Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 54
Edit: Khanh Lam
Ngày công bố điểm thi đại học, bầu trời thành phố Vân trong vắt, sáng rực.
Trong căn nhà ấy hiếm khi náo nhiệt đến vậy. Một nhóm thiếu niên tuổi trăng tròn, áo quần rực rỡ, ngồi vây quanh giữa phòng, tiếng cười nói vang dội. Họ hứng khởi tranh nhau thử trò chơi mới ra, đôi lúc cãi vã, đôi lúc lại reo hò.
Kim đồng hồ trên tường chỉ đúng mười hai giờ trưa.
“Reng!” Tiếng chuông vang lên.
Như có ai nhấn nút tạm dừng, căn phòng bỗng chốc tĩnh lặng.
Chủ nhân ngôi nhà là Trình Diệp thong thả đi đến tủ lạnh, lấy vài chai nước ngọt đặt lên bàn rồi mới cúi đầu lôi điện thoại ra.
Giữa không gian im phăng phắc, bỗng có ai đó bật hét lên “Ế ế ế ế! Mẹ nó!!!”, một tiếng hô, cả căn phòng khách nhỏ lập tức nổ tung.
“Tao đỗ rồi á?! Mau nhìn hộ tao xem, tao không nhìn nhầm chứ hả?!”
“Trời đất ơi… sao điểm Toán của tao lại thấp thế này…”
“Thần thi cử quá đỉnh! Cá chép may mắn quá đỉnh! Tao qua điểm chuẩn rồi!!! Không phải học lại nữa rồi! Cuối cùng cũng có hy vọng vào đại học!!!”
Trình Diệp vẫn giữ nét mặt bình thản, đôi mắt lạnh lùng nhẹ nhàng cúp máy.
“Anh Diệp, anh sao rồi?” Phó Dụ nén khóe môi, giọng vẫn run lên vì phấn khích.
“Cũng tạm.”
“Cũng tạm là sao? Anh định nộp hồ sơ trường nào?” Một cậu bạn bên cạnh tò mò chen vào.
Trình Diệp đứng dậy, vừa bước ra ban công vừa hờ hững đáp: “Chưa nghĩ ra.”
Cô đi đâu, cậu đi đó.
Gió ngoài ban công thổi tung vạt áo sơ mi, tóc cậu đen mượt, ánh mắt sâu thẳm. Một tay cầm điện thoại, môi mím chặt, dáng vẻ bình thản nhưng lại mang theo chút nặng nề.
Chẳng lẽ… anh Diệp thi không tốt sao?
Muốn ra ban công một mình để nguôi giận à?
Phó Dụ toát mồ hôi.
Khó khăn lắm anh Diệp mới chịu gần gũi với mọi người, giờ mà để anh ấy buồn một mình thì tệ quá!
Nhìn đám bạn vẫn đang reo hò, cậu ấy cảm thấy mình cao cả vô cùng, liền len lén kéo cửa ban công hé một khe nhỏ, định ra an ủi.
Khi ấy, Trình Diệp đang đứng thẳng lưng, lưng quay về phía cậu ấy, nửa tựa vào lan can, dáng vẻ có phần lười nhác.
Và rồi, cậu ấy nghe thấy một giọng nói mà cả đời cũng không ngờ sẽ nghe được từ người này.
“Tra điểm chưa?”
Giọng nam trầm thấp, khàn khàn, mang theo từ tính. Giọng nói vốn ngang ngược, lạnh nhạt ấy, giờ lại bị nén xuống rất thấp, từng chữ lướt qua môi răng, mang theo một chút dịu dàng như dỗ dành.
Người này… lại có thể phát ra giọng điệu ấy sao?
Bên kia dường như nói gì đó, Trình Diệp khẽ bật cười.
Cậu nói: “Đừng sợ, để tớ tra giúp cậu.”
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Phó Dụ như bị đóng đinh tại chỗ, như thể bị keo 502 dính chặt, mặt mày như vừa thấy ma quay lại nhìn chàng trai.
