Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 38
Edit: Khanh Lam
Cơn mưa dần ngớt, dưới màn đêm, con đường lát gạch đá có hơi trơn.
Nửa người Trình Diệp ẩn mình sau góc tường, ngực cậu nóng bừng, mái tóc ướt đẫm chưa kịp lau lại bị những hạt mưa mát lạnh làm ướt thêm. Ngón tay cậu kẹp điếu thuốc, động tác thuần thục.
Trước kia, cậu đã từng trốn học, bỏ tiết, đánh nhau, làm đủ thứ chuyện hỗn loạn, chẳng ai dám cản cậu. Còn bây giờ, cậu đã sống yên ổn, ngoan ngoãn, nhưng vẫn có kẻ cắn chặt không tha.
Lúc nhìn thấy bài đăng đó, cậu đứng ở hành lang đông đúc, cất điện thoại, ấn nút khóa màn hình, tắt máy.
Cậu thậm chí còn thản nhiên vào phòng trà, rót đầy một chai nước ấm, trở lại lớp, đi ngang qua hành lang, có người chỉ trỏ về phía cậu. Chỉ cần vài giây, dư luận đã thay đổi, và chỉ trong vài giây đó đã đủ sức đả kích một người.
Chuyện như thế, cậu từng trải qua ở thành phố Ninh, cậu đã nghĩ rằng mình có thể bình thản đối mặt.
Cho đến khi tiếng sấm vang rền, cậu nhìn rõ người ngồi ở hàng ghế gần cuối, cô gái cúi đầu, tay che miệng, như thể lúc nào cũng có thể bật khóc.
Dù cách xa như vậy, cậu vẫn cảm nhận được nỗi buồn từ cô.
Trong lòng cậu như có một móng tay sắc nhọn đang gãi mạnh, như có ngọn lửa thiêu đốt những suy nghĩ lạnh lẽo, lần đầu tiên cậu cảm thấy có điều gì đó đáng sợ.
Cậu vội vã chạy vào mưa, không chờ được đến giờ tan học.
Cậu gần như chạy trốn trong hoảng loạn.
Nhưng cô lại chạy tới chỗ cậu, giống như bây giờ, mang theo ánh sáng, dịu dàng bước đến gần cậu.
Trong mắt cô luôn tràn đầy sức sống, thắp lên sức sống trong tâm hồn vốn như mặt nước chết của cậu.
“Đi với tớ.”
Cô nói.
Dù con đường có gian nan, cậu vẫn sẽ bước về phía cô.
*
Dưới ánh trăng nhạt, phía sau biệt thự, những tán cây rậm rạp che khuất hình dáng ngôi nhà, cô mò mẫm một hồi rồi đẩy cửa vào.
Đèn sáng lên.
Đó là một tầng hầm vuông vức, trang trí nội thất với tông màu ấm, trước cửa treo một hàng đèn lồng nhỏ, trong không gian mờ mịt toát lên vẻ ấm áp.
Sàn gỗ sạch sẽ như mới, có vẻ như luôn có người dọn dẹp. Trên tường treo đầy những bức ảnh cũ, dễ dàng nhận ra đó là ảnh thuở bé của Kỷ Yên từ khuôn mặt trái xoan với tóc đuôi ngựa. Tủ sách bên trái chất đầy những cuốn sách cũ, tủ bên phải là những món đồ chơi từ thuở trước. Giữa phòng có một chiếc ghế sofa rộng rãi, bên cạnh là đủ loại gấu bông đầy màu sắc.
Không khí tràn ngập hương thơm đặc trưng của thiếu nữ.
Trình Diệp do dự một chút, như thể đang bước vào nơi cấm kỵ của thiếu nữ khuê các.
Kỷ Yên không quan tâm đến cậu, cô lập tức đóng cửa sau lưng cậu lại.
“Vào ngồi đi.” Cô bưng một ly nước ấm, uống một ngụm trước, hơi ấm dâng lên khiến cô cảm thấy thoải mái.
Lúc nhận ra Trình Diệp vẫn đứng sau, ánh mắt lạnh lùng của cậu quét qua.
