Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 20


Trans: Ông đi qua bà đi lại ở lại chạy dl dí tui đi nè


Ngày 5 tháng 10, tiết trời cuối thu, trời mưa nhiều và ảm đạm. Gió thu ở thành phố Vân nổi lên dữ dội, hơi lạnh rơi lên những cành liễu già, quét qua quét lại.


Khi Kỷ Yên xuống xe, vẫn còn khoảng 20 phút nữa mới tới giờ hẹn với Trình Diệp.


Cô đi ngang qua quán trà sữa yêu thích của mình, đoán chắc Trình Diệp không thích uống mấy đồ ngọt, liền đi vào mua hai ly matcha đậu đỏ. Cô thích đồ ngọt, lại cực kì thích matcha, trong ngọt có đắng, đọng lại rất lâu trên đầu lưỡi mới tan đi.


Trong cửa hàng có rất nhiều người nên người phục vụ đưa cho cô một tấm thẻ số và ra hiệu cho cô ngồi bên cạnh đợi.


Hôm nay Kỷ Yên mặc một chiếc váy hở chân, mái tóc dài buông xõa trên vai, chỉ đứng trong góc đã thu hút sự chú ý của nhiều người.


“Phi Phi, cậu nói bố dượng cậu sẽ sắp xếp cho cậu vào học ở trường trung học số 6 à?” Một giọng nữ sinh không to không nhỏ vang lên.


Kỷ Yên nhận lấy túi trà sữa, quay đầu liếc nhìn lại.


Cô gái vừa nói tóc ngắn, nịnh nọt nhận lấy mấy túi quần áo lớn nhỏ của người bên cạnh, rồi chỉ vào hai ly trà sữa trong tủ trưng bày.


Người bên cạnh mái tóc hơi xoăn, dùng ngón tay v**t v* đuôi tóc, chiếc vòng tay mới nhất của nhãn hàng nào đó trên cổ tay cô ta lấp lánh dưới ánh đèn. Cô ta mỉm cười, lộ ra một vẻ ngây thơ vô hại: “Đúng vậy, tớ vốn chẳng muốn đi chút nào, nhưng chú Kỷ nói điều kiện ở đó tốt hơn bên trường trung học số 1 về mọi mặt… Nghiên Nghiên, tớ cũng không còn cách nào khác.” 


Kỷ Yên nhìn kỹ, là mặt của Thư Phi Phi.


Hừ, người quen.


Cô gái được gọi là “Nghiên Nghiên” ngưỡng mộ nói: “Phi Phi, bố dượng cậu tốt với cậu thật đấy.”


“Cũng ổn. Chú Kỷ lại mua một căn nhà ở trung tâm thành phố cho tớ và mẹ tới đó ở, ở đó gần trường, tớ đi bộ đi học cũng tiện.” Thư Phi Phi kiêu ngạo ngồi xuống, cố ý nói lớn hơn.


Nghiên Nghiên thu lại ánh mắt chua chát, cũng vô thức mà ưỡn ngực.


Xung quanh có người nhìn qua, cậu ta cảm thấy bản thân là người thức thời, vô cùng đắc ý vì đã nịnh bợ cô gái sắp bay lên cành cây này, ghế càng lúc càng gần lại chỗ Thư Phi Phi, cười đùa: “Haiz, vậy mà cậu còn phải đi bộ đến trường à, Phi Phi, bây giờ cậu là tiểu thư của nhà họ Kỷ, đến lúc đó chắc chắn sẽ có xe đưa đón rồi.”


Cậu ta cố ý nhấn mạnh mấy chữ “nhà họ Kỷ”


Ở thành phố Vân, ai mà không nghe danh nhà họ Kỷ chứ?


Lúc đầu ở trường trung học số 1 cậu ta đã không nhìn nhầm Thư Phi Phi, chỉ là gần đây cậu ta phát hiện ra từ quần áo đến cách trang điểm của Thư Phi Phi đã thay đổi từ đơn giản kín đáo trở nên xa xỉ đắt đỏ, phát hiện ra mẹ của cô gái này không hề đơn giản, vậy mà lại có thể với tới ông tổng của nhà họ Kỷ! Gần đây cậu ta hay hẹn cô ta ra, hi vọng nịnh được tí gì đó nịnh, đến lúc nào đó cũng có thể đi theo Thư Phi Phi hưởng chút vinh hoa.


Thư Phi Phi như bị đóng băng, trong ánh mắt thoáng có chút sững sờ.


Tiểu thư của nhà họ Kỷ? Xe riêng đưa đón?