Trình Diệp cầm điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, ánh sáng phản chiếu lên gương mặt tuấn tú khiến đường nét trên mặt cậu sáng tối giao hòa, rõ đến từng đường cong sống mũi.
Cậu vừa ngẩng đầu liền thấy Phó Dụ đang đứng đơ người, mặt mày méo mó. Ánh nhìn dịu dàng ban nãy thoáng chốc thu sạch không còn dấu vết.
Cậu nhếch môi, lạnh giọng nói: “Nghe lén chuyện riêng tư của tôi à? Cậu có bị điên không?”
Mẹ nó!!!
Cũng cái miệng đó, sao nói với người ta thì ngọt như mật, còn với cậu ấy thì như kim châm chích thế?
Đúng là bông hồng đầy gai mà!
Phó Dụ vội lau mồ hôi: “Không không… anh Diệp tiếp tục đi, ha ha ha…”
Cậu ấy vội đóng cửa lại, nhưng vẫn kịp thấy…
Người luôn lạnh nhạt, kiêu ngạo như Trình Diệp, khi cúi đầu xuống, hàng mày giãn ra, môi khẽ cong nhẹ.
Là một… nụ cười dịu dàng nhất thế thế gian, cho dù đã quen biết bao năm cũng chưa từng may mắn được nhìn thấy.
Mười mấy phút sau, tay nắm cửa nhà Trình Diệp bất chợt xoay.
Cả đám bạn trong phòng dừng tay, ánh mắt lấp lánh, ẩn chứa vẻ khó hiểu nhìn về phía cửa.
“Anh Diệp… anh ở ghép à?”
Câu hỏi còn dang dở…
Điếu thuốc trên môi cậu run lên, mày chau lại, “đệt” một tiếng, cậu vội vàng dụi tàn thuốc, còn chưa kịp đứng thẳng…
Ngay sau đó, cửa đã bật mở.
Một bóng trắng lướt nhanh vào, nhảy lên, nhào trọn vào lòng cậu.
“Diệp Diệp! Tớ qua rồi! Tớ cũng đỗ Đại học C như cậu nè!!! Ngạc nhiên chưa, hí hí hí!”
Cô gái trong chiếc váy trắng in hoa cúc, tóc đen thơm dịu, làn da mềm mịn tựa ngọc. Cậu theo bản năng đỡ lấy, tay vòng qua đôi chân nõn nà, hơi nóng bốc lên khắp người.
“Diệp… Diệp?”
“Đại học C?!!”
Đám bạn đang bật đèn sáng choang đồng loạt chết lặng.
Kỷ Yên khẽ khựng lại rồi lười biếng nghiêng đầu, chau mày.
Cô gái mười tám tuổi, đứng giữa ranh giới của ngây thơ và trưởng thành.
Cả đám sững sờ: Đẹp… Tiên nữ xinh đẹp gì đây! Đây là nhan sắc đỉnh nóc kịch trần gì vậy!
Kỷ Yên lại chẳng hề ngượng, thong thả xuống khỏi người cậu, quét mắt qua đám con trai đang ngẩn ngơ.
“Nhìn gì mà nhìn, khoét được lỗ rồi đấy?”
Đám bạn: Đến cả tức giận cũng xinh đến thế này…
“Không nghe thấy à?” Giọng Trình Diệp trầm thấp, đuôi âm khẽ nhấn, mang theo áp lực.
“Còn nhìn nữa thì cút hết ra ngoài.”
Sắc mặt cậu trầm xuống, ánh mắt chết chóc nhìn lướt qua.
Đám con trai rùng mình, vội vàng quay mặt đi.
Ngay khoảnh khắc ấy, Kỷ Yên nắm cổ áo cậu, kiễng chân, “chụt” một cái hôn lên môi, đôi mắt ranh mãnh.
Trình Diệp cúi đầu nhìn cô, ánh mắt đen thẳm, khóe môi khẽ cong. Cậu giơ tay ôm chặt cô, siết chặt đến mức dường như muốn hòa cô vào trong.
Chỉ còn đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh ló ra, chớp chớp trong ánh đèn.
