Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần

Chương 401: Dùng mắt quan sát.


Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?


Bạch Khinh Tuyết gắt gao nhìn Tào Thành Hoa trên sân, trong đầu không ngừng nghĩ lại một kiếm ban nãy.


Thấy thế nào Triệu Nguyệt Như hẳn đã chặn rồi, nhưng không biết chuyện gì xảy ra, kiếm Tào Thành Hoa chém tới lại xuất hiện ở vị trí khác.


Quả thực giống kiếm ma vậy.


Trong lòng Triệu Nguyệt Như cũng rất khó hiểu, không rõ tột c*̀ng đã xảy ra cái gì, nhưng cô đã không có thời gian để suy ngẫm việc này.


Một kích c*̉a Tào Thành Hoa, trực tiếp tạo thành 1241 điểm thương tổn, Triệu Nguyệt Như vốn không nhiều máu, trực tiếp biến thành máu đỏ, 407 điểm HP còn sót lại sau c*̀ng, không chịu nổi đợt tấn công kế tiếp c*̉a Tào Thành Hoa.


Chức nghiệp pháp hệ có phòng ngự quá yếu, sức mạnh c*̃ng vậy, lại không nhanh nhẹn đặc biệt gì, chỉ cần bị cuồng chiến sĩ tiếp cận gần người, quả thật là bi kịch.


Triệu Nguyệt Như bản năng dùng Vòng Lửa Cháy Mạnh, là loại pháp thuật phát động ngay, liền thấy vòng lửa khuếch tán ra bốn phía, có thể đẩy lùi kẻ địch xung quanh.


Tào Thành Hoa không sợ hãi chút nào, lại chém một kiếm tới.


Oành một tiếng, thanh đại kiếm Chém Sắt c*̉a Tào Thành Hoa đã chém đứt vòng lửa, nhưng thân hình bị đẩy lùi về sau một bước, làm gã ngừng thế công lại.


Triệu Nguyệt Như nhân cơ hội vừa lui lại, vừa sử dụng Hàn Băng Tiễn công kích.



“Muốn chạy ư, hãy chết ở đây đi!” Tào Thành Hoa hét lớn một tiếng, ngạnh kháng Hàn Băng Tiễn, chém ngang về phía Triệu Nguyệt Như.


Triệu Nguyệt Như lại một lần nữa muốn dùng pháp trượng ngăn cản.


Lúc này đây Triệu Nguyệt Như nhìn chòng chọc vào quỹ đạo c*̉a đại kiếm Chém Sắt, có thể nói là toàn bộ tâm trí đều đặt ở trên thanh kiếm Chém Sắt này.


Mắt thấy đại kiếm Chém Sắt sắp rơi xuống người Triệu Nguyệt Như, hai tay Triệu Nguyệt Như giữ pháp trượng ra ngang muốn cản.


Có điều Tào Thành Hoa lại nở nụ cười nhạo, dùng sức chém xuống.


Một màn khó hiểu lần nữa xảy ra…


Không biết vì sao đại kiếm Chém Sắt lại biến mất, rồi lại chém trúng góc chết c*̉a Triệu Nguyệt Như.


Triệu Nguyệt Như chưa kịp thể hiện vẻ mặt kinh hãi, thì đã ngã xuống đất, tầm nhìn c*̉a mình đã xoay tròn trời đất, mờ tối dần.


“Triệu Nguyệt Như, cô đã hiểu chưa, theo tôi, cô mới có được tương lai tươi sáng.” Tào Thành Hoa lấy tư thái từ trên nhìn xuống mà nói với Triệu Nguyệt Như đã ngã xuống.


Triệu Nguyệt Như còn muốn đứng dậy phản bác, nhưng thanh máu đã chạm đáy…


Người thắng trận đầu là Tào Thành Hoa.


Mà Triệu Nguyệt Như không chỉ bị hạ một level, mà cả trang bị c*̃ng rơi ra một món, tổn thất không ít độ thuần thục kỹ năng.



