Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 52
Edit: Khanh Lam
Khi Đậu Húc Nhiên bị phát hiện, cậu ta đang ở đỉnh núi cao nhất của núi Thanh Ngọc.
Trên mặt cậu ta nở một nụ cười kỳ dị, tay nắm chặt cô gái đã ngất xỉu trước mặt. Bị bao vây tứ phía, cậu ta chẳng hề hoảng sợ hay lo lắng, mà ngược lại, trong ánh mắt lại hiện lên sự phấn khích và điên loạn đến cực điểm.
Cảnh sát vừa trấn an, vừa chỉ huy lực lượng giữ vững vòng vây.
Phía sau, một cảnh sát cúi người, lặng lẽ tiến lên.
Lúc ấy, khóe mắt Đậu Húc Nhiên đỏ rực, giọng nói run rẩy vì kích động: “Các người cũng đến xem buổi biểu diễn của tôi sao? Ha ha ha ha! Tốt! Càng nhiều khán giả càng hay! Tất cả đến xem đi nào!”
Ánh mắt cậu ta dại đi, bỗng bật cười lớn, tay chân múa may loạn xạ: “Hay là… tất cả cùng chôn theo tôi luôn nhé? Hả?!!”
Trong khoảnh khắc điện quang lóe sáng, cảnh sát phía sau nhanh như chớp đâm ống tiêm vào động mạch cổ cậu ta. Thuốc an thần được bơm mạnh vào, Đậu Húc Nhiên khẽ run, cơ thể mềm nhũn rồi khuỵu xuống.
Trước mắt dần trở nên mờ mịt, cậu ta trông thấy Kỷ Yên được cảnh sát đỡ dậy, đặt lên cáng đưa đi. Cậu ta cố giữ lấy đầu mình, muốn tỉnh táo lại, nhưng ý thức càng lúc càng mờ.
Cỏ cây trước mắt hóa thành những mảng bóng chồng chéo, chẳng còn rõ ràng.
“… Nghi phạm mắc chứng rối loạn tâm thần gián đoạn…”
Nghi phạm? Là chỉ cậu ta sao?
Ha, thật nực cười.
“Hiện đã bình thường trở lại, tình hình được kiểm soát.” Một giọng nói khác vang lên qua bộ đàm.
Cổ tay cậu ta bị ai đó kéo lại, cảm giác lạnh băng truyền đến, còng tay khóa chặt.
Là cảnh sát…
Sao cảnh sát lại tìm được đến đây?
Trình Diệp báo cảnh sát sao?
Không thể nào, cậu không kịp làm vậy…
Ý thức như bị dán chặt, đặc quánh lại trong đầu. Trước khi hoàn toàn chìm vào hôn mê, cậu ta nghe thấy ai đó nói: “… Là nhà họ Kỷ báo cảnh sát. Cô gái đã gắn thiết bị định vị ở thắt lưng phía sau.”
Rồi cậu ta nhắm mắt lại.
Thời gian đảo ngược, thời niên thiếu ùa về.
Trước mắt là một mùa hè dịu dàng.
Cậu ta mặc đồng phục học sinh cỡ siêu lớn, bụng tròn căng, lon ton chạy theo bóng người phía trước.
Ngôi nhà tường trắng gạch đỏ quen thuộc sừng sững hiện ra, tường phủ đầy dây thường xuân xanh mướt, gió nóng thổi qua làm cành lá khẽ đung đưa.
Dưới ánh nắng rực rỡ, chàng trai trước mặt khoác hờ áo đồng phục trên vai, tay áo tùy ý xắn đến khuỷu tay, làn da rám nắng khỏe mạnh. Giữa đôi mày sắc bén thấp thoáng nét bực bội.
“Đậu Húc Nhiên, mày còn theo tao nữa, tin tao đánh cho một trận không?”
Cậu ta ấm ức, giọng nghẹn ngào: “… Anh họ, nếu bài thi giữa kỳ này mà bố em thấy, chắc em bị đánh chết mất… anh có thể…”
Một gói khăn giấy bay tới, chàng trai cau mày, giọng đầy vẻ chán ghét: “Đàn ông con trai mà còn khóc? Lau nước mũi đi, suốt ngày khóc lóc thì ra thể thống gì.”