Kỷ Vĩnh Sương mặc dù ngoài mặt đối xử với họ rất tốt, là bởi vì bây giờ mẹ của cô ta chăm sóc ông ta rất chu đáo, nhưng vì hôm đó Kỷ Yên ở trước cửa tùy tiện nói vài câu, Kỷ Vĩnh Sương đã vội vàng mua một căn nhà khác ở bên ngoài, để nguyên căn nhà chính của nhà họ Kỷ cho Kỷ Yên ở, đến cả tài xế và bảo mẫu cũng chỉ để lại cho một mình Kỷ Yên, cô ta và mẹ của mình không vơ vét được tí gì, còn bị người ta nói ra nói vào ở sau lưng.



Thư Phi Phi trong lòng cười nhạt, không nói gì.


Rồi sẽ tới một ngày, cô ta sẽ đường đường chính trở thành tiểu thư nhà họ Kỷ!


Ngày đó sẽ không còn xa nữa.


*


Kỷ Yên ngây ngốc đi từ tiệm trà sữa ra, những lời nói vừa rồi vẫn luẩn quẩn trong đầu cô, gió lạnh thổi đến, trong lòng cô rất chán nản.


Trước đây khi Trương Vận vẫn còn, ít nhất một tuần Kỷ Vĩnh Sương sẽ về nhà một lần, sẽ diễn vở kịch vợ chồng ân ái ở trước mặt cô, rồi lại tìm cớ ra ngoài. Đến bây giờ Kỷ Vĩnh Sương mỗi ngày đều không về nhà, cớ cũng không cần tìm nữa, sợ là cũng là đi tới căn nhà mới đó, ấm áp cùng với người khác rồi.


Cô bực bội uống ly trà sữa đầy, đi lên lầu 6.


Trong hành lang tối om, có mùi thuốc lá nồng nặc.


Cô không hút trà sữa nhưng không hút lên được nên bị sặc, ôm ngực không ngừng ho khan.


Có một âm thanh trầm đục giống như tiếng bước chân dậm chân trong bóng tối, cô nhìn lên và thấy Trình Diệp đang nửa dựa vào bức tường phủ đầy hình vẽ bậy trên hành lang tầng sáu, pháo hoa từ giữa ngón tay rơi xuống, dùng chân giẫm lên nó, dập tắt tia lửa.


Cậu cao ráo, ẩn mình trong khoảng không nửa sáng nửa tối, dưới chân là đôi giày vải màu đen và đầy những đầu lọc thuốc lá.


“Cậu đi đâu vậy?”


Đầu ngón tay của cậu có như đang run rẩy, giọng nói có chút khàn khàn.


Kỷ Yên nhanh chóng hoàn hồn lại, vội vàng nhìn đồng hồ, vừa rồi ở trong tiệm nán một chút, vậy mà đã trễ giờ lớp học kèm đã hẹn cả 10 phút. Cô ngẩng đầu nhìn cậu, Trình Diệp nghiêng đầu sang một bên, đôi mắt long lanh ẩn dưới hàng lông mày, không thể nhìn rõ.


“Vừa đi mua trà sữa, người hơi đông.” Cô lè lưỡi, đưa cái túi trong tay đến trước mặt cho cậu.


Ly vẫn còn ấm, chuyền đến đầu ngón tay của cậu, sự nặng nề trong mắt cậu mới tan đi chút ít.


Cậu như bừng tỉnh, ngây ngốc nhìn chằm chằm thời gian rất lâu, cậu cho rằng… cô không đến nữa.


“Không biết cậu thích uống vị gì, nên đã mua vị matcha mà tớ thích.”


“Không cần mua cho tôi.” Cậu trầm giọng nói.


Trình Diệp quay người đi, mở cửa, bên trong rất tối, rèm kéo kín, cả căn phòng dường như chuyển sang một màu tối, hòa vào bóng tối mờ mịt của hành lang.


Kỷ Yên không quen với căn phòng tối tăm và ngột ngạt như vậy, cô cau mày thay giày đi vào, kéo rèm ra một chút.


Một tiếng “bịch” từ phía sau vang lên.


Ánh sáng chiếu rọi vào, cô nhanh chóng quay người lại, nhìn thấy trà sữa trong tay Trình Diệp lăn xuống đất, hương trà sữa thơm phức tràn ra túi, chảy ra bốn phía.



Mí mắt cậu giật giật, có chút chán nản ngồi xuống nhặt lên, mái tóc đen hơi xoăn, tóc trên trán rất thấp, thân người của cậu nhìn như đang dựa bên cửa, xiêu vẹo nghiêng về phía trước.