Trận đầu thất bại, không thể nghi ngờ là tăng gánh nặng thêm cho người sau, bốn trận đấu đằng sau nhất định phải thắng ba trận mới được.


“Không trách được cậu, là Tào Thành Hoa giấu giếm kĩ, không chỉ đã học kỹ năng giải trừ hạn chế, còn học được loại kỹ năng quỷ dị mới kia, thua không oan.” Bạch Khinh Tuyết an ủi, “Chuyện còn lại cứ giao lại cho mình đi.”


“Ừm.” Triệu Nguyệt Như yên lặng gật gật đầu, khóe mắt mơ hồ vương giọt nước mắt.


Dù Bạch Khinh Tuyết an ủi cô, nhưng chính cô lại không thể nào tha thứ cho bản thân, khiến cô không thể tiếp nhận nhất là ù ù cạc cạc bị thua, thậm chí làm sao thua cô c*̃ng không biết.


Thạch Phong vẫn đứng ở xa xa theo dõi cuộc đấu, nhìn hết trận tỷ thí giữa Tào Thành Hoa và Triệu Nguyệt Như, trong lòng rất kinh ngạc.


Từ lúc nào Tào Thành Hoa trở nên mạnh như thế chứ.


Nghĩ đến dáng vẻ nắm chắc phần thắng ban nãy c*̉a đám Tào Thành Hoa, cũng hiểu ít nhiều rồi, thảo nào đám Tào Thành Hoa đều treo vẻ mặt đã chuẩn bị sẵn hết.


“Đại ca Dạ Phong, anh biết Tào Thành Hoa sử dụng kỹ năng gì không? Em nhìn một lúc lâu, c*̃ng không nhìn ra quy luật công kích c*̉a một kiếm kia, rõ ràng tốc độ công kích c*̉a Tào Thành Hoa c*̃ng không nhanh mà, cuối c*̀ng lại biến mất rồi đột nhiên xuất hiện, thế thì làm sao để người ta cản được.” Tử Yên Lưu Vân ấn tượng mãi về công kích quỷ dị trước đó, thật lâu không thể quên.


Nếu như kỹ năng c*̉a Tào Thành Hoa quỷ dị như vậy, thì khi chiến đấu với gã, chỉ có một cách thả diều từ xa thôi.


“Em nghĩ đấy là kỹ năng sao?” Thạch Phong cười hỏi.


“Nó chẳng nhẽ không phải là kỹ năng c*̉a cuồng chiến sĩ ư?” Vẻ mặt Tử Yên Lưu Vân ngạc nhiên nói.


Thạch Phong lắc đầu, giải thích: “Nó không phải kỹ năng nào cả, mà là kỹ xảo chiến đấu trong võ thuật.”



“Kỹ xảo chiến đấu trong võ thuật?” Tử Yên Lưu Vân há hốc miệng lập lại. Nếu đổi thành người khác nói ra câu ấy, cô nhất định sẽ nghi ngờ đang nói khoác lác, nhưng từ miệng Thạch Phong nói ra, khẳng định đó là sự thật.


“Kỹ xảo Tào Thành Hoa sử dụng giống như chơi oẳn tù tì vậy, lúc ra tay thì dùng kéo, mà Triệu Nguyệt Như thấy được Tào Thành Hoa sắp ra kéo cho nên ra búa. Nhưng khi phán định kết quả sau c*̀ng, Tào Thành Hoa lâm thời biến thành bao, tự nhiên là Tào Thành Hoa thắng, mà Triệu Nguyệt Như kiểu gì c*̃ng không nghĩ thông, vì sao Tào Thành Hoa ra bao.”


“Quá trình đại khái chính là như vậy, đạo lý rất đơn giản, nhưng muốn làm được lại không dễ.”