“Giúp mày cũng được, nhưng lần sau phải vào top 20 của lớp.” Khóe môi cậu khẽ nhếch: “Không thì tao xóa acc game của mày, tin không?”
“Vâng vâng! Cảm ơn anh họ, lần sau em nhất định sẽ cố gắng!” Cậu ta mừng rỡ, lôi bài thi trong cặp ra.
Chàng trai “chậc” một tiếng, vừa huýt sáo vừa dùng bút xóa sửa lại tên trên tờ giấy. Nét chữ phóng khoáng, kiêu ngạo, hệt như con người anh, viết xuống hai chữ: Trình Diệp.
Ngọn lửa rực rỡ.
Hình ảnh dừng lại. Ký ức bừng sáng, rực cháy như ngọn lửa.
Âm thanh mờ dần. Dưới tán cây nghiêng bóng trước cổng, ánh nắng lốm đốm rơi xuống.
Chàng trai ấy, mày kiếm mắt đen, xoay đầu lại, giọng nghiêm mà gắt: “Chút nữa có gì xảy ra đừng có khóc chạy qua đây tìm tao, nghe chưa? Không thì uổng công.”
Cậu ta sụt sịt, ngây ngô gật đầu.
Hình ảnh tua nhanh.
Trình Diệp đứng thẳng, cổ ửng đỏ, lưng đầy vết roi, tiếng quất rát tai.
“Thi có 55 điểm mà còn mặt mũi về nhà à?! Nói xem sao lại thế này!”
Mẹ Trình vội can: “Chắc chỉ là lần này thi không tốt thôi, anh đừng giận nữa mà…”
Đậu Húc Nhiên đứng bất động, không sao nhấc chân nổi.
Năm mươi lăm điểm… là bài thi mà cậu ta đưa cho Trình Diệp.
Hóa ra Trình Diệp đã biết hậu quả, vậy mà vẫn bình thản nhận lấy. Cậu ta bật khóc nức nở, mắt sưng húp, vừa khóc vừa định bước đến, định thú nhận hết mọi chuyện.
Nhưng ánh mắt người kia bỗng lia đến, giọng lạnh như băng: “Tao vừa nói gì? … Biến ra chỗ khác.”
Cậu ta run rẩy, tiếng khóc lập tức nghẹn lại.
Ký ức tiếp tục trôi.
Lần đầu tiên cậu ta lọt vào top 10, Trình Diệp cười trêu: “Nhóc mập, sắp đuổi kịp tao nên vui thế à?”
Khi cậu ta ngã vào bùn, bị người khác châm chọc, Trình Diệp kéo cậu ta đứng dậy, đánh cho cả bọn kia một trận.
Cậu ta ngước nhìn Trình Diệp, trong mắt là ánh sáng rực rỡ, soi sáng cả thế giới của mình.
…
Sau này, cậu ta luôn nói với mọi người: Anh họ là người mà cậu ta kính phục nhất trên đời. Không cần quay đầu nhìn lại, cậu ta chỉ muốn mãi đi theo sau lưng anh họ mà thôi.
Rồi về sau, cậu ta đổi tên.
Cẩn thận sửa chữ cuối trong tên “Đậu Húc Húc” thành Đậu Húc Nhiên.
Ngọn lửa rực rỡ, ngọn lửa dữ dội.
Cả hai đều là những tia lửa rực rỡ nhất thế gian.
Nhưng ngọn lửa đó, khi cháy đến tận cùng, hoặc là sẽ thiêu bạn, hoặc là đốt chính mình, hoặc cả hai cùng tổn thương.
Thế là, anh họ biến mất.
Sau khi mọi biến cố ập đến, cậu ta đánh mất cả niềm an ủi cuối cùng.
Lần đầu tiên nhìn thấy Trình Diệp ở thành phố Vân, ánh lửa trong mắt Đậu Húc Nhiên lại bùng lên. Cậu ta đã trưởng thành, khóe môi nhếch lên một nụ cười kỳ dị.