“Trình Diệp.”


Kỷ Yên phát hiện ra có gì đó không đúng, gần như lao tới ôm lấy cánh tay của người đó.


Toàn thân chàng trai nóng bừng, bị cô dùng lực lao ra như vậy, lưng nghiêng về cửa, rên lên một tiếng khe khẽ. Toàn thân gần như chẳng còn chút sức lực, cậu mặc một bộ đồ xám đen ở nhà, đầu tựa lên vai cô. 


Vai Kỷ Yên rất gầy, bị chàng trai dựa lên, cấn hơi đau, cô lo lắng đặt tay lên trán của cậu: “Cậu sốt rồi? Sao cậu không nói?”


“… Tôi không biết.”


Cậu ấy ốm rồi, mí mắt khép chặt, giọng nói nghèn nghẹn, hoàn toàn không còn dáng vẻ lạnh lùng xa cách như bình thường.


Cô túm chặt lấy cánh tay cậu, cực kì kiên định nói: “Đi, chúng ta tới bệnh viện khám xem.”


Trình Diệp nghiến chặt răng, mái tóc mềm mại, tựa đầu vào cổ cô lắc đầu nói: “Không đi.”


“Gì vậy, đi bệnh viện không dùng tiền của cậu, tớ giúp cậu trả mà.” Cô tức giận.


“… Không đi.” Cậu vẫn kiên quyết lắc đầu.


Chàng trai cao lớn này kiên quyết không đi, cô cũng không thể cưỡng ép lôi xuống 6 tầng lầu được.


Kỷ Yên thở dài một hơi, đứng thẳng người dậy, bỏ tay ra khỏi người cậu.


Mặt Trình Diệp đỏ lên, có lẽ vì khó chịu, ngẩng đầu ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô: “Cậu muốn đi đâu?”


Kỷ Yên có chút buồn cười, cậu cho rằng cô lại phải đi rồi à?


“Trình Diệp, cậu không cho tớ đi là sợ một mình cậu ở nhà sốt đến phát ngốc à?” Cô không nhịn được cười đắc ý, liếc nhìn cậu đầy khiêu khích.


Trình Diệp mím chặt môi, lưng có chút cứng: “… Không có.”


“Lên giường trước đi.” Cô nói, lại nói thêm một câu: “Tớ vẫn chưa đi đâu.”


Kỷ Yên đứng thẳng người dậy, dùng hết sức lực kéo thanh niên nằm lên giường trong phòng ngủ.


Cô đi vài bước nghỉ vài bước, thở dài, chàng trai mét tám này cũng không phải chỉ có cao thôi, quả thật là quá nặng mà!!


Khó khăn lắm mới đặt lên giường được, thanh niên khó chịu nhắm mắt lại, một đôi lông mi dài đen nhánh, đôi môi mỏng gợi cảm khép hờ, có lẽ vì bệnh nên màu môi trở thành màu hồng rất nhạt.


Kỷ Yên cố kìm cái móng vuốt đang muốn vươn ra, lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt.


Đắp chăn cho cậu, cô dừng lại hít thở, lại cho cậu uống thuốc hạ sốt xong, uống mấy cốc nước nóng, thanh niên hiếm khi ngoan ngoãn nằm xuống nhắm mắt, rất lâu không lên tiếng.



Kỷ Yên đứng thẳng người dậy, chân đá vào chân giường: “Bản thân bệnh rồi còn không biết, còn đi ra hành lang hóng gió, hút thuốc quần què gì chứ, còn ra vẻ ngầu, đáng đời bị cảm!”


Cảm rồi, cuối cùng người đau lòng vẫn là cô!


Không có động tĩnh gì, cô lè lưỡi, quay người cẩn thận nhét lại góc chăn cho cậu.


Cô cúi người xuống, nhìn về vẻ ngoài hoàn hảo của chàng trai, tim đập thình thịch.


Như bị ma xui quỷ khiến, cô nhẹ nhàng đưa tay phải ra, muốn gặt mấy sợi tóc bên thái dương của cậu ra. Nhiệt độ căn phòng tăng lên, đầu ngón tay cô hơi run lên.


Ngay giây sau, cổ tay có người nắm chặt.


Lòng bàn tay có chút hơi ẩm, mang theo nhiệt độ nóng hổi.


Kỷ Yên rùng mình, mái tóc đen xõa xuống quét qua ngực cậu, trên gương mặt trắng mịn của cô gái đều là sự ngạc nhiên và ngại ngùng, đôi mắt tròn xoe run rẩy.


“Cậu…”


Cậu từ từ mở mắt.