“Phải học được dùng mắt quan sát, tỉ mỉ xem xét, nhưng nhìn ở đây không phải như chúng ta nhìn cảnh vật bình thường, mà là xem xét chỉnh thể, có thể đối đãi khách quan tất cả, không để tâm vào nhỏ lẻ, nhờ vào đó hiểu được cử động c*̉a kẻ địch. Lúc Tào Thành Hoa đang công kích, động tác trên tay, thân thể di chuyển, vị trí phòng ngự c*̉a Triệu Nguyệt Như đều ở trong mắt Tào Thành Hoa hết, cho nên khi Triệu Nguyệt Như muốn làm động tác phòng ngự, thì Tào Thành Hoa đã sớm thay đổi quỹ đạo công kích, trực tiếp công kích góc chết c*̉a Triệu Nguyệt Như, chờ Triệu Nguyệt Như phản ứng kịp thì thân mình đã trúng chiêu.”


“Đương nhiên, khi Tào Thành Hoa vung kiếm, còn dùng một kỹ xảo nữa, là gia tốc hai đoạn, lúc hắn vung kiếm thì không dốc hết toàn lực tăng tốc độ công kích, chỉ ra tầm bốn mươi phần trăm sức lực, chỉ ngay khi gã thay đổi quỹ đạo công kích thì mới dùng hết sức. Cứ thế đột ngột gia tốc, biến thành tàn lưu thị giác, đại não sẽ nhầm lẫn đối phương vung kiếm theo quy đạo phía trước, cho nên em thấy Tào Thành Hoa vung kiếm lại đột nhiên biến mất, kiếm em thấy chỉ là hình ảnh giả trong đầu mình thôi.”


“Triệu Nguyệt Như chưa từng có kinh nghiệm chiến đấu về phương diện này, c*̃ng không trải qua huấn luyện võ thuật, thua rất thường tình.”


Tử Yên Lưu Vân nghe xong, nhất thời bừng tỉnh.


Lắng nghe giải thích từ Thạch Phong, Tử Yên Lưu Vân chợt có cảm giác vượt mây nhìn trời, được mở ra một cánh cửa thông hướng thế giới mới.


Hóa ra người chơi còn có thể chiến đấu như vậy…


Đang khi Tử Yên Lưu Vân cảm khái không thôi, trong lòng đột nhiên nghĩ đến một việc.


Nếu đại ca Dạ Phong giải thích cặn kẽ như vậy, có phải đại ca Dạ Phong c*̃ng biết dùng không?


Nghĩ tới đây, Tử Yên Lưu Vân hơi kích động.



Tầm mắt c*̉a Thạch Phong trực tiếp dời đến màn hình điện tử lơ lửng trên sân đấu.


Trận chiến thứ hai Bạch Khinh Tuyết vs Hắc Tâm Tiễn.


Bạch Khinh Tuyết là cuồng chiến sĩ, mà Hắc Tâm Tiễn là du hiệp, xét mặt chức nghiệp, cuồng chiến sĩ chiếm ưu, tuy là du hiệp có năng lực cận chiến nhất định, thế nhưng ưu thế c*̉a du hiệp vẫn là công kích tầm xa rộng, thích hợp chiến đấu ngoài vùng đất có rừng cây hơn, ở nơi không có thứ gì để nấp, không gian chiến đấu c*̃ng không lớn, tương đối bất lợi với du hiệp đấy. Huống hồ kỹ thuật c*̉a Bạch Khinh Tuyết vốn trên Hắc Tâm Tiễn.


Nhưng khiến người ta kinh ngạc là, Hắc Tâm Tiễn đối mặt tình huống xấu vẫn mang dáng vẻ ung dung tự tại, thậm chí còn hơi khinh thường, hoàn toàn không có sự kính nể trước đây với Bạch Khinh Tuyết.


Sau đó người đối chiến c*̉a hai phe đi vào trong sân đấu, đồng hồ đếm ngược thời gian tới trận đấu đã bắt đầu chạy.


5…


4…


3…


2…


1…


Bắt đầu!


Hắc Tâm Tiễn đang chuẩn bị dùng Truy Phong Bộ, xoay người muốn kéo dài khoảng cách giữa hai bên.


Nhưng mà hành động c*̉a Bạch Khinh Tuyết, khiến tất cả mọi người tại chỗ hoảng hồn khó hiểu.


Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần Truyện Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần Story Chương 401: Dùng mắt quan sát.
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...