“… Cậu cũng muốn à?” Cô ngừng lại một chút, nuốt nước bọt: “Chỉ có một cái cốc thôi. Hay là… cậu cố nhịn đi nhé?”
Cô l**m môi, cố gắng giải thích.
Trên tóc Trình Diệp còn đọng lại vài giọt nước, đôi mày cậu chau lại, cậu ngồi xuống với vẻ mệt mỏi, vai rũ xuống, tay chống lên đầu gối, cơ thể như đang buông xuôi.
Cậu chỉ để lộ sườn mặt cho cô thấy, nhìn qua có chút cô đơn, mãi lâu sau mới mở miệng.
“Không nhịn được, tớ khát.”
Đôi môi cậu bị nước mưa làm ướt, không còn chút sắc lạnh như thường ngày.
Nếu cô không nghe nhầm thì trong giọng nói của cậu còn có một chút uất ức?
Cảm giác tội lỗi bỗng chốc dâng lên trong lòng cô chủ, cậu chỉ muốn uống một cốc nước, sao cô lại keo kiệt vậy làm gì!
Kỷ Yên quay người, rót một cốc nước đầy rồi vội đưa cho cậu.
Trình Diệp nhận lấy rất tự nhiên, ánh mắt lướt qua cô, nhẹ nhàng đặt môi lên thành cốc, cánh môi mềm mại áp lên, vừa vặn không lệch một ly ngay tại vị trí mà cô vừa đặt miệng vào.
Kỷ Yên như bị sét đánh, đứng sững tại chỗ.
Này là cố tình đúng không? Hay là vô ý?
Trong khi cô còn đang vật lộn với những suy nghĩ đó, Trình Diệp đã uống hết nước rồi bình tĩnh quay lại nhìn cô.
“Muốn uống nữa.”
???
Này là muốn uống nước ở nhà người ta hay gì?
Mặt mày Kỷ Yên phức tạp nhận lấy cốc rỗng, trên thành ly vẫn còn chút hơi ấm, cô rót đầy một lần nữa, đưa lại cho cậu, giọng điệu có phần tức giận: “Uống nhanh lên!”
“…” Cậu uống hết cốc nước thứ hai, đầu lưỡi khẽ l**m môi.
Kỷ Yên lập tức đặt cốc nước xa tầm tay cậu rồi hùng hổ quay lại, ngồi xuống bên cạnh cậu, nghiêm túc nhìn cậu.
Cằm dưới Trình Diệp căng cứng, vẻ mặt vẫn bình thản như cũ.
Trong căn phòng im lặng, cậu rũ mi mắt, ngả người ra sau, nắm chặt lấy mạch đập đang đập thình thịch của mình, cuối cùng cũng đến rồi sao?
Sau đó, cô nghe thấy giọng nói có chút bí ẩn của cô gái: “Đây là phòng riêng của tớ.”
“…”
“Cậu vào phòng tớ rồi, cậu phải cưới tớ đấy.”
“…”
“?”
Đáng ra cậu phải biết rồi chứ, sao cô có thể hành xử theo khuôn mẫu được chứ?
Cậu nhắm mắt, quan sát cô một hồi lâu, đôi mắt sâu thẳm bỗng lộ ra chút châm chọc: “Đại tiểu thư Kỷ… Phòng riêng của cậu còn không có nổi một giường à?”
Kỷ Yên mở to mắt: “Cậu coi thường tớ à?”
“Cậu biết không… Thật ra đây mới là nhà của tớ.” Nói xong câu này, khuôn mặt cô thoáng chút u buồn.
