nữa không ngóc đầu lên nổi.

Nhưng trước khi tốt nghiệp, khi trông thấy Thẩm Tu Yến và Lâm Cảnh Hàng quay lại giảng đường, hai người sóng vai, khí chất như đàn cầm và sáo hòa tiếng... Doãn Chu bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Đúng vậy, dù hắn có cố gắng đến mức nào, cũng không thể giành được Lâm tam thiếu.

Bởi vì, so với hắn, Thẩm Tu Yến còn nỗ lực hơn, còn ưu tú hơn.

Tất cả những gì Thẩm Tu Yến có được không phải từ trên trời rơi xuống, mà là nhờ kiên trì và khổ luyện.

Khoảnh khắc đó, Doãn Chu như được gỡ nút thắt trong lòng. Từ đó hắn chỉnh đốn lại bản thân, dùng hình tượng mới xuất hiện trước công chúng, tuy rằng có phần hơi muộn, nhưng chỉ cần không buông tay, rồi cũng sẽ có hồi đáp.

Nhờ vậy, hiện tại Doãn Chu cũng xem như một minh tinh tuyến ba đang lên.

Còn Lăng Tử Minh thì vẫn yên tâm dựa vào quan hệ của cha mình, giữ nguyên cái tính cao ngạo và tự luyến. Fans của hắn đã hơn 30 triệu, xếp vào hàng ngôi sao tuyến hai nhỏ nhỏ. Nhưng nhìn thấy Lâm Cảnh Hàng nhẹ nhàng nói một câu "đặt dài hạn Bên Sông Nghe Hải", sắc mặt hắn vẫn khó coi vô cùng.

Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa cái gọi là "tiểu minh tinh có chút tiếng tăm" và "hào môn chân chính" trở nên rõ ràng đến tàn nhẫn.

Hơn nữa, mấy đứa nhỏ bên cạnh Lâm Cảnh Hàng và Thẩm Tu Yến là ai?
Trong lòng Lăng Tử Minh dấy lên một dự cảm... chẳng lẽ...?

"Vậy anh đưa bọn nhỏ về khách sạn nhận phòng trước đi."
Thẩm Tu Yến nói với Lâm Cảnh Hàng, "Quân Hành với hai đứa song sinh đi với anh, Lưu nhi ở đây với em."

"Được." Lâm Cảnh Hàng gật đầu.

"Mỗ phụ tạm biệt!"
Ba đứa nhỏ ngoan ngoãn quay lại chào cậu.

Tiểu Quân Hành mặc sơ mi cao cấp đặt may riêng, giày da nhỏ bóng loáng; cặp song sinh thì diện bộ đồ bò màu xanh giống hệt nhau, đeo kính râm tí hon, từng đứa đều quay lại cười với mỗ phụ rồi mới tung tăng đi theo ba ba.

Sắc mặt Lăng Tử Minh từ xanh chuyển sang tím, nói còn vấp:
"Đó... đó là con... con của Thẩm Tu Yến với Lâm Cảnh Hàng?"

Dù cặp song sinh đeo kính nên khó nhìn rõ mặt, nhưng Quân Hành với Quân Lưu thì chẳng hề che đi. Hai đứa nhỏ xinh đẹp đến mức dọa người, bảo hắn không nhận ra mới khó.

"Ừ." Doãn Chu nói, "Nhìn dáng vẻ thì đúng là vậy rồi."

"Bọn họ... đã có con rồi..."


Ngón tay Lăng Tử Minh siết chặt.

Khác với Doãn Chu, trong lòng hắn, Lâm Cảnh Hàng vẫn là nam thần trên cao không thể với tới. Vậy mà bây giờ, Thẩm Tu Yến đã im im sinh cho người ta nhiều con như thế, cảm giác nghẹn khuất khiến hắn khó chịu muốn chết.

"Tử Minh, nhiều năm vậy rồi, cậu đừng dây dưa nữa."
Doãn Chu cầm ly nước ép trái cây, khuyên một câu.

"Cần cậu dạy đời chắc?"
Lăng Tử Minh lập tức gắt.

Doãn Chu: "..."

Biết tính người này là vậy, Doãn Chu cũng không để bụng.

Lâm Cảnh Hàng dẫn ba đứa lớn đi trước, Thẩm Tu Yến ôm Quân Lưu ngồi xuống chiếc bàn gần quầy bar trong tiệm bánh, dịu giọng:

"Lưu nhi, con có khát không?"

Tiểu Quân Lưu lắc đầu:
"Không khát, mỗ phụ."

"Khát thì phải nói với mỗ phụ biết, được không?"
Thẩm Tu Yến xoa đầu con.

