Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần

Chương 273: Vùng đất đã từng biến mất.


Sau khi tiến vào trong tầng hầm nhà cổ Tử Dương.


Thạch Phong nhìn khắp xung quanh đều không phát hiện được chỗ đặc biệt gì.


Cả phòng không có lấy một vật, có thể nhìn hết các ngóc ngách, c*̃ng không gió lạnh thổi ngang qua, càng không có cảm giác áp bách linh hồn kinh khủng kia.


“Sao lại không có gì cả thế nhỉ? Chẳng lẽ cảm giác c*̉a mình sai rồi?” Hoả Vũ phát hiện không có quái vật, vì vậy cất chuỷ thủ lại vào trong vỏ đeo bên hông.


“Không rõ, nhưng nơi này xác thực không có nguy hiểm.” Thạch Phong lắc đầu.


Chiến đấu nhiều trong Thần Vực rồi, năng lực cảm nhận nguy hiểm c*̉a người chơi nâng lên từng bước.


Cao thủ Thần Vực càng ngày càng nhạy cảm.


Vả lại năng lực cảm nhận nguy hiểm này, thường sẽ không xảy ra sai lầm.



“Chúng ta vẫn nên tra xét kĩ đi.” Thạch Phong cuối c*̀ng quyết định.


Nếu không giải quyết bí ẩn thần diệu, lỡ may xảy ra chuyện gì, làm đám NPC sợ đến đây tuyên bộ nhiệm vụ, thế thì đủ bi kịch.


Ảnh hưởng đến người chơi lại không lớn, c*̀ng lắm ai không may chết không tử tế một lần, rơi một level và độ thuần thục kĩ năng. Thế nhưng NPC thì khác, đã chết thì chết thật, hệ thống chủ thần sẽ không phục sinh bọn họ.


Cho nên phải giải quyết vấn đề này, bằng không nơi vùng đất vàng này c*̃ng tính là đồ bỏ.


Ba người tìm tòi khắp nơi hơn mười phút đồng hồ, c*̃ng không phát hiện bất cứ vấn đề gì kì lạ, không nói tới quái vật, mà cả một con chuột c*̃ng không thấy nữa là.


Nhưng cảm giác áp bách cực lớn trước kia, Thạch Phong không thấy đó là ảo giác, hơn nữa hắn đã từng cảm nhận nó trong quá khứ, chỉ là giờ không nhớ ra.


Lục soát cả buổi, không có một chút manh mối, đám người Thạch Phong không thể làm gì khác hơn là lên lầu lại.


“Đây là chuyện gì xảy ra?” Thủy Sắc Tường Vi sau khi lên lầu liền giật nảy mình với cảnh tượng trước mắt.


Không riêng gì Thủy Sắc Tường Vi khiếp sợ, ngay cả Thạch Phong c*̃ng kinh hãi không thôi.



Lúc này hệ thống c*̃ng phát tiếng nhắc nhở.


Hệ thống: Phát hiện vùng đất đã từng biến mất, tất cả liên hệ c*̉a người chơi với thế giới bên ngoài tạm thời bị ngắt.


“Hoá ra là có chuyện thế này.” Thạch Phong giờ mởi tỉnh ngộ ra, hiểu được vì sao các chủ nhân ngôi nhà trước đó đều bị biến mất, hoá ra là bị truyền đến nơi đây.


“Hội trưởng, quyển trục Hồi Thành c*̃ng không thể dùng.” Hỏa Vũ khẽ cau mày nói, “Giống hệt như Thí luyện c*̉a Thần vậy.”


“Xem ra chỗ này thật không hề đơn giản.” Thạch Phong bắt đầu dò xét xung quanh.


Chuyện như vầy, Thạch Phong gặp không ít lần ở đời trước, giống như vùng đất thất lạc khi mới vào Thần Vực không lâu sau đó, ở đó lầy được ma khí Thâm Uyên Giả.


Vùng đất đã từng biến mất lần này tuy không giống vùng đất thất lạc, nhưng c*̃ng không khác biệt là bao, c*̃ng đều là hoàn thành xong một nhiệm vụ nào đó thì được phép ra ngoài, bất quả ở trong vùng đất thất lạc là có nhắc nhở có nhiệm vụ, còn ở đây không có bất kì nhắc nhở gì.


Lập tức ba người Thạch Phong tiến vào trong mê cung nọ, bắt đầu thăm dò bản đồ.


Không thể không nói bản đồ này rất lớn, Thạch Phong đi dạo sáu bảy tiếng đồng hồ c*̃ng không thăm dò ra hết cái bản đồ này, cuối c*̀ng bắt buộc ba người tách ra đi thăm dò. Trái lại không gặp nguy hiểm nào cả, hành động như thế có hiệu suất nhanh hơn.



Đến ngày thứ hai thì Thủy Sắc Tường Vi thăm dò khu vực mới đã có phát hiện.


Đó là một pháp trận cỡ lớn, căn cứ Thạch Phong và Nguyên Tố Sư như Thủy Sắc Tường Vi suy đoán, đây là một pháp trận bậc năm trở lên, có điều pháp trận này dùng để làm gì thì Thạch Phong có kinh nghiệm phong phú c*̃ng không đoán ra được, trừ phi hiện giờ có một Thánh Ma Đạo Sư bậc năm hoặc Pháp Thần bậc sáu xuất hiện.