“Ngày bé tớ hay chạy vào đây chơi, mấy lần mẹ tớ tìm khắp sân mà không thấy, cuối cùng phải vào đây mới tìm được tớ. Lúc đó, chỗ này bẩn lắm, nặng mùi sơn, trên tường đầy những hình vẽ ngổn ngang, giống như một phòng chứa đồ chẳng ai cần vậy. Sau này mẹ tớ cho sửa lại, giờ thành như thế này. Mỗi khi có thời gian, mẹ lại vào đây ngồi với tớ, hồi bé mẹ kể chuyện cho tớ nghe, lớn hơn một chút thì tớ kể chuyện ở trường học cho mẹ. Với tớ, nơi này là thiên đường, là nơi chứa đựng những ký ức dài nhất của tớ và mẹ… Thậm chí tớ còn rất trân trọng từng ngóc ngách ở đây, cảm giác như nếu hít một hơi dài, mùi hương của mẹ sẽ vơi đi một chút.”
Cô cúi đầu, người co lại, giọng điệu bình thản, nhẹ như lông hồng.
Trình Diệp nằm ở góc sofa, cơ bắp tay rõ ràng, những mạch máu màu xanh nổi lên đầy mạnh mẽ.
Trong không khí truyền đến tiếng hít thở nơi đầu mũi khe khẽ của cô, cô cúi đầu, ngồi khoanh chân bên cạnh cậu.
Chẳng rõ vì sao, tim cậu bỗng chốc thắt lại.
Cánh tay vừa nhấc lên, định khẽ an ủi cô vài câu.
Giây tiếp theo, cô gái chẳng chút khách sáo mà nhào thẳng vào lòng cậu. Đột nhiên bị lấp đầy cõi lòng, Trình Diệp chau mày thật chặt, một luồng hơi nóng khó hiểu bốc lên đầu chỉ trong một thoáng khiến cậu có chút bực bội, ngực khẽ run lên: “Dậy đi…”
Cậu chống khuỷu tay hai bên, định dịch sang phía còn lại.
Vốn dĩ tay cô vẫn ngoan ngoãn thả xuống, nhưng thấy cậu định tránh, hai tay cô lập tức siết chặt lấy cánh tay cậu. Những ngón tay trắng muốt như ngọc tạo nên sự đối lập rõ rệt với làn da cậu.
Đầu cô vẫn vùi trong lồng ngực cậu, lắc qua lắc lại.
“Trình Diệp, tớ nói cậu nghe này. Cậu phải học cách bộc lộ cảm xúc giống tớ đi. Tớ xem nơi này như cái hốc cây, mỗi khi có tâm sự gì đều sẽ trút hết cho nó nghe hết… Cậu đừng có giấu hết mọi chuyện trong lòng như vậy. Cậu mới mười bảy tuổi thôi, không khéo lại ôm bệnh đấy.”
“…”
Một lúc lâu sau cũng không thấy có người trả lời.
Chỉ thấy nam sinh ngả người tựa vào lưng ghế sofa, gần như là liếc xéo nhìn qua, chau mày lại.
Kỷ Yên ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt trong veo hơi nhướng lên, con ngươi trắng đen rõ ràng như muốn phản chiếu lại hình ảnh cậu, bất ngờ giây sau, cô bị người nọ kéo mạnh vào lòng.
Cậu dùng sức rất mạnh, kéo cô vào sát lồng ngực mình, cuống họng chạm l*n đ*nh đầu cô, khẽ bật ra một tiếng hừ nghẹn ngào.
Luồng hơi nóng như chỉ chực bùng nổ.
Giây sau, cơ thể căng chặt của cậu hơi run lên, như thể tức đến bật cười: “Cậu suốt ngày bám lấy tớ như vậy, ông đây mới là người sớm muộn gì cũng uất nghẹn mà sinh bệnh.”
Sợi tóc mềm mại của cô lướt qua mu bàn tay cậu, có một sợi ngẩng lên nghịch ngợm, cô “chậc” một tiếng.
“Không phải cậu đang ôm tớ sao? Gì mà tớ bám lấy cậu chứ?”
Cô hỏi một cách chân thành, giây lát sau, ánh mắt bắt đầu trở nên đầy ẩn ý: “Nói thật đi, có phải cậu đã muốn ôm tớ từ lâu rồi không? Nãy giờ cứ phải nhịn nên mới bảo là nhịn đến sinh bệnh ấy?”