"Dạ!"

Thiệu Tuấn Triết và Mạnh Tùng Duy cũng tới chào hỏi. Một lát sau, Cố Thanh Chanh bế Tiểu Vân Thanh vào. Bốn người bạn cùng phòng ngày xưa tụ họp lại, phút chốc cảm giác như có nói mãi cũng không hết chuyện.

Mọi người nhắc lại cuộc sống mấy năm qua, ai nấy đều cảm khái không thôi.

Lăng Tử Minh và Doãn Chu đứng bên cạnh, tự nhiên là chẳng chen vào nổi. Nhìn năm đó "vịt con xấu xí" Cố Thanh Chanh cũng có được một cậu con trai xinh như búp bê, hai người chỉ thấy nghèn nghẹn chua lè trong lòng.

Đúng lúc này, trong tiệm bỗng vang lên một tràng hoan hô, nhân viên quay phim và tổ chế tác đều quay đầu nhìn ra cửa. Thẩm Tu Yến cũng nhìn theo, liền thấy Âu Thần Dật và An Hi Nhiên bước vào.

Âu Thần Dật vẫn xuất hiện một mình như thường lệ, còn An Hi Nhiên thì dắt theo Phương Chí Cận và con trai họ – An Tinh Nam.

"Tinh Nam ca ca..."
Tiểu Quân Lưu từ trên đùi Thẩm Tu Yến trượt xuống, chạy nhỏ đến phía cậu bé.

An Tinh Nam chỉ hơn Quân Lưu hơn tháng tuổi, hai đứa nhỏ thường xuyên chơi cùng nhau nên đã rất thân.

"Lưu nhi đệ đệ, sức khỏe em không tốt, đừng chạy nhanh."
Thấy Quân Lưu lao về phía mình, An Tinh Nam vội vã chạy nhanh hơn, nắm lấy tay nó.

"Vâng."
Quân Lưu cười tít mắt, làm An Tinh Nam cũng ngây người một thoáng. Tiểu Quân Lưu thật sự đẹp quá mức! Chuẩn "khuynh thành chi tư"! Nhất là đôi mắt phượng có nốt lệ chí kia, đẹp đến mức... phạm quy.

"Hi Nhiên ca, Thần Dật ca."


"Đây là chất tử của ta hả? Để ta nhìn kỹ nào!"

Tiểu Quân Lưu có chút ngại, cúi đầu, hàng mi dài rủ xuống. Vẻ ngoan ngoãn ấy càng tôn lên dung mạo tinh xảo.

Âu Thần Dật bị mức độ đáng yêu này đánh trúng tim:
"Tu Yến, em làm sao sinh được một đứa bé đáng yêu thế này vậy hả?"

Thẩm Tu Yến cười, dịu dàng bảo:
"Gọi thúc thúc đi con."

Quân Lưu ngoan ngoãn kêu:
"Thúc thúc..."

"Ai, ngoan quá, con muốn ăn gì?"
Âu Thần Dật nhìn quanh tiệm bánh, dù sao chương trình cũng là mở tiệm bánh mà,
"Chút nữa thúc tự tay làm cho con ăn."

"Dạ!"
Vừa nghe có người làm bánh cho mình, Tiểu Quân Lưu lập tức cười tươi như hoa.

Không lâu sau, Lâm Cảnh Hàng đưa ba đứa lớn quay lại, mọi người lại trò chuyện thêm một lúc. Rồi đạo diễn thông báo chuẩn bị chính thức quay.

Người nhà và bọn nhỏ được mời sang một khu vực riêng để không ảnh hưởng ghi hình. Đạo diễn ra hiệu cho quay phim lia máy, bắt trọn khung hình cả dàn minh tinh đang tụ tập. Mọi người cùng hô khẩu hiệu:

"Tiệm Bánh Ngọt Vui Vẻ, chính thức khởi quay! Happy!"

Không thể không nói, một đám nhan sắc đỉnh cao đứng chung một chỗ cười nói như vậy, đúng là một cảnh tượng "đã mắt", làm người xem cảm thấy tâm cũng tốt lên theo.

Phương Chí Cận dắt tay An Tinh Nam, đứng bên cạnh nói với Lâm Cảnh Hàng:
"Cảnh Hàng, chương trình này chắc chắn sẽ bùng nổ cho xem."

"Tất nhiên rồi."


"Anh nhìn xem trong chương trình này có những ai?"

Phương Chí Cận bị "nhét" cho một miệng cẩu lương, bèn phản công:
"Có ai hả? Dĩ nhiên là có nhà chúng tôi Hi Nhiên!"