Anh họ à, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi.
*
Năm cuối cấp ba, việc học càng trở nên căng thẳng hơn.
Năm nay, Kỷ Yên muốn thi vào thành phố An.
Thành phố An có Đại học C danh tiếng lừng lẫy khắp toàn quốc.
Trong lễ phát động “100 ngày quyết chiến”, học sinh nào cũng có phụ huynh đi cùng. Kỷ Vĩnh Xương hiếm khi xuất hiện thế mà lần này lại đến, được ngồi trên bục danh dự như khách mời, kịp thời nói vài lời khích lệ mọi người. Khi nhạc nổi lên, tất cả học sinh đứng thẳng lưng, giơ tay tuyên thệ.
Kỷ Yên lén tiến về phía cậu nam sinh đứng một mình trước bục. Khi cậu giơ tay phải nắm thành nắm đấm đặt bên mặt, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay trái của cậu.
Bàn tay cô gái hơi lạnh, mềm mại như rắn, luồn vào kẽ tay cậu, cho đến khi không còn khe hở, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Cậu nhìn cô.
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, mọi người đều chăm chú tuyên thệ trước băng rôn trên bục, chẳng ai để ý đến họ.
“Mười năm rèn luyện, chí hướng vượt đỉnh… Chúng ta sẽ dùng tinh thần phấn đấu để bứt phá kỳ thi cuối cùng…”
Tiếng tuyên thệ dâng lên từng đợt, vang vọng khắp hội trường.
Ngón tay cô gái mềm mại, cũng lẩm nhẩm đọc theo.
Chưa kịp thốt ra từ cuối cùng, âm vang vẫn còn, Kỷ Yên bất ngờ nhón chân, hôn nhẹ lên khóe miệng cậu, như chuồn chuồn chạm nước.
Trình Diệp cứng đờ người, âm cuối trong giọng cậu rung lên, ánh mắt chứa đầy sự khó hiểu.
“Bố tớ…” Chưa kịp nói hết câu, tiếng micro phía trên bỗng vang lên tiếng ho khù khụ.
Các lãnh đạo nhà trường vội vã tiến lên, cố gắng giúp ông Kỷ ngồi ngay ngắn, mặt đỏ bừng vì ngượng.
Kỷ Yên cười nhìn cậu, ánh mắt tinh nghịch: “Ây da, không cẩn thận bị phát hiện rồi…”
Nói xong, ngón tay cô ve vuốt lòng bàn tay cậu, nhưng vẫn không buông ra.
*
Sau kỳ thi thử lần thứ ba, bài thi tiếng Anh của Kỷ Yên phát huy không như kỳ vọng.
Khi chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến kỳ thi đại học, cô tự nhốt mình trong phòng học, cả đêm ôn từ vựng và ngữ pháp, thường chỉ ngủ hai ba tiếng vào nửa đêm.
Lão Lưu từng phát hiện ra sự bất thường của cô, cũng có khuyên nhủ vài lần nhưng chẳng mấy hiệu quả.
Cho đến khi Trình Diệp quyết định nghiêm khắc cất hết cà phê và thuốc bổ não khỏi bàn học cô, sau buổi học buổi tối còn kéo cặp sách của cô, giảm bớt đống vở luyện tập nặng trĩu, chỉ giữ lại vài tập đề sai để cô ôn.
Cậu đứng dưới ánh đèn đường trước cổng trường đợi cô.
Cô gái mười tám tuổi, đường nét gương mặt ngày càng thanh thoát, đôi mắt vốn lấp lánh giờ mất hẳn ánh sáng, nhíu mày cúi đầu nhìn sổ từ vựng, miệng lẩm bẩm.
Cô rất đau khổ.
Cậu hiểu áp lực của cô đến từ đâu.
Chỉ là một lần lớp phát phiếu khảo sát nguyện vọng, cậu tình cờ ghi tên Đại học C, Kỷ Yên lại vừa đúng lúc nhìn thấy.