Cô dứt khoát chống tay lên sofa, ưỡn thẳng người, vỗ ngực đảm bảo: “Cậu yên tâm, quan hệ của chúng ta thế nào cơ chứ, không cần phải nhịn gì cả, tớ chắc chắn sẽ không từ chối cậu đâu!”
Trình Diệp: “…”
Được rồi!
Cậu lười đôi co với người mặt dày như cô.
“À này, hồi trước ở thành phố Ninh, có nhiều bạn nữ thích cậu không?” Cô cúi đầu, nghịch mấy chiếc khuy áo gần xương quai xanh của cậu.
Cậu nắm lấy tay cô, nhưng những ngón tay mềm như không xương của cô lập tức rút lại rồi lại luồn qua, tiếp tục nghịch, lặp đi lặp lại.
Cậu đành mặc kệ, ngả đầu ra sau, đường nét quai hàm sắc như dao khắc, một lúc sau mới bật ra một chữ “có” khàn khàn.
“Vậy… có ai theo đuổi cậu dai dẳng như tớ không?”
Cậu tựa cổ vào ghế, đầu ngẩng lên, không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt.
Dường như cậu hơi nheo mắt, sau đó khẽ nhắm lại vì mệt mỏi.
“Không.” Cậu đáp.
Nam hay nữ cũng thế, ai cũng sợ cậu, tránh xa như tránh tà.
Cậu là Trình Diệp – kẻ đánh nhau không nương tay, tay từng dính máu, nổi danh đứa khó trị.
“Bọn họ đều không bằng cậu.”
“Hửm? Không bằng tớ chỗ nào?” Kỷ Yên lập tức hào hứng, mắt tròn sáng rỡ, còn lấy tay xoa xoa má mình: “Không dịu dàng đáng yêu bằng tớ à? Hay không mạnh mẽ can đảm bằng tớ?”
“…”
Vì thấy cô cười vui như vậy, Trình Diệp mím môi, nén lại câu “Không mặt dày bằng cậu”.
“Hừm… Trình Diệp, cậu ghét thành phố Ninh à? Nếu ghét thì tớ không hỏi nữa.”
“Không hẳn là ghét…” Đôi mắt sâu thẳm của cậu nhìn cô chằm chằm một lúc, giọng điệu thản nhiên: “Cậu nghĩ gì vậy? Ông đây không có nhạy cảm đến mức đánh đồng tất cả chỉ vì vài chuyện nhỏ nhặt đâu.”
“Vậy thì tốt.” Cô gật đầu như suy tư điều gì đó: “Lúc trước mẹ tớ hay đi công tác ở đó, bà ấy nói ở thành phố Ninh trời xanh, mây trắng, bên cạnh còn có biển nữa. Sau này nếu cậu sẵn sàng, vậy hãy kể cho tớ nghe chuyện ở thành phố Ninh nhé.”
“Ừ…”
Nếu là với cô, có lẽ cả chuyện khó nói này… cậu cũng có thể nói ra được nhỉ?
Mi mắt cậu khẽ lay động, mặt mày dịu đi đôi chút.
“Trình Diệp.”
Cô gái co người lại đứng trước mặt cậu, dáng vẻ nhỏ nhắn như thế, đôi mắt đen láy, trong veo như nước đến vậy.
“Tớ thấy hơi xót cho cậu. Vậy nên… cậu ôm tớ một cái đi.”
Thiếu niên sững lại một giây, khi ngồi dậy không chút do dự, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.
Cậu nghe thấy hơi thở dịu dàng của cô: “Tớ không giỏi an ủi người khác, nhưng cậu đừng buồn nữa nhé. Cậu mà buồn thì tớ sẽ đau lòng lắm. người xót là tớ mà.”
Trong khoảnh khắc vi diệu đó, hình như có tiếng thở dài khe khẽ của thiếu niên.
Tiếng thở mang theo âm điệu dỗ dành khe khẽ, lồng ngực run lên, nói: “… Được.”
“Tớ không buồn nữa.”
Mọi cảm xúc dao động sóng trào của tớ, đều vì cậu mà sinh ra.
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 38
10.0/10 từ 37 lượt.