Tiếng hôn vang lên giữa không khí, phá tan bầu im lặng căng thẳng.
Đám bạn: ???!!!
Đại ca vốn không gần nữ sắc… lại thế này sao?!
Phó Dụ ôm mặt, cố kìm không nhìn, rồi sau đó nghe giọng cậu trầm khàn vang lên: “Giới thiệu với các cậu, đây là Kỷ Yên, là…”
“Là chị dâu của các cậu.”
Kỷ Yên nhanh miệng cướp lời, mềm mại tựa trong lòng cậu, ngẩng đầu cười ranh mãnh như mèo vừa trộm cá.
Trình Diệp: “…”
Phó Dụ: “Vãi!”
Đám bạn: “…!!!”
“Anh Diệp đúng là đàn ông mà!”
“Tốc độ này, ghen tị chết mất.”
“Chúc trăm năm hạnh phúc.”
“Chúc sớm sinh quý tử.”
“Chúc…”
Trình Diệp: “Câm miệng!”
Tức khắc, cả phòng im phăng phắc.
*
Mùa tốt nghiệp hiếm hoi, Kỷ Yên ở nhà nghỉ vài ngày rồi lại sang nhà Trương Đức Sơn chơi. Ở lâu thấy chán, cô liền nghĩ đến Trình Diệp.
Hôm ấy, cô cùng Lý Tịnh Tuyết đi làm tóc, làm đẹp, đưa bàn tay trắng nõn, đầu ngón hồng mềm cho thợ làm móng.
“Ê, Pháo Hoa này, những ngày cuối trước kỳ thi, cậu học như lên cơn ấy, suốt ngày thức khuya dậy sớm. Nhìn cái mặt nhỏ của cậu gầy thấy rõ. Mẹ tớ gặp còn thương, bắt tớ mang canh cá sang cho cậu uống. Nhưng mà đúng là trời không phụ lòng người… Đại học C đó nha! Hồi trước bọn mình có dám mơ đâu, vậy mà cậu thi đỗ thật! Tự hào ghê luôn đó!”
Kỷ Yên cười: “Chỉ tiếc có người vì một con lợn nào đó mà bỏ lỡ cơ hội gặp lại cục cưng ở thành phố An.”
Lý Tịnh Tuyết ngẩn ra mấy giây, chau mày: “Hả? Lợn gì? Cục cưng gì cơ…”
“…” Kỷ Yên im lặng: “Cậu ngồi cạnh Văn Dương ba năm, bị trí thông minh của cậu ta lây rồi à?”
“Cũng có thể.” Lý Tịnh Tuyết phản ứng lại: “À mà không được nói thế, giờ cậu ta là bạn trai tớ, phải dịu dàng chứ.”
“… Tớ có ý này.” Kỷ Yên l**m môi, nói: “Mời cậu và con chó nhỏ của cậu đi du lịch tốt nghiệp với tớ?”
“Hay đấy! Ba người bọn mình à?”
Kỷ Yên lắc đầu: “Không, tớ cũng có chó nhỏ của riêng tớ.”
“Xin hỏi vị thần phương nào vậy?”
Kỷ Yên rút tay khỏi đèn sấy, giơ mười ngón tay thon dài lên trước mặt, khẽ nói: “Cậu ấy đến rồi.”
Lý Tịnh Tuyết ngoảnh lại.
Một chàng trai mặc áo thun trắng, tóc đen, mày kiếm, mắt sáng. Quần jeans ôm gọn đôi chân dài, dáng người cao gầy. Ánh mắt cậu dừng lại, như đại bàng trong đêm, kiêu ngạo, lạnh lùng mà áp lực.
Kỷ Yên hỏi: “Trình Diệp, cậu thấy đẹp không?”
Cô giơ mười ngón tay trước mặt cậu.
Băng giá trong mắt cậu tan đi, giọng dịu dàng nói: “Đẹp.”
Cô lại nói: “Tớ với Tịnh Tuyết đang bàn chuyện đi du lịch tốt nghiệp. Mình cùng đến Phượng Hoàng cổ trấn nhé?”