Lâm Cảnh Hàng liếc nhìn anh ta:
"Kỳ lạ, không phải trước giờ anh vẫn chướng mắt An Hi Nhiên à? Sao giờ đổi giọng nhanh vậy?"

An Tinh Nam lập tức phá đám:
"Mỗ phụ ngày nào cũng nói xấu ba ba."

Phương Chí Cận trừng mắt với con trai, lại đưa tay sờ mũi, gượng cười:
"Làm gì có... Ha ha..."

Chương trình tổng nghệ được phát trực tiếp trên đài thực tế ảo. Thời đại này, những chương trình quay xong mới phát đã không còn được ưa chuộng như trước, người xem càng thích các show tương tác trực tiếp, chân thực và thú vị.

Lúc này, Tiệm Bánh Ngọt Vui Vẻ vừa được kết nối với phòng phát sóng thực tế ảo, lượng người xem đã ào ào tràn vào.

Fans vừa thấy cả dàn minh tinh, làn đạn bình luận lập tức nổ tung:

"A a a a a đẹp trai quá!!!"

"Yến Yến! Yến Yến! Lâu lắm rồi không thấy cậu lên show!"

"Yến Yến, ngày nào tôi cũng nghe đi nghe lại bài của cậu! Nhưng mà... bao giờ cậu đóng phim nữa đây, tôi chờ dài cổ luôn rồi!"

"Yến Thần, tui nhớ cậu muốn ch·ết!"

Thẩm Tu Yến mỉm cười nhìn vào ống kính, nụ cười ấy lại làm phòng phát sóng bùng nổ thêm một đợt thét chói tai.

Mọi người bắt đầu đi quanh tiệm bánh ngọt. Thẩm Tu Yến tìm được một tấm thẻ nhiệm vụ trên quầy bar. Cả đám vội vây lại. Cậu mở thẻ, đọc to:

"Chúc mừng các bạn đã tìm được nhiệm vụ... đầu tiên.
Nhiệm vụ của các bạn là chia tổ. Chia thành hai đội, cùng làm bánh ngọt trong tiệm, xem đội nào bán được nhiều hơn..."

"Mỗi ngày, đội bán được nhiều hơn sẽ có phần thưởng. Sau một tháng, đội có tổng doanh số tốt hơn sẽ giành được cơ hội trở thành người đại diện thương hiệu cho chuỗi tiệm bánh ngọt SW trên toàn Liên minh Tinh tế..."

'Oa, đã ghê!"

"Đã quá, đã quá!"

"Vậy chúng ta bắt đầu chia đội thôi." Âu Thần Dật nói.

"Chia kiểu gì?" Thẩm Tu Yến hỏi.

Mọi người ngồi quây lại, đưa mắt nhìn nhau. Ai cũng muốn ở chung đội với người thân quen, nhưng nếu nói thẳng ra thì lại hơi... khó xử.

Thế là Thẩm Tu Yến đề nghị:

"Hay là chúng ta bốc thăm đi?"

"Được đó!"
Cố Thanh Chanh hưởng ứng đầu tiên, sau đó chạy ra quầy lễ tân lục một xấp tờ rơi quảng cáo mang về.

"Dùng cái này bốc thăm nha."
Thẩm Tu Yến nhận xấp giấy, vừa gấp từng tờ một vừa xé thành từng mảnh nhỏ đều nhau, rồi viết số 1 và 2 lên từng mảnh.

"Oa, xé giấy nhìn đã ghê luôn, người mắc chứng ám ảnh c**ng b*c nhìn mà sướng mắt á!"

"Ngón tay của Yến Yến đẹp quá trời ơi..."

"Yến Thần lúc cúi đầu viết chữ trông nghiêm túc dễ sợ, đẹp trai gì đâu..."

Lâm Cảnh Hàng đăng nhập vào tài khoản fan-club chính thức của mình – "Yến Yến Thiên Hạ Đệ Nhất Chung Cực Fan", tặng cho cậu một chiếc "siêu chiến hạm vũ trụ" trong phòng live, lại còn kèm một dòng:

"Người đàn ông nghiêm túc là đẹp nhất."

Trong nháy mắt, cả phòng livestream lại một phen bùng nổ:

"Ôi cái nick 'Đệ Nhất Fan' lại xuất hiện rồi kìa!"

Mấy fan lâu năm gào lên như được mùa.



Trọng Sinh Liên Hôn Với Đỉnh Cấp Hào Môn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Liên Hôn Với Đỉnh Cấp Hào Môn Truyện Trọng Sinh Liên Hôn Với Đỉnh Cấp Hào Môn Story Chương 146: Canh một
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...