Cô nhìn cậu thật lâu, mấy vài giây sau mỉm cười: “Đại học C à, tớ biết, nghe nói mùa xuân ở đó có hoa anh đào rất đẹp, tớ cũng muốn đi.”
Kể từ đó, cô lao vào học như thể không cần mạng, không còn cần sự giám sát của cậu nữa. Cô sắp xếp bài vở ngăn nắp đến mức hoàn hảo, đến mức khó có thể chê trách.
Cậu tự hỏi liệu mình có quá tàn nhẫn không.
Chính cậu muốn đốc thúc cô học tập, nhưng khi chứng kiến cảnh này, cậu lại thấy lòng đau nhói.
“Cậu có thích tuyết ở thành phố Vân không?” Cậu hỏi.
Nhưng cô chỉ cúi đầu mải mê với từ điển trong đầu, chỉ gật nhẹ một cái.
“Kỷ Yên.”
Cậu gọi tên cô.
Lại một mùa hè nữa, cô gái mặc chiếc váy trắng mát mẻ nhất, tóc đen dài tới eo, bay lất phất trên cánh tay cậu, mềm mại lại ngứa ngáy.
Cuối cùng, Kỷ Yên ngẩng đầu, nhìn thẳng cậu.
Cô chần chừ vài giây, đồng tử co lại.
“Ngắm tuyết mãi cũng sẽ chán.” Cô lắc đầu: “Tớ vẫn muốn đến ngắm hoa anh đào ở thành phố An.”
Trình Diệp hỏi: “Nhỡ cậu tới đó lại không thích hoa anh đào như tưởng tượng thì sao?”
Cô giật mình, hiểu ý cậu.
“Nhỡ cậu tới đó, lại thấy không thích tớ nhiều giống trong tưởng tượng thì sao? Có phải cậu sẽ hối hận không?”
Vậy thì tớ sẽ sẵn lòng vì cậu mà…
“Đừng vì tớ mà đưa ra quyết định đau khổ thế.”
“Tớ không đau khổ.”
Kỷ Yên ngắt lời cậu.
Cô nhìn thẳng cậu.
Cậu dường như đã chín chắn hơn, mười tám tuổi, cả hai đều đã trưởng thành.
Chỉ mặc áo thun đơn giản, cũng đủ khiến người khác khó rời mắt.
Chỉ cần chuyên chú nhìn bạn cũng có thể khiến tim bạn trở nên loạn nhịp.
“Điều làm tớ đau khổ là, nếu tớ không thể đến thành phố An cùng cậu thì tớ sẽ trách bản thân mình chết mất. Sao lúc đó lại để cậu đi cơ chứ?”
Giây tiếp theo, thiếu niên kéo cặp sách hồng trên lưng cô, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, tim rung lên, mỉm cười nhẹ.
Cậu nheo mắt, cười trêu: “Đã muốn đi rồi thì sao lại mất tự tin về bản thân cơ chứ?”
“Kỷ Yên.” Cậu dùng đầu ngón tay nóng áp, dịu dàng ôm hai má cô, bắt cô ngẩng lên nhìn mình: “Hiện tại, cậu muốn cái gì nhất?”
Cậu cúi người, ánh mắt tràn đầy tập trung, trong đôi mắt sáng trong phản chiếu hình dáng cô.
Cô chỉ nghĩ tới điều đầu tiên xuất hiện theo bản năng: “Tớ muốn cậu.”
Nhiệt độ gần nhau, hơi thở hòa vào nhau.
Cô đã nói như vậy.
Trong vài giây ngắn ngủi, ánh mắt cậu thoáng chốc trong veo, yết hầu trượt dọc, giọng khàn khàn: “Được.”
“Thi đỗ vào thành phố An.”
“Cậu muốn gì, tớ đều cho cậu cả.”
“Cả tớ, cũng cho cậu.”
Dù cậu có quyết định thế nào, tớ vẫn sẽ luôn bên cạnh cậu, cả đời không rời.
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 52
10.0/10 từ 37 lượt.