“Được.”
Không hề do dự, trong mắt cậu đầy vẻ cưng chiều.
Chỉ cần là điều cậu muốn, tớ đều đồng ý.
*
Phượng Hoàng cổ trấn nằm ở miền Tây, là thành phố tựa núi kề sông.
Bốn người họ đến nơi khi mặt trời đã ngả chiều. Thành phố không lớn, giữa là dòng nước trong xanh, hai bên là dãy nhà cổ rêu phong, nối nhau bằng cầu đá và thuyền gỗ.
Nhịp sống nơi đây chậm hơn hẳn thành phố Vân. Gần bốn rưỡi mà các hàng quán vẫn chưa mở.
Ánh nắng dịu dàng, không gay gắt. Người ta tựa bên bờ sông, ngồi dưới mái che, nghe mấy nghệ sĩ dân ca cất giọng. Tiếng guitar vang lên, kéo theo tiếng vỗ tay, tiếng cười rộn rã.
Tiếng nước róc rách như bước chân hòa vào niềm vui của du khách.
Tiếng cười nói lan khắp thành phố sông nước, tan mãi không hết.
Mỗi lần bị Trình Diệp kéo về, cô chỉ ngoan ngoãn được vài giây, rồi lại hớn hở chạy đi.
Tiếng nước chảy, ánh chiều buông, không khí trở nên mát dịu.
Đèn đường bật sáng, phố cổ bắt đầu rộn ràng.
“Thơm quá.” Kỷ Yên hít hít mũi.
“Gì cơ? Tớ chẳng ngửi thấy gì.” Lý Tịnh Tuyết hỏi.
“Văn Dương đâu rồi?”
“Thói trẻ trâu bộc phát, chạy vào cửa hàng bán đồ lưu niệm, đòi xem thanh kiếm giống hệt trong anime yêu thích rồi…”
“…”
Kỷ Yên quay đầu, dòng người chen chúc, ánh đèn hắt lên gương mặt cô, sáng rồi tối, sáng rồi tối.
Ngón tay trống không, tim cô đập mạnh. “… Trình Diệp!”
Giữa biển người mịt mù, cô gọi mãi, bao khuôn mặt lướt qua, không có cậu.
“Trình Diệp!”
Đám đông như muốn nuốt chửng cô.
Cô hoang mang, thành phố này bỗng trở nên xa lạ.
Giây tiếp theo, eo cô bị siết lại, hương tuyết tùng quen thuộc ùa đến. Một giây sau, cô đã được bế bổng ra khỏi đám người.
Bên ngoài, Lý Tịnh Tuyết thở phào: “Hú hồn, tớ quay đi có một cái đã không thấy cậu, may mà Trình Diệp nhanh mắt.”
Kỷ Yên mếu máo, lo lắng trong lòng thoáng cái đã tan đi, nước mắt ứa ra: “Cậu đi đâu vậy?”
Cậu mím môi, khẽ cúi đầu. Lúc ấy cô mới thấy tay kia của cậu đang ôm một… xô đầy xiên thịt nướng.
“Biết cậu đói nên tớ đi mua cho cậu.”
Cậu đặt đồ lên bàn gỗ bên đường, rút khăn giấy, cẩn thận lau khóe mắt cô.
Động tác chậm rãi, dịu dàng.
Cậu hỏi: “Khóc gì thế?”
Cô không đáp, chỉ siết chặt tay cậu.
Cậu cúi thấp xuống, hơi thở nóng áp sát bên tai.
Cô căng cứng người, cậu đứng bên cạnh thở dài, giọng trầm thấp: “Kỷ Yên…”
“Có cậu rồi, sao mà tớ chạy thoát được.”
Chỉ cần nhìn thấy cậu, chân tớ như dính chì, bị mê hoặc chẳng bước nổi nữa.
Từ khi có cậu, thế giới của tớ từ trước đến nay tất cả đều chỉ còn mỗi cậu.
Tai cô trong chớp mắt đỏ bừng lên.
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 54
10.0/10 từ 37 lượt.