Một ngày thăm dò tiếp theo, Hoả Vũ ở một chỗ phát hiện pháp trận thứ hai, giống y như đúc cái thứ nhất, ngoài ra không có gì cả, một con quái c*̃ng không, càng không có bất kì nhắc nhở có nhiệm vụ.
Thủy Sắc Tường Vi còn muốn trực tiếp mặc kệ, thà tự sát về thành còn hơn.


Ở một địa phương chim không thèm đẻ trứng như vầy, không thể thăng cấp, c*̃ng không có nhiệm vụ, hoàn toàn là lãng phí thời gian. Dù sao cô c*̃ng là người quản lý công hội, làm sao lại lãng phí nhiều thời gian ở nơi này được, đã thế công hội sắp có trụ sở, cô còn có rất nhiều chuyện phải làm.


Bất quá hành vi tự sát c*̉a Thủy Sắc Tường Vi bị Thạch Phong khuyên ngăn rồi.


Bởi vì nếu Thủy Sắc Tường Vi tự sát vẫn không thể trở về thành, lở may không thể quay về còn rớt một level, thì chỉ biết khóc tiếng máng mà thôi.


Thủy Sắc Tường Vi cũng chỉ đành bỏ qua suy nghĩ ấy, tiếp tục thăm dò vùng đất đã từng biến mất.
Vào ngày thứ ba Thạch Phong ở trong vùng đất đã từng biến mất, cuối c*̀ng đã thăm dò hơn nữa nơi đây, phát hiện thêm ba pháp trận, tính ra đã phát hiện tổng cộng năm pháp trận bậc năm rồi.


Sau đó ba người tập hợp, c*̀ng hưởng tin tức bản đồ mình có.


Hệ thống: Mở ra nhiệm vụ duy nhất “Bỏ niêm phong di tích Thần Linh”, giải trừ phong ấn c*̉a vùng đất đã từng biến mất, phần thưởng không rõ.



Nhẫn nhịn ở nơi đây ba ngày liền, kết quả lại bảo mọi người phải làm nhiệm vụ, mà không có chút nhắc nhở, quá đáng ghét mà.


“Hẳn là ngay đây.” Thạch Phong chỉ vào trung tâm năm pháp trận trên bản đồ, “Pháp trận vận hành cần ma lực, mà thứ cung cấp ma lực thường là Thuỷ Tinh Pháp Thuật, song trong năm cái pháp trận này không có Thuỷ Tinh Pháp Thuật, và lại năm pháp trận hoàn chỉnh vận hành giống nhau, chắc chắn lấy được ma lực từ một chỗ, xung quanh vùng đất đã từng biến mất đã được chúng ta thăm dò rồi, c*̃ng chỉ có khu vực trung tâm này là chưa. Khả năng lớn nhất chính là trung tâm vùng đất đã từng biến mất, chỉ cần phá hỏng Thuỷ Tinh Pháp Thuật ở giữa, chắc là sẽ hoàn thành được nhiệm vụ.”


“Hội trưởng, không ngờ tới anh lý giải pháp trận như thế này. Tôi sắp nghi ngờ hội trưởng căn bản không phải Kiếm Sĩ, mà là một Nguyên Tố Sư hoặc Chú Thuật Sư luôn.” Thủy Sắc Tường Vi trêu đùa.


“Chỉ là ngẫu nhiên có nghiên cứu sơ thôi, ở thư viện thành Bạch Hà có không ít sách về pháp trận, nếu như cô đọc hết sách trong thư viện thành Bạch Hà rồi, khẳng định sẽ còn lợi hại hơn tôi nữa.”


“Thư viện tôi c*̃ng muốn vào, nhưng phải cần giấy thông hành, nếu hội trưởng đã nói như thế thì anh phải phụ trách giấy thông hành đó.” Thủy Sắc Tường Vi cũng biết tầm quan trọng c*̉a thư viện, Nguyên Tố Sư muốn học kỹ năng mạnh mẽ hơn, biện pháp tốt nhất chính là đến thư viện, chỉ khổ nỗi không có giấy thông hành, nên chỉ có thể chậm rãi tăng danh vọng thành Bạch Hà lên.


“Được, sau khi rời khỏi nơi này tôi liền lấy một tờ giấy thông hành đưa cho cô.” Thạch Phong lắc đầu bật cười.


Hắn làm Liệp Ma Nhân nên lúc nào c*̃ng có thể đi vào thư viện lấy giấy thông hành đấy, mà bây giờ hắn trở thành Tử tước thành Bạch Hà, làm đại quý tộc c*̉a thành Bạch Hà, muốn lấy dăm ba cái huy chương hội viên thư viện là không có vấn đề gì.


Sau đó ba người Thạch Phong liền chạy về khu trung tâm vùng đất đã từng biến mất.


Bốn tiếng trôi qua, ba người Thạch Phong đã đi tới bên ngoài khu vực trung tâm, nhưng nếu muốn vào trong, cần đi qua một hành lang dài thẳng tắp bằng thuỷ tinh. So ở cửa vào lối đi thuỷ tinh ấy lại có một con sói khổng lồ ba đầu tạo thành từ thuỷ tinh xanh da trời chặn đường.


“Hoá ra ở đây c*̃ng có quái vật.” Hỏa Vũ nhìn thấy con sói khổng lồ ba đầu nọ, nhướn mày tỏ vẻ có chút hứng thú, vài ngày qua không chiến đấu gì, sớm đã ngứa tay muốn đánh một trận.


Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần Truyện Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần Story Chương 273: Vùng đất đã từng biến mất.
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...