Người vốn tưởng đã ngủ say, giờ lại đang nhìn cô với ánh mắt vô cùng tỉnh táo, nói: “Không đáng đời, cũng không ra vẻ ngầu.”


“… Tôi đang đợi cậu.”


Giống như một chiếc lông vũ mềm mại thổi vào trong trái tim cô.


Cậu ở hành lang, từng cơn gió mùa thu thổi rít gào, nhìn từng dòng người ra vào bên ngoài, nhận diện từng người từng người một, là tìm cô, là đợi cô.


Sợ cô xảy ra chuyện gì không đến được.


Sau lưng Kỷ Yên cứng đờ, hơi nóng xộc từ bàn chân lên đến đỉnh đầu, tai cô ù đi, nhìn vào đôi mắt đen của cậu, dường như có hoa nở bốn mùa, rất chậm rất chậm, dần sáng lên.


Nhịp thở như ngừng lại mấy giây.


Kỷ Yên gần như nhảy ra khỏi giường, cô vội vàng đứng ở mép giường, cổ đỏ bừng vì tức giận chỉ vào cậu: “Trình Diệp, cậu chỉ giả vờ ngủ! Rõ ràng vừa rồi đã tỉnh rồi, nhưng thực ra cậu chỉ không mở mắt, đồ lươn lẹo! Chết tiệt! Cậu là muốn nghe lén tớ và xem trò cười của tớ…”


Cô quay người đi, trái tim đập loạn nhịn. Cô nắm chặt mười ngón tay lại thành nắm đấm, một cọng tóc ngu ngốc dựng đứng trên đỉnh đầu, trông vô cùng dễ thương.


“Tôi vẫn luôn tỉnh táo mà.” Trình Diệp trầm giọng giải thích.


Không nghe lén, cậu căn bản là không hề ngủ.


“Vậy tại sao cậu lại nhắm mắt lại như vậy chứ? Nếu đã nhắm mắt lại như vậy thì nhắm luôn vậy đi không phải tốt hơn sao?”


Logic của cô, cậu nghe không hiểu lắm.



Cậu cũng không phải là cố ý lúc nhắm mắt lúc mở mắt.


Trình Diệp im lặng nhìn góc trần nhà một lúc, cô quay đầu lén nhìn cậu.


Sau đó cô nghe giọng cậu bất lực nói: “Mở mắt là bởi vì tôi muốn đi vệ sinh.”


Nói rồi, cậu đứng dậy, nhìn cô với vẻ mặt vô tội.


“… Vừa rồi cậu cho tôi uống nhiều nước nóng quá.”


Cậu lạnh nhạt nhìn cô.


Kỷ Yên trợn trừng mắt, mèo méo meo? Trong mắt cậu tại sao lại có thêm chút trách móc vậy chứ?


Sau đó cậu ngồi bên giường, mang đôi dép lê, đôi mắt đen láy lại một lần nữa chụp lấy cô.


Kỷ Yên có chút dự cảm không lành.


Quả nhiên, cô thấy cậu mặt không biểu cảm, nói: “Đỡ tôi.”


“… Tôi không còn tí sức nào nữa rồi.”


*Tác giả có lời muốn nói: 


Trình Diệp với đôi mắt đen láy, ngồi bên giường: “Đỡ tôi, tôi không còn tí sức nào nữa rồi.”


Trên mặt Kỷ Yên đầy kinh ngạc: “Đỡ cậu đi vệ sinh?? Thật luôn?!”


Ngay giây sau, Diệp nào đó đã bị người nào đó nhanh chóng kéo vào nhà vệ sinh.


Kỷ Yên hiên ngang lẫm liệt đứng trước mặt, chỉ vào quần cậu, cười hi hi tinh nghịch: “Nào, cởi đi!”


Trình Diệp: ?


Hai tay Kỷ Yên nắm chặt lấy cạp quần: “Hay để tớ cởi giúp cậu?”


Trình Diệp im lặng thở dài: “Ra ngoài.”


Kỷ Yên mở to mắt: “Đừng mà! Tớ còn chưa đỡ cậu đi vệ sinh xong mà!”


Trình Diệp không nhịn được nữa, túm người đó lại, dùng lực ném ra ngoài.


“Được, vậy cậu đừng hòng ra ngoài nữa.”


Yên nào đó bị người nào đó đuổi ra ngoài, kêu rít lên.


Tác giả nhìn vào cánh cửa bán trong suốt của nhà vệ sinh, “Chậc chậc” hai tiếng: “Haiz, thảm không tả nổi…”


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 20